Tuần Thiên Yêu Bộ

Tuần Thiên Yêu Bộ - Chương 519: Thủ đoạn (length: 8074)

Cao Lăng không lâu sau liền rời đi.
Có Lâm Quý cho hắn cơ hội, trước kia hắn chịu tra tấn phảng phất đều tan biến, khi ra đi bước chân nhẹ nhàng, rõ ràng tâm trạng không tệ.
"Dù sao Cao Lăng cũng là người một nhà, tay dưới cũng nên có chút tinh binh cường tướng mới phải." Lâm Quý nhìn theo Cao Lăng rời đi.
"Nhất kiếm độc tôn", sau đó ngồi một lúc trong thư phòng, Lâm Quý thấy không có gì thú vị.
Nhìn đống sổ sách án thư như núi trên bàn đọc, nghĩ ngợi, hắn sai nha dịch gọi Cảnh Mục tới.
Cảnh Mục rất nhanh đã tới.
"Đại nhân, ngài có gì phân phó?"
Lâm Quý vỗ vỗ chồng án thư trên bàn nói: "Ngươi hãy xem hết đống án này rồi lập một cái bản báo cáo, lát nữa ta về sẽ xem."
Cảnh Mục ngẩn người.
"Đại nhân, nhiều án như vậy, phạm nhân còn chưa có kết án, trong đó còn có không ít vụ do yêu quái gây ra, rất phức tạp..."
"Những phạm nhân đã rõ, dù chưa kết án thì cứ dựa theo luật lệ đưa ra kết luận, còn những vụ án do yêu quái làm hoặc không có manh mối thì tạm thời cứ để đó."
Lâm Quý nói: "Phải dẹp các thế lực tông môn Duy Châu trước thì người dưới ra ngoài công cán mới có thể thuận lợi hơn."
Cảnh Mục lập tức hiểu ý của Lâm Quý.
Xử lý nhân họa trước, sau đó mới đến yêu tà.
"Ta sẽ đi làm ngay." Cảnh Mục đáp, ôm lấy đống án thư trên bàn chuẩn bị rời đi.
Nhưng mới đi được hai bước, Lâm Quý bất ngờ đưa tay giữ vai hắn lại.
"Cứ xử lý ngay trong thư phòng này."
"Đại nhân, làm vậy không hợp quy củ..."
"Ta chính là quy củ của phủ nha Duy Châu, ngươi cứ an tâm công cán, chuyện khác không cần bận tâm." Lâm Quý cười nói, "Ta thấy xung quanh thư phòng này còn có mấy phòng nhỏ, đến lúc đó dọn dẹp một phòng, sau này những việc liên quan đến sổ sách án thư này cứ do ngươi xử lý, ta chỉ làm quyết định."
Nghe lời này, Cảnh Mục lập tức vui mừng.
Đây là trấn phủ Quan đại nhân muốn trọng dụng mình rồi.
Duy Châu Giám thiên ti lâu nay rất trì trệ, khi Điền Quốc Thắng còn ở thì Cảnh Mục cũng không được coi trọng, sau khi Điền Quốc Thắng chết vì độc, Tử Tình lên thay cũng chỉ lướt qua, tất nhiên không quan tâm đến trong phủ nha Duy Châu có những ai.
Nay cuối cùng đã có một trấn phủ quan muốn dụng võ, hơn nữa xem bộ dạng còn coi trọng mình hơn.
Trong lúc nhất thời, trong lòng Cảnh Mục không khỏi có chút cảm khái.
"Đa tạ đại nhân cất nhắc, thuộc hạ sẽ tuân theo đại nhân phân phó."
"Được rồi, ta muốn đi đại lao một chuyến, ngươi mau bắt đầu làm đi."
Thái độ của Cảnh Mục khiến Lâm Quý rất hài lòng, nhớ lại thời ở kinh thành, văn thư từ chưởng lệnh ti đưa cho hắn cái nào cái nấy đều lười nhác, so ra thì Cảnh chưởng lệnh này vẫn nghe lời hơn.
Đây là chuyện tốt, sau này không thể bạc đãi hắn.
Rời thư phòng, Lâm Quý nhanh chóng đi đến đại lao trong phủ nha.
Vừa vào đại lao, hắn liền nghe thấy hai tiếng kêu thảm thiết yếu ớt vang lên liên tục, trong đó còn kèm tiếng mắng chửi của cai ngục và tiếng chó sủa.
Lâm Quý lập tức cảm thấy có chút hứng thú, hắn không phải thích loại cảnh tượng này, chỉ là thích hóng hớt mà thôi.
Rất nhanh, Lâm Quý men theo hướng tiếng kêu, đi đến Hình Phòng trong đại lao.
Giờ phút này, cha con Hoàng Thành Kiệt đã bị lột sạch trói trên ghế hổ, toàn thân cả hai đều đầy máu, không còn phân biệt được chỗ nào là vết thương, cả hai đều thoi thóp, cho dù rên rỉ đau đớn cũng yếu ớt.
"Đại nhân, ngài đã tới." Cai ngục thấy Lâm Quý, vội buông hình cụ trong tay xuống, khom người hành lễ.
Lâm Quý khẽ gật đầu coi như đáp lại, ánh mắt đảo qua cai ngục, sau đó lại dừng trên thân một con chó mực lớn trong góc Hình Phòng.
Con chó mực đó trông rất hung dữ, nhe răng há mồm, trước mặt bày một chậu thịt nhão.
Thấy cảnh này, Lâm Quý không kìm được nhìn về phía cai ngục, hỏi: "Ngươi thực sự làm theo lời ta rồi?"
Cai ngục nghe vậy, cũng có chút không rõ.
"Đại nhân phân phó thuộc hạ tự nhiên làm theo... Đại nhân yên tâm, con dao nhỏ trong tay thuộc hạ đều lựa chỗ không nguy hiểm tính mạng để đâm, vì vậy chỉ là bị thương ngoài da mà thôi."
Nghe vậy, Lâm Quý giật giật khóe miệng, không lẽ lúc trước câu nói đó chỉ là hù dọa người, nghĩ sao tàn nhẫn thì làm vậy.
Bất quá nếu cai ngục đã làm theo, thì cũng không trách được.
Đằng nào ngày mai cũng bị chém đầu, trước khi chết nhìn thấy nhiều trò vui cũng coi như giúp tăng chút kiến thức.
Nghĩ vậy, Lâm Quý lại nhìn về phía Hoàng Hùng.
Khi chú ý thấy ánh mắt của Lâm Quý, Hoàng Hùng kinh hoàng không biết lấy đâu ra sức lực, mới nãy còn thoi thóp, lúc này lại giãy giụa kịch liệt, đến cả chiếc ghế bên dưới cũng rung chuyển.
Lâm Quý nhếch miệng cười.
"Tiểu tử, thủ đoạn của ta có hài lòng không?"
"Ngươi... Ngươi đừng qua đây! Ngươi đừng nhìn ta, cút! Cút đi!" Hoàng Hùng đột nhiên tê tâm liệt phế hét lên, phảng phất Lâm Quý trong mắt hắn là một con quỷ dữ khủng bố.
Thấy thế, Lâm Quý hài lòng cười cười.
Hắn không tính là kẻ có lòng dạ hẹp hòi, nhưng ít nhất là có thù tất báo.
Để cho đám hậu bối nhà họ Hoàng chỉ vào mũi làm càn, chung quy không thể dễ dàng bỏ qua.
"Tiểu tử này xem ra vẫn còn chút sức, cai ngục, thủ đoạn của ngươi cũng không có gì đặc biệt." Lâm Quý châm biếm.
"Đại nhân, là do thuộc hạ bất tài!" Cai ngục nghe vậy, vội vàng quỳ rạp xuống đất, "Mong đại nhân yên tâm, thuộc hạ vẫn còn nhiều thủ đoạn chưa dùng đến, lát nữa ta sẽ cho tiểu tử này một trận no đòn."
Nghe vậy, Lâm Quý cười cười, ra hiệu cho cai ngục đứng lên.
"Ta không có ý trách ngươi, ngươi không cần phải quá lo lắng."
Sau đó Lâm Quý liền không để ý tới cai ngục nữa.
Ở trong Giám Thiên Ti dây dưa gần mười năm, cái khác không học, nhưng thủ đoạn nhỏ nhặt nơi quan trường này, Lâm Quý sao không hiểu được.
Chỉ cần một câu nói kia của hắn, sau khi hắn rời đi, tên tiểu tử Hoàng Hùng kia còn phải chịu khổ, cai ngục chắc chắn không tha cho hắn.
Lâm Quý nhanh chóng đi đến trước mặt Hoàng Thành Kiệt.
So với con trai, Hoàng Thành Kiệt rõ ràng là kiên cường hơn nhiều.
Nhìn thấy Lâm Quý bước tới, hắn ngẩng đầu, thở dốc nặng nhọc.
"Khụ khụ... Họ Lâm, nếu Hoàng Thành Kiệt ta lần này không chết, ta thề sẽ sống mái với ngươi đến cùng."
"Ừm, lời của Hoàng huynh rất quyết liệt, Lâm mỗ tất nhiên là không nghi ngờ gì." Lâm Quý lúc này lại đổi giọng gọi Hoàng huynh.
Hoàng Thành Kiệt tự nhiên nghe ra ý giễu cợt trong giọng nói của Lâm Quý, nhưng hắn lại không để ý.
"Nếu để cha ta biết ngươi dám tra tấn ta như vậy, ông ấy nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi!"
"Cha ngươi vừa đi rồi." Lâm Quý nhún vai.
Hắn tới đại lao này, chẳng phải vì đã khuyên lui Hoàng Trọng đang nhập đạo cảnh sao, để ông ta bỏ công mà về?
Chuyện này không lớn không nhỏ, nhưng dù sao cũng là một chủ đề nói chuyện, mà có chủ đề để nói, tự nhiên phải đến đại lao tìm chút niềm vui... Không đúng, không phải tìm niềm vui, là đến đây để tâm sự, chia sẻ với mọi người.
"Cha ta vừa đi?!!" Hoàng Thành Kiệt trừng mắt nhìn.
Còn nụ cười trên mặt Lâm Quý thì càng thêm tươi.
"Hoàng đạo hữu rất thông tình đạt lý, lúc này đã rời đi."
"Sao có thể? Cha ta tới sao có thể không cứu ta? Ngươi sao dám sánh vai với cha ta?"
Tốc độ nói của Hoàng Thành Kiệt rất nhanh, đáng tiếc là, càng nói thì hắn càng đuối sức.
Đặc biệt là khi nhìn thấy vẻ mặt cười như không cười của Lâm Quý, âm thanh của hắn đến cuối cùng đã nhỏ như muỗi kêu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận