Tuần Thiên Yêu Bộ

Tuần Thiên Yêu Bộ - Chương 202: Tụ Lý Càn Khôn (length: 7822)

Trong lúc Lâm Quý cùng những người khác đang nói chuyện phiếm trong phòng khách, phía dưới đại sảnh đã đầy ắp khách khứa.
Không lâu sau, buổi đấu giá bắt đầu, người chủ trì chính là Vân trưởng lão, vị đã từng giám định đồ vật cho Lâm Quý trước đây.
"Vân trưởng lão cả đời gắn bó với kỳ trân dị bảo, mọi việc của Thái Nhất Các đều do ông ấy xử lý, vì vậy ông ấy làm chủ trì, mọi người đều yên tâm." Từ Định Thiên nói.
Lâm Quý dò xét: "Có phải còn một tầng ý nghĩa đảm bảo đồ vật là thật ở bên trong?"
"Đúng là như thế." Từ Định Thiên tán thưởng nhìn Lâm Quý.
Cùng lúc đó, Vân trưởng lão phía dưới khẽ ho hai tiếng, âm thanh vang vọng khắp nơi.
Chốc lát sau, toàn bộ đại sảnh đều im lặng.
"Các vị đều là người quen cũ, ta không nói nhiều nữa. Hôm nay, vật phẩm đấu giá đầu tiên là ba bộ áo giáp linh khí do Thiên Công Phường mang đến."
Lập tức có ba thị nữ mang áo giáp lên đài, trưng bày trước mọi người một lát.
"Danh tiếng của Thiên Công Phường không cần phải nói. Ba bộ áo giáp này thuộc Hạ Phẩm Linh Khí, có thể ngăn cản công kích dưới đệ tam cảnh, đệ tứ cảnh cũng có thể giảm hơn phân nửa, chỉ là sẽ gây hại cho áo giáp. Giá khởi điểm một Nguyên Tinh, mời các vị ra giá."
Vừa dứt lời, lập tức có khách bắt đầu ra giá.
"Hai trăm!"
"Ba trăm!"
"Ba trăm năm!"
"Năm trăm!"
Cuối cùng, ba bộ áo giáp linh khí được mua với giá một ngàn hai trăm Nguyên Tinh.
Buổi đấu giá diễn ra hết sức sôi nổi, ba bộ áo giáp linh khí chỉ là món khai vị mà thôi.
Rất nhanh sau đó, các loại thiên tài địa bảo, binh khí đan dược, thậm chí cả công cụ luyện đan luyện khí đều lần lượt xuất hiện.
Thái Nhất Các dường như đã có điều tra chuyên môn về các món đấu giá, mỗi khi có một món được đưa ra đấu giá, lập tức có vài người tranh nhau trả giá.
Nhờ vậy mà buổi đấu giá diễn ra vô cùng náo nhiệt, không hề có lúc nào tẻ nhạt.
Một canh giờ trôi qua, đã có mấy chục món đấu giá được bán ra, Lâm Quý vẫn chưa thấy món nào mình hứng thú, chẳng mấy chốc buổi đấu giá đã sắp kết thúc.
"Chư vị, buổi đấu giá lần này còn lại một bảo vật cuối cùng, mọi người trong lòng chắc đã rõ là gì rồi." Vân trưởng lão bất ngờ chắp tay, có chút bất đắc dĩ nói, "Thái Nhất Các chúng ta đã từng hết lời khuyên can, nhưng dù sao cũng phải mở cửa làm ăn... Ai."
Lời vừa nói ra, lập tức khiến đám người trong đại sảnh cười ồ lên, sau đó liền có người đứng dậy đi ra ngoài.
Gần như chỉ trong chớp mắt, đại sảnh đã trống hơn phân nửa, những người còn lại đều khoanh tay trước ngực, dáng vẻ như đang xem kịch vui.
Cảnh này khiến Lâm Quý tò mò.
"Từ huynh, đây là chuyện gì?"
Từ Định Thiên cười lắc đầu nói: "Còn không phải do Thiên Công Phường, dựa vào việc mình là khách hàng lớn của Thái Nhất Các mà làm càn như vậy."
"Có ý gì?" Lâm Quý càng thêm khó hiểu.
Chung Linh bèn giải thích: "Lâm Du Tinh có từng nghe qua một môn thần thông tên là Tụ Lý Càn Khôn chưa?"
"Tụ Lý Càn Khôn?!" Giọng Lâm Quý bỗng cao lên.
Hắn đương nhiên đã nghe qua, không những nghe qua, hắn còn tận mắt thấy có người dùng chiêu này để bắt heo bắt khỉ nữa!
Nhưng đó là ở trên TV của kiếp trước.
Thế giới này cũng có chiêu thức nghịch thiên như vậy sao?
Chung Linh tiếp lời: "Xem ra Lâm Du Tinh cũng từng nghe qua. Phương pháp Tụ Lý Càn Khôn này là một trong những tuyệt kỹ truyền thừa đỉnh cao của Thiên Công Phường, do tiền bối Thiên Công Phường ngộ ra trong quá trình luyện khí rồi ghi chép lại."
"Tương truyền, sau khi tu thành Tụ Lý Càn Khôn, người luyện có thể tự mở ra không gian chứa người chứa vật, dù là giao chiến với người khác, hay chứa đựng bảo vật, đều là thủ đoạn thượng thừa."
Điều này cũng giống với Tụ Lý Càn Khôn mà Lâm Quý từng thấy.
"Nhưng nếu như vậy, tại sao Vân trưởng lão lại nói như vậy? Bên trong có bí ẩn gì chăng?" Lâm Quý hỏi.
Lần này đến lượt Từ Định Thiên giải thích.
"Nào có bí ẩn gì! Từ nhiều năm trước, Thiên Công Phường đã bán Tụ Lý Càn Khôn cho các đại phái lớn ở Cửu Châu, thần thông này là thật, nhưng tu luyện lại quá khó khăn, bao nhiêu năm qua, số người học được chỉ đếm trên đầu ngón tay."
Nụ cười trên mặt Từ Định Thiên càng thêm châm biếm: "Bản thân không học được, người khác cũng không học được, ngươi nói thần thông này có tác dụng gì? Thiên Công Phường thường xuyên đem công pháp này ra bán, đơn giản là để lừa gạt mấy môn phái nhỏ chưa trải sự đời mà thôi."
"Nếu ai cũng biết là không học được, thì sao vẫn có người bị lừa?" Lâm Quý không hiểu.
"Ha, luôn có người nghĩ mình khác biệt, hơn nữa môn công pháp này chỉ cần một tông môn có một người học được là kiếm lời lớn, vậy nên cũng không ít người bị lừa."
Cùng lúc đó, phía dưới đã bắt đầu đấu giá.
"Giá khởi điểm hai ngàn Nguyên Tinh, mời các vị ra giá."
"Ba ngàn! Chúng ta Thần Đao Môn muốn có được công pháp này, xin chư vị nhường chút thể diện!" Một kẻ lỗ mãng đứng lên chắp tay xung quanh, dáng vẻ nhất định phải giành cho bằng được.
Những người xung quanh cười lớn đáp lễ.
"Danh tiếng của Lưu trưởng lão lừng lẫy, thể diện này vẫn phải cho."
"Thần Đao Môn giàu có, tiểu đệ bội phục."
"Có thần thông này giúp sức, Thần Đao Môn nhất định sẽ như hổ thêm cánh, tại hạ xin chúc mừng trước."
Trong phòng khách trên lầu hai.
Từ Định Thiên giang tay ra với Lâm Quý.
"Nhìn đi, luôn có những kẻ ngốc bị lừa."
Lâm Quý không nhịn được cười, nhưng trong lòng cũng thêm vài phần tò mò đối với Tụ Lý Càn Khôn này.
Người khác không học được là chuyện của người khác, nhưng hắn có Nhân Quả Bộ trợ giúp, học công pháp thần thông từ trước đến nay đều là nhìn một lần liền biết, luyện tập mấy lần là tinh thông.
Nhỡ đâu hắn có thể học được thì sao?
"Môn công pháp này thú vị vậy, tại hạ có thể mượn Thái Nhất Môn xem qua được không?" Lâm Quý hỏi.
"Lâm huynh có hứng thú sao? Chuyện nhỏ thôi." Từ Định Thiên vô cùng sảng khoái đồng ý, "Nếu là người khác muốn mượn ta chưa chắc đã đáp ứng, nhưng nếu là lời của Lâm huynh, các sư trưởng trong môn biết cũng sẽ không từ chối."
Nghe vậy, Lâm Quý giật mình, sau đó vội vàng nói lời cảm ơn.
"Đa tạ."
"Khách khí."
Sau khi Tụ Lý Càn Khôn một lần nữa gài bẫy những kẻ ngốc, buổi đấu giá chính thức kết thúc.
Lâm Quý và những người khác rời khỏi Thái Nhất Các.
Lúc chia tay, Từ Định Thiên kéo Lâm Quý lại nói: "Nếu Lâm huynh muốn xem Tụ Lý Càn Khôn, không ngại ngày mai đến Thái Nhất Môn một chuyến, vừa hay mấy ngày nay có không ít các đồng đạo trẻ tuổi của các môn phái khác đến chơi, Lâm huynh cũng có thể đến xem náo nhiệt."
Muốn chiếm lợi của người ta, lời mời mọc này Lâm Quý rất khó từ chối.
"Nếu đã như vậy, vậy ngày mai ta sẽ đến làm phiền."
"Quyết định vậy nhé."
Từ Định Thiên nhanh chóng dẫn Chung Linh rời đi.
Ngộ Nan quay sang nhìn Lâm Quý.
"Lâm thí chủ, thái độ của Thái Nhất Môn đối với ngươi có vẻ quá tốt rồi."
Lâm Quý khẽ gật đầu, sao hắn lại không nhận ra điểm này chứ.
Chỉ là vì không cảm nhận được ác ý, nên cũng không để ý lắm.
"Có câu nói rất hay, vô sự mà ân cần..."
"Không phải lừa đảo thì cũng là đạo tặc?" Ngộ Nan tiếp lời.
Lâm Quý lại lắc đầu.
"Không, là đang cố nhịn đánh rắm đấy."
Bạn cần đăng nhập để bình luận