Tuần Thiên Yêu Bộ

Tuần Thiên Yêu Bộ - Chương 763: Lại đến Thiên Kinh (length: 8563)

Đầu tháng tám, chính là giữa hè.
Cái nóng bức càng thêm khó chịu, ngay cả những tu sĩ trong thành vốn mình không bị nóng lạnh xâm nhập dường như cũng bị cái thời tiết đáng ghét này làm cho ảnh hưởng, ai nấy đều mặt mày ủ rũ.
Nơi này là Thiên Kinh thành, nằm trên Long Thủ Sơn.
Đây là nơi hội tụ long mạch của phương Bắc, là nơi mà các tu sĩ Cửu Châu đều hướng tới trong lòng.
Ít nhất thì người dẫn đường chủ động tiếp cận vào thành đều nói như vậy.
"Thiên Kinh thành chia làm chín tầng, ba tầng dưới phần lớn là phàm nhân có liên quan đến tu sĩ, hoặc là một số ít nơi buôn bán. Ba tầng giữa lại khác, những người có thể đi lại ở đây, ít nhất đều là tiền bối từ cảnh giới thứ ba thứ tư trở lên."
Người dẫn đường cẩn thận tỉ mỉ, cho dù người trẻ tuổi đầu đã hoa râm trước mặt chẳng hề để ý đến hắn.
"Tiên sinh ngài muốn đi Lạn Kha Lâu thì ở tầng thứ sáu, thuộc phạm vi ba tầng giữa. Lạn Kha Lâu này có lai lịch đấy, người bình thường chỉ xem đó là một lầu cờ, chuyên để cho những người thích đánh cờ, bạn cờ tiêu khiển, có điều nếu là người thông tin như ta trong thành mới biết nơi đó thật ra còn là chỗ mua bán thông tin."
Nói đến đây, người dẫn đường còn cố ý hạ giọng.
"Tương truyền rằng chỉ cần là thứ muốn biết, thì không có gì mà Lạn Kha Lâu không tìm được."
Nghe đến đó, Lâm Quý khẽ dừng bước chân lại.
"Ngươi mới chỉ cảnh giới thứ hai, mà ngươi lại lên được ba tầng giữa?"
Hai người đã đến nơi giao nhau giữa tầng thứ ba và tầng thứ tư, nơi đó có vệ binh trong thành trấn giữ.
"Lên được lên được." Người dẫn đường vội gật đầu, chỉ vào người vệ binh kia nói, "Người kia là tiểu đệ của ta, ta nhờ cậy hắn có nhiều tin tức linh thông hơn một chút, thua thiệt có chút quan hệ với bằng hữu làm việc ở trong thành."
Dường như để chứng minh lời mình nói, người dẫn đường còn vẫy tay chào hỏi vệ binh kia từ xa.
Lâm Quý chẳng thèm quan tâm đến những điều này.
"Ta mới vào thành đã nói là không phải lần đầu đến rồi, ngươi cố ý lừa gạt, không sợ ta không trả tiền sao?"
"Tiên sinh ngài khí vũ hiên ngang, xem đã biết ngay là quý nhân, sao lại thiếu chút tiền cỏn con?"
"Ngày thường không có việc làm, nên ngươi là chuyên đi lừa tiền hả?" Lâm Quý nhíu mày.
Người dẫn đường cũng chẳng để ý chút nào, dường như có người tiểu đệ kia của hắn tiếp thêm cho hắn lòng dũng cảm, hắn càng chẳng sợ Lâm Quý trở mặt.
"Tiên sinh nói thế sai rồi, ngài cũng không phải người Thiên Kinh thành, tương lai thể nào cũng có chỗ cần đến tiểu nhân."
"Vậy ta hiện tại không cần đến ngươi, ngươi có thể đi chưa?"
"Ta theo một đoạn đường cũng đã tốn không ít lời rồi, tiên sinh nói xem?"
Nghe vậy, Lâm Quý khẽ nheo mắt quan sát mắt của gã tiểu tử kia, sau đó nhếch miệng cười một tiếng.
"Tiền thưởng thì không có, bạt tai cũng không thiếu, ngươi có muốn không?"
Lời vừa dứt, sắc mặt của người dẫn đường lập tức trở nên khó coi, nhưng hắn không nói gì, chỉ chắp tay thi lễ, lui về sau nửa bước.
"Vậy coi như tiểu nhân mắt mù, toàn bộ xem như một bài học."
"Không để cho người huynh đệ thủ vệ kia đến gây khó dễ cho ta?" Lâm Quý có chút bất ngờ.
"Để hắn gây khó dễ cho tiên sinh, vậy chẳng phải là lạm dụng chức quyền à, đến lúc đó hắn mất việc, thì ta ở trong thành càng khó làm ăn hơn, ăn no mặc ấm là được rồi, tiểu nhân biết điều."
Đang nói chuyện thì bất ngờ phía sau một trận ồn ào.
"Trấn thủ xuất hành, người không có việc thì tránh đường!"
Chỉ nghe một tiếng hét to, sau đó thấy từ hướng ba tầng giữa có một người trung niên hơi gầy gò chậm rãi đi đến nơi giao nhau giữa tầng thứ tư và tầng thứ ba.
Hắn nhíu mày, dường như không hài lòng với tiếng hô hoán của vệ binh, nhưng lại không bác bỏ.
"Các ngươi hãy làm tốt nhiệm vụ của mình, dạo gần đây Cửu Châu không yên ổn, chỉ mấy ngày ngắn ngủi, trong thành đã bắt ra mười mấy yêu quái hóa hình, dưới ba tầng còn có quỷ vật ẩn thân, các ngươi đừng chủ quan."
"Thuộc hạ hiểu rõ." Các đội thủ vệ đồng loạt cúi đầu hành lễ.
Nhưng sau khi ngẩng đầu lên thì thấy trấn thủ đại nhân ánh mắt hướng về một người trẻ tuổi đứng cách đó không xa, nhìn không chớp mắt.
Thấy thế, trong lòng các thủ vệ lập tức giật mình.
"Không xong rồi, người kia là yêu! Thật to gan yêu quái, dám ngang nhiên trước mắt bọn ta." Người đâu, bắt hắn lại!"
Bị người lãnh đạo trực tiếp trách mắng, con yêu quái này thật đáng ghét!
Lúc đội thủ vệ chuẩn bị ra tay trổ tài thì Tiêu Trường Thanh khẽ cười một tiếng.
"Ta thấy phải bắt ngươi lại mới đúng, bớt nịnh bợ, cút xa một chút."
Đội trưởng nghe lời này thì biết ngay mình đã bị mắng, liền vội ra lệnh cho các huynh đệ lui sang một bên.
Một bên khác.
Lâm Quý nhìn Tiêu Trường Thanh đang tiến về phía mình thì đột nhiên có chút cảm khái.
Lần đầu tiên hắn đến Thiên Kinh thành thì đã gặp Tiêu trấn thủ này rồi.
Vị này dường như vướng vào lưới tình nhân yêu, thậm chí còn có một cô con gái hồ ly.
Tiểu hồ ly kia gọi là gì nhỉ? Có lẽ là Hồ Ngọc Kiều.
Con hồ ly đó sau này còn làm ra Quần Phương Viên ở trong kinh thành, đó là một nơi đến không tồi.
Trong lúc suy nghĩ thì Lâm Quý bất ngờ cảm giác được tay áo bị kéo.
Quay đầu thì thấy người dẫn đường mặt mày căng thẳng.
"Vị này là trấn thủ đại nhân trong thành, tiên sinh mau mau hành lễ đi."
Nói xong thì người dẫn đường đã quỳ rạp xuống đất không dám lên tiếng.
Lâm Quý chẳng để ý đến hắn, nhìn về phía Tiêu Trường Thanh đã đi tới gần.
"Tiêu Trường Thanh đã gặp Lâm đạo hữu." Tiêu Trường Thanh chủ động hành lễ, sau đó nghiêm túc nhìn hai mắt Lâm Quý rồi mới tiếp tục nói, "Lần trước cùng Lâm đạo hữu gặp mặt vẫn là hai năm trước, Tiêu mỗ còn muốn đa tạ Lâm đạo hữu lúc trước đã tha cho con gái không hiểu chuyện của ta một con đường sống."
"Tiêu trấn thủ có muốn khách sáo thì cũng không cần tìm cớ lố bịch như vậy. Khi đó Lâm mỗ vẫn chỉ ở cảnh giới Nguyên Thần, còn không phải chỉ một câu nói của Tiêu trấn thủ là nghiền nát rồi sao? Lẽ ra là Lâm mỗ phải cảm tạ Tiêu trấn thủ lúc trước không làm khó dễ mới đúng."
Nghe vậy, Tiêu Trường Thanh cười lớn: "Ha ha ha, Tiêu mỗ không quen xã giao, mong Lâm đạo hữu đừng trách. . . Lần này đạo hữu đến Thiên Kinh thành có chuyện gì sao?"
"Đi một chuyến Lạn Kha Lâu, trả một món nợ tình không muốn."
Lâm Quý vì Giản lâu chủ của Lạn Kha Lâu mà đến, hắn có được bàn trận trong Bí Cảnh Thánh Hỏa từ tay Thu Như Quân, đây là mấu chốt của Tiên Thiên đạo khí Thiên Diễn Đồ.
Hắn không muốn dính dáng đến việc này nữa, nên định đem thứ này giao cho Giản lâu chủ, xem như trả cái ân tình cưỡng ép lúc trước, mà vốn chẳng có bao nhiêu tác dụng.
Vừa nghe thấy Lâm Quý đi Lạn Kha Lâu thì Tiêu Trường Thanh bất đắc dĩ nói: "Thì ra Lâm đạo hữu có chuyện quan trọng, vậy Tiêu mỗ không tiện mở miệng."
"Sao thế, Tiêu trấn thủ có chuyện muốn nhờ Lâm mỗ giúp đỡ à?" Lâm Quý có chút bất ngờ.
Hắn với Tiêu Trường Thanh chỉ mới gặp nhau lần thứ hai, mà hắn lại có chuyện tìm đến mình sao?
"Trong quần sơn dưới thành xuất hiện mấy Yêu Vương chiếm giữ rừng núi, muốn chia lợi từ khí vận của long mạch phương Bắc này, nhờ vào đó tu luyện. . . Lần này Tiêu mỗ đi cũng là vì chúng."
"Từ trong Trấn Yêu Tháp ra?"
"Đúng."
"Thứ cho Lâm mỗ bất lực, sự việc ở Thiên Kinh thành nếu Tiêu trấn thủ không làm được, còn có các nhân vật lớn ở ba tầng trên kia nữa mà." Lâm Quý đương nhiên không muốn ra tay vô cớ.
Tiêu Trường Thanh cũng không thấy lạ, chỉ là mặt lộ vẻ mỉa mai.
"Một đám người chỉ biết tư lợi, không đáng để nhắc đến."
Thấy Lâm Quý không muốn giúp, hắn cũng không nhắc lại chuyện này nữa, mà nhìn về phía tiểu tử đang quỳ một bên.
"Người này là ai?"
"Dẫn đường trong thành, mới nãy còn định moi chút Nguyên Tinh Hoa Hoa từ Lâm mỗ."
Lời vừa nói ra thì thân thể người đang quỳ trên đất cũng bắt đầu run rẩy.
Ai ngờ Tiêu Trường Thanh lại không quan tâm.
"Vậy Lâm đạo hữu thưởng cho hắn vài viên Nguyên Tinh đi."
Nói xong, Tiêu Trường Thanh lại chắp tay thi lễ, rồi nhanh chóng rời đi.
Nhìn bóng lưng hắn rời đi, Lâm Quý suy nghĩ rồi vẫn là lấy ra vài viên Nguyên Tinh.
"Lâm mỗ nể mặt Tiêu trấn thủ, cái này coi như thưởng cho ngươi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận