Dựa Vào Song Tu Vô Địch, Biết Ta Có Bao Nhiêu Khổ Sao?

Chương 411: Thị tẩm......

Chương 411: Thị tẩm......Đối với vấn đề này, Lý Bất Phàm lâm vào trầm mặc trong chốc lát. Mới chậm rãi gật đầu nói: “Gặp rồi. Hắn nói, hoa nở hoa tàn hoa không hối hận, duyên đến duyên đi duyên như nước.” “Ngươi gạt ta, nếu như hắn còn sống, làm sao lại thành ra tuyệt tình như vậy, làm sao......?” Khô Diệp đột nhiên lớn tiếng nói, nàng không tin Lâm Phong còn sống, nếu như còn sống vì sao không đến gặp mình, có biết một người cô đơn khổ sở đến mức nào không? Người đã già rồi, già đến mức...... Mình cũng sắp không nhớ nổi chuyện xưa kia nữa rồi. Nhưng kỳ thực nàng không biết, hắn còn sợ hơn việc đối phương thật sự đã chết...... Loại cảm giác này mâu thuẫn đến cực điểm, nhưng lại thật đáng sợ. “Hắn còn sống, cũng không phải không muốn tới gặp ngươi. Nhưng vì thiên hạ này thương sinh, hắn nhất định phải lấy bản thân làm trận cơ, trấn áp thân thể thần ma.” “Đợi khi mọi chuyện kết thúc, hắn sẽ quay trở lại gặp ngươi......” Lý Bất Phàm bỏ lại hai câu nói, bước chân vội vã rời đi. Cũng không phải là hắn không muốn nói lời thật, thật sự là lời nói thật làm tổn thương người, dáng vẻ của Khô Diệp có lẽ không còn nhiều thời gian sống nữa. Chi bằng để đối phương giữ lại chút hy vọng đi, dù đợi chờ khổ sở nhưng vẫn tốt hơn là tuyệt vọng......! Tối hôm đó, Lý Bất Phàm đã sớm nghỉ ngơi, hắn thậm chí còn quên mất chuyện của Linh Nhã. Quá mệt mỏi, không ai biết hắn ở Đại Nhật thánh địa đã khổ sở đến mức nào...... Tiếp đến liên tiếp hơn mười ngày uống trà nói chuyện phiếm, rồi đi ngủ, thời gian trôi qua ngược lại rất thoải mái. Điều đáng nhắc đến là, Tịch Lãnh Yên một lần nữa giúp hắn quản lý hợp lý toàn bộ đám nha hoàn, mỗi người nghiêm ngặt theo lịch sắp xếp lớp học, bao gồm cả mấy nha hoàn cầm đầu là Lam Thải Điệp của Hạo Thiên Võ Viện. Mới đầu kỳ thật vẫn có người nghi ngờ, bị Tịch Lãnh Yên lấy lý do không phục quản giáo, kéo tới phòng đánh một trận sau, liền trở nên ngoan ngoãn hơn. Nàng lười quản đối phương là cái loại thiên chi kiêu nữ gì, càng không muốn nhìn đối phương xinh đẹp đến mức nào, tóm lại một câu, có phải người của hắn không? Nếu đúng là người của hắn thì do ta quản! Chỉ có ân sư Mạc Chỉ Tâm của nàng là ngoại lệ, dù sao ân sư lớn như trời. Nếu đối phương không phục, nàng sẽ cho Diệp Ngữ Huyên đi đánh...... Cũng may, Mạc Chỉ Tâm rất thức thời, cũng không hề có ý không phục, đối với việc Tịch Lãnh Yên trở về biểu hiện sự vui mừng từ tận đáy lòng. Đàn ông á? Mạc Chỉ Tâm không quan tâm, đồ nhi của mình mới là điều đáng quan tâm. Còn về việc nữ nhân mới tới này mạnh đến mức nào?! U Đại Nhi đã thăm dò qua, vừa động tay vào mông đã bị ăn một cái tát, dùng chính lời của nàng nói: Không thể nào, tuyệt đối không thể nào...... Ánh nắng chói chang, trên trời hai đóa mây trắng điểm xuyết cho bầu trời xanh biếc. Một mỹ nhân mông to, chậm rãi bước đi uyển chuyển về phía cung điện đấu chiến trên đỉnh Hạo Thiên Võ Viện. Dáng đi của nàng uyển chuyển, mỗi một bước đều mang một vẻ phong tình riêng, rõ ràng là một nơi trang nghiêm, lại vì thân thể xinh đẹp của nàng uốn éo mà trông có chút không nghiêm túc. Hôm nay Linh Nhã mặc một chiếc quần lụa mỏng màu hồng nhạt, thiết kế khoét lưng phía sau, để tấm lưng trắng nõn dưới ánh mặt trời càng thêm mịn màng. Mặt trước vải vóc cũng không nhiều, khiến thân hình nàng càng lộ vẻ hùng vĩ, rãnh ngực như vực sâu lan tràn trên mặt đất. Vòng eo thon nhẹ nhàng được bó lại, là điểm mấu chốt giúp toàn bộ chiếc váy có thể giữ trên người. Không phải nàng muốn mặc như vậy, mấu chốt là do ý của đại tỷ phía trên. Tịch Lãnh Yên nói: Hôm nay đến lượt ngươi, ở đây chọn một bộ váy. Sau đó nàng từ một đống đồ “rách rưới” chọn ra được một bộ tương đối không quá “rách rưới” . “Đại nhân, ta có thể vào không?” Nhẹ nhàng gõ vào trận pháp bên ngoài điện, một giọng nói từ tính dịu dàng vang lên. “Sao ngươi lại tới đây?” Trận pháp biến mất, bên trong vang lên tiếng nói có chút chần chừ của Lý Bất Phàm. Hắn không rõ, mình đang cùng Đoàn Thanh Ngữ thảo luận chuyện chính sự, đối phương đột nhiên đến là có ý gì. Còn nữa, ngọn núi này không cho phép người ngoài đến...... Nghi hoặc của hắn lập tức tan biến khi nhìn thấy cách ăn mặc của Linh Nhã. “Vi sư ở đây thật chướng mắt vậy ta đi?” Đoàn Thanh Ngữ chỉ ra ngoài. Dạo gần đây nàng ngày nào cũng tìm Lý Bất Phàm thảo luận chuyện phát triển thế lực, kỳ thật, có lẽ, thật ra không phải đến để trưng cầu ý kiến của đối phương. Tóm lại Đoàn Thanh Ngữ mỗi ngày đều bận túi bụi, nhưng kỳ thật cũng không thật sự quá bận rộn...... “Không cần, đang ban ngày mà.” Lý Bất Phàm khách khí đáp lời. “Vậy được, ta nói thêm cho ngươi một chút về vấn đề xây dựng mê vụ đại lục......” Đoàn Thanh Ngữ vừa ngồi xuống đã là một tràng thao thao bất tuyệt, sau đó bắt đầu vẽ lên giấy. Lý Bất Phàm đã không còn nghe nữa, hắn đã sớm nhớ hết rồi. Hạo Thiên Võ Viện là của hắn, hiện tại hắn Lý Bất Phàm là viện trưởng, tuy rằng còn chưa tổ chức đại điển nhậm chức. Bát Hoang thánh địa cũng là hắn làm Thánh Chủ cao quý. Nhưng, việc ngoài tìm Thanh Ngữ, việc trong tìm Tịch Lãnh Yên, hắn hiểu rõ mình chẳng có tác dụng gì cả. Linh Nhã tựa hồ hiểu rõ, nằm nhoài trên bàn chăm chú nhìn Đoàn Thanh Ngữ tô tô vẽ vẽ. Khi nàng nằm nhoài trên bàn, xuân sắc tỏa sáng cả đại điện, Lý Bất Phàm giống như cũng hiểu rõ hơn về xây dựng nên bắt đầu chăm chú nhìn...... Đoàn Thanh Ngữ rất hài lòng với sự chăm chú của hai người, giảng cho đến tận lúc hoàng hôn mặt trời lặn mới thu giấy bút. “Bất Phàm, hôm nay đến đây thôi, vi sư ngày mai lại đến.” Đoàn Thanh Ngữ cười cười, ánh mắt thoáng lướt qua dáng người quyến rũ của Linh Nhã. “Hay là, ta tiễn người?” Lý Bất Phàm khách khí trả lời. “Được.” Thế là hai người cùng nhau ra ngoài, mãi cho đến một lát sau, Lý Bất Phàm mới xuyên qua hư không trở về. Ngồi trong đại điện nhẹ nhàng uống một ngụm trà, hờ hững phàn nàn: “Đoàn Thanh Ngữ đúng là có tật......” “Có tật cái gì, đoán chừng nàng chỉ là tò mò thôi.” Giọng nói khàn khàn mang theo âm sắc từ tính vang lên, Linh Nhã chậm rãi tiến đến, ngón tay thon thả đặt lên vai Lý Bất Phàm. Ngón tay hơi dùng sức, cảm giác thoải mái chạy khắp toàn thân, có thể nói, tay này của nàng thật là có kỹ năng! “Tò mò cái gì?” Lý Bất Phàm hỏi. “Ngươi thử đoán xem?” Trong tiếng cười như chuông bạc, câu trả lời phảng phất như được miêu tả rất sinh động. Gật đầu, Lý Bất Phàm khẽ gật đầu. Thực ra hắn cũng tò mò, nhưng dạo này quả thật có chút bận, chưa từng nghĩ tới chỗ đó. “Chủ thượng đã chuẩn bị xong để thu phục mê vụ đại lục chưa? Chúng ta khi nào đi?” Linh Nhã ôn nhu cười nói, nhưng ý lạnh trong mắt lại không hề che giấu. Mù lòa đưa tin không có hồi âm, nàng đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, chính là mượn tay Lý Bất Phàm, giúp mình báo thù. “Tùy thời đều có thể, nhưng thật sự, hiện tại ta không thích giết quá nhiều người.” Lý Bất Phàm cười cười, cường giả nổi giận trời đất rung chuyển, giết người, mê vụ đại lục có bao nhiêu Hư Tiên?! Hắn không thể nào có thể giết hết người được, vấn đề là, hắn sợ giết không sạch. Hắn sợ mình sẽ có lúc không ở đó như Dư Sơn Hải nói...... “Chủ thượng không cần lo lắng nhiều, ta đều rõ thế lực của mê vụ đại lục. Chỉ cần Huyền Không thành ngã xuống, các thế lực khác cũng sẽ không có bất kỳ biến động nào.” “Bởi vì mê vụ quân chủ thống trị độc đoán, rất nhiều thế lực đã bị hắn chèn ép đến không thể thở nổi.” Linh Nhã vừa nói, mấy bước đã từ phía sau đi đến trước mặt Lý Bất Phàm, nàng muốn ngồi vào lòng đối phương bỗng chốc do dự. Điều kiện, điều kiện của nàng còn chưa nói xong. “Đã quyết định rồi, về sau đừng nên xa lạ, Lý mỗ cũng không thích kiểu xưng hô chủ thượng thế này.” Lý Bất Phàm gật đầu, ngay lập tức ôm lấy thân thể mềm mại vào trong ngực. Phải nói, cảm giác ôm các mỹ nhân khác nhau cũng giống như uống rượu ngon vậy, dù hương hình có tương tự nhưng hương vị tuyệt nhiên có sự khác biệt. Nếu không nếm thử thì sao mà hiểu được, nên xem lại, có phải bản thân mình chưa đủ chuyên nghiệp hay không!! Tay trắng nõn ôm lấy cổ, môi đỏ khẽ hé mở...... “Nếu như mù lòa còn sống, giúp ta cứu hắn một mạng được không?” Môi vừa chạm, giọng nói của Linh Nhã vẫn còn đang vang lên. Bản năng sững sờ, sau mới nghĩ đến đối phương không nói được, âm thanh dùng chân nguyên lực chấn động phát ra cũng liền xem như bình thường trở lại......
Bạn cần đăng nhập để bình luận