Tuần Thiên Yêu Bộ

Tuần Thiên Yêu Bộ - Chương 354: Còn phải là công cụ người dùng tốt (length: 7858)

Năm thứ hai niên hiệu Thịnh Nguyên, mùng 7 tháng 9.
Sáng sớm, Lâm Quý đã thay lại bộ quan phục của Chưởng Lệnh Quan.
Ăn sáng xong ở phủ, hắn thong thả đi tới tổng nha của Giám Thiên Ti.
Vừa vào nha môn đi được hai bước, đã có người chặn hắn lại.
"Hạ quan Du Hành Chi, xin ra mắt Lâm chưởng lệnh."
Người này nho nhã lịch sự, khóe miệng luôn ngậm một nụ cười, cho người ta cảm giác như gió xuân ấm áp.
Giọng nói không cao không thấp, ngữ khí chậm rãi, rất dễ chịu.
"Ngươi là?" Lâm Quý hơi ngạc nhiên.
"Hạ quan là phụ tá văn thư của Chưởng Lệnh Quan, thời gian ngài ở nhà dưỡng thương, hạ quan luôn thay ngài xử lý công việc." Du Hành Chi nói.
Nghe xong lời này, Lâm Quý lập tức có chút xấu hổ.
Khó trách hắn có thể an nhàn như vậy, hóa ra là có người gánh vác hết phần mình.
Rất nhanh, Du Hành Chi dẫn Lâm Quý đến một sân nhỏ bên trong tổng nha.
Sân này cũng thú vị, rõ ràng đi qua hành lang chính là tới, nhưng cái cổng lại không kém cổng chính bên ngoài của tổng nha là bao.
Hơn nữa trên cổng còn treo một tấm biển đặc biệt.
Trên tấm biển không có chữ viết mà thay vào đó là vô số vết dao kiếm.
Lâm Quý thoáng dừng chân, chỉ tùy ý quan sát một lát liền biết những vết dao kiếm kia đều do tu sĩ Nguyên Thần lưu lại.
Không những vậy, khí tức sắc bén trên tấm biển dường như còn cuốn theo sát ý lạnh băng, khiến trong lòng Lâm Quý cũng có chút kiêng kỵ.
Du Hành Chi bên cạnh cười nói: "Xin mời Lâm chưởng lệnh lưu lại một dấu vết."
"Sao vậy? Đây là quy định của Chưởng Lệnh Quan tiền nhiệm sao?"
Du Hành Chi gật đầu nói: "Mỗi vị Chưởng Lệnh Quan tiền nhiệm đều sẽ để lại một dấu vết của mình trên tấm biển kia, và nhất định phải mang theo sát ý mới được."
"Thì ra là thế, ta vừa nghĩ sao sát khí trên tấm biển lại nồng đậm như vậy." Lâm Quý chợt hiểu ra.
"Chúng ta cầm lệnh bài xử án, không chỉ phải trảm yêu trừ ma mà còn phải diệt trừ những con sâu làm rầu nồi canh bên trong Giám Thiên Ti… phần lớn thời gian, kẻ sau còn nhiều hơn người trước."
Du Hành Chi cười nói: "Nếu không có chút bản lĩnh thật sự, nếu động thủ… chắc ngài cũng hiểu, những người bên dưới khó đối phó đến nhường nào."
"Ta hiểu rồi." Lâm Quý hiểu rõ.
Nghĩ đến cái sân nhỏ trước mắt này chính là nơi xét xử sâu mọt trong Giám Thiên Ti.
Mà tấm biển này chính là lời cảnh cáo đầu tiên cho bọn chúng.
Nghĩ thông suốt mọi việc, Lâm Quý rất nhanh lấy Thanh Công Kiếm, lưu lại một đạo kiếm ngân của mình trên tấm biển.
Đợi Lâm Quý thu kiếm, Du Hành Chi đã đẩy cửa lớn ra.
Sân nhỏ này không có gì đặc biệt, vào cửa là đại sảnh, sau đại sảnh lại chia thành mấy gian thư phòng, thế thôi.
"Sao vậy, nơi này chỉ có ta và ngươi?" Lâm Quý hơi ngạc nhiên.
Lẽ ra Chưởng Lệnh Quan thân là quan tứ phẩm, không nên mộc mạc như vậy mới phải.
Hơn nữa người phụ trách còn là việc xét xử quan viên Giám Thiên Ti, nói thẳng ra, đây là một chức quan béo bở, lẽ ra phải có không ít người muốn nhào vào mới đúng.
Du Hành Chi mới giải thích: "Nếu có vụ án phiền phức, ngài trực tiếp báo lại với Phương đại nhân một tiếng, nhân thủ Giám Thiên Ti có thể tùy ngài điều động."
Nghe vậy, Lâm Quý mới hiểu ra.
Tùy hắn điều động, quyền lực này quả thực không nhỏ.
Nhưng cũng tương tự, quyền lực của hắn cũng nằm dưới sự quản lý của Phương Vân Sơn.
Điều này cũng hợp lý, chẳng lẽ hắn lại cầm Thượng Phương Bảo Kiếm đi chém lung tung, đầu rơi máu chảy khắp nơi mà lại không ai có thể quản?
Theo Du Hành Chi đến một thư phòng phía sau.
Du Hành Chi chỉ gian phòng trong cùng: "Đây là thư phòng của đại nhân, hồ sơ vụ án gần đây đều đã chuẩn bị xong... Nói đến, tại hạ chức nhỏ không đủ tầm, nhiều việc không tự chủ được, bởi vậy mới tích tụ nhiều vụ án như vậy."
Nghe xong những lời này, trong lòng Lâm Quý chợt có dự cảm không lành.
Hắn đẩy cửa phòng, liền thấy trên mặt đất bên cạnh chồng chất hồ sơ vụ án cao hơn người hắn mấy tấc.
"Nhiều vậy sao?"
"Đã lược bớt rồi..." Du Hành Chi bất đắc dĩ nói, "Các vụ án cấp bộ đầu lục phẩm, hạ quan đã cố gắng xử lý khá nhiều, chỉ có các vụ án trở lên mới cần đại nhân tự mình xem qua."
Nghe vậy, Lâm Quý xoa cằm, nghĩ ngợi một lát.
Sau đó, ánh mắt của hắn đặt lên người Du Hành Chi.
"Du Hành Chi..."
"Hạ quan có mặt."
"Nghe ý ngươi thì những hồ sơ vụ án này ngươi đều xem qua rồi đúng không?"
"Đều xem qua rồi."
"Có bao nhiêu là chứng cứ xác thực?"
"Hơn tám phần." Du Hành Chi không cần suy nghĩ liền trả lời, "Các Du Tinh Quan khi thụ lý cũng rất cẩn thận, dù sao dính đến đồng nghiệp, nếu sau này xảy ra oan án thì họ cũng phải gánh trách nhiệm."
Nói đến đây, Du Hành Chi cười khổ hai tiếng.
"Giám Thiên Ti hao tâm tổn trí đâu chỉ có mấy trăm bộ hồ sơ vụ án này, chỉ là quá nhiều chuyện không có chứng cứ, vẫn chưa đưa tới thôi."
"Thì ra là thế." Lâm Quý khẽ gật đầu, tiếp tục nói: "Nếu ngươi đã xem qua phần lớn, vậy thì những cái có chứng cứ xác thực, ngươi trực tiếp chọn ra mà định tội thôi… Đúng rồi, con dấu Chưởng Lệnh Quan của ta đâu?"
Chưởng Lệnh Quan tứ phẩm, cần có con dấu chính thức.
Du Hành Chi chỉ bàn đọc sách, Lâm Quý lúc này mới thấy con dấu đã được đặt bên bàn.
Hắn đến ngồi sau bàn đọc sách, nhìn Du Hành Chi không ngừng lật giở hồ sơ vụ án, trong lòng bất giác có thêm vài phần thoải mái.
Quả nhiên bất kể làm gì, có công cụ nhân luôn là sự lựa chọn tốt nhất.
Rất nhanh, Du Hành Chi chứng minh rằng hắn không nói dối, những hồ sơ vụ án trong thư phòng này hắn thực sự đã xem qua.
Lâm Quý tùy ý chọn ra hai bộ để kiểm tra, phát hiện Du Hành Chi đối đáp trôi chảy, hơn nữa đưa ra phán quyết cũng rất hợp lý thì càng yên tâm hơn.
"Ngươi làm rất tốt, sau này có cơ hội ta sẽ nói với Phương đại nhân, nhân tài như ngươi phải được đề bạt xứng đáng mới phải." Lâm Quý cười lớn nói lời xã giao không chút suy nghĩ.
Mà Du Hành Chi dường như đã nghe những lời tương tự không ít lần nên chỉ cười nhẹ, hùa theo nói vài tiếng cảm tạ.
"Lâm đại nhân, các vụ án còn lại cần ngài tự mình quyết định."
Du Hành Chi đặt những bộ hồ sơ vụ án còn lại lên bàn.
Lâm Quý gật đầu, tiện tay cầm lên một bộ hồ sơ ở trên cùng.
Khi hắn lật mở hồ sơ nhìn thấy nội dung bên trong, đồng tử của hắn hơi co lại.
Bộ hồ sơ này ghi lại sự việc ở Kinh Châu.
Trong hồ sơ ghi là không hoàn thành trách nhiệm nhưng lại nghi ngờ có cấu kết với yêu tà.
Thật ra chuyện này không tính là quá lớn, không hoàn thành trách nhiệm thì đơn giản chỉ là ăn chơi trác táng, còn cấu kết với yêu tà thì có thể lớn có thể nhỏ.
Mà chuyện này, hiển nhiên là không hề nhỏ.
Bộ Đầu của Tứ Thủy huyện cấu kết với yêu tà, xâm hại đồng hương.
Trong ba năm, đã có một trăm mạng người chết.
Chớ nói chi ở Kinh Châu, cho dù là bất cứ nơi nào ở Cửu Châu thì vụ án này cũng đủ để trình lên Trấn Phủ Quan một châu.
Mà điều khiến Lâm Quý cảm thấy bất ngờ là bị cáo của vụ án này.
Chính là Cùng Nhất Chính.
Là vị Cùng Nhất Chính vừa được thăng chức lên tổng bộ Kinh Châu, người vừa đưa tiện nhắn cho Lâm Quý.
Bạn cần đăng nhập để bình luận