Tuần Thiên Yêu Bộ

Tuần Thiên Yêu Bộ - Chương 686: Ép mua ép bán (length: 7892)

Năm Thịnh Nguyên thứ tư, ngày 28 tháng 3.
"Này Long Thủ Sơn chính là nơi long mạch phương bắc tụ hội, cũng là nơi có khí vận dày đặc nhất thiên hạ Cửu Châu, ngoài trừ kinh thành Bàn Long Sơn long thủ ra."
Lâm Quý một thân áo dài, trên vai dính những hạt mưa xuân lất phất, làm ướt nửa người trên của hắn.
Còn Phương Tình bên cạnh, nhắm mắt đi theo, tay cầm dù giấy dầu, chăm chú lắng nghe.
"Vậy kinh thành mới là nơi tu sĩ nên ở sao? Sao Lâm gia gia không ở kinh thành mà lại ở đây?"
"Chọc vào quá nhiều người, ai biết ngày nào đó lại bị người ta thu dọn." Lâm Quý nghĩ nghĩ, cười nói, "Nói ra, cái kinh thành này cũng giống như kinh thành phàm tục vậy. Ở kinh thành làm quan thì gần vua như gần hổ, ở kinh thành tu đạo thì cảm giác cũng không khác biệt."
Kinh thành có tu sĩ bát cảnh, hơn nữa tuyệt không chỉ một vị.
Tuy nói tu sĩ bát cảnh sẽ không dễ dàng lộ diện, càng sẽ không vô cớ ra tay dính nhân quả, bởi vì bọn hắn đã Dĩ Thân Hợp Đạo, sự tồn tại của họ là một bộ phận vận hành của thiên đạo, cũng vì thế mà chịu thiên đạo ước thúc hơn.
Nhưng... dù không muốn ra tay thì cũng không phải không thể ra tay, bởi vì bọn hắn cũng chỉ là tu sĩ có thất tình lục dục.
Trời mới biết ngày nào đó đám người này lại nổi chứng gì đó, rỗi hơi gây sự thị phi.
Huống hồ nơi nào có người là nơi đó có tranh chấp lợi ích, đây là đạo lý muôn đời không đổi.
Lâm Quý hướng tới luôn tin tưởng chắc chắn, mọi thứ không cần logic, không cần đạo lý.
Hắn từng thấy quá nhiều đám tà tu dọc đường thích ra tay làm bậy, lý do có thể chỉ là cản đường đám tà tu, hoặc chỉ là xuất hiện trong tầm mắt của hắn.
Phàm nhân trong mắt tu sĩ chỉ là sâu kiến, muốn giết thì cứ giết, chỉ là chuyện nhỏ.
Còn trong mắt tu sĩ Đạo Thành cảnh, người dưới Nhập Đạo chỉ sợ còn không mạnh bằng sâu kiến.
Dù là tu sĩ Nhập Đạo, cũng chỉ là lớp hậu bối đang đi trên con đường hắn đã từng đi qua.
Nghe Lâm Quý giải thích, Phương Tình có vẻ như hiểu mà cũng không hiểu.
"Vậy Lạn Kha lâu này có thể biết rõ nhà Thái Nãi Nãi ta ở đâu không?"
"Chắc là... có lẽ." Lâm Quý khẽ thở dài, trong lòng hắn cũng không chắc chắn.
Lần trước nghe ngóng tin tức ở Lạn Kha lâu, hắn đã hiểu tin tức ở Lạn Kha lâu không phải do tai mắt ở khắp nơi Cửu Châu thu thập mà có, mà do chủ lâu Lạn Kha kia làm chủ.
Vì vậy, hắn kính nhi viễn chi với Lạn Kha lâu, nhưng khi gặp phải chuyện không có manh mối, hắn vẫn nghĩ đến nơi này đầu tiên.
Còn việc nhà Thái Nãi Nãi Phương Tình ở đâu, chính là một việc không có manh mối.
Vào đến kinh thành, Lâm Quý quen đường đưa Phương Tình đi tới bên trong ba tầng, ngoài Lạn Kha lâu.
Thấy tiểu nhị chạy ra đón, hắn khoát tay: "Mở nhã gian cho nha đầu này chút điểm tâm lót dạ để nàng chờ, ta lên lầu ba."
"Ngài mời." Thấy Lâm Quý không phải lần đầu tới, tiểu nhị cũng vui vẻ đón tiếp.
Có điều ngay khi vừa tách khỏi Phương Tình, Lâm Quý chuẩn bị lên lầu thì một nam tử áo trắng xuất hiện ở cầu thang.
Nhìn người nọ, Lâm Quý tự nhiên thấy giữa mày có vài phần quen thuộc, nhưng lại không nhớ ra đã gặp ở đâu.
Bạch Túc cũng vậy, vốn không định để ý đến Lâm Quý, nhưng khi hắn nhìn thấy vẻ trầm tư của Lâm Quý, thì đột nhiên nhận ra thân phận Lâm Quý.
"Là Lâm thiên quan Giám thiên Ti?" Bạch Túc nở một nụ cười nhẹ, chắp tay với Lâm Quý.
Lâm Quý ngẩn người, vội đáp lễ.
"Đạo hữu là?"
Bạch Túc không trả lời, chỉ là ánh mắt trở nên có chút quái dị.
Đến khi ánh mắt quái dị kia nhìn đến khi Lâm Quý hơi khó chịu thì hắn mới mở miệng nói: "Ngươi cưới cháu gái ta, làm bị thương con gái ruột ta, giờ lại không nhận ra ta, thật là thú vị."
Nghe vậy, con ngươi Lâm Quý đột nhiên co lại.
Hắn nhanh chóng kịp phản ứng ra đã từng gặp qua khuôn mặt nam tử áo trắng này ở đâu.
Là trên người mẹ vợ Bạch Linh kia.
Khi ý thức được điều này, Lâm Quý liền cảm thấy khuôn mặt Bạch Linh và nam tử trước mắt càng nhìn càng giống nhau.
"Gia chủ Bạch?" Lâm Quý dò hỏi.
"Bạch Túc đã gặp Lâm đạo hữu." Bạch Túc cười chắp tay, không nói gì thêm, nhanh chân rời đi.
Lâm Quý khẽ nhíu mày, dõi theo bóng dáng Bạch Túc ra khỏi Lạn Kha lâu, trong lòng nảy sinh mấy phần suy tư.
"Bạch gia gia chủ, đây chính là nhân vật đỉnh thiên ở kinh thành, nghe nói Tần gia thống trị Cửu Châu ngàn năm, cũng không bằng nội tình của Bạch gia."
"Nếu nói Thái Nhất Môn là đạo môn đứng đầu, thì Bạch gia chính là thế gia đứng đầu thiên hạ."
Nghĩ đến đây, Lâm Quý lắc đầu bật cười.
"Liên quan gì đến ta? Xem ra hắn cũng không định báo thù cho Bạch Thiên Kiều, vậy thì ngươi là ai cũng không liên quan đến ta."
Nghĩ vậy, trong lòng Lâm Quý thoải mái hơn một chút, tiếp tục lên lầu.
Đến lầu ba, hắn chờ một lát, rất nhanh đến phiên hắn vào phòng nhỏ của chủ lâu.
Vẫn là phòng nhỏ đen ngòm quen thuộc kia, vẫn là lão giả quen thuộc.
Chỉ là giờ lão giả khoác áo bào đen nên nhìn không rõ dung mạo, ngọn đèn trên bàn không có bóng, thay vào đó là ánh sáng yếu ớt từ trên trần nhà không rõ nơi nào mà tới.
"Đèn thì vẫn phải đốt thôi, lão phu ngại phiền phức, nên đổi." Giản lâu chủ khẽ nói.
Lâm Quý khẽ thở dài, hắn chỉ vừa liếc qua vị trí ngọn đèn thì bị đối phương nhìn thấu tâm tư.
Già mà không chết thì yêu, quả không sai.
Lấy ra một ngàn viên Nguyên Tinh, để lên bàn.
Hắn vẫn nhớ quy củ của Lạn Kha lâu, một người ba câu hỏi, hỏi một lần là một ngàn viên Nguyên Tinh.
"Lâm thiên quan mua quan bán tước cũng tự giác đấy, lại hỏi đi." Giản lâu chủ nói.
"Nhà của Thái Nãi Nãi Phương Tình ở Vân Châu chỗ nào?"
Vừa dứt lời, Giản lâu chủ đối diện lại hồi lâu không trả lời.
Đến khi Lâm Quý định mở miệng hỏi lại lần nữa thì bất ngờ nghe được một tiếng thở dài.
"Đã muốn bắt đầu rồi."
"Cái gì?" Lâm Quý ngẩn người.
Giản lâu chủ lại nói: "Một ngàn Nguyên Tinh không đủ."
"Không đủ? Đây không phải là quy củ của Lạn Kha lâu sao?"
"Quy củ là chết người còn sống, lão phu dù sao cũng phải kiếm chút tiền dưỡng lão."
"Vậy muốn bao nhiêu?" Lâm Quý người có mười mấy vạn Nguyên Tinh, lười trả giá với đối phương.
"Lão phu không cần Nguyên Tinh, muốn Lâm thiên quan ngươi một lời hứa."
"Hả?" Lâm Quý trong nháy mắt cảnh giác, nợ ân tình khó trả nhất, vì thế hắn không muốn nhất là nợ ân tình.
Hiện giờ cuộc hành trình lên phía bắc này của hắn cũng chỉ là vì trả ân tình cho Phương Vân Sơn.
"Nếu ta không muốn thì sao?"
Giản lâu chủ làm như không nghe thấy.
"Không phải ở Vân Châu, mà ở chỗ sâu Cực Bắc Chi Địa."
"Cái gì?!" Con ngươi Lâm Quý đột nhiên co rút, không chỉ vì câu trả lời kia, mà còn vì điều kiện chưa thương lượng xong thì đối phương đã nói ra đáp án.
Còn Giản lâu chủ thì làm như không thấy vẻ kinh ngạc của Lâm Quý, tay gõ nhẹ mặt bàn.
Dần dà, trong lòng Lâm Quý đối với điểm đến của chuyến đi này bỗng hiểu rõ một cách khó hiểu.
Có thể vô tri vô giác thay đổi cả tu sĩ Nhập Đạo cảnh thì cảnh giới của Giản lâu chủ trước mắt đã không cần phải nói cũng biết.
Lâm Quý gượng cười, đứng lên hành lễ.
"Ra mắt tôn giả."
"Không cần, ngồi xuống nói chuyện."
Lâm Quý lại không muốn.
"Tôn giả ép mua ép bán thế này, không khỏi có chút không tử tế."
"Kiếm chút tiền dưỡng lão thôi mà, cũng không thể còn nể mặt." Giản lâu chủ nói, "Thứ ta muốn ở trong Thánh Hỏa bí cảnh, ngươi hẳn là hiểu là gì đó."
"Mang đến cho ta, ngươi sẽ không thiệt."
Bạn cần đăng nhập để bình luận