Dựa Vào Song Tu Vô Địch, Biết Ta Có Bao Nhiêu Khổ Sao?

Chương 418: Muốn tài nguyên, đến bên trong cầm!

Trong đại điện, Lý Bất Phàm và Tịch Lãnh Yên trò chuyện rất lâu. Đến khi đối phương nhận thua, hắn mới thỏa mãn đi ra ngoài. Vừa định tắm nắng nghỉ ngơi thì bị tiếng ồn ào làm phiền. Toàn bộ ngọn núi đấu chiến của Hạo Thiên Võ Viện đều có đại trận pháp ngăn cách, người ngoài không thể phát hiện, cũng không thể tiến vào. Dù sao bọn nha đầu thỉnh thoảng cũng ăn mặc hơi mát mẻ... Nhưng với tu vi hiện tại của hắn, có thể tùy ý phát giác được sự dao động của trận pháp. Khi hắn vừa ra khỏi trận pháp, đã thấy một nam một nữ chờ sẵn. Xa xa, các cao tầng của Hạo Thiên Võ Viện cũng theo dõi phía sau.
“Lý Bất Phàm, ngươi phải cho ta một lời giải thích!” Dương U Nhược nghĩ ngợi, phồng má nói ra lý do thoái thác mà nàng và Tần Xuyên vừa thương lượng: “Ngươi vô cớ bỏ rơi ta, gây tổn hại nghiêm trọng đến danh dự của ta, chuyện này ngươi nói phải làm sao?”
“Cũng không phải là không thể.” Lý Bất Phàm đảo mắt nhìn lên chỗ cao của nàng, hắn không ngại thêm mấy người nữa! Thế mà...
Hắn hời hợt đáp lại, khiến cả hai người ngơ ngác, không biết phải trả lời thế nào. Do dự một lúc, Tần Xuyên khẽ khom người nói: “Ngài là Hạo Thiên chi chủ cao quý, nếu trở mặt chắc chắn sẽ bị người đời chê cười.”
“Nhưng danh dự của U Nhược cũng không thể bị tổn thất được, vậy nên, ngài xem có thể...” Nói không nhiều, thái độ giống như cún con. Tần Xuyên vừa nói vừa đưa ánh mắt ám chỉ. Lý Bất Phàm cười khẩy, còn không biết xấu hổ à? Hắn từ trước đến nay chưa từng nhận mình là quân tử! Nghĩ ngợi một chút, hắn trả lời ngay: “Dương U Nhược muốn bồi thường đúng không?”
“Ừm…” Dương U Nhược mặt đỏ bừng, ngượng ngùng gật đầu. Thực ra nàng không muốn đến nhưng không cưỡng lại được lời Tần Xuyên nói có lý!
“Muốn bao nhiêu?” Lý Bất Phàm hỏi lại.
“Mỗi lần lấy 20 phần là được!” 20 phần? Là bao nhiêu? Lý Bất Phàm thực sự không biết, dù sao tài nguyên không dùng đến hắn đều đưa cho Tịch Lãnh Yên, đối phương sắp xếp thế nào hắn chưa từng hỏi kỹ. Sư tỷ làm việc, nhất định phải yên tâm! Huống chi giờ hắn không muốn cho, thế là dịu dàng cười nói: “Đi thôi, theo ta vào trong lấy. Bất quá ngọn núi này đàn ông dừng bước, chỉ có mình ngươi đi lấy được thôi.”
“Không được.” Dương U Nhược trả lời ngay, phá hết quy củ rồi còn gì.
“U Nhược sao có thể nói chuyện với Hạo Thiên chi chủ như vậy, hắn đã chịu bồi thường thì chắc chắn sẽ không gạt chúng ta đâu.” Tần Xuyên lập tức khuyên giải, sợ Lý Bất Phàm lại không vui vì thái độ của Dương U Nhược. Vẻ mặt ra hiệu có chút buồn cười...
“Ngươi không lo lắng cho ta sao?” Dương U Nhược hỏi, đáy mắt lộ vẻ khó tin, nàng cảm thấy đối phương không nên có thái độ này mới đúng!
“Có gì mà phải lo, Hạo Thiên chi chủ đương đại vô địch, hắn muốn làm gì có ai dám cản. Ngươi cứ yên tâm đi, hắn chắc chắn không lừa ngươi.” Tần Xuyên nói tiếp, lời lẽ không hề che giấu sự tâng bốc của mình... Sau một hồi thuyết phục, Dương U Nhược cuối cùng cũng gật đầu, theo Lý Bất Phàm vượt qua trận pháp, đi thẳng vào trong. Linh khí trên ngọn núi vấn vít, trời nước một màu, đẹp đến mức khó tin. Thường còn có thể thấy mỹ nhân duyên dáng như tiên nữ dạo chơi đuổi bắt.
Bên cạnh một con suối nhỏ. Trên bãi cỏ xanh mướt, Lý Bất Phàm ngồi dưới đất, ánh nắng lười biếng chiếu lên người, hắn không có ý định đi tiếp. Dương U Nhược gọi mấy lần nhưng hắn đều không nhúc nhích, dứt khoát ngồi xuống cạnh hắn. Bóng cây rơi trên mặt hai người, mang theo chút mát mẻ.
“Muốn tài nguyên, xuống suối tắm rửa sạch sẽ. Ta vui thì sẽ cho…”
“Vui? Ngươi xem ta là gì chứ? Đê tiện!” Dương U Nhược tức giận trừng mắt Lý Bất Phàm, nàng hoàn toàn không ý thức được mình đang đối diện với người mạnh nhất đương thời. Tính khí của mình bộc phát không chút kiêng dè!
“Ngươi nghĩ mình là gì?” Ánh mắt Lý Bất Phàm lạnh đi mấy phần, cười nói: “Ta cho ngươi biến đi là nể mặt huynh trưởng và tiền bối của ngươi đấy.”
“Nếu không…” Hắn không nói tiếp, chỉ nhẹ nhàng chỉ vào hư không, một cái hang đen kịt bỗng xuất hiện. Nơi hư không đó sụp xuống, mãi không thể liền lại được!!!
“Ta…ta không muốn tài nguyên…Ngươi đưa ta ra ngoài đi.” Dương U Nhược sợ đến tái mặt vì chiêu này của hắn, giờ mới hiểu nam nhân đối diện rốt cuộc là tồn tại gì. Trước kia nàng cũng từng gặp cường giả, khi đó có gia gia ở đây, cường giả đều hòa nhã với nàng. Nhưng khoảnh khắc vừa rồi nàng mới hiểu, sự khác biệt giữa hai bên, mình thật sự chẳng là gì cả!
“Ngươi có biết hoa hướng dương không?” Lý Bất Phàm không trả lời, thu hồi uy thế rồi ngược lại chuyển sang nói chuyện phiếm.
“Biết.” Dương U Nhược mờ mịt gật đầu.
“Nàng không nở hoa là thiếu cái gì?”
“Ánh nắng.”
“Ừ, ngươi cũng giống hoa hướng dương, chỉ là thiếu…” Lý Bất Phàm khoanh tay, thản nhiên gật đầu: “Cơ hội ta cho ngươi rồi, bảo ngươi cút đi.”
“Đến tìm ta đòi bồi thường, không chịu hỏi thăm cho kỹ, tài nguyên của Lý mỗ từ đâu mà có?!”
“Ta chưa từng cố gắng kiếm tài nguyên, giết người cướp là xong rồi.”
Nghe đến đây, Dương U Nhược đã hiểu ra tình cảnh. Sắc mặt nàng thay đổi, ngực kịch liệt phập phồng, ôm chút may mắn hỏi: “Nhưng vừa rồi ngươi ở bên ngoài không phải nói vậy…”
“Đồ ngốc, đúng là không có đầu óc.” Lý Bất Phàm cười, giơ tay ước lượng. Quả nhiên, rất nhiều tổng kết đều có đạo lý...
“Ta không nghe ngươi, ta không tin ngươi sẽ giết ta...” Dương U Nhược hoảng loạn một lúc, bỗng nhiên thông minh hơn chút, nếu đối phương muốn giết mình, cần gì nói nhiều như vậy. Một chiêu là xong rồi! Hiển nhiên, Lý Bất Phàm sẽ không giết mình, có lẽ là vì gia gia mình, hoặc là có liên quan đến huynh trưởng.
Lật tay... Phù văn màu vàng từ trời cao bao phủ xuống… Mọi thứ xung quanh bỗng chốc ngưng đọng lại...
“Lý mỗ không phải khỉ, có thần kỹ như vậy, đương nhiên sẽ không lấy ra đào khoét chỗ kín để mà dùng.”
Theo tay áo của hắn phất lên, Dương U Nhược bị ném xuống suối. Lúc cô lấy lại được hành động thì y phục đã ướt sũng, dính vào người, đường cong lồi lõm có thể nhìn rõ.
“Biết điều một chút, vừa rồi thủ đoạn của ta ngươi cũng thấy rồi đấy. Ngươi chủ động, ta vui thì cho tài nguyên, không thì, ngươi không thể làm gì được, nửa phần tài nguyên cũng không có.” Giọng của Lý Bất Phàm rõ ràng vang bên tai. Dương U Nhược quay đầu nhìn, người thanh niên ngồi dưới tán cây, khẽ mím môi đỏ, mắt ngấn sương… Nhưng dường như thực sự không có đường lui nữa! Nước suối ngang eo không lạnh buốt, vào lúc mặt trời lên cao, tắm rửa đúng là thích hợp. Khi nàng chậm rãi chìm xuống nước, chỉ còn lộ ra cái đầu, bọt nước xung quanh đang dâng trào…
Bụp! Quần áo ướt sũng bị ném về phía Lý Bất Phàm, rơi ngay bên cạnh hắn.
“Bây giờ ngươi hài lòng chưa?” Giọng nói mềm mại xen lẫn tức giận vang lên, mang theo cả tủi thân và không cam tâm, mắt đã ửng đỏ, mũi cũng thấy cay cay.
Lý Bất Phàm không trả lời, chỉ thấy mặt trời trên đầu gay gắt quá. Đường đường Hư Tiên đỉnh phong mà lại cảm thấy hơi nóng. Suy nghĩ một chút, hình như trán cũng có mồ hôi chảy ra. Từ từ đứng dậy, tìm một cành cây tương đối tốt để treo quần áo, cẩn thận cất áo khoác đi. Ngày hè nắng nóng thế này, được tắm trong suối quả thực ai cũng thích!
Bạn cần đăng nhập để bình luận