Tuần Thiên Yêu Bộ

Tuần Thiên Yêu Bộ - Chương 549: Đi Lan Thành (length: 8546)

Bên ngoài La Phù Sơn.
Cảnh Nhiễm và những người khác ngơ ngác nhìn cảnh tượng La Phù phường thị gần như sụp đổ hơn phân nửa.
“Xá Thần Kiếm trong tay Lâm huynh lại có uy lực như thế.” Cảnh Nhiễm thầm líu lưỡi trong lòng.
Nàng chưa từng thấy các bậc trưởng bối trong sư môn thi triển Nguyên Thần kiếm pháp, nhưng đối với tu sĩ dưới cảnh giới nhập đạo mà nói, một kiếm vừa rồi của Lâm Quý, e rằng đã là đỉnh phong, khó ai có thể vượt qua.
“Lâm huynh còn chưa nhập đạo đã có thủ đoạn như thế, đợi đến khi hắn nhập đạo sau... Thật sự khó có thể tưởng tượng.” Từ Định Thiên cũng biến sắc mặt.
Hàn Lệ hưng phấn nói: “Lâm ca một kiếm này lợi hại như vậy, vậy Hồng phát Thần kiểu gì cũng phải không chịu nổi chứ?”
“Chắc...chắc vậy chứ.” Thành Tiêu bên cạnh hơi ngập ngừng nói, trong lòng lại dâng lên chút lo lắng.
Trực giác của tu sĩ Nhật Du mách bảo hắn, vấn đề này e rằng không kết thúc đơn giản như vậy.
Ngay lúc mọi người đang bàn tán xôn xao, trên trời lôi đình nổ vang, sau đó bọn họ liền thấy cảnh Hồng phát Thần và Lâm Quý đánh giáp lá cà.
Sau đó, hai người rơi xuống trong phường thị, họ đứng cách nhau rất xa nên cũng không nhìn rõ.
Lại không tới một khắc sau, mọi người đang nóng lòng chờ đợi kết quả trận chiến này.
Thành Tiêu bất ngờ biến sắc.
Hắn lật tay một cái, Hồn Nguyên đen trắng xen kẽ lại xuất hiện trong tay.
Chỉ trong chớp mắt, Hồn Nguyên đột nhiên phình to, tản mát ra khí tức âm lãnh khiến người ta rùng mình.
“Chuyện gì xảy ra?” Từ Định Thiên vội vàng hỏi.
Thành Tiêu toàn lực vận chuyển linh lực trong cơ thể để áp chế Hồn Nguyên, ngay sau đó không nói một lời, quay người bỏ chạy về phương xa.
Thấy vậy, Từ Định Thiên nhanh chóng phản ứng lại.
Họ quay đầu, sau đó nhìn thấy Hồng phát Thần cao ba trượng bay ra từ trong La Phù Sơn, đuổi theo hướng Thành Tiêu vừa bỏ chạy.
Vụt...
Cuồng phong thổi qua người Từ Định Thiên, trộn lẫn một đợt sóng nhiệt, khiến bọn họ gần như không mở nổi mắt.
Đây vẫn chỉ là dư uy khi Hồng phát Thần bay qua đầu bọn họ mà thôi.
Đợi đến khi Hồng phát Thần đi xa, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, Lâm Quý cũng đi theo, nhưng hắn lại không đuổi theo Hồng phát Thần mà hạ xuống bên cạnh Từ Định Thiên và những người khác.
Vừa thấy Lâm Quý xuất hiện, Từ Định Thiên vội nói: “Thành Tiêu bỏ chạy rồi.”
“Ừ, vừa mới thấy, Hồng phát Thần là hướng Hồn Nguyên trong tay hắn mà đi, tên kia nhất thời chưa c·h·ế·t, Hồng phát Thần cũng không có thời gian bận tâm đến ta.”
Lâm Quý lúc này ngược lại rất bình tĩnh.
Lần trước gặp Thành Tiêu hắn đã biết, tên nhóc này đánh nhau thì có lẽ không được, nhưng bỏ trốn thì là nhất tuyệt.
Nếu không, hắn cũng không thể trộm Hồn Nguyên rồi chạy từ sa mạc cực tây đến La Phù Sơn này.
“Lâm huynh, chuyện gì xảy ra vậy?” Từ Định Thiên còn mờ mịt không hiểu, vừa rồi Lâm Quý còn quyết đấu sinh tử với Hồng phát Thần, sao không phân thắng bại gì mà Hồng phát Thần lại bỏ đi không đánh nhau với Lâm Quý nữa.
Lâm Quý cũng hơi khó hiểu, nghĩ một hồi rồi đoán: “Mục đích hắn tới đây vốn là vì Hồn Nguyên bị Thành Tiêu trộm... Lúc trước đánh với ta, có lẽ là cảm thấy có thể dễ dàng bắt được ta, sau đó p·h·át hiện ta là cái xương khó gặm nên dứt khoát bỏ mặc ta.”
Lâm Quý phỏng chừng sự việc đại khái là như vậy.
“Hơn nữa Hồng phát Thần kia có chút không đúng, ta luôn cảm thấy hắn có hai loại ý thức, nhưng lại không hiểu rốt cuộc là chuyện gì.” Lâm Quý lại nhíu mày nói.
Nghe vậy, Từ Định Thiên liền vội kể lại những gì Thành Tiêu giải thích cho Lâm Quý nghe, lại giao bản đồ Thành Tiêu để lại cho Lâm Quý.
Đợi Từ Định Thiên kể xong, Lâm Quý lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ.
“Là có một nửa bước Quỷ Vương chiếm đoạt nhục thân của Hồng phát Thần? Thảo nào hắn lúc nào cũng nói năng không đâu vào đâu, hóa ra là do ý thức của bản thân và ý thức của nửa bước Quỷ Vương giằng co nhau.”
Lập tức, rất nhiều chuyện đều trở nên sáng tỏ.
Khó trách lại có thể thi triển Quỷ Vực, lại có thể thi triển Địa Hỏa.
Cái trước là thủ đoạn của nửa bước Quỷ Vương, cái sau là thần thông của chính bản thân Hồng phát Thần.
Cho nên, Hồng phát Thần trong Quỷ Vực thi triển Địa Hỏa, đồng thời cũng suy yếu luôn cả Quỷ Vực của mình.
Vốn chỉ là hai người sử dụng thủ đoạn của riêng mình.
“Nói đến, Hồng phát Thần kia rốt cuộc có lai lịch gì? Là yêu, là quỷ, hay là thứ gì khác? Yêu tà như thế ta vẫn là lần đầu thấy, trừ việc trong người không có sinh cơ thì hắn không khác gì người sống.”
“Không biết, ta cũng lần đầu gặp.” Từ Định Thiên lắc đầu.
Nghe vậy, Lâm Quý chỉ có thể tạm thời gác lại vấn đề này.
Câu trả lời e rằng vẫn phải tìm từ trên người Thành Tiêu mà ra.
“Lâm huynh, tiếp theo nên làm gì? Vị Thành huynh kia dù có thể tạm thời câu giờ Hồng phát Thần, nhưng dù sao hắn cũng chỉ là tu sĩ Nhật Du, không trụ được bao lâu.”
Lâm Quý nhìn phía xa, nơi vệt đỏ lại một lần nữa xuất hiện, xem ra Hồng phát Thần đã bị Thành Tiêu mang đi rất xa.
Suy nghĩ một lát, Lâm Quý lại đánh giá bản đồ trong tay.
“Hồng phát Thần kia cho dù là ta, nhất thời cũng bắt không được.” Lâm Quý nói, “Đã vậy thì để Thành Tiêu mang hắn đi tản bộ ở Duy Châu đi, vốn là do hắn gây ra phiền phức, hy vọng hắn cố gắng thêm một đoạn thời gian.”
“Vậy còn Lâm huynh?”
“Ta sẽ đến di chỉ Lan Thành một chuyến, xem có tìm được đầu mối gì không... Nếu như không được thì hoặc là ta đi tìm Hồng phát Thần liều mạng, hoặc là gửi tin về kinh thành, mời tu sĩ nhập đạo ra tay.”
Lâm Quý lại nhìn Từ Định Thiên và những người khác.
“Duy Châu xảy ra chuyện lớn như vậy, ta cũng không còn cách nào chiêu đãi huynh và Cảnh cô nương.”
“Chính sự quan trọng.” Từ Định Thiên vội nói.
Lâm Quý bất đắc dĩ thở dài một tiếng.
“Haiz, nếu như trước đây gặp phải phiền phức khó giải quyết như vậy, ta đã báo cáo lên trên, sau đó muốn làm gì thì làm. Nhưng bây giờ... Cấp trên đã không còn người rồi.”
Trong kinh, trên đầu Lâm Quý cũng chỉ còn lại ba vị Du Thiên Quan và một đám tu sĩ nhập đạo không có danh trong Giám Thiên Ti.
Bất kể là người trước hay người sau, cũng không thể nào trong chốc lát đến được.
Mà trong khoảng thời gian này, Duy Châu xảy ra bất cứ chuyện gì, đều chỉ có mình hắn phải gánh vác, không chống nổi cũng phải ráng mà chống.
Giờ phút này, Lâm Quý có lẽ cũng đã cảm nhận được nỗi bất lực khi Triển Thừa Phong nhiều lần một mình xông vào Thành Quỷ gặp Lương Thành Quỷ Vương, khi mà Lương Thành bị vạn quỷ bao vây.
Cũng không biết, sau khi Triển Thừa Phong bị Lương Thành Quỷ Vương làm bị thương, Giám Thiên Ti đã bồi thường gì cho hắn chưa.
À phải, đạo đồ kia? Cũng không biết hắn đã lĩnh ngộ đến đâu rồi.
Mang theo vài phần tạp niệm, sau khi Lâm Quý thi lễ cáo từ với Từ Định Thiên và những người khác, liền trực tiếp bay lên không trung.
La Phù Sơn cách Cửu Vương thôn trong sa mạc cực tây đến mấy trăm dặm, Lâm Quý dốc toàn lực chạy đi thì cũng phải mất mấy canh giờ.
Chuyện này không thể chậm trễ.
...
Bên trong sa mạc cực tây.
Một nam một nữ đội mũ rộng vành đang đi trong Cửu Vương thôn hoang vu.
“Đây chính là thôn xóm của dân di cư Tây Lan quốc? E rằng họ không nghĩ tới, đời đời kiếp kiếp bảo vệ di chỉ Lan Thành, cuối cùng lại mất luôn cả mạng.” Nữ tu trong giọng nói mang theo chút bất lực.
Trên mặt nam tu lại là nụ cười trên nỗi đau của người khác.
“Ha, c·h·ế·t đáng lắm! Trước kia bảo họ đi thì không đi, Chung Sở đã sớm nói không thể áp chế được tôn nửa bước Quỷ Vương kia, ta cũng đã nhắc nhở người Cửu Vương thôn rồi, bọn họ không đi thì c·h·ế·t đáng thôi.”
“Chỉ là chút dân thường bình dị thôi, người cũng đã c·h·ế·t rồi, cần gì phải trào phúng?” Nữ tu không đành lòng.
Nam tu cười nhạo một tiếng.
“Phùng Đạo huynh đệ, sống bao nhiêu năm rồi mà ngươi vẫn còn nhiều lòng trắc ẩn thế?”
“Đều là bách tính đồng tộc, cũng không thể quá bạc tình bạc nghĩa.”
“A, đồ đàn bà.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận