Tuần Thiên Yêu Bộ

Tuần Thiên Yêu Bộ - Chương 749: Ngoài dự liệu (length: 8450)

Trên đường lên núi.
Phương Vân Sơn cùng Lâm Quý sánh vai bước đi.
“Kia Nhân Quả Đạo của ngươi thật lợi hại sao, theo ý ta ban đầu, thì Liên Phương dù không phải đối thủ của ngươi, ít nhiều gì cũng nên cầm chân ngươi một lúc... Chưa từng nghĩ ả một khắc cũng không trụ nổi, ngươi vậy mà đuổi kịp được."
"Sau khi nhập Đạo trung kỳ, trời đất khác nhiều." Lâm Quý khẽ cười.
Một kiếm chém giết Liên Phương, cũng khiến hắn xác định nhân quả kiếm pháp của bản thân, đúng như suy nghĩ trước đây, không có giới hạn cao nhất, cũng không hao tổn.
Liên Phương cũng là nhập Đạo trung kỳ, nếu như trước đây, hắn dù có thể chém giết, nhưng chung quy phải trả cái giá không nhỏ, chuỗi nhân quả bản thân cũng sẽ hao tổn quá nhiều, phải mất một thời gian dài mới có thể khôi phục.
Nhưng vừa rồi kiếm pháp cầu phúc của hắn lại không tiêu hao, giờ phút này hắn vẫn ở trạng thái đỉnh phong.
Duy chỉ có, những đường gân đen trên người hắn nhiều hơn không ít, đó là tội nghiệt của Liên Phương ban đầu, giờ lại thêm vào người hắn.
“Nhân quả kiếm pháp trước đây, là dựa vào nhân quả của ta để triệt tiêu, cho nên mới có giới hạn cao nhất… Nay thì đổi thành ta giúp người khác gánh chịu, khó trách không còn giới hạn cao nhất.”
Thay người gánh chịu nhân quả thực tế không phải chuyện gì tốt.
Đây thực sự là chuyện có thể dẫn đến thiên khiển, hơn nữa Lâm Quý hiểu rõ cái gọi là thiên khiển trừu tượng.
Có thể là tu vi khó tiến, có thể là xui xẻo đeo bám, hoặc là đơn giản là mất mạng một cách kỳ lạ.
Phàm là bất hạnh, đều có thể dùng thiên khiển báo ứng để giải thích, hơn nữa không ai biết có phải thật như vậy không.
Chính là loại sự tình hư vô mờ mịt này, mới khiến người ta suy nghĩ không thấu, trong lòng không chắc.
"Vậy ta nên tiêu nghiệp như thế nào? Chẳng lẽ lại tự cho mình một kiếm? Nhưng cùng một loại nhân quả, người khác chịu ta một kiếm liền bị thiên khiển mà chết, ta tự chịu một kiếm thì có khá hơn được không?”
Lâm Quý nghĩ không thông, lúc này không phải lúc nghĩ về những chuyện này, hắn chỉ có thể tạm thời gác lại.
Bởi vì hắn thấy một bóng kiếm hư ảo xé gió nhưng hụt, ngay khi sắp hạ xuống bỗng vỡ tan.
Lại qua mấy hơi thở, tiếng vang từ đỉnh núi truyền đến, ngay sau đó còn có tiếng bi phẫn bi thương.
"Bạch Túc! Ngươi kẻ tiểu nhân hèn hạ!"
Phương Vân Sơn và Lâm Quý liếc nhau.
"Là Tống Thương." Phương Vân Sơn nói, "Ta với hắn ở hắc vân kiếp từng quen biết, trên người hắn còn có vết thương do kiếm chưa lành."
"Vừa rồi kiếm đó là Lê Kiếm xuất ra." Lâm Quý gật đầu nói, "Là xá thân kiếm của Tam Thánh Động, sau khi bỏ thần thì lại một cảnh giới khác."
Vừa dứt lời, cả hai gần như đồng thời nhảy lên không, hướng thẳng tới đỉnh Bàn Long Sơn mà đi.
...
Trên đỉnh núi, gió lạnh hiu hắt.
Tổ Lăng của Tần gia đã biến thành phế tích, duy chỉ có mật thất sâu trong còn sót lại vài bức tường đổ, ở trong đó, trước Cửu Long Đài, có một người đang đứng, bảo hộ Cửu Long Đài ở sau lưng.
Bạch Túc, nhập Đạo cảnh đỉnh phong.
Gia chủ của Bạch gia.
Một nhân vật mà ai cũng không ngờ tới lại xuất hiện.
Theo lý thường, Bạch gia đối đầu với Tần gia ngàn năm, làm sao cũng không đến lượt bọn họ tới ngăn cản Trường Sinh Điện phá hủy Cửu Long Đài.
Bọn họ vốn nắm vốn liếng ngồi xem hổ đấu, rồi sau đó ung dung xuất hiện, chia phần miếng bánh giống như Thái Nhất Môn, Tam Thánh Động những siêu nhiên thế ngoại quái vật khổng lồ kia, chỉ cần ở hiện trường để lại một đạo thần thức, chờ thời điểm thích hợp lại hiện thân mà thôi.
Nhưng hết lần này tới lần khác Bạch gia lại tới, tới lại là gia chủ Bạch gia!
Bên cạnh Tống Thương, Lê Kiếm đang quỳ một gối, khí thế vô địch vừa rồi đã hoàn toàn tiêu tán.
"Một kiếm vừa rồi của lão phu, đã là đỉnh phong của tinh khí thần mấy chục năm nay, không nên bị ngươi tùy tiện phá vỡ." Lê Kiếm mở miệng, hỏi nhưng vẫn là kiếm.
“Nhập Đạo cảnh chung quy phải mượn thế của thiên địa, ta ra tay khiến ngươi không mượn được thế, phần còn lại bất quá chỉ là Nguyên Thần chi lực của ngươi mà thôi."
"Đó cũng là Nguyên Thần của Nhập Đạo cảnh đỉnh phong!"
"Ai mà chẳng vậy?"
Vừa dứt lời, sắc mặt Bạch Túc đột ngột đỏ lên, một lát sau lại trở nên trắng bệch, một tia máu tươi từ khóe miệng chậm rãi chảy xuống.
Thấy cảnh này, Lê Kiếm vốn nghi hoặc lập tức có được lời giải.
“Ha ha ha, Vô Tình Đạo của Bạch gia khiến cho trời đất vô tình, tước đoạt thế của tu sĩ nhập Đạo ta! Ngươi liều mạng trọng thương Nguyên Thần chi lực cùng ta đụng nhau, cũng coi như ngươi có thực lực ngang bằng."
“Nhưng kiếm thế của lão phu là thẳng tiến không lùi, làm sao ngươi đỡ được? Kiếm khí nhập thể, dù cho Bạch gia ngươi được trời ưu ái, thì Bạch Túc ngươi cũng sẽ không dễ chịu!”
"Thì tính sao?" Bạch Túc cười nhạo, không thèm để ý máu tươi ở khóe miệng, "Lê Kiếm ngươi sớm đã không còn dũng cảm như năm nào, sau một kiếm vừa rồi, ngươi còn có thể xuất ra kiếm thứ hai không? Hôm nay Cửu Long Đài này, ai cũng không phá được."
Nghe vậy, Lê Kiếm khẽ lắc đầu, thở một hơi dài nhẹ nhõm ngã ngồi xuống đất.
Hắn không nói một lời, trực tiếp ngồi xếp bằng đả tọa tu dưỡng, chỉ là trước khi nhắm mắt có nhìn thoáng qua Tống Thương bên cạnh.
Tống Thương hậm hực trừng mắt liếc người bạn cũ, rốt cuộc cũng tiến lên một bước.
Chịu ân Tư Vô Mệnh, lúc nào cũng phải vì hắn bán mạng.
Chuyện hôm nay có Lê Kiếm ở đây thì không cần hắn, Lê Kiếm không xong thì hắn phải chống lên.
“Lão phu nghĩ không ra, Bạch gia vốn luôn sống chết mặc bay, vì sao ngươi lại đích thân ra mặt ngăn cản?" Tống Thương hỏi, "Trong dự đoán của bọn ta, đáng lẽ nên là một vị tộc lão nhập Đạo đỉnh phong khác của Tần gia là Tần mình xuất thủ, hoặc là Tần Nguyên gia chủ của Tần gia, sao lại là ngươi?"
"Tần gia mời ta tới." Bạch Túc cũng không giấu giếm, "Bọn họ đưa ra cái giá đủ để ta không yên tâm nếu là tộc lão trong gia tộc tới, cho nên ta tự thân tới đây."
"Cái giá gì mà mời được gia chủ Bạch gia tự mình xuất thủ?"
"Sau lần này, nếu Đại Tần vẫn còn, thì Tần gia sẽ dời đi khỏi Thiên Kinh thành... Nhà Tần bọn họ nắm giữ Cửu Châu, còn Bạch gia ta thì độc chiếm Long Mạch phía bắc Thiên Kinh thành."
"Nhường lại cả căn cơ của nhà mình ư." Tống Thương kinh ngạc, "Tần gia xem ra là đã đến đường cùng rồi, Cửu Long Đài này thật là không dễ phá."
Thiên Kinh thành là nơi tụ hội Long Mạch phía bắc, mà Tần gia và Bạch gia, chính là hai quái vật khổng lồ trong ba tầng trên.
Gần giường sao để người khác ngủ ngáy được, hai nhà sớm đã minh tranh ám đấu ngàn năm.
"Vậy Tần gia cứ thế xác định bọn họ có thể bình an vượt qua kiếp nạn này sao? Nếu bọn họ thất bại thì sẽ như thế nào?"
"Thiên Kinh bọn họ đã nhường lại, Bạch gia chắc chắn sẽ không có đạo lý đem đồ đã đến tay trả lại, được hay không được thì Thiên Kinh cũng sẽ chỉ là của Bạch gia."
Nghe vậy, lòng Tống Thương khẽ trầm xuống.
Bạch Túc không có lý do gì để lừa hắn, Bạch Túc cũng khinh thường việc dối trá.
"Hóa ra Tần gia quyết tâm nặng nề như vậy, lấy con đường lui của nhà mình để đổi lấy tương lai sao? Giám Thiên Ti đã sụp đổ, bọn họ chỉ cần bảo vệ Cửu Long Đài, là có thể dựa vào đó đem ba thành khí vận của tán tu thiên hạ quy về cho mình."
Tống Thương đã hiểu.
"Sau đó liền nhờ vào khí vận đó để dồn ép tán tu thiên hạ quy tâm, dùng cái đó kiến tạo nên một Đại Tần vương triều thực sự, tu sĩ thiên hạ quy tâm với Đại Tần Vương Triều... Thật đúng là không phá thì không xây được."
Bạch Túc lại chẳng thèm để ý đến những chuyện này.
"Có ta ở đây, ngươi còn chưa đến gần được Cửu Long Đài đâu... Ta cũng không muốn hao tổn sức, hãy mau dẫn Lê Kiếm lui đi."
Nghe vậy, Tống Thương lại khoát tay.
"Mọi thứ trước mắt đều là hư ảo, ngươi thấy ta, làm sao không phải là ta trong mộng chứ?”
"Nhập mộng sao, khám phá hư ảo thì không đáng nhắc đến."
“Không chỉ nhập mộng, lão phu còn có viện thủ nữa.”
Cùng lúc tiếng nói của Tống Thương vừa dứt, hai thân ảnh từ chân núi hiện ra.
Bọn họ giẫm lên đỉnh núi Bàn Long, nhưng dường như đã vượt qua không gian, xuất hiện bên cạnh Tống Thương.
Chính là Phương Vân Sơn cùng Lâm Quý hai người...
Bạn cần đăng nhập để bình luận