Dựa Vào Song Tu Vô Địch, Biết Ta Có Bao Nhiêu Khổ Sao?

Chương 331: Ma đạo thánh địa người tới, không đi không được!

Chương 331: Người của thánh địa Ma đạo đến, không đi không được! Hạo Thiên Võ Viện! Các vị lãnh đạo cấp cao tập trung tại khu vực trống trải, trên mặt mỗi người đều có chút ngưng trọng, phía dưới các đệ tử thì ai nấy thần sắc lộ ra có vài phần mất tự nhiên. Yên tĩnh —— Không khí chìm trong yên tĩnh một hồi, Đoàn Thanh Ngữ mới chậm rãi mở miệng hỏi: “Chuyện này các ngươi thấy thế nào?” Tiếng nói vừa dứt, rất nhiều đạo sư lần nữa trầm mặc... Thấy thế nào? Còn có thể thấy thế nào? Vừa rồi, mấy vị cường giả thánh địa Ma Đạo giáng lâm, bọn hắn kiệm lời ít nói, mở miệng đi thẳng vào vấn đề. Nói: “Đệ tử Hạo Thiên Võ Viện, Lý Bất Phàm, đồ sát Ma Diễm Tông, Hạo Thiên Võ Viện các ngươi nhất định phải cho một lời giải thích!” Hai chữ, “nhất định phải”!! Đơn giản, trực tiếp, làm nổi bật sự bá đạo, cũng phải thôi, thánh địa Ma Đạo là một trong tam đại thánh địa của Trung Châu, người ta có ngông cuồng và tư cách để bá đạo… “Oan có đầu nợ có chủ, theo Điền mỗ thấy, liền đem tên tiểu tử kia giao cho người của thánh địa Ma Đạo xử trí.” Điền Phong gần như không hề suy nghĩ, liền đưa ra ý kiến của mình. Dù sao Lý Bất Phàm liên tục đắc tội với hắn, tuy Điền Phong chưa từng hạ mình đi nhằm vào người này, nhưng trong lòng đối với hắn chán ghét, căn bản không giấu được! Chỉ là khi lời nói của hắn vừa vang lên, sắc mặt rất nhiều đệ tử chung quanh đều hơi thay đổi, gia nhập thế lực đều là cầu sự che chở. Nói thẳng ra, ta nhỏ yếu lúc ngươi che chở ta, ta cường đại lúc ta sẽ báo đáp. Lý Bất Phàm là đệ tử đứng đầu Hạo Thiên Võ Viện bây giờ, nếu như ngay cả nhân vật thiên tài như vậy gây chuyện xong, đều bị trực tiếp giao ra… Vậy…?! Trong lòng đông đảo đệ tử phía dưới không khỏi nghĩ ngợi, thiên phú của bọn họ vốn dĩ chẳng ra sao, ra ngoài chấp hành nhiệm vụ còn có được cảm giác an toàn nào sao?! Sợ đắc tội với thế lực nào đó, sau đó vừa về võ viện liền bị trói gô giao ra, nếu là vậy thì việc gia nhập thế lực còn có ý nghĩa gì? “Ha ha ha ——” Thất Trưởng Lão đến từ thánh địa Ma Đạo, nhịn không được bật cười. Các cường giả Ma Đạo xung quanh đều nhịn cười, đây chính là chỗ tốt của thế lực cường đại. Cho dù bọn họ vẫn chưa ra tay, nhưng các thế lực khác, lại nhất định phải thỏa hiệp. Bất quá, bọn họ cũng không quấy rầy các lãnh đạo cấp cao Hạo Thiên Võ Viện bàn luận, bởi vì không cần thiết! “Chư vị, người này chắc chắn không thể để cho các ngươi mang đi. Huống hồ hắn cũng không có ở trong võ viện, dù cho chúng ta có lòng giao ra, cũng tuyệt đối không làm được.” Kim bài đạo sư Tô Trường Ca chậm rãi đáp lại, âm thanh không lớn, nhưng đại biểu một loại thái độ. Gật đầu, đồng ý với cách nói của hắn, Đoàn Thanh Ngữ chậm rãi gật đầu nói bổ sung: “Từ xưa đến nay thế lực vốn ma sát không ngừng, xin các vị nể mặt chút.” Nghe xong lời này, sắc mặt Thất Trưởng Lão thánh địa Ma Đạo vốn còn mang theo ý cười, bỗng chốc lạnh xuống vài phần. Đôi mắt thâm trầm nhìn về phía Đoàn Thanh Ngữ, khóe miệng vẽ ra nụ cười lạnh: “Tiểu nha đầu, Hạo Thiên Võ Viện này, ngươi làm chủ được sao?” Nhìn như thăm dò, nhưng thực chất lại là uy hiếp. Ma Đạo thánh địa cường đại, nhưng những người đến lúc này cũng không phải là cường giả kinh thiên. Nếu Hạo Thiên Võ Viện khăng khăng không giao người, bọn hắn xác thực không làm gì được! Nhưng, hôm nay bỏ qua còn có lần sau, hoặc có thể nói Ma Đạo thánh địa muốn trả thù Hạo Thiên Võ Viện, bọn hắn có đủ mọi thủ đoạn. “Có thể.” Đoàn Thanh Ngữ khẳng định đáp, biểu cảm không vui không buồn. “Tiểu nha đầu, ngươi nên nghĩ xem rõ hậu quả.” Thất Trưởng Lão lại lần nữa quẳng xuống lời đe dọa, đồng thời khí thế quanh người hắn bàng bạc. Ma khí tàn phá bừa bãi ép về phía Đoàn Thanh Ngữ... Ma khí mãnh liệt hóa thành một cái bàn tay vô tình nặng nề đánh xuống! Tất cả mọi người đều ngẩn người, các đạo sư có tu vi cường hoành nhao nhao vận chuyển chân nguyên lực chuẩn bị cùng nhau xuất thủ ngăn cản. Nhưng Đoàn Thanh Ngữ lại chậm rãi giơ tay, ra hiệu cho đám người không được manh động. Tùy ý đối phương uy thế hạ xuống, tụ tập ngay trên đỉnh đầu, sắc mặt nàng như thường thản nhiên mở miệng nói: “Ta đã nhường các hạ một chiêu, xin các vị rời đi, thứ cho không tiễn xa được.” “Tốt tốt tốt, hậu sinh đáng sợ.” Thất Trưởng Lão giận quá hóa cười, nói: “Tại chiến trường Lâm Uyên, Hạo Thiên Võ Viện các ngươi, không ai sẽ sống sót trở về. Mà chuyện này, vẫn chưa kết thúc đâu!!” Quăng xuống một câu ngoan thoại, Thất Trưởng Lão vung tay áo thật mạnh, liền chuẩn bị rời đi. Các cường giả Ma Đạo đi sau lưng hắn cung kính đi theo. “Chậm đã.” Thanh âm không buồn không vui của Đoàn Thanh Ngữ vang lên, theo ngón tay trắng nõn của nàng chỉ hướng Thất Trưởng Lão, nàng nói tiếp: “Có lẽ ta quá khách khí, nếu nói hậu sinh, thì ngươi mới là hậu sinh!” Giọng nói thanh lãnh còn đang vang vọng, bàn tay lật —— Tầng mây cuồn cuộn, vô số đóa hoa rỗng xuất hiện, cánh hoa tung bay hóa thành một đạo kiếm quang. Vèo vèo — Kiếm quang lướt qua, hư không bỗng nhiên vỡ vụn… Giây tiếp theo, trong lòng Thất Trưởng Lão Ma Đạo dâng lên cảm giác nguy hiểm bản năng cực độ. Ầm ầm, ma khí mãnh liệt bỗng nhiên ngưng tụ thành phòng ngự, mấy vị cao thủ đi cùng hắn cũng ngay lập tức phản ứng. Kiếm quang cánh hoa rơi vào trên tấm bình chướng đen như mực, ánh sáng lóe lên biến mất, tấm bình chướng cũng trong nháy mắt vỡ tan. Mấy vị cường giả Ma Đạo trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc, thân thể không kìm được liên tục lùi về sau, khí huyết trong cơ thể dũng trào không ngừng, từng tia máu tươi tràn ra từ khóe miệng... “Núi xanh còn đó, nước biếc còn chảy, chúng ta sau này còn gặp lại.” Sau khi chấn kinh mất mặt, Thất Trưởng Lão vội vàng vứt xuống một câu khách sáo, mấy người trong nháy mắt biến mất trong tầm mắt. Đệ tử Hạo Thiên Võ Viện đều dùng ánh mắt sùng bái nhìn Đoàn Thanh Ngữ. Người sau chỉ khẽ khoát tay, lập tức thân ảnh hư ảo biến mất tại chỗ. Để lại rất nhiều đạo sư hai mặt nhìn nhau!! “Hành động lần này của Đoàn viện phó đã triệt để đắc tội Ma Đạo thánh địa, quá mức lỗ mãng…” Điền Phong không khỏi lắc đầu thở dài, vừa rồi Đoàn Thanh Ngữ đột nhiên xuất thủ, nhìn thật sảng khoái hả dạ. Nhưng hắn hiểu rõ, hiện tại Hạo Thiên Võ Viện không có viện trưởng trấn giữ, đã chông chênh... “Điền Đạo Sư có gì phải thở dài, ta lại cảm thấy phó viện trưởng xử lý rất tốt.” Tô Trường Ca nhẹ nhàng xoay chén trà trước mặt, tiếp tục nói: “Từ xưa đến nay, cầu phú quý trong nguy hiểm! Giao Lý Bất Phàm ra có thể đổi lấy an ổn tạm thời, nhưng ngươi nghĩ tới tương lai không?” “Tương lai gì?” Điền Phong nghi hoặc hỏi. “Đệ tử của ngươi ưu tú không?” Tô Trường Ca cười cười, ngược lại hỏi một câu khác. “Đương nhiên ưu tú, môn hạ của lão phu có mười bảy đệ tử, nếu trưởng thành, từng người đều có tố chất không thua kém gì ngươi và ta.” “Đặc biệt là Sa Huyền Sách, nếu cho hắn thời gian… Cần gì phải tìm viện trưởng, hắn nhất định có thể siêu việt viện trưởng!!” Nói đến đây, Điền Phong liền đau lòng nhức óc, đó là đệ tử ưu tú nhất mà hắn đã từng dạy, không có người thứ hai. Đáng tiếc... tên Lý Bất Phàm đáng chết kia đã chém giết đệ tử có thiên phú nhất của hắn… “Kỳ thực ngươi đã biết rồi không phải sao? Thiên tài có thể siêu việt viện trưởng, nhưng lại không cách nào cùng tranh tài. Nếu cho hắn thời gian thì sao?” Tô Trường Ca nói, ánh mắt ngưng lại, đưa tay chỉ hướng Lý Bất Phàm đang đạp kiếm trở về nơi xa. Người đó có khuôn mặt tuấn mỹ hơn người, trên trán toát lên sự ngạo nghễ bẩm sinh, ánh mắt khinh miệt đó vừa lúc ném tới, như thể đang nói cho Điền Phong, hắn chính là vua không ngai của thời đại này!! “Thế nhưng là...” Điền Phong còn muốn nói gì đó thì Tô Trường Ca lắc đầu, nói: “Cần gì phải thế nhưng là? Mâu thuẫn nội bộ mãi mãi chỉ là chuyện nội bộ, hãy nhìn về phía toàn bộ Trung Châu, chúng ta đều là người một nhà.” Hai người còn đang trò chuyện, thì thân ảnh Lý Bất Phàm đã chậm rãi rơi xuống. Hắn không kiêu ngạo không tự ti, chắp tay hướng về phía các đạo sư: “Lý mỗ đồ sát Ma Diễm Tông, gây thêm phiền toái cho các vị rồi.” Lúc vừa đến, Đỗ Tri Hạ đã nói sơ qua với hắn về sự tình, tự nhiên hiểu rõ sự đã xảy ra. “Hừ.” Điền Phong hừ lạnh một tiếng, âm dương quái khí mà nói: “Chúng ta có thể có phiền phức gì? Các đệ tử đi đến Lâm Uyên lại bị ngươi hại thảm rồi! Nếu Ma Đạo thánh địa nhằm vào bọn họ, không biết có bao nhiêu hạt giống tốt phải chết oan mạng…” “Đệ tử Ma Đạo thánh địa mạnh lắm sao?” Lý Bất Phàm thật không để ý thái độ của Điền Phong, mà ngược lại hỏi lại. “Không mạnh, vậy tại sao ngươi lại sợ hãi việc đến chiến trường Lâm Uyên?” Điền Phong chế giễu, vừa rồi Lý Bất Phàm không chút kiêng kỵ phi hành đến, tản ra khí thế là Đại Thừa trung kỳ. Điều này…?! Điền Phong đã hiểu ý của Đoàn Thanh Ngữ và Tô Trường Ca, đã hiểu sâu sắc rồi! “Ta trở về cáo biệt một chuyến, ta tự nhiên sẽ đi,” Lý Bất Phàm cười cười, lúc trước Đoàn Thanh Ngữ gửi tin, hắn đã hiểu rõ lần này chiến trường Lâm Uyên, có lẽ không đi không được. Chậm rãi quay người đi về phía trước, âm thanh du dương trầm thấp vang lên: “Sợ hãi sao? Ta thấy đối thủ nên cảm thấy sợ hãi mới phải!!”
Bạn cần đăng nhập để bình luận