Tuần Thiên Yêu Bộ

Tuần Thiên Yêu Bộ - Chương 140: Tam Thánh Động (length: 8318)

Trong phòng khách.
Lâm Quý cưỡng ép đặt tiểu hòa thượng lên ghế tựa, sau đó ngồi đối diện hắn.
"Nói đi." Sắc mặt Lâm Quý âm trầm, giọng nói mang theo vài phần uy hiếp.
Tiểu hòa thượng chớp mắt to nhìn hắn, có vẻ vô tội.
"Thí chủ, ngài bảo tiểu tăng nói cái gì?"
"Vì sao tìm đến ta? Ngươi chỉ là tu sĩ Linh Cảnh vừa mới nhập môn, không dưng tìm ta ăn chực một bữa? Ta không tin."
Tiểu hòa thượng mấp máy môi, nhưng không nói gì, phải một lúc lâu sau mới hé miệng.
Chưa đợi hắn lên tiếng, Lâm Quý đã nói: "Ngươi có thể thử qua loa cho xong chuyện, chỉ cần ta không phát hiện thì không sao; hễ bị ta phát hiện, ngươi sẽ không tránh khỏi phải nếm mùi đau khổ."
Rầm!
Lâm Quý đấm một phát lên mặt bàn, khiến tiểu hòa thượng giật nảy mình.
"Nói đi."
Tiểu hòa thượng cúi đầu, im lặng một lúc, rồi cuối cùng mở miệng.
"Thí chủ, tiểu tăng ta biết xu cát tị hung."
"Có ý gì?"
"Tiểu tăng ta cũng không biết nói sao, nhưng… Từ nhỏ ta đã cảm giác được những thứ kỳ lạ, khó mà miêu tả."
Tiểu hòa thượng ngẫm nghĩ, thận trọng nhìn Lâm Quý, chậm rãi nói: "Ta… sau khi gặp thí chủ, ta cảm thấy thí chủ không phải người xấu, nên mới đi ăn chực."
"Nói rõ hơn." Lâm Quý cau mày thúc giục.
Lời tiểu hòa thượng nói như sương như mù.
Thấy Lâm Quý mất kiên nhẫn, tiểu hòa thượng vội nói: "Chẳng phải ở bên ngoài thành Bạch Từ Sơn xuất hiện một ngôi mộ huyệt Thượng Cổ tu sĩ sao, thí chủ có phúc duyên thâm hậu, nghĩ theo thí chủ sẽ có chút thu hoạch, nên mới đến ăn chực. Nếu thí chủ dễ tính, cho ta ăn nhờ bữa cơm, sau này ta sẽ tìm cách theo chân thí chủ cùng nhau vào ngôi mộ đó."
"Vậy nếu ta không dễ tính thì sao?" Lâm Quý nhướn mày.
"Vậy thì không theo." Tiểu hòa thượng bĩu môi.
Lâm Quý híp mắt lại, quan sát tiểu ngốc tăng này hồi lâu, hắn luôn cảm thấy thằng nhóc này không đơn giản như vẻ ngoài, nhưng nhất thời không nói rõ được là sai ở đâu.
"Ngươi nói xu cát tị hung, là chuyện thế nào?"
"Nói không rõ, chỉ là thấy thí chủ thuận mắt."
"Vậy nếu không vừa mắt thì sao?"
"Lẩn tránh xa." Tiểu Hòa Sơn ngượng ngùng cười.
Đến đây, Lâm Quý đã hiểu phần nào.
Thế gian này luôn có những thiên phú kỳ lạ, không có gì lạ cả.
Thiên phú của tiểu ngốc tăng này nói đến mơ hồ, nhưng suy cho cùng, cũng chỉ là vận khí tốt hơn chút thôi.
Còn về xu cát tị hung.
Lâm Quý phúc duyên thâm hậu, lại có nhân quả gia thân, tự nhiên là lựa chọn hàng đầu.
Nếu tiểu hòa thượng không nói dối, việc hắn tìm đến mình cũng không phải là không thể xảy ra.
"Ngươi tên gì?" Lâm Quý hỏi tiếp.
"Tục danh quên rồi, sư phụ đặt cho cái pháp hiệu, là Ngộ Nan." Tiểu hòa thượng đáp.
"Ngộ Nan? Cái pháp hiệu này nghe chẳng hay chút nào, ngụ ý cũng không tốt đẹp gì, ngộ ra khó khăn à?"
"Sư phụ nói con chưa từng gặp phải trắc trở, nếu cứ mãi thế, tâm hướng Phật sẽ không kiên định. Tu vi có được quá dễ dàng, không có lợi cho tu luyện, càng bất lợi cho việc tham thiền." Tiểu hòa thượng Ngộ Nan cười toe toét nói.
"Chưa từng gặp trắc trở? Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?"
"Qua tháng chạp là hai mươi."
"Hai mươi tuổi mà đã là hậu kỳ cảnh giới thứ ba, chưa từng gặp trắc trở? Ngươi tu luyện? Không có bình cảnh?"
"Không có." Nụ cười trên mặt Ngộ Nan lộ ra vẻ ngượng ngùng, dường như chuyện này làm hắn rất khó xử.
Lâm Quý có chút khó tin.
"Vậy những chuyện khác thì sao? Ngươi tham thiền chưa từng hoang mang à?"
"Chưa, kinh thư nói gì thì ta tin vậy, cần gì hoang mang?"
"Chỗ mâu thuẫn thì sao?"
"Mặc kệ nó."
"Đối với tâm cảnh của ngươi không có ảnh hưởng?"
Ngộ Nan khó hiểu nói: "Nó mâu thuẫn là chuyện của nó, liên quan gì đến ta?"
Lâm Quý nghẹn lời.
Hắn cũng đã từng giao du với không ít hòa thượng, cũng biết kinh pháp của Phật môn phức tạp và cao thâm, thường có những điểm mâu thuẫn.
Có vô số cao tăng đều vì Phật pháp khác nhau, mà mỗi loại đều có lý lẽ, nên rồi rơi vào ngõ cụt, khó tiến thêm.
Đạo pháp cũng tương tự.
Nhưng lời của tiểu hòa thượng này, hắn vẫn là lần đầu nghe thấy.
Lâm Quý không cam tâm, đặc biệt nhìn vẻ mặt thản nhiên như chuyện đương nhiên của Ngộ Nan, trong lòng hắn bỗng nhiên nổi lên một ngọn lửa vô danh.
"Sư phụ ngươi chưa từng đánh ngươi à?"
"Đánh con làm gì? Sư phụ bảo con tu luyện thì con tu luyện, bảo con đột phá thì con đột phá, sao sư phụ phải đánh con?" Ngộ Nan nghiêng đầu, "Niệm kinh cũng vậy, con niệm kinh thư, đã hiểu rồi, nói lại với sư phụ một lượt, được mà?"
Nếu đây là kiếp trước nói chuyện phiếm trên mạng, Lâm Quý đã thả cả loạt dấu chấm hỏi.
Lâm Quý vẫn chưa hết hy vọng.
"Đấu vật thì sao? Lúc nhỏ ngươi chưa từng bị té ngã à? Đau đến khóc chứ?"
Đây đã là đang cãi nhau rồi, Lâm Quý không nhớ nổi lần cuối mình nổi giận như vậy là khi nào.
Hắn thậm chí không hiểu tại sao mình lại nổi giận.
"Từ lúc ta có ký ức đến giờ, ta mới té ngã một lần." Ngộ Nan nói.
"Ngươi xem, đó không phải là trắc trở sao?"
"Ta trèo cây hái quả, bất cẩn rơi xuống, được sư phụ ta bắt được, nói ta có Tuệ Căn, nên nhận ta làm đồ đệ."
Lâm Quý hít sâu một hơi, nhắm mắt lại bình tĩnh một chút, cuối cùng đè nén sự tức giận trong lòng.
"Không nói mấy chuyện đó." Hắn nghiến răng khoát tay, rồi lại hỏi, "Sao ngươi lại quen thuộc với người của Thái Nhất Môn như vậy?"
Đây mới là lý do Lâm Quý cố ý mang Ngộ Nan đến.
"Lần này việc thăm dò mộ huyệt Thượng Cổ tu sĩ do Thái Nhất Môn và Tam Thánh Động dẫn đầu, ta muốn kiếm chút lợi lộc bên trong, đương nhiên phải thăm dò mấy chuyện này." Ngộ Nan thản nhiên nói.
"Tam Thánh Động?" Lâm Quý ngẩn người.
Thái Nhất Môn nổi danh là lãnh tụ đạo môn, đại danh lừng lẫy, Lâm Quý đương nhiên là nghe nói đến.
Nhưng những môn phái khác ở Tương Châu, hắn thực sự không rõ lắm.
Có lẽ đã nghe đâu đó, nhưng hắn cũng không mấy để tâm.
"Cũng là một quái vật khổng lồ ở Tương Châu, dù không bằng Thái Nhất Môn, nhưng thực lực cũng không chênh lệch là bao, Tam Thánh Động và Thái Nhất Môn cũng có sự cạnh tranh nhất định."
Nghe nói có thể đối đầu với Thái Nhất Môn, trong lòng Lâm Quý đã có tính toán.
Lâm Quý lại hỏi: "Tương Châu có hai nhà này, vậy cái mộ huyệt của Cổ tu sĩ này chúng ta còn đi làm gì? Tiền bối của hai phái này mà ra mặt, không phải sẽ thâu tóm hết sao? Chúng ta đến chỉ có nước húp canh thừa?"
Ngộ Nan lắc đầu, giải thích: "Thí chủ, những di tích thượng cổ không quan trọng như thế này, các tiền bối trong các môn phái sẽ không ra tay."
"Vì sao?"
"Để lịch luyện đệ tử, cũng vì việc trưởng bối ra tay dễ mất kiểm soát."
Nói đến đây, trên mặt Ngộ Nan lộ rõ vẻ không nhịn được cười.
"Đánh con ra lão, đánh lão ra người già hơn. Những người được gọi là tiền bối, phần lớn đều là nhân vật muốn giữ thể diện, ai thắng ai thua rất khó coi, còn dễ gây thù kết oán."
Dừng một chút, Ngộ Nan nhỏ giọng cười nói: "Nhà ai mà chẳng có vài lão bất tử? Lỡ triều đình cũng muốn chia phần, phái đến một hai vị Du Thiên Quan, thậm chí cường giả trong hoàng cung thì càng thêm phiền phức."
"Cho nên, những di tích thượng cổ không có gì đặc sắc thế này, bình thường đều do các đệ tử dẫn đầu."
Lời giải thích này khá hợp tình hợp lý.
Lâm Quý lại hỏi: "Nếu người đều đã đến rồi, vì sao còn tụ tập ở trong thành? Chẳng phải nói di tích ngay bên ngoài thành sao?"
"Bên ngoài di tích có trận pháp, các tông môn Tương Châu mời cao nhân trận đạo đến phá trận, cần vài ngày nữa."
"Khi nào có thể phá trận?"
"Không biết, tiểu tăng định lát nữa sẽ đi Bạch Từ Sơn chờ." Ngộ Nan lắc đầu.
Nghe xong lời này, Lâm Quý cũng không ngồi yên được nữa.
"Đi, ta đi cùng ngươi."
Tiểu hòa thượng này mà vận khí tốt như vậy, đi cùng hắn, dù sao cũng không phải là chuyện xấu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận