Đều Thành Nữ Thần Lão Công , Ai Còn Muốn Cự Tinh Hệ Thống

Chương 454: I want to play a game

Chương 454: I want to play a game
Nói Tào Tháo là Tào Tháo đến!
Dương Dật bọn hắn mới nói các loại về Nhạc Trạch Hàn không bao lâu, hắn liền mang một đôi "mắt gấu mèo" gõ cửa tiến vào phòng nhạc.
"Nhạc tổng thế nào? Đôi mắt quầng thâm này là chuyện gì xảy ra?"
"Tiểu tử ngươi không phải là tìm bạn gái, sau đó cơ thể bị móc rỗng chứ?"
"Có chuyện gì khiến ngươi đêm không ngủ được? Nói cho các huynh đệ nghe một chút."
Đám người nhao nhao trêu chọc, Dương Dật cũng cảm thấy buồn bực.
"Ta mấy ngày trước không phải mới gặp ngươi một lần sao? Lúc đó không có quầng thâm mắt này mà? Mấy ngày nay ngươi đã trải qua chuyện gì?"
Dương Dật cười, rót cho hắn một chén trà.
"Không thể uống trà, uống trà nữa ta phải thăng thiên. Dật ca, ta biến thành như vậy, còn không phải bởi vì ngươi sao!"
Nhạc Trạch Hàn khoát tay, sau đó một mặt u oán nhìn Dương Dật qua cái bàn.
"Đâu có chuyện gì liên quan tới ta... Chờ một chút, ngươi không phải là xem kịch bản của ta, dọa đến không ngủ được chứ?"
Dương Dật nhanh chóng phản ứng lại, dở khóc dở cười hỏi.
"Kịch bản gì? Còn có thể dọa đến không ngủ được?"
Nghe bọn hắn nói đến từ khóa này, đám người nhao nhao chấn động tinh thần, tò mò truy vấn.
"Không đến mức dọa đến không ngủ được, chỉ là... chỉ là sẽ cảm thấy tương đối căng thẳng, giống như buổi tối đi toilet, ta hận không thể đem đèn trong cả nhà đều mở ra. Sau đó ngủ thì mơ thấy những cơ quan trong kịch bản của ngươi, tỉ như cái hố to toàn là ống kim kia, một cước rơi xuống, liền lập tức tỉnh."
Nhạc Trạch Hàn cười khổ.
Sự miêu tả của hắn không được tính là hình tượng, nhưng những người ở đây đều là diễn viên, quen thuộc với việc tự mình não bổ.
Chỉ cần tưởng tượng một chút một chỗ tương tự như khe rắn, bên trong toàn là ống kim lóe hàn quang, liền có thể trong nháy mắt cảm nhận được loại kinh khủng khi bị ngàn vạn ống kim đâm vào thân!
"Kịch bản gì? Tiểu Dật, ngươi định quay phim kinh dị, hay là đang quay phim kinh dị?"
Diệp Phú Minh tò mò hỏi.
"Không phải kịch bản 《 Lão Nam Hài 》 của chúng ta à?"
Mã Thế Thanh hơi nghi hoặc, hắn nghe Dương Dật miêu tả kịch bản 《 Lão Nam Hài 》 không có gì đáng sợ mà, làm gì có hố to nào?
"Không phải, là Dật ca viết kịch bản phim kinh dị cho Mộng Mỹ Giải Trí bên nước Mỹ."
Nhạc Trạch Hàn thấy bọn họ hỏi cặn kẽ, liền trả lời một lần.
"Đúng vậy, bộ phim này lấy bối cảnh là nước Mỹ, cho nên mùa xuân sang năm ta có thể đi nước Mỹ mấy tháng, quay xong ba kịch bản kia rồi trở về."
Dương Dật cười nói.
"Ba cái kịch bản?"
"Một cái series, phần một, phần hai, phần ba, có thể quay liên tiếp xong."
Rất nhanh, mọi người cuối cùng tại Dương Dật cùng Nhạc Trạch Hàn giải thích, hiểu rõ cái series kịch bản này là chuyện gì xảy ra.
Đối với việc Dương Dật có linh cảm tầng ra vô tận, kịch bản cứ như không cần tiền tùy tiện viết ra, mọi người đã thấy quen không lạ, chỉ là nghe được Dương Dật thật sự có ý định quay phim kinh dị, bọn hắn vẫn cảm thấy kinh ngạc.
Hơn nữa nhìn biểu hiện của Nhạc Trạch Hàn, hình như hiệu quả của phim kinh dị này không tệ lắm, chỉ là xem kịch bản, Nhạc Trạch Hàn liền dọa đến đêm không thể ngủ say.
"Nghe Nhạc tổng nói làm ta trong lòng ngứa ngáy, Dật ca, lát nữa ta có thể xem qua kịch bản này không?"
Liêu Xuân Sinh cười nói.
"Có thể..."
Dương Dật còn chưa nói xong, Nhạc Trạch Hàn liền cướp lời.
"Không đề nghị ngươi bây giờ xem kịch bản, dù sao Dật ca cũng không có ý định quay ở trong nước, chúng ta cứ đợi đến khi xem phim là được! Bây giờ nhìn kịch bản, chẳng khác nào biết hết mọi tình tiết, đến khi xem phim, cái cảm giác hồi hộp của ngươi, còn có toàn bộ điện ảnh mang đến cho ngươi sự đảo ngược, cảm giác sảng khoái cũng bị mất!"
Nhạc Trạch Hàn nói xong, Liêu Xuân Sinh liền từ bỏ ý định xem kịch bản.
Điều này rất giống khi xem 《 Bí ẩn xó xỉnh 》, sau khi xem kịch bản hoặc nguyên tác, cảm giác căng thẳng khi xem phim liền không còn sót lại chút gì, đến lúc đó xem còn có ý nghĩa gì?
"Ngươi xem kịch bản không phải cũng thấy rùng mình sao?"
Diệp Phú Minh cười nói.
"Đúng vậy, kịch bản được viết rất đặc sắc, hơn nữa Dật ca không chỉ viết kịch bản, các ngươi biết không, hắn còn đem những mật thất, cơ quan kia, toàn bộ đều dùng tranh vẽ tay thiết kế ra. Ngươi xem kịch bản, phối hợp với những tranh minh họa này rồi liên tưởng, thật sự là... Ta vừa nghĩ tới, đã cảm thấy sau lưng lạnh toát."
Nhạc Trạch Hàn lắc đầu nói.
"Có phải hay không cảm thấy bất cứ lúc nào cũng sẽ có một cái mặt người heo bắt ngươi, nhốt vào trong lồng?"
Dương Dật nở nụ cười.
"Đúng, sợ nhất chính là sau khi tỉnh lại, có một thằng hề con rối ở trước mặt ngươi nói, ‘I want to play a game. Live or die, make your choice.’”
Nhạc Trạch Hàn còn tự mình hạ thấp giọng để phối âm, sau đó làm cho chính mình run rẩy.
Mọi người lần này không cùng nhau run rẩy, bởi vì Nhạc Trạch Hàn nói tiếng Anh, hơn nữa mọi người cũng không biết tình tiết trước sau.
Trêu đùa Nhạc Trạch Hàn một hồi, mọi người cuối cùng cũng nhắc tới bộ phim ngắn 《 Lão Nam Hài 》.
"Dật ca nhanh như vậy đã viết ra kịch bản rồi?"
Nhạc Trạch Hàn sáng mắt lên.
"Kịch bản còn chưa viết ra, chỉ là nghĩ ra một cái sườn hệ thống. Đây là một câu chuyện kể về Lão Nam Hài dũng cảm theo đuổi giấc mơ!"
Dương Dật dừng một chút, mới tiếp tục kể.
"Hai người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, độ tuổi giống chúng ta, bọn họ đã từng cũng là những chàng trai tràn đầy nhiệt huyết thanh xuân, xao động bất an. Một người rất biết hát, một người rất biết nhảy, thời còn đi học chính là những nhân vật có thể làm náo động sân trường. Bọn họ cũng là đối tác ăn ý, đã từng hùng tâm bừng bừng muốn chinh phục giới giải trí. Nhưng hiện thực là bọn họ không thể thực hiện được giấc mơ ca hát, giấc mơ vũ đạo của mình, mà là giống như bao người trải qua cuộc sống bình thường, làm công việc mà bọn họ không thích nhưng không thể không làm."
Theo đuổi giấc mơ không thành, chẳng khác gì người thường.
Câu chuyện như vậy, Dương Dật chỉ miêu tả đại khái, đã chạm đến Trương Gia Tuấn, Mã Thế Thanh, Liêu Xuân Sinh, những người đã từng thất bại vô số lần, vốn cho rằng giấc mơ của mình chỉ có thể kết thúc qua loa.
Trương Gia Tuấn còn tốt, hắn còn có công việc ở đoàn kịch, chỉ là thu nhập thấp một chút.
Nhưng Mã Thế Thanh cùng Liêu Xuân Sinh liền không nhịn được suy nghĩ, nếu như bọn hắn không quen biết Dương Dật, hiện tại bọn hắn sẽ ở trong trạng thái nào.
Nếu như bọn hắn không gặp được Dương Dật, có thể Mã Thế Thanh sẽ không kiên trì được nữa, hắn sẽ trở về quê hương ở một huyện thành nhỏ, có thể là bán một chút nhạc cụ, có thể là mở một lớp phụ đạo âm nhạc, dạy một chút cho các bạn nhỏ.
Liêu Xuân Sinh còn trẻ tuổi, hắn có thể sẽ tiếp tục kiên trì thêm mấy năm, nhưng cuối cùng cũng sẽ phải đối mặt với tình cảnh khó khăn khi phải đổi nghề, tương lai không biết có thể không có nơi nào để đi, lưu lạc đầu đường.
Ngược lại, nếu như không có Dương Dật, bọn hắn chắc chắn sẽ không giống như bây giờ, ngồi trong căn phòng lớn rộng rãi sáng sủa, nâng cốc nói chuyện vui vẻ.
"Hai Lão Nam Hài bởi vì nhìn thấy trên TV có một tiết mục tuyển tú âm nhạc, đột nhiên liền muốn thử lại một lần. Hai người bọn họ giống như trước, lập một tổ hợp tên là “Lão Nam Hài” đi dự thi, nhưng bởi vì tuổi tác lớn hơn so với những tiểu thịt tươi khác mà bị chế giễu."
"Nhưng bọn hắn vẫn dựa vào tình yêu của mình đối với âm nhạc, đối với vũ đạo, chống đỡ được qua vòng thi đấu trực tiếp, sau đó dùng một khúc 《 Lão Nam Hài 》 nhận được sự yêu thích của rất nhiều khán giả."
Dương Dật chưa nói xong kết cục tàn khốc, mà là chỉ về phía Mã Thế Thanh.
Mã Thế Thanh hiểu ý, lập tức gảy đàn ghita, thâm tình hát lên.
"Đó là người mà ta mỗi ngày mỗi đêm đều nhớ nhung da diết."
Bạn cần đăng nhập để bình luận