Dựa Vào Song Tu Vô Địch, Biết Ta Có Bao Nhiêu Khổ Sao?

Chương 506: Kẻ xâm lấn, giết!

Chương 506: Kẻ xâm lấn, g·i·ế·t! Kinh hãi, mộng mị, quả nhiên danh bất hư truyền!!! Áp lực trong nháy mắt ập đến Võ Đằng Đại Lục, Lam Hoàng chậm rãi nắm tay, trong đôi mắt lộ ra sát ý mãnh liệt. “G·i·ế·t!” Một chữ thể hiện thái độ, nếu đối phương không coi bọn hắn ra gì, vậy thì chỉ dùng thực lực chứng minh đối phương đã sai lầm. Quy tắc từ trước tới giờ không trói buộc kẻ mạnh, câu nói này rất đúng, nhưng ai mới là kẻ mạnh còn phải chờ tranh luận...... Ầm! Khí thế ngút trời ập đến, một kẻ râu quai nón tay cầm rìu lớn điên cuồng chém vào hư không, lưỡi rìu sắc bén như cơn lốc quét lên. “Tiểu tử, sự cuồng vọng của ngươi cuối cùng rồi sẽ phải trả giá đắt.” Râu quai nón cười lạnh một tiếng, đột nhiên tiếng cười im bặt. Hắn trợn trừng hai mắt nhìn trước mắt vạn kiếm cùng bay...... “Bên trêи...... Bên trêи...... Thượng phẩm Tiên khí?” Âm thanh kinh hãi run rẩy còn đang vang vọng. "Ông" một tiếng, vạn kiếm hợp nhất xuyên qua mi tâm cũng đâm rách hư không. Rõ ràng tiếng nuốt nước bọt vang lên, lúc này mọi người mới hiểu rõ nam nhân trong truyền thuyết đến tột cùng mạnh đến mức nào! Về phía Thẩm Gia, Thẩm Duyệt Duyệt nhìn tỷ tỷ có chút buồn cười: “Tỷ, con ngựa mạnh như vậy, e rằng khó thuần phục phải không?” “Cắt.” Thẩm Sương Dung vẫn lạnh lùng như cũ, do dự một chút mới đáp: “Không thuần phục được thì bị thuần phục, tóm lại gặp được là tuyệt đối không bỏ qua.” “Hả? Đây chính là lý do tỷ câu dẫn hắn?” Thẩm Duyệt Duyệt giả bộ tức giận trợn to mắt, nàng cho là như vậy sẽ làm tỷ tỷ giật mình. Kết quả xem thường độ dày da mặt Thẩm Sương Dung, người sau chỉ hờ hững gật đầu: “Ngươi phát hiện hay đấy, ta cũng lười giải thích thừa thãi.” “Có ai làm tỷ tỷ như tỷ không vậy? Hừ!” “Sao lại không có?” “Ở đâu có? Tỷ nói thử xem ai mặt dày mày dạn không ai bì kịp như vậy, lại còn nói chuyện mạnh bạo thế chứ!” “Ta!” “Tỷ......” So với sự thoải mái của hai tỷ muội, lão tổ Thẩm gia lại tỏ ra ngưng trọng hơn nhiều. Đôi mắt già nua bắn ra tinh quang, chăm chú nhìn Lam Hoàng đối diện, trong mắt lão đầu Lý Bất Phàm dù cường hoành, nhưng đối đầu với Đại La Kim Tiên hậu kỳ Lam Hoàng e là không có phần thắng. Bất quá không sao, thời khắc mấu chốt hắn sẽ ra tay!!! Đây không phải là vì ra oai, mà là Thẩm Lão Tổ muốn thể hiện tầm quan trọng của mình, nhất định phải để Lý Bất Phàm hiểu rõ công lao cùng sự bỏ ra của Thẩm gia, đối phương mới có thể khắc ghi ân tình. Thẩm Lão Tổ đã sống hư ảo vạn năm, tự nhiên hiểu được, dệt hoa trên gấm vĩnh viễn không bằng đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi. Khi mọi người mang tâm tư riêng thì trận chiến trên không đã tiến vào hồi gay cấn. Kiếm pháp của Lý Bất Phàm hung bạo, một kiếm ra là có thể g·i·ế·t một người! Nhưng đối phương cũng không chịu dừng lại, mấy hơi thở ngắn ngủi đã từ đơn đả độc đấu hội tụ thành liên hợp trận pháp lớn như vậy. Trận pháp mênh mông che kín bầu trời, chừng mười vị Đại La Kim Tiên phong tỏa tứ phương hư không. “Thập phương hung sát, tru tà trận!” Lão đầu cầm đầu trong tay bấm niệm pháp quyết, lấy người làm trận cơ, tiên nguyên lực mênh mông hóa thành trận, bao phủ Lý Bất Phàm trong đó. Ầm ầm! Giữa trời đất hiện ra công kích tựa diệt thế, hư không đổ sụp với tốc độ cực nhanh. Tranh! Một đạo kiếm khí phóng lên trời, Lý Bất Phàm tay cầm Nhật Thiên kiếm, khí thế một người còn mạnh hơn hơn mười người. Chín vực sâu hư không hiện ra, một kiếm xuất ra, thiên nộ thần oán...... Vô tận kiếm khí nối liền trời cao, trận pháp kia bị hắn dùng kiếm chém nát, uy thế không giảm chém xuống chính là đầu lâu của hơn mười người. Máu tươi tung tóe trên trời cao, bóng người hư ảo từ từ hiện ra phía sau, giờ phút này cường giả Võ Đằng Đại Lục mới hiểu rõ, thế nào gọi là hung hãn đến vậy!!! “Đến lượt ngươi.” Đám người còn chưa hết bàng hoàng, Lý Bất Phàm đã chỉ tay vào Lam Hoàng, trong mắt hiện rõ sự miệt thị. “Các hạ, ta chỉ cần nơi này, cũng không muốn cùng ngươi thành đ·ị·c·h.” Lam Hoàng từ tốn bước ra, lúc này các cường giả còn lại của Võ Đằng Đại Lục đều tức giận. Bọn họ cảm thấy uất ức, bên mình cũng đâu muốn tàn s·á·t, cớ gì cường giả nơi đây lại khinh người quá đáng!!! “Người vô hại hổ ý, hổ có hại lòng người......” Sát ý băng lãnh trong mắt Lý Bất Phàm không hề suy giảm, ngược lại càng trở nên nồng đậm hơn. “Ta chính là Bát Hoang Chí Tôn, chủ nhân hạo thiên Tr·u·ng Châu. Các ngươi trên địa bàn của Lý mỗ, dám xâm lấn, g·i·ế·t c·h·ế·t không cần luận tội!” Tiếng nói lạnh lùng vẫn còn vang vọng, trong hư không vô số điều huyền diệu cuộn trào. Lý Bất Phàm đứng ở trung tâm huyền diệu, gió lạnh thổi bay lọn tóc, bóng người hư ảo mở to hai mắt. Tiếng gầm gừ không thuộc về yêu thú làm rung chuyển Bát Hoang, huyết khí xông trời sát na, cho thấy việc này không thể hòa giải. Lam Hoàng bước lên một bước, sau lưng hiện ra một con sâu lớn. Tê! Sâu lớn cuộn mình lên, quyết cùng Lý Bất Phàm khí thế đối chọi. Chiến!!! Hai người gần như đồng thời xuất chiêu, sâu lớn và hình người va chạm vào nhau giữa hư không, đại đạo tránh xa không dám tới gần. Tiếng oanh minh của đại đạo từ Bát Hoang vang vọng đến Tr·u·ng Châu...... Không gian đổ nát bao phủ tất cả, thẳng đến khi Lam Hoàng giẫm lên đầu sâu lớn, phóng lên trời miệt thị xuống hư không. “Hừ, ngươi bất quá cũng chỉ có thế, muốn đấu với bản hoàng còn kém xa.” Thanh âm lạnh lẽo của Lam Hoàng khiến người hai phe có suy nghĩ khác biệt. Người Võ Đằng Đại Lục thở phào nhẹ nhõm, tâm tình thả lỏng rất nhiều. Nhưng...... Còn chưa kịp tận hưởng cảm giác thả lỏng, trên không Lam Hoàng khóe miệng vẫn đang nhếch lên nụ cười nhạt. Đại thủ ấn chầm chậm dò xuống từ trên trời cao, thiên địa đều nằm gọn trong một cái nắm tay. «Thượng Thương Đoạn Hồn Ấn» Thượng Thương nổi giận, chúng sinh hồn tan!! “Cái gì?” Lam Hoàng ngơ ngác ngẩng đầu, hắn muốn trốn chạy, nhưng xung quanh hoàn toàn không có chỗ trốn. Bởi vì cái đại thủ hư không kia quá mênh mông vô ngần, phảng phất thu lại từ chân trời. Oành két! Năng lượng bạo phát quét sạch hàng trăm vạn dặm, tiếng ai oán vừa vang lên đã bị bao phủ: “Trốn, các ngươi mau trốn đi......” Thanh âm của Lam Hoàng mang vẻ bi thương, đến khi thân thể tan nát, hắn mới hiểu được mình đã nổ tung, người khác mới thật sự lợi hại!! Cong cong cong cong cong cong cong cong cong cong cong cong cong cong cong cong cong cong...... Vạn thanh phi kiếm chầm chậm mở ra, dư ba của vụ nổ còn chưa tan hết. Cường giả Võ Đằng Đại Lục còn lại vẫn đang kinh hãi, kiếm đã phong hầu đến...... “Không, đạo hữu tha mạɴg, chúng ta không có ác ý......” “Cầυ xin đại nhân bỏ qua cho, tiểu nhân vĩnh viễn sẽ không bước chân đến đây nửa bước......” Âm thanh cầυ xin thα tҺứ chưa truyền đi được xa đã bị vạn kiếm nuốt chửng. Lý Bất Phàm chắp tay ngạo nghễ đứng trên không, mặc cho vô số tàn chi lẫn mưa máu rơi xuống đất. Khi ánh mắt chạm tới Tịch Lãnh Yên, giọng nói ôn nhu mới phát ra từ trong miệng: “Sư tỷ, thu dọn đồ đạc của bọn hắn đi, chúng ta phát tài rồi.” “Ách...... Được.” Tịch Lãnh Yên ngẩn người, nhẹ nhàng gật đầu, cảm thấy tình huống bây giờ khác hẳn với khí chất vừa nãy. “Tiểu hữu thần uy, lão phu Thẩm Vân Long đã gặp tiểu hữu.” Lão tổ Thẩm gia không nhịn được bước lên chào hỏi, vừa rồi ông ta định ra tay vào thời điểm mấu chốt, kết quả mọi việc lại kết thúc quá nhanh. Thẩm Lão Tổ lão luyện hiểu rằng, Lý Bất Phàm trước đây dù dẫn người Thẩm gia đến đây, nhưng lại không xem bọn họ là người một nhà. Lúc đó người Thẩm Gia cũng có kiêu ngạo riêng, chỉ là xem vào mặt của Thẩm Duyệt Duyệt và Thẩm Sương Dung mới đi theo tìm kiếm vận may. Đáng nói thêm là, người đến đây cũng không phải toàn bộ Thẩm gia, mà chỉ có mạch của Thẩm Sương Dung và các nàng. Người khác của Thẩm gia căn bản không muốn nể mặt ai cả...... Vì vậy, vị Thẩm Lão Tổ này giờ thay thân phận mà nói thì chính là ông nội của hai tỷ muội Thẩm thị. Đối với điều này, Lý Bất Phàm không tiện coi thường, lập tức ôm quyền đáp lễ: “Lão hữu khách sáo rồi, Thẩm Thị cường giả các ngươi giúp Lý mỗ lần này, ân tình lớn như biển......” “Tiểu hữu, với chiến lực hiện tại của ngươi, lão phu đề nghị ngươi bước vào trong truyền tống trận, cướp đoạt đại lục bên kia.” Thẩm Vân Long suy nghĩ một chút rồi cũng không thừa nước đục thả câu, lập tức nói đến chính sự. Hai cháu gái đi theo Lý Bất Phàm, toàn bộ mạch Thẩm Thị đều đặt cược vào người đối phương, Thẩm Vân Long cũng không phải là kẻ ngốc. Thẩm Gia đi theo Lý Bất Phàm lăn lộn, cũng không phải chỉ muốn sống trong một t·h·i·ê·n địa nhỏ bé......
Bạn cần đăng nhập để bình luận