Tuần Thiên Yêu Bộ

Tuần Thiên Yêu Bộ - Chương 43: Khai thần thức (length: 8256)

Lâm Quý ngủ một giấc trong gian phòng nhỏ của nha môn, khi tỉnh dậy thì đã xế chiều.
Hắn bị linh khí dao động trong cơ thể đánh thức.
"Tối qua chém giết Quỷ Tướng, phá tan Quỷ Vực xong có quà sao?" Lâm Quý cảm nhận được vùng đan điền đang phình trướng, biết không thể chậm trễ thêm.
Trước đây không có cảm giác này, có lẽ là do hắn dùng linh khí để trấn áp vết thương, giờ vết thương đã hồi phục chút ít, nên không thể không gấp rút tu luyện để ổn định đan điền.
Rời khỏi nha môn trở về nhà, Lâm Quý cắm đầu ngay vào phòng mình.
Vài hơi thở sau đó, hắn đã nhập vào trạng thái tu luyện.
Lần tu luyện này kéo dài liên tục đến sáng sớm hôm sau.
Ban đầu, Lâm Quý chỉ đang điều hòa kinh mạch, làm quen với lượng linh khí dồi dào hơn trước, nhưng về sau, hắn lại mơ hồ có chút cảm ngộ khác biệt.
Dù đang nhắm mắt, hắn vẫn có thể cảm nhận được mọi thứ xung quanh, khi thị giác mất đi thì thính giác và xúc giác lại càng thêm nhạy bén.
Không chỉ vậy.
Ban đầu, chỉ là sự nâng cao thoáng qua của ngũ quan.
Nhưng đến nửa sau quá trình tu luyện, Lâm Quý cảm thấy trong đầu mình như có thứ gì đó bị phá vỡ.
Thứ đó vốn dĩ đã tồn tại, nhưng chỉ đơn thuần là tồn tại mà thôi.
Giờ phút này, khi Lâm Quý thử chạm vào nó, lại phát hiện mình dường như cảm nhận được tất cả mọi thứ trong phạm vi mười mấy mét xung quanh.
Phạm vi này rất nhỏ, nhưng cảm giác lại rất mới lạ.
"Thần thức sao?" Lâm Quý mở mắt, thoát khỏi trạng thái tu luyện.
Đẩy cửa sổ ra, bên ngoài trời đã hơi hửng sáng.
"Đây là quà sau khi ta chém giết Quỷ Tướng sao? Một lần đốn ngộ huyền diệu khó giải thích, vậy mà đã giúp ta mở thần thức... Đây là bước quan trọng nhất trước khi tiến vào cảnh giới thứ tư."
Lâm Quý nghĩ ngợi, nếu như cảnh giới thứ ba mở Linh Nhãn, là vũ khí lợi hại của tu sĩ để đối phó tà ma, thì cảnh giới thứ tư Thông Tuệ Cảnh, khai mở thần thức, lại là một tầng thủ đoạn cao hơn cả Linh Nhãn.
"Hiện giờ thần trí của ta đã mở ra, ngũ giác cũng tăng cường, nhưng linh khí trong đan điền sau lần tu luyện này vẫn chưa đầy."
"Nhưng thần thức đã mở, xem như ta đã đặt một chân vào cảnh giới thứ tư, chỉ cần từ từ tu luyện thêm vài ngày, hẳn là có thể thuận lợi tiến vào cảnh giới thứ tư."
Nghĩ đến đây, Lâm Quý muốn hưng phấn, nhưng lại phát hiện mình căn bản không hưng phấn nổi.
Cuối cùng cũng chỉ có thể qua loa giật giật khóe miệng, lộ ra vẻ mặt kỳ quái, giống như cười mà không phải cười.
Đột phá, đã được dự liệu, là chuyện đương nhiên mà thôi.
Bình cảnh từ cảnh giới thứ ba lên cảnh giới thứ tư ư? Đó là cái gì vậy?
...
Buổi trưa, sau khi ăn cơm ở Như Ý Lâu, Lâm Quý ngáp dài đi tới huyện nha.
Chuyện tối qua chỉ cần chỉnh lý thành hồ sơ để lưu, đợi khi đường sá thông suốt đến Lương Thành thì sẽ gửi một bản để đó.
Đặc biệt là về con Quỷ Tướng tối qua, tuy đã chết nhưng trên người hắn vẫn còn không ít điểm đáng ngờ.
"Quỷ vật tu luyện đến Quỷ Vương rồi sẽ khống chế thuộc hạ, biết chưởng khống một chút tàn hồn của Quỷ Soái Quỷ Tướng, nếu thuộc hạ có ý định phản bội, chỉ cần một ý nghĩ là có thể xử tử."
Đây là nội dung ghi trong Quỷ Quái Chí Dị.
Do thường xuyên liên hệ với quỷ vật nên Lâm Quý hiểu khá rõ về chuyện của quỷ.
Nhưng Quỷ Tướng tối qua có vẻ là một ngoại lệ.
"Không lý nào lại là ngoại lệ, Quỷ Tướng đã không yếu, cho dù mạnh như Quỷ Vương, cũng không đến mức xem Quỷ Tướng dưới tay như pháo hôi mà sai bảo... Một tên Quỷ Tướng thoát khỏi khống chế, thân là Quỷ Vương, sao lại làm như không thấy?"
"Lẽ nào tên quỷ tướng đó tìm cách đoạt lại tàn hồn của mình, khiến Quỷ Vương không làm gì được hắn?"
"Nhưng chuyện này cũng không thể nào, cảnh giới của Quỷ Vương đến đâu, làm sao để một Quỷ Tướng nhỏ nhoi có thể lách được lỗ hổng? Chắc chắn có người giúp đỡ? Nếu không, tên quỷ tướng đó làm sao dám chạy."
Chính vì không dự liệu được sự tồn tại của Quỷ Tướng, Lâm Quý tối qua mới dám nghênh ngang xông vào Quỷ Vực.
Dù cuối cùng vẫn quét sạch Quỷ Tướng, nhưng sự mạo hiểm trong đó khiến Lâm Quý không thể không nghĩ nhiều thêm.
Dù sao... Có một tên Quỷ Tướng phản bội bỏ trốn, ai biết có còn lần sau không.
Nhỡ có thì sao, nhỡ lần sau trực tiếp là Quỷ Soái phản bội bỏ trốn thì sao.
"Việc này... Phải bảo Quách Nghị báo tin lên Lương Thành, không thể chậm trễ."
Trong lòng đã có chủ ý, vừa lúc đi đến cửa nha môn.
Lâm Quý tâm sự nặng nề bước nhanh vào trong, không ngờ lại có người chạm mặt đến, hai người vừa đúng va vào nhau.
"Ai vậy? Đi đường không có mắt?" Lâm Quý nhíu mày.
"Ngươi cô nãi nãi đây!" Chung Tiểu Yến mở to mắt nhìn, trừng mắt với Lâm Quý.
"Ngươi đến nha môn làm gì?" Lâm Quý có chút kinh ngạc, nhưng ngay sau đó nhìn thấy Chung Tiểu Yến mặc trên người bộ đồ mà Lâm Quý chưa từng mặc – Bộ Khoái phục.
"Sao ngươi lại mặc y phục nha môn, trộm được à? Mau trả lại đi." Lâm Quý có chút bất mãn nói.
Sao hắn có thể không biết, cô nương này chỉ sợ là đã thành Bộ Khoái.
Nhưng Lâm Quý lại không có chút vui mừng nào vì đám thủ hạ có người được bổ sung, mà chỉ thấy đau đầu.
Thủ hạ không nghe lời đến làm gì chứ.
Chung Tiểu Yến mặt mày hớn hở: "Ngươi mới là trộm đồ đấy! Bản cô nương hiện tại là Yêu Bộ chính thức, đợi khi văn thư từ Lương Thành gửi về thì bản cô nương chính là Yêu Bộ đã đăng ký trong danh sách!"
Lâm Quý bĩu môi.
"Ăn no rửng mỡ, còn mặc đồ nam."
Không để ý đến Chung Tiểu Yến nữa, Lâm Quý bước nhanh vào đại sảnh, tìm đến Quách Nghị.
Chung Tiểu Yến thấy Lâm Quý đi gấp gáp, trong mắt nảy sinh mấy phần hiếu kỳ, vội vàng đuổi theo.
Trong hành lang.
Lâm Quý không để ý đến sự tồn tại của Chung Tiểu Yến, kể lại hết những điểm đáng ngờ về Quỷ Tướng cho Quách Nghị nghe.
"Chuyện này ngươi lập tức dùng truyền tin phù gửi cho Lương Thành, rất gấp." Lâm Quý hiếm khi nghiêm túc nói, "Quỷ Tướng thoát khỏi khống chế không phải chuyện nhỏ, có nghĩa là có thể sẽ có càng nhiều Quỷ Tướng thậm chí là Quỷ Soái đang tàn phá Lương Châu! Nếu sự tình này xảy ra thật thì hai chúng ta, tuyệt đối không giữ nổi Thanh Dương huyện."
"Ta biết, việc này ta sẽ đi xử lý ngay." Quách Nghị không dám chậm trễ, vội cầm truyền tin phù bắt đầu bận rộn.
Nhìn Quách Nghị một bên xử lý sự việc, tâm tình Lâm Quý cũng không hề được thư giãn chút nào.
Có lẽ sự tình của lệ quỷ tạm thời biết có một kết thúc, nhưng không ai biết bên Lương Thành cuối cùng sẽ phát triển thành bộ dạng gì.
Là Giám Thiên Ti ở kinh thành phái cao thủ đến chém giết Quỷ Vương, bình định loạn cục? Hay là Quỷ Vương ở Lương Thành mất kiên nhẫn, thả quân công thành?
Hay là Quỷ Vương sẽ thành bầy quỷ tàn phá Lương Châu?
Lâm Quý không hiểu, vì sao chuyện của Quỷ Vương lại trì hoãn lâu như vậy, Giám Thiên Ti trước đây tuyệt đối không chậm trễ đến thế.
Dù cho giờ đây Giám Thiên Ti tại các nơi của Đại Tần quả thực có chút vá víu, nhưng Lương Thành chính là một phủ thành của cả châu, việc bị quỷ vật bao vây như vậy thì thể diện của Giám Thiên Ti đã sớm mất hết.
"Rốt cuộc những người ở trên đang làm trò gì vậy." Lâm Quý nhìn lên bầu trời ngoài cửa lớn, tâm thần bất an.
Hắn đã ngày càng gần với cảnh giới thứ tư.
Chuyện mà Hành Si Đại Sư muốn nhờ cậy ở hắn, rốt cuộc là gì.
Còn có Định Hồn Hàng Ma Xử, rốt cuộc có lai lịch gì.
Những chuyện rắc rối này khiến Lâm Quý hơi đau đầu.
Mãi đến khi Lỗ Thông vào đại sảnh đưa cho Lâm Quý một cái bánh thịt nóng hổi thì những nỗi lòng này mới vơi đi phần nào.
Cắn một miếng bánh thịt, vị không đặc biệt, nhưng lại khiến cơn thèm của Lâm Quý nổi lên.
"Tối qua mọi người vất vả rồi, vài hôm nữa đến nhà ta, chúng ta tụ tập một chút."
Bạn cần đăng nhập để bình luận