Tuần Thiên Yêu Bộ

Tuần Thiên Yêu Bộ - Chương 290: Cãi lại (length: 7808)

Từ trước đến nay, Lâm Quý chưa từng hiểu rõ được suy nghĩ của A Lại Da Thức như lúc này.
Có lẽ có ý thức của Ngộ Nan cộng hưởng, nhưng phần nhiều, Lâm Quý cảm thấy mình như thể nhìn thấu được nội tâm của A Lại Da Thức.
"Thí chủ, Phật môn Lục Thông ngươi cũng đã biết." Giọng Ngộ Nan cuối cùng lại vang lên.
Lâm Quý không kịp hỏi hắn vừa làm gì, mà nghe thấy lời nhắc nhở mới ý thức được, vì sao mình có thể nhìn thấu A Lại Da Thức.
Đúng, những ký ức vừa hiện lên trong đầu, chẳng phải là Ngộ Nan cho hắn Phật môn Lục Thông sao?
Nghĩ đến đây, Lâm Quý ngẩng đầu nhìn A Lại Da Thức.
Đây là lần đầu tiên hắn đủ dũng khí nhìn thẳng vào mắt người kia ở cự ly gần đến vậy.
"Ngươi cũng đang sợ." Lâm Quý bất ngờ lên tiếng.
A Lại Da Thức sững người.
Lâm Quý nói tiếp: "Ngươi sợ cái gì? Giờ phút này ngươi là một La Hán, một vị La Hán đệ bát cảnh oai phong lẫm liệt, thiên hạ này nơi nào không thể đi, vì sao lại sợ?"
"Buồn cười, ta có gì phải sợ?" A Lại Da Thức cười nhạo.
Nhưng khi hắn định cãi lại, Lâm Quý lại mở lời:
"Ngươi sợ thiên khiển."
Bốn chữ này khiến sắc mặt A Lại Da Thức biến đổi, những lời chuẩn bị nói ra cũng nghẹn lại.
"Ngươi nói bừa..."
"Ta nói bừa ư? Ngươi ở Duy Châu hoành hành ngang ngược cả ngàn năm, trong lòng không chút kiêng dè sao?"
"Rõ ràng giờ ngươi có thực lực đệ bát cảnh, thậm chí chỉ cần chút sức có thể giết ta, kiếm ta vẫn còn trong tay ngươi kia kìa, sao ngươi không động thủ?"
"Ta..."
"Ngươi đang sợ! Ngươi sợ giết ta, Ngộ Nan cũng đã chết, mà giờ ngươi chẳng còn Duy Châu thứ hai để tác oai tác quái. Ngàn năm mưu đồ của ngươi, sẽ tan thành mây khói!"
"Ngươi..."
"Ngươi càng sợ thiên khiển! Tên Thiên Cơ kia chỉ tính một gã thầy bói thôi, ra đường có thể bị sét đánh! Với loại tội ác ngập trời của ngươi, lẽ nào ngươi lại không sợ?"
"Ngươi sợ! Ngươi sở dĩ không bị thiên khiển, là bởi ngươi là Bồ Tát, ngươi vô tướng vô hình, ngươi tồn tại trong Quá Khứ Hiện Tại Vị Lai, chỉ cần còn người tín ngưỡng ngươi, còn hương hỏa, ngươi vẫn sẽ tồn tại! Cho dù thiên khiển cũng không làm gì được ngươi!"
"Nhưng giờ ngươi muốn chuyển sang thân phận khác trở lại nhân gian! Bởi vậy ngươi sợ, nhục thân lúc này đại biểu quá khứ của ngươi, còn Ngộ Nan nằm kia đại diện cho tương lai."
"Duy chỉ có hiện tại! Ngươi không muốn nhắc đến, thậm chí khi ta nhắc tới, mắt ngươi lại láo liên bất định! Ngươi sợ bị ta tìm ra cái hiện tại của ngươi, rồi sẽ phải gánh chịu thiên khiển vốn có!"
"Ăn nói hàm hồ!" Giọng A Lại Da Thức đột ngột lớn lên.
Thân thể hắn bắt đầu không ngừng phình to, Phật quang vàng rực chiếu sáng sau lưng, hòa lẫn lửa đỏ và quang mang.
Y phục hắn nhanh chóng bị xé rách bởi thân thể phình lớn, lộ ra một thân cơ bắp rắn chắc bằng vàng thuần túy.
Dưới ánh mặt trời, toàn thân hắn còn chói lọi hơn cả Phật quang sau lưng.
Chỉ có thứ không đổi là Thiên Cương Kiếm của Lâm Quý, thanh kiếm mà Giám Thiên Ti đời đầu đã dùng, vẫn bị A Lại Da Thức siết chặt giữa hai bàn tay.
"Học được chút Thiên Nhãn Thông da lông đã dám giở trò trước mặt ta? Đúng là gan to bằng trời!"
"Ngươi bảo ta kiêng kỵ không dám giết ngươi?"
"Tiểu tử, mở to mắt mà xem!"
Mang theo cơn giận ngút trời, hai tay A Lại Da Thức chợt khép lại.
Lâm Quý cảm thấy một luồng sức mạnh vô biên, bất ngờ ập đến khiến cả người hắn không kịp nhúc nhích.
Rắc.
Một tiếng vang giòn.
Thân kiếm Thiên Cương Kiếm trực tiếp gãy làm đôi.
Lâm Quý chỉ thấy cổ tay như thể vỡ nát, bàn tay gần như không giữ được nửa thân kiếm còn lại cùng chuôi kiếm.
Hắn trợn mắt nhìn, hoàn toàn không thể ngờ thanh bảo khí đỉnh cấp lại chịu kết cục như vậy.
Nhưng chưa kịp phản ứng, một bàn tay khổng lồ bằng vàng ập xuống như Thái Sơn áp đỉnh.
Lần này, Lâm Quý thật sự không trốn được.
Bàn tay khổng lồ chưa hạ, nhưng kình phong đã làm hắn cong eo.
Đây chính là Kim Thân La Hán chính tông, là Kim Thân do La Hán thật thi triển.
Dù Lâm Quý có nhiều thủ đoạn, hắn cũng chỉ là tu sĩ Dạ Du cảnh đệ ngũ cảnh mà thôi.
Chênh lệch quá lớn.
"Ngộ Nan, hình như ta sắp tèo rồi." Lâm Quý lộ vẻ cay đắng.
Thật là do hắn bạo phát học được Phật môn Lục Thông, nhưng phải biết, phải dùng được mới có ý nghĩa.
Thiên Nhãn Thông thì hắn có, thế là vài ba câu chọc giận A Lại Da Thức.
Thiên Nhĩ Thông hắn cũng có, nhưng xung quanh ngoài hắn với A Lại Da Thức, chẳng còn ai khác lên tiếng.
Ngược lại, hắn nghe được đám người Phương Vân Sơn đang bàn tán trên không, không chỉ không giúp mà còn buông lời giễu cợt, trong lòng không khỏi oán trách.
Các ngươi sợ chết, ta chẳng lẽ không sợ?
Ngoài ra, Tha Tâm Thông Lâm Quý cũng đã biết, nhưng với A Lại Da Thức thì vô dụng.
Hắn có Ngộ Nan.
Lúc này, cộng hưởng với Ngộ Nan, A Lại Da Thức quả thật muốn giết hắn.
Không phải tin tốt lành gì.
Còn lại Tam Thông.
Túc Mệnh Thông để bói toán, Lâm Quý hiểu, nhưng tương tự cũng không dùng được.
Phật pháp tu hành chưa đến nơi.
Hay nói đúng hơn là căn bản chưa từng tu hành.
Thần Túc Thông càng là điều hão huyền, tầm mắt chiếu đến là có thể nháy mắt thông suốt, đây chẳng phải đại thần thông của đệ bát cảnh mới có sao?
Cuối cùng, Phật môn Lục Thông – Lậu Tẫn Thông.
Lâm Quý không dám nghĩ.
Lậu Tẫn Thông tượng trưng cho việc cắt đứt mọi nhân quả, tự thân không còn gò bó.
Chính là cái gọi là thoát khỏi tam giới, không nằm trong ngũ hành.
Lâm Quý tự biết mình không làm được, dù cho hiện tại A Lại Da Thức cũng không thể.
Hiểu, nhưng chỉ là hiểu, lý thuyết suông mà thôi.
Tâm tư rối bời, nhưng đến đây cũng dừng lại.
Lâm Quý như thể đã nhận mệnh, dù vẫn cố gắng thoát khỏi phạm vi bao phủ của cự chưởng, nhưng căn bản không đủ sức.
Hắn cảm thấy mình như Tôn Ngộ Không dưới tay Phật Tổ.
Trốn không khỏi Ngũ Chỉ Sơn này.
Nhưng ngay khi Lâm Quý gần như tuyệt vọng định buông xuôi, một thân ảnh bất ngờ xuất hiện sau lưng hắn, chính là hướng ngược chiều với cự chưởng.
"Cái gì?!"
"Con lừa trọc, lão phu chưa từng chịu nhục nhã thế này, chết đi cho ta!"
Tiếng Cao Quần Thư hét lớn vang vọng.
Ông ta đứng sau lưng Lâm Quý, một chân giậm đất, cuồng phong nổi lên từ xung quanh, lan tỏa khắp nơi.
Không phải kình phong, cũng chẳng phải khí thế uy áp do vận chuyển linh khí tạo ra.
Mà là cương phong, những luồng cương phong gào thét.
Gió táp vào người Lâm Quý, khiến da thịt hắn lập tức bong tróc, cả người máu me đầm đìa.
Nhưng cũng nhờ cương phong này, hắn cuối cùng cũng thoát khỏi phạm vi cự chưởng, chỉ để lại một mình Cao Quần Thư đơn độc đối địch.
Ầm...ầm...
Cự chưởng rơi xuống.
Lâm Quý chật vật ngã ngồi trên đất.
Trong mắt đều là nỗi kinh hãi sau khi thoát chết.
Bạn cần đăng nhập để bình luận