Tuần Thiên Yêu Bộ

Tuần Thiên Yêu Bộ - Chương 185: Chân Long Thể đệ nhất trọng (length: 7776)

Theo dự đoán của Lâm Quý, Tương Châu rộng lớn như vậy, hắn đi đường vừa nghỉ, thế nào cũng phải mất hai tháng mới có thể đến được khu vực phía nam này.
Cũng may có Chung Tiểu Yến đi cùng.
Trong một tháng này, ngoài việc vội vã lên đường, việc tu luyện của Lâm Quý cũng không hề bỏ bê.
Trừ bỏ đám hắc khí kia, vết thương trên người hắn đã hoàn toàn hồi phục, tu vi đệ ngũ cảnh cũng đã củng cố vững chắc.
Ngoài ra, hắn còn ăn thêm ba viên Long Huyết Đan, giờ đây Chân Long Thể của hắn đã tu luyện đến đệ nhất trọng đại thành cảnh giới.
Chỉ xét về nhục thân, Lâm Quý đã không còn sợ yêu quái cùng cảnh giới.
Nếu giờ mà gặp lại Hoa Bà Bà, hắn cũng dám tay không đi lên đánh nhau trực diện.
Đương nhiên, đánh có lại hay không thì lại là chuyện khác.
Nhưng tóm lại là đã bù đắp được nhược điểm luyện thể trong khối tu vi của Lâm Quý.
Bất quá Chân Long Thể có tất cả ba trọng cảnh giới, sau khi đạt đệ nhất trọng đại thành, Lâm Quý đã có thể cảm nhận được việc tiếp tục đột phá là khó khăn đến nhường nào.
Ngoài việc mỗi ngày rèn luyện nhục thân, trui rèn khí huyết, muốn đột phá lên đệ nhị trọng, có lẽ phải cần thêm mười mấy viên Long Huyết Đan hoặc bảo vật tương tự mới được.
Đây là một khoản tiền lớn, không thể có được trong một sớm một chiều.
Ngoài ra, chỗ tim hắn, đám hắc khí của Tà Phật ấn lại ngoan ngoãn một thời gian, việc tu vi đột phá không làm hắc khí kia dừng lại, nhưng thể phách tăng cường, ngược lại có thể hạn chế nó một chút.
Đây quả là niềm vui bất ngờ.
Càng làm Lâm Quý kiên định thêm ý nghĩ luyện thể của mình.
"Trên tay còn hai viên Long Huyết Đan, đợi ta giải quyết xong đám hắc khí này, xem ra thật sự phải đến Tam Thánh Động một chuyến." Lâm Quý thầm tính toán.
Ba người đã vào địa phận huyện Lôi Trạch.
Đúng lúc Lâm Quý đang suy nghĩ vẩn vơ, một chuỗi kẹo hồ lô bất ngờ xuất hiện trước mặt hắn.
Giật mình lấy lại tinh thần, hắn khó hiểu nhìn về phía Chung Tiểu Yến.
"Ngọt quá, ta không thích."
"Ừm." Lâm Quý cầm lấy kẹo hồ lô, ăn hai miếng, tiện tay ném xuống trước mặt một con chó già.
Hắn cũng không thích đồ ngọt lắm, còn thừa hai viên, nhưng con chó già kia sau khi thấy kẹo hồ lô thì lè lưỡi liếm hai cái, vậy mà lộ vẻ ghét bỏ, đẩy sang một bên.
"Được lắm, chó chết nhà ngươi." Lâm Quý suýt chút nữa không giữ được bình tĩnh.
Nhưng rất nhanh, hắn thấy người nhà bên cạnh đẩy cửa bước ra, bưng một cái thau cơm đặt trước mặt con chó già kia.
Trong thau là cơm thừa thức ăn thừa, có mặn có chay, có trứng có cá có thịt.
Được thôi, thảo nào ngươi không thèm kẹo hồ lô thừa, hóa ra là muốn ăn mặn chay đủ chất, dinh dưỡng cân bằng cơ đấy.
Lâm Quý thu mắt lại, khẽ cười hai tiếng.
Bình tĩnh, hòa nhã.
Đó là ấn tượng đầu tiên của hắn về huyện Lôi Trạch.
Thị trấn nhỏ như vậy quả là hiếm thấy.
Hay nói cách khác, trước khi tận mắt chứng kiến, Lâm Quý cũng không dám tin rằng lại có nơi như thế này.
Cho dù là huyện Thanh Dương dưới sự cai trị của hắn trước đây, cũng không thiếu chuyện chó má tồi tệ, đặc biệt là sau khi Tân Đế lên ngôi, càng thấy rõ hơn.
Nhưng huyện Lôi Trạch này, sự bình yên khiến Lâm Quý cảm thấy kỳ lạ.
Người dân trên mặt đều tràn đầy nụ cười thoải mái, dường như nhà nào nhà nấy đều được ăn no mặc ấm, cũng không có chuyện phiền não.
Quá kỳ quặc.
Mang theo nghi hoặc, Lâm Quý dẫn Chung Tiểu Yến và Ngộ Nan đến một khách sạn.
Thuê ba gian phòng, lại gọi một bàn rượu thịt.
Sau đó Lâm Quý gọi chưởng quỹ đến.
Sau một hồi khách sáo, Lâm Quý liền hỏi ra mối nghi hoặc trong lòng.
"Chưởng quỹ, huyện Lôi Trạch thường ngày cũng bình yên như thế này sao?"
Chưởng quỹ không hề thấy lạ trước sự nghi ngờ của Lâm Quý.
"Khách quan từ đâu đến?"
"Từ Kinh Châu xuôi về phương Nam." Lâm Quý nói thật.
Nghe xong lời này, chưởng quỹ liền vội vàng chắp tay: "Là tại hạ có mắt không biết thái sơn. Nhưng khách quan hỏi câu này, hẳn là người vào Nam ra Bắc thấy nhiều, mới nhận ra có điều khác lạ nhỉ?"
"Đúng vậy."
"Kỳ thật huyện Lôi Trạch này năm trước cũng không có gì đặc biệt, phải đến sau khi Lôi Vân Tự được trùng tu, có cao tăng đắc đạo trên núi che chở, thì chúng ta, những người dân này mới được sống những ngày tháng yên ổn."
Chưởng quỹ cười nói: "Thời buổi này, ai cũng không dám mơ mộng giàu sang, có thể bình an sống hết đời, chính là phúc rồi."
"Ngài nói phải." Lâm Quý khẽ gật đầu.
Thức ăn rượu đã bắt đầu được dọn lên.
Chưởng quỹ đứng dậy: "Không làm phiền mấy vị dùng bữa, xin cứ tự nhiên."
Đợi chưởng quỹ rời đi, Ngộ Nan liền chắp tay trước ngực, niệm một tiếng phật hiệu.
"A Di Đà Phật, Lôi Vân Tự có thể bảo hộ một phương bình yên, công đức vô lượng."
Chung Tiểu Yến ở bên cạnh tán thành gật đầu.
Lâm Quý lại trầm ngâm một lát.
"Ngộ Nan, ngươi còn nhớ chúng ta đã nói trước đó về những hòa thượng đi hóa duyên kia chứ?"
"Đương nhiên nhớ kỹ."
Lâm Quý vuốt cằm, chỗ râu còn chưa cắt tỉa, hơi nheo mắt, nói: "Những hòa thượng vô liêm sỉ kia chính là đến từ Lôi Vân Tự, ngươi không thấy chuyện này có kỳ lạ không?"
Ngộ Nan nghĩ một hồi, cúi đầu nói: "Nghi điểm thì cũng có nghi điểm, tiểu tăng không dám vọng kết luận, nhưng cảnh tượng bình yên hòa thuận trong huyện này, là do tiểu tăng tận mắt chứng kiến."
Nghe vậy, Lâm Quý im lặng một lát, rồi lại khẽ cười hai tiếng.
"Ngươi nói đúng, ta đây là làm việc quen rồi, luôn thích suy đoán người khác bằng ác ý. Nếu thế gian này ở đâu cũng là cái ác, thì đã không có bộ dạng như bây giờ."
Nói rồi, Lâm Quý đột nhiên chuyển đề tài.
"Nhưng rốt cuộc thế nào, vẫn là phải lên núi xem mới biết được."
"Đó là đương nhiên." Ngộ Nan tán thành.
Chung Tiểu Yến hơi ngạc nhiên nói: "Nói đến, huyện Lôi Trạch này vì sao lại có tên này, ta cũng chưa từng nghe nói Tương Châu có Lôi Trạch trong truyền thuyết."
Cái gọi là Lôi Trạch, theo truyền thuyết là nơi lôi đình tụ hội giữa trời đất, quanh năm bị lôi đình bao phủ, ai vào cũng chết.
Vấn đề này Lâm Quý và Ngộ Nan cũng không rõ lắm.
Nhưng đúng lúc này, ở cửa xuất hiện một thanh niên, diện mạo tuấn tú, tay cầm quạt giấy.
Hắn vừa nói, vừa ngồi xuống cạnh bàn của Lâm Quý.
"Huyện Lôi Trạch là do núi Lôi Vân mà có tên. Tương truyền, núi Lôi Vân vốn là đạo tràng của Tu Sĩ Thượng Cổ."
Nghe xong lời này, Lâm Quý và Ngộ Nan nhìn nhau, mỗi người đều bĩu môi.
Cứ hễ có chuyện gì không giải thích được, đều đẩy cho Thượng Cổ Tu Sĩ.
Bất quá bọn họ cũng không ngắt lời, mặc cho chàng trai trẻ kia tiếp tục giảng giải.
"Vị Đại Năng Thượng Cổ kia vốn là Kiếm Tu, cả đời luyện kiếm, kiếm đạo Thông Thần. Trước khi lâm chung, ngài đã hội tụ cảm ngộ cả đời, để lại một đạo kiếm ngân trên đỉnh Lôi Vân Sơn."
"Sau đó thì sao?" Chung Tiểu Yến tò mò hỏi.
Người trẻ tuổi thấy mình thu hút được sự chú ý của Chung Tiểu Yến, nụ cười trên mặt càng tăng thêm vài phần.
"Đạo kiếm ngân kia vượt khỏi giới hạn của thế gian này, cho nên bị trời đất không dung, thế là giáng lôi đình thiên phạt, muốn tiêu diệt nó."
"Nhưng kiếm ngân kia không sợ thiên phạt, lại có thể đối kháng."
"Thế là cứ ba tháng một lần, lôi đình lại giáng xuống đỉnh núi, kiếm ngân thì vẫn lù lù bất động. Trải qua thời gian dài, ngọn núi đó bị mây sấm bao quanh, nên mới có tên là núi Lôi Vân."
"Mà huyện Lôi Trạch này, là do núi Lôi Vân quanh năm bị lôi đình đánh phá, trên núi thường có thiên tài địa bảo. Bách tính trong huyện bởi vậy cảm thấy thụ lôi đình ân trạch, nên mới lấy tên này."
Bạn cần đăng nhập để bình luận