Tuần Thiên Yêu Bộ

Tuần Thiên Yêu Bộ - Chương 421: Ly Vân Châu (length: 8025)

Rời khỏi phủ thành chủ, Lâm Quý trong lòng mang theo chút bất ngờ.
Hắn không ngờ Thích gia đã sớm biết chuyện Lôi Vân Châu là Phi Vân tông mưu đồ, hơn nữa từ đầu đến cuối nén giận.
Chỉ xét riêng điểm này, bất kể là Thích Độc Thành hay Thích Ninh, đều thật sự là nhân vật đáng gờm.
Đặc biệt là Thích Ninh, nói là bốn mươi tuổi, nhưng đối với tu sĩ mà nói, cũng chỉ là thanh niên thôi.
Tuổi còn trẻ đã tâm cơ thâm sâu, cả ngày đi theo kẻ mưu đồ hãm hại cha mình, cướp đoạt bảo vật nhà mình là Liên Hạo của Phi Vân tông, lại vẫn khắp nơi không lộ vẻ nịnh bợ.
Không thể không nói, đây cũng là một loại bản lĩnh.
Nghĩ đến Thích Ninh mấy lần ở trước mặt hắn tỏ ra lỗ mãng, có lẽ cũng chỉ là một dạng ngụy trang cũng không biết chừng.
Ngoài ra, điều Lâm Quý càng không ngờ chính là, người nhà họ Thích quyết đoán lớn đến vậy, biết rõ Lôi Vân Châu đã rơi vào tay hắn, vẫn có thể tâm bình khí hòa nói chuyện với hắn.
Nếu đổi vị trí, Lâm Quý cũng không thấy mình có thể đối mặt bình tĩnh trò chuyện với kẻ thù.
Chắc chắn là chém hai đao trước đã rồi tính tiếp.
"Không ngờ Phi Vân tông ngàn tính vạn tính, cuối cùng cũng chỉ là ỷ thế hiếp người ép người ta không dám lên tiếng mà thôi..."
Nghĩ đến đây, Lâm Quý khẽ lắc đầu, cảm thấy có chút hoang đường.
"Cái thành Phiên Vân này ở Vân Châu, giống như là kinh thành ở Cửu Châu vậy... Những nơi tụ tập nhiều tu sĩ thế này, cho dù là Giám Thiên Ti cũng không dễ gì nhúng tay lộ liễu."
"Không ngờ vì Phi Vân tông ỷ thế hiếp người, ngược lại đẩy Thích gia về phía Giám Thiên Ti, đẩy về phía triều đình."
Chuyện này đối với Giám Thiên Ti mà nói đương nhiên là trăm lợi không có một hại, với thủ đoạn của Giám Thiên Ti, chỉ cần ở thành Phiên Vân này có lý do, hắn tự nhiên có thể lật trời.
Rất nhiều chuyện Giám Thiên Ti muốn làm nhưng không làm, không phải là không làm được, mà là thiếu danh chính ngôn thuận.
Mà ở thành Phiên Vân này, không ai danh chính ngôn thuận hơn Thích gia.
"Việc này theo lý mà nói nên đến thành Bắc Quan gặp Tần Kình Tùng, trực tiếp bẩm báo với hắn." Lâm Quý lại nhớ tới vì Thánh Hỏa Giáo dẫn đến một đống phiền phức, cũng là lý do hắn tới thành Phiên Vân này.
"Thôi vậy, vẫn là trực tiếp hồi kinh thôi, Vân Châu này ta một khắc cũng không muốn ở lại."
...
Lâm Quý rất nhanh trở về khách sạn.
Không thấy bóng dáng của Lỗ Thông đâu, từ hôm qua báo tin cho Lâm Quý xong, hắn đã không biết đi đâu.
Trong phòng khách sạn.
Vừa thấy Lâm Quý, Bắc Sương đã nói ngay: "Ly Nam cư sĩ đã tới rồi."
Lâm Quý ngẩn ra.
"Đã tới? Cầm Ly Nam tiền bối hiện giờ ở đâu?"
"Không biết." Bắc Sương lắc đầu nói, "Ta cũng không nhìn thấy Ly Nam cư sĩ, chỉ là tên tiểu đệ kia của ngươi luôn nghe lời ngươi, bỗng nhiên không thấy đâu, hiển nhiên là bị sư phụ hắn mang đi."
"Thì ra là thế." Lâm Quý hiểu rõ.
Nếu như là trước kia, mục đích của hắn vẫn là giải quyết thánh hỏa trong người, lúc này có lẽ còn tìm cách gặp mặt Ly Nam cư sĩ một lần.
Nhưng trên đường trở về, hắn đã quyết định mau rời khỏi Vân Châu rồi.
Bởi vậy chuyện thánh hỏa cũng không vội, chuyện này có lẽ có thể theo Trầm Long kia mà tìm cách.
Bắc Sương hiển nhiên cũng thấy Lâm Quý không quan tâm, nàng cũng không truy hỏi, mà chuyển sang cười nói: "Lôi Vân Châu đã lấy được rồi?"
Không cần giấu giếm, Lâm Quý xoay tay phải, một hạt châu tản ra ánh sáng màu tím liền xuất hiện trong lòng bàn tay hắn.
Chỉ là điều Lâm Quý không ngờ chính là, Bắc Sương chỉ nhìn lướt qua đã mất hứng thú.
"Chỉ vì cái bảo bối này mà chết cả chục tu sĩ."
"Đều là lũ không biết tự lượng sức mình, chẳng đáng nhắc đến." Lâm Quý thuận miệng đáp lại.
Nhưng vừa nói xong câu đó, thần sắc hắn bỗng dưng trì trệ.
Bắc Sương nhạy cảm phát hiện biểu hiện trên mặt Lâm Quý biến đổi.
"Sao vậy?" Nàng khó hiểu hỏi.
Lâm Quý lại im lặng.
Một lúc sau, hắn chuyển sang chuyện khác: "Chuyến này lấy được Lôi Vân Châu, cũng coi như viên mãn rồi, ta hôm nay chuẩn bị lên đường về kinh."
"Hôm nay đi luôn sao?" Bắc Sương có chút bất ngờ, nhưng ngay sau đó liền trợn to mắt, "Ngươi không giết luôn đám người Phi Vân tông kia sao?"
"Không có, người ta vì tranh đoạt bảo vật, ta cần gì phải giết người." Lâm Quý lắc đầu nói, "Chỉ là ta quá xa lạ với Vân Châu, nói là đã ở lại Vân Châu khoảng một tháng, nhưng nơi đây quá phức tạp làm ta kinh sợ."
Lâm Quý lắc đầu nói: "Nơi này ta không quen, vẫn là về kinh thành nằm ổ cho thoải mái."
"Ngươi sợ?" Bắc Sương khẽ nhíu mày, nàng từ trong lời nói của Lâm Quý nghe ra chút e sợ.
"Nói sợ thì chưa đến mức, nhưng quân tử không đứng dưới tường sắp đổ."
"Ngươi chính là sợ."
"Không có gì."
Lâm Quý phủ nhận chắc như đinh đóng cột.
...
Từ biệt Bắc Sương, Lâm Quý lại ở khách sạn đợi nửa ngày.
Đến chiều tối, vẫn không thấy Lỗ Thông xuất hiện, hắn cũng mất kiên nhẫn, lại chào tạm biệt Bắc Sương, rồi một mình rời khỏi thành Phiên Vân.
Không lâu sau khi Lâm Quý đi, cửa phòng Bắc Sương bị gõ.
Không đợi nàng đáp lại, cửa phòng đã bị đẩy ra, một lão giả râu tóc bạc phơ đi vào.
Thấy người kia, Bắc Sương liền vội đứng lên hành lễ.
"Thánh nữ đương thời của Thánh Hỏa Giáo Bắc Sương, bái kiến Ly Nam trưởng lão."
Người này đúng là mục tiêu bọn họ đến thành Phiên Vân, trưởng lão tiền bối của Thánh Hỏa Giáo, tu sĩ Nhập Đạo cảnh Ly Nam cư sĩ.
Ly Nam cư sĩ lúc nào khóe miệng cũng có chút ý cười, khiến người nhìn liền sinh cảm giác thân cận.
"Là thánh nữ, trong người lại không có thánh hỏa, xem ra trong giáo có ý bồi dưỡng ngươi thành tài."
Nghe vậy, Bắc Sương lại không biết nên trả lời thế nào.
Thánh hỏa của nàng không phải bị trưởng lão trong giáo lấy đi, mà là bị Phong Quỷ thần bí kia cướp trong bí cảnh.
Nhưng lời này nàng cũng không thể mở miệng nói ra, bởi vậy chỉ có thể ngầm thừa nhận.
Ly Nam cư sĩ thấy Bắc Sương im lặng, ông cũng không để ý, tiếp tục nói: "Ta không về Thánh Hỏa Giáo nữa."
Một câu nói, phủ định luôn mục đích chuyến này của Bắc Sương.
Bắc Sương vẫn không mở miệng.
Nếu vừa nãy là nàng không muốn nói, thì lúc này là nàng không thể mở miệng.
Một sức mạnh thần bí đang quấn lấy nàng, khiến miệng nàng không thể nói, chỉ có thể mong ngóng nhìn Ly Nam cư sĩ trước mặt.
"Thánh Hỏa Giáo đã không còn là Thánh Hỏa Giáo trước kia."
Vừa nói, Ly Nam cư sĩ cầm bình trà trên bàn tự rót cho mình một ly trà để nguội cả ngày.
Trà pha từ sáng sớm, để đến chiều đã hơi thiêu.
Vì vậy Ly Nam cư sĩ chỉ nhấp một miếng, lông mày hơi nhíu lại, rồi lại buông chén trà xuống.
"Nghe nói mấy năm nay, người tìm lửa đã gom góp được bảy tám phần thánh hỏa thất lạc bên ngoài rồi... Lời này nghe đơn giản, nhưng mỗi chỗ thánh hỏa thu hồi đều có nghĩa là có tu sĩ Nguyên Thần vẫn lạc, hoặc là gia tộc dựa vào thánh hỏa mà tồn tại bị diệt vong."
"Đều là nghiệp chướng, chắc chắn sẽ có báo ứng, còn lão phu muốn sống thêm vài năm."
Lời vừa dứt, Ly Nam cư sĩ phẩy tay.
Bắc Sương cảm thấy mình đã khôi phục lại bình thường.
Nàng trừng mắt nhìn chằm chằm Ly Nam cư sĩ.
"Nghiệp chướng?"
"Nghiệp chướng." Ly Nam cư sĩ gật gật đầu, đứng lên bước ra ngoài.
Ông bước đi chậm chạp, vừa đi vừa nói: "Những năm này, lão phu đều là chuộc tội, nhưng tội này chuộc bao nhiêu năm rồi, vẫn chưa thấy đầu."
"Nghiệp chướng là cách nói của Phật tu, còn Đạo gia gọi là nhân quả." Bắc Sương nghiền ngẫm từng chữ.
Nghe vậy, Ly Nam cư sĩ quay đầu cười khẽ hai tiếng, không cho ý kiến.
Bạn cần đăng nhập để bình luận