Tuần Thiên Yêu Bộ

Tuần Thiên Yêu Bộ - Chương 28: Hiện thân (length: 8442)

Việc tu luyện ba năm đột phá đến cảnh giới thứ ba không phải là chuyện gì kinh thiên động địa, nhưng điều kiện tiên quyết là người đó phải thuộc các tông môn thế gia, được bồi dưỡng từ nhỏ, có thiên tư trác tuyệt, như kiểu Lăng Âm được Thanh Thành Phái trọng điểm bồi dưỡng.
Hoặc là như Lâm Quý, có nhân quả thêm vào, tu luyện không gặp bình cảnh.
Nhưng một tiểu khất cái, sau khi tiếp xúc tu luyện, lại tiến bộ nhanh như gió?
Một bên là từ nhỏ đủ loại dược liệu quý hiếm, đủ loại tài nguyên tu luyện chất đống.
Một bên là bữa ăn trước không có bữa sau, mùa đông không có nổi một cái áo khoác ra hồn.
Không thể so sánh được.
Lâm Quý không tin Phùng Vũ là thiên tài tuyệt thế với tỉ lệ nhỏ đến không thể nhỏ hơn, nên hắn phán đoán có biến số khác, trước cứ quan sát tình hình.
Trời đã tối, Lâm Quý về tiểu viện của mình, ngồi xếp bằng trên giường tiếp tục tu luyện, đồng thời quan sát động tĩnh nhà bên cạnh, nếu kẻ đó muốn đuổi tận giết tuyệt nhà Tống Đại, chắc chắn sẽ xuất hiện lần nữa.
Thời gian trôi qua rất chậm, đặc biệt với người nhà họ Tống. Mọi ngày, đêm đến, anh em Tống hẳn là ôm mỹ nhân, hưởng thụ lạc thú, hoặc cùng đàn em ăn uống, tiêu xài thả ga.
Nhưng lúc này, hai anh em Tống như chim sợ cành cong, dẫn cha già trốn trong phòng, cẩn trọng đề phòng.
Quá giờ Tý, ngoài đường vang tiếng người gõ mõ canh.
Đêm khuya thanh vắng, cầm chiêng đồng, xách đèn lồng, miệng lẩm bẩm mấy câu trời hanh vật khô gì đó.
Đột ngột, một cơn gió lạnh nổi lên, một bóng đen đáp xuống sân nhỏ bên cạnh.
Lâm Quý mở choàng mắt.
"Đến rồi!"
Một tay nắm kiếm, Lâm Quý không chút do dự rút kiếm, lao sang sân bên cạnh.
Không cần nhiều lời vô ích, bắt người lại rồi từ từ tra hỏi sau.
Kiếm phong lóe lên ánh xanh, nhắm thẳng bóng đen không rõ hình dạng.
Đó là một hắc y nhân, che mặt không rõ mặt mũi, trên tay cầm một tấm bùa chú, bùa kia lóe lên quang mang.
"Thanh Dương huyện bộ đầu? Ta khuyên ngươi bớt lo chuyện người." Giọng nói khàn đặc vang lên.
"Ngươi ở Thanh Dương huyện hại người, sao gọi là chuyện người?" Lâm Quý cười lạnh.
Trong lúc nói chuyện, Lâm Quý đã nhảy lên, kiếm khí đột nhiên bùng nổ, chém về phía hắc y nhân kia.
Hắc y nhân nghiêng người né tránh, nhưng chậm một bước, bị kiếm chém trúng cánh tay.
Máu chảy lênh láng, nhưng hắn không hề cảm giác.
"Ta không muốn đối địch với ngươi, để ta giết ba người còn lại của nhà họ Tống, ta sẽ rời đi."
Lâm Quý hơi nhíu mày, luôn cảm thấy có gì đó không ổn.
Linh nhãn đã mở, nhưng vẫn không nhìn ra mảy may sơ hở của hắn.
"Ngươi với nhà Tống có ân oán gì, đáng phải ra tay lớn vậy?" Lâm Quý hỏi, vẻ mặt bình thản, "Rõ ràng ngươi có thể giết hết bọn chúng cùng một lúc, sao lại từng bước ra tay, là để hành hạ chúng sao?"
"Không sai, ta muốn nhà họ Tống sống trong tuyệt vọng. Rõ ràng biết có người muốn giết mình, nhưng không thể tránh né, chỉ có thể trơ mắt nhìn người bên cạnh lần lượt chết đi, cuối cùng đến lượt mình."
Nói đến đây, giọng kẻ che mặt rõ ràng thêm vài phần ý cười.
"Như vậy mới đủ thú vị, có phải không?"
Lâm Quý hơi híp mắt: "Vậy cuối cùng ngươi nhắm vào ai?"
"Đương nhiên là Tống Đại. . . Tiểu tử, ngươi đánh lạc hướng ta!" Kẻ che mặt đột nhiên tỉnh ngộ.
Hắn như bị chọc tức, áo bào đen không gió mà bay.
Trong linh nhãn của Lâm Quý, đó là linh khí cùng sát khí hợp lại trên người hắn, tạo nên hình dạng quỷ dị.
Một lá bùa xuất hiện trên tay kẻ che mặt, hắn kẹp lá bùa giữa ngón tay, vò hai lần, lá bùa liền biến mất.
Lâm Quý con ngươi co lại, hắn cảm thấy ngực mình hơi lạnh.
Kéo áo ra, trên ngực quả nhiên xuất hiện một hình xăm kỳ quái.
"Đây là. . . Sát khí phù? Đây chính là thủ đoạn hại người của ngươi sao? Bùa của Thanh Thành Phái còn có thể dùng kiểu này?" Lâm Quý có chút kinh hãi.
Lâm Quý tu vi đã là đỉnh phong của cảnh giới thứ ba, đương nhiên không sợ sát khí phù này.
Chỉ cần hắn niệm một chút, linh khí tụ lại ở ngực, hình xăm liền tự biến mất.
Nhưng thủ đoạn của kẻ che mặt trước mắt quá quỷ dị.
Khi Quách Nghị dùng bùa chú, còn để lại dấu vết, cũng dễ dàng đối phó. Nhưng bùa chú của kẻ trước mắt, lại có thể khắc trực tiếp lên thân thể người, hơn nữa trước khi trúng chiêu không hề có báo hiệu.
"Thì ra bộ đầu Lâm cũng sắp đạt tu vi cảnh giới thứ tư rồi." Kẻ che mặt hơi ngạc nhiên khi Lâm Quý dễ dàng hóa giải thủ đoạn của mình.
"Gần đạt Thông Tuệ Cảnh rồi, sao còn ở lại cái huyện nhỏ này làm bộ đầu? Cho dù đến Lương Thành, cũng có thể làm nên chuyện lớn đấy."
"Ngươi nhận ra ta?!"
Kẻ che mặt không đáp lời, hai tay vung lên, xuất hiện mười lá bùa.
"Một lá ngươi hóa giải được, còn mười lá thì sao?"
Lời vừa dứt, mười lá bùa đồng thời biến mất.
Lần này Lâm Quý đã có chuẩn bị, trong linh nhãn, hắn cuối cùng cũng nhìn thấy một chút dấu vết.
Trong nháy mắt phù lục biến mất, tuy không thấy rõ hướng đi, nhưng thoáng thấy có linh khí dao động thành một đường, nhắm thẳng vào các bộ phận trên cơ thể hắn.
"Thì ra là vậy, phù lục không bất ngờ xuất hiện trên người ta, mà là ẩn hình."
Nếu không có tu luyện Lục Thức Quy Nguyên Quyết để tăng cường linh nhãn, Lâm Quý thật không thể phát hiện ra bí mật này.
Sau đó, Lâm Quý nhẹ nhàng nhảy qua một bên, phù lục ẩn hình liền rơi vào khoảng không.
Thấy vậy, trong mắt kẻ che mặt hiện rõ sự kinh ngạc.
"Chướng nhãn pháp của ngươi cũng không tệ, nếu là tu sĩ cảnh giới thứ ba bình thường, có lẽ đã bị ngươi qua mặt, nhưng trước mặt ta, còn non lắm."
Lâm Quý hít sâu một hơi, linh khí trong kinh mạch toàn thân điên cuồng di chuyển.
"Cho ngươi cơ hội cuối cùng, bó tay chịu trói, nếu không đừng trách ta không khách khí."
"Bó tay chịu trói? Buồn cười! Cho dù ngươi là Thông Tuệ Cảnh ta cũng có thể giết ngươi như thường!" Kẻ che mặt như bị Lâm Quý chọc tức, sát khí ngập tràn từ trong cơ thể hắn trào ra.
Thân ảnh của hắn đột ngột biến mất!
Trong lòng Lâm Quý hoảng hốt, theo bản năng vung một kiếm về sau.
Keng!
Một tiếng vang giòn, tia lửa văng tung tóe.
"Sao có thể?!" Lâm Quý kinh hãi.
Trường kiếm của hắn lại bị kẻ che mặt hai tay chặn lại.
Chính xác hơn là, bị móng tay của kẻ che mặt chặn lại.
"Tiểu tử, không có gì là không thể! Lão tử vốn còn không muốn giết ngươi, nhưng ngươi không biết điều, đừng trách ta xuống tay tàn độc!"
Thân ảnh kẻ che mặt lại biến mất một lần nữa!
"Lần này là bên cạnh."
Linh nhãn của Lâm Quý miễn cưỡng thấy được hướng đi của đối phương, nhưng cũng chính vì thế mà hắn càng thêm kinh hãi.
Đây không phải thân pháp hay thủ đoạn gì cả, mà chỉ là tốc độ nhanh hơn mắt thường.
Lâm Quý vội vung kiếm sang bên cạnh, đồng thời tay bấm pháp quyết.
"Phía trong có lôi đình, Lôi Thần ẩn danh, động tuệ giao thấu, ngũ khí bừng bừng, lôi tới!"
Trên bầu trời sấm sét nổ vang, ánh sáng lóe lên, Lâm Quý cuối cùng cũng thấy rõ diện mạo kẻ che mặt.
Trong mắt hắn một màu đen kịt, không có lòng trắng, thậm chí không có cả đồng tử.
Đây đâu còn là tu sĩ nhân tộc? Rõ ràng là yêu tà!
"Dẫn Lôi Kiếm Quyết?!" Trong giọng kẻ che mặt có chút bất ngờ: "Sao ngươi lại biết Dẫn Lôi Kiếm Quyết, chỉ mới cảnh giới thứ ba. . ."
"Bớt nói nhảm, xem kiếm!"
Sấm sét giáng xuống, đánh vào người kẻ che mặt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận