Tuần Thiên Yêu Bộ

Tuần Thiên Yêu Bộ - Chương 177: Năm mới cùng phá miếu (length: 8175)

Chớp mắt, nửa tháng đã trôi qua.
Lúc này, vết thương trên người Lâm Quý đã lành được bảy tám phần.
Từ hôm hắn phát hiện Nhân Quả Bộ có biến khác lạ, hắn liền ở trong phòng bế quan tu luyện không ngừng.
Sáng sớm hôm nay, Lâm Quý chậm rãi tỉnh lại sau khi tu luyện.
Một ý niệm trong đầu thoáng qua, một tiểu nhân trong suốt liền hiện ra trước mắt.
Vẻ linh động trong mắt nhục thân lập tức tan biến, biến thành một màu xám trắng, còn tiểu nhân trong suốt thì đang cầm một thanh tiểu kiếm trong suốt, ra dáng vung một kiếm chém xuống.
Một luồng sóng động vô hình lan tỏa ra, nhưng chưa kịp cho cỗ kiếm ý này tạo thành tổn hại thì Nguyên Thần đã trở về nhập nhục thân.
Lâm Quý trên giường mở choàng mắt, vung ống tay áo, Nguyên Thần Chi Lực liền tan biến trong vô hình.
"Xá Thần Kiếm cuối cùng cũng luyện thành." Lâm Quý khẽ cười hai tiếng.
Xá Thần Kiếm chỉ có một chiêu, vốn là dùng Nguyên Thần Chi Lực để liều mạng, có điều nếu dùng Nguyên Thần thi triển thì lại chẳng ra sao, nếu dùng nhục thân thi triển, có thêm Nguyên Thần Chi Lực cùng linh khí tương hỗ, uy lực sẽ tăng gấp bội.
Chỉ là một kiếm này cũng không dễ học, nếu không phải hôm đó cùng Yêu Hồ một trận chiến mà hắn mạc danh sử xuất được một kiếm, thêm việc hắn còn đốn ngộ một lần, thì nửa tháng này chưa chắc hắn đã có thể luyện được chiêu kiếm pháp này thuần thục như vậy.
"Lẽ nào kỳ ngộ lần này chính là sự đốn ngộ?"
Những chuyện tương tự như này trước kia cũng không phải là chưa từng xảy ra, vì vậy Lâm Quý cũng không cảm thấy quá bất ngờ.
Ngoài ra, lần đốn ngộ này cũng giúp cho hắn học được Ngự Phong Thuật nhập môn.
Ngự Phong Thuật có ba chiêu thức, theo thứ tự là Gió giục mây vần, Gió cuốn mây tan, Phong Hổ Vân Long.
Ba chiêu này đều cần dẫn động sức mạnh của thiên địa, chỉ cần dùng Nguyên Thần làm môi giới, khó trách người ở cảnh giới thứ năm mới có thể tu hành.
Lúc này Lâm Quý cũng chỉ là miễn cưỡng có thể thi triển được Gió giục mây vần, đại khái chỉ là gọi đến được một đám mây nổi lên một trận gió.
Để đối địch thì không tính là quá thực dụng, nhưng nếu dùng để cầu mưa đáp ứng người dân thì có thể dùng được.
Bất quá Lâm Quý cũng không thể khống chế việc gọi được mưa hay không, nên thần thông này mặc dù không tệ nhưng không thực dụng như tưởng tượng.
Dù sao cũng là thủ đoạn mà Dạ Du cảnh mới dùng được.
Mặt khác, theo như Lâm Quý vốn nghĩ thì, sau khi đột phá cảnh giới thứ năm, hắn sẽ có thể dẫn động được đạo tinh thần chi lực thứ tư.
Nhưng sau vài lần thử, hắn phát hiện sau Thiên Xu, Thiên Tuyền, Thiên Cơ thì viên sao thứ tư Thiên Quyền tinh cũng không phải là thứ mà hắn có thể dẫn động lúc này.
Càng về sau lại càng khó khăn.
"Bắc Cực Công có thể chỉ thẳng cảnh giới thứ bảy, quả nhiên không đơn giản để tu luyện như vậy." Lại một lần thử thất bại, Lâm Quý cũng không nản chí.
Nửa tháng tu luyện này, hắn đã thu hoạch được quá nhiều rồi, không cần phải tham lam thêm nữa.
Ngược lại, Lâm Quý cảm thấy, có lẽ cũng nên củng cố tu vi một thời gian.
Kết thúc tu luyện, Lâm Quý thu dọn đồ đạc rời phòng.
Gọi Chung Tiểu Yến và Ngộ Nan, mỗi người thu dọn hành lý trả phòng xong, ba người cùng nhau đến huyện nha Ngọc Tuyền huyện.
Lâm Quý thuật lại đơn giản sự việc của Hồ Phỉ Nhi và Hoa Bà Bà, lại đặc biệt dặn dò huyện lệnh Ngọc Tuyền huyện ghi chép rõ trong hồ sơ, việc này có liên quan đến vụ án yêu hồ ở Thanh Dương huyện, hai vụ nên cùng điều tra, nếu được thì có thể kết án.
Sau khi làm xong mấy việc lặt vặt này, từ chối yêu cầu giữ lại của huyện lệnh và Bộ Đầu, ba người liền cùng nhau rời khỏi Ngọc Tuyền huyện, tiếp tục đi về hướng nam.
Ra khỏi Ngọc Tuyền huyện, trên trời đã bắt đầu có tuyết rơi.
Chung Tiểu Yến bất ngờ kéo tay áo Lâm Quý.
"Sao vậy?"
"Mấy ngày nữa là đến năm mới rồi."
Lâm Quý sững sờ một lát rồi khẽ cười hai tiếng.
"Thời gian trôi qua thật nhanh."
Chung Tiểu Yến liền thở dài: "Năm đầu Phái Đế, đối với Đại Tần Vương Triều mà nói, thực sự đã trải qua có chút gian nan."
"Niên hiệu là Thịnh Nguyên." Lâm Quý sửa lại, "Ngươi nên nói là Thịnh Nguyên năm đầu."
"Ta đã không còn là người Giám Thiên Ti nữa, không cần phải bận tâm mấy cái quy tắc của người làm quan các ngươi." Chung Tiểu Yến không chịu sửa lời, "Đế vương thì thế nào chứ? Là tu sĩ, ta chỉ tôn Thiên tôn Địa tôn phụ mẫu tôn sư trưởng, duy nhất không tôn đế vương."
"Tùy ngươi thôi." Thật ra Lâm Quý cũng chẳng để ý chuyện này.
Nhưng thân là quan chức của Giám Thiên Ti, tóm lại vẫn nên kiêng kị một vài chuyện.
Gọi thẳng Phái Đế, nếu bị người khác nghe được, kiểu gì cũng gây ra điều tiếng.
...
Năm thứ hai Thịnh Nguyên.
Mùa xuân, tuyết lớn.
Tuyết trên trời bay lả tả, theo gió nam thổi tới, nghiêng đều như một.
Bên cạnh quan đạo, bên trong Sơn Thần Miếu cũ nát.
Một nam một nữ một hòa thượng, quây quần bên đống lửa uống rượu, nói chuyện vẩn vơ không đầu không cuối.
Trong miếu không chỉ có ba người bọn họ, mà hai bên còn có hai đống lửa nữa, trước mỗi đống lửa cũng đều tụ tập người.
Nhiều năm trở về nhà, nhưng lại bị tuyết lớn chặn đường, những người qua đường bất đắc dĩ phải dừng lại.
Có người lặn lội đường xa, là những thương nhân buôn bán.
Có đứa bé mượn ánh lửa, sợ hãi nép vào lòng mẹ để sưởi ấm, tay vẫn cầm cuốn sách tỉ mỉ học tập.
Có kẻ mặt mày hung ác, sau lưng đeo đại đao, vừa uống từng ngụm rượu vừa ngửa mặt lên trời như những khách giang hồ.
Người từ khắp nơi đổ về, đều bị trận tuyết lớn này vây lại ở Sơn Thần Miếu cũ nát.
Cánh cửa rách của miếu bị người dùng y phục che chắn, nhưng lại không che kín được, luôn có gió lạnh luồn qua kẽ hở mà lùa vào, khiến mọi người rụt cổ lại run rẩy.
Lại thêm hai chén rượu vào bụng, Lâm Quý lại ngáp dài một tiếng, đứng dậy vươn vai.
Làm bộ chỉnh lại y phục, hắn nhìn về phía hai nhóm người trú tuyết kia.
"Lâm tiên sinh." Mọi người vội vã đứng dậy.
Nhưng Lâm Quý lại lắc đầu, bảo họ cứ ngồi yên.
"Trời lạnh lắm, đừng có khách sáo, cứ như thường lệ thôi."
"Không vấn đề gì." Các thương nhân buôn bán khắp nơi liên tục gật đầu, lấy thêm ba vò rượu từ hàng hóa của mình.
Thật là khó mà tưởng tượng người này lại có thể nhét được cả xe ngựa lẫn hàng hóa vào trong ngôi miếu đổ nát này.
Cũng may mà cái miếu rách này đủ rộng, xe ngựa chiếm một góc, trừ mùi vị có chút khó ngửi ra thì cũng không lộ vẻ chen chúc.
Còn về mùi vị, trời đông giá rét, mũi của mọi người đều không còn nhạy bén nữa nên cũng chẳng ai quan tâm.
Ngộ Nan bên cạnh đứng dậy mang ba vò rượu đến đống lửa bên cạnh mình.
Đây là quy tắc những ngày này ở trong Sơn Thần Miếu.
Các thương nhân mang rượu ra, điều kiện là cho xe ngựa cùng hàng hóa của họ vào miếu bảo quản.
Ba người Lâm Quý nhận rượu, rồi đi tìm chút đồ ăn dân dã chia cho họ.
Đối với chút tuyết này, ba người Lâm Quý tự nhiên là không hề sợ.
Nếu không thấy Sơn Thần Miếu này tập trung nhiều người như vậy, ba người bọn họ đã sớm tiếp tục lên đường.
Nhưng ngay lúc Lâm Quý chuẩn bị ra ngoài săn thú thì cánh cửa lớn của Sơn Thần Miếu lại bị đẩy ra.
Người đến là một nam một nữ, mũ lông chồn, nhìn vào đã thấy ấm áp, đúng là phú quý bức người.
Hoàn toàn khác biệt với đám người khổ sở bên trong miếu.
Nhưng vào giờ phút này, trên mặt đôi nam nữ đó lại đều lộ vẻ yếu ớt, môi cũng có chút khô nứt.
Nếu chỉ có thế, Lâm Quý vốn dĩ cũng chẳng để ý làm gì, đơn giản chỉ là thêm hai cái miệng ăn cơm mà thôi, bắt được con lợn rừng đến cũng không khác gì có thêm hai người bọn họ.
Nhưng Lâm Quý lại trừng lớn hai mắt, kinh ngạc nhìn về phía người đàn ông kia.
Người đàn ông kia cũng nhìn Lâm Quý, trong mắt đầy kinh ngạc.
"Đầu nhi?!"
"Chu Tiền?!"
Hai người bốn mắt nhìn nhau, trên mặt đều mang vẻ vui mừng.
Thật sự là đúng là nhân sinh ở đâu mà không gặp lại.
Có điều ngay sau đó, Chu Tiền lại hơi biến sắc, kéo lấy người vợ Tiểu Mị bên cạnh, quay đầu đi về phía bên ngoài.
Lâm Quý kinh ngạc nhíu mày.
"Này, ngươi đi đâu vậy?!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận