Đều Thành Nữ Thần Lão Công , Ai Còn Muốn Cự Tinh Hệ Thống

Chương 198: Ta cũng nghĩ sinh nữ nhi

Chương 198: Ta cũng muốn sinh con gái Thời gian trong núi trôi nhanh, thoáng chốc đã gần nửa tháng trôi qua!
Dương Dật mang theo đoàn làm phim đến Đại Lý, một nơi non xanh nước biếc để quay phim, không chỉ không có thời gian ra ngoài – 《 Bí ẩn xó xỉnh 》 đã đoạt giải tại một số lễ trao giải được tổ chức vào cuối năm, nhưng hắn đều không có mặt ở bất kỳ lễ trao giải nào, tất cả đều do Nhạc Trạch Hàn thay mặt nhận giải.
Hơn nữa, hắn cũng không có tinh lực ngẩng đầu lên, chú ý tới đủ loại tin tức, hot search trên mạng, ví dụ như tin một loạt minh tinh bị phong sát vì tr·ốn thu·ế, còn có danh sách những minh tinh nộp thuế quá hạn, những đại sự chấn động toàn bộ ngành giải trí này khiến các diễn viên trong đoàn làm phim đều lo lắng, nhưng Dương Dật vẫn rất bình tĩnh.
Hắn không có tr·ốn thu·ế, tiền mình kiếm được, tự mình nộp thuế, thậm chí không cần tới phòng làm việc, hay danh nghĩa của Mộc Mộc truyền hình điện ảnh để lợi dụng kẽ hở.
Lý Mộng Phỉ ở phương diện này cũng rất trong sạch, nàng không t·h·iếu tiền, cũng không tham lam tài phú, nộp thuế đầy đủ không thiếu phần nào, tự nhiên cũng không cần Dương Dật phải lo lắng.
Cho nên, mặc kệ bên ngoài long trời lở đất, Dương Dật vẫn ở trong núi chuyên tâm rèn giũa tác phẩm của hắn.
Bất giác, đã là thượng tuần tháng 1 năm 2024.
Nhắc nhở Dương Dật thời gian thay đổi, chính là tiếng nói chuyện ríu rít của đám trẻ con vừa được nghỉ đông.
"Tiểu Dật thúc thúc!"
Người đầu tiên đến đoàn làm phim chính là Diệp Vũ Giai!
Mặc dù trong đoàn làm phim《đi đến nơi có gió》không có nhân vật thích hợp với nàng, nhưng Dương Dật không chịu nổi tiểu cô nương này gọi điện thoại quá chăm chỉ!
Nàng lại nói với tiểu Dật thúc thúc rằng mình bị bạn học chỉ trỏ vì diễn vai Chu Tinh Tinh, lại bày tỏ sự yêu thích diễn xuất của mình, dù thế nào vẫn rất hy vọng được tiếp tục đóng phim.
Hơn nữa, Dương Dật nghĩ đến Diệp Phú Minh lão ca bây giờ đang ăn đất ở Đại Tây Bắc, phỏng chừng kỳ nghỉ đông này không rảnh ở bên con cái, trong lòng hắn mềm nhũn, liền mời Diệp Vũ Giai đến Đại Lý chơi.
"Ta không phải tới chơi, ta là tới diễn!"
Tiểu cô nương nghe mẹ nói muốn dẫn nàng đến chỗ khác chơi, đừng làm ảnh hưởng đến việc quay phim của tiểu Dật thúc thúc, nàng còn nghiêm túc phản bác lại mẹ.
"Đúng, đã nói là cho ngươi tới diễn, không phải tới để du sơn ngoạn thủy! Lỗ Lỗ, ngươi đi làm xong bài tập nghỉ đông trước đi, đợi khi nào thúc thúc quay tới vai diễn của ngươi thì sẽ gọi ngươi, có được không?"
Dương Dật đúng là đã hứa cho nàng lên hình, nhưng cũng chỉ diễn vai phụ mà thôi.
Thêm một diễn viên quần chúng chỉ lộ mặt không có lời thoại vào phim truyền hình không khó, nhưng lời hứa như một bữa ăn sáng này của Dương Dật, vẫn làm cho tiểu cô nương vui vẻ từ giữa kỳ cho đến tận bây giờ.
"Được! Ta có thể ban ngày xem tiểu Dật thúc thúc quay phim, buổi tối lại làm bài tập được không?"
Diệp Vũ Giai đảo mắt một vòng, còn đưa ra một cái biện pháp vẹn toàn đôi bên.
Điều này khiến cho các "Đại tỷ tỷ" đang đứng bên cạnh lén nhìn đều không nhịn được cười!
"Tiểu muội muội này lanh quá? Còn có thể trả giá thế này!"
"Con cái nhà ai mà đáng yêu vậy?"
"Là con gái của Diệp Phú Minh đại ca, trước kia trong《Bí ẩn xó xỉnh》, con bé diễn vai Chu Tinh Tinh."
"A, thì ra con bé là người diễn vai Chu Tinh Tinh! Ta nói sao nhìn quen mắt thế, bây giờ tóc dài ra nhiều, có chút không nhậ·n ra."
"Con bé diễn Chu Tinh Tinh tốt thật đấy, bây giờ nhìn tính cách của bé, hoàn toàn không giống Chu Tinh Tinh."
"Đúng là rất có t·h·iê·n phú!"
Nhưng người được các "Đại tỷ tỷ" yêu t·h·í·c·h nhất, thực ra không phải là Diệp Vũ Giai đã thành "Đại bằng hữu", mà là Đà Đà nhỏ tuổi hơn, nói chuyện lúc nào cũng nũng nịu, là Hổ Tử lanh lợi đáng yêu, là Tiểu Biện Tử giỏi dập lửa tranh luận, còn có Tiểu Hồ Lô có đôi mắt lúc nào cũng híp lại khi cười.
Bốn tiểu thần thú đến Đại Lý, tề tụ tại đoàn làm phim《đi đến nơi có gió》, không khí náo nhiệt khỏi phải nói!
"Đà Đà, lại đây tỷ tỷ ôm một cái nào, tỷ tỷ ôm một cái đi!"
"Quả Bảo, tóc của ngươi đáng yêu quá, là giữ từ nhỏ đến giờ sao?"
"Hổ Tử thật đáng yêu, mi thanh mục tú."
"Tiểu Hồ Lô, lại đây nói một chút, nhiều tỷ tỷ như vậy, ngươi thích tỷ tỷ nào nhất?"
Thành Yên, Vạn Nhã Nhàn các nàng vừa thấy bốn tiểu khả ái, lập tức bộc p·h·át bản năng làm mẹ, ôm, hôn, trêu cho bọn chúng chạy loạn khắp đoàn làm phim.
"Không được k·h·i· ·d·ễ Tiểu Hồ Lô của ta, Tiểu Hồ Lô, không được t·r·ả lời những câu hỏi c·h·ết người đó!"
Hồ Dư lại giống như gà mẹ che chở gà con, giang hai cánh tay, cười tươi bảo vệ cô bé duy nhất.
"Tiểu Hồ Lô, ở trong phim ta chính là mẹ của ngươi, sau này nếu những đại tỷ tỷ này k·h·i· ·d·ễ ngươi, ngươi cứ tới tìm mẹ, có được không?"
Hồ Dư ngồi xổm xuống đất, xoay người lại, nắm lấy hai tay nhỏ của Tiểu Hồ Lô, cười híp mắt nói.
Thực ra, bố mẹ của bốn tiểu bằng hữu cũng đi cùng con đến đoàn làm phim, nhưng lúc này bọn họ chỉ đứng bên ngoài cười ha hả nhìn xem, thậm chí mẹ của Tiểu Hồ Lô còn chạy đến tìm Dương Dật để xin chữ ký.
"Được! Con cảm thấy mẹ là tỷ tỷ đẹp nhất!"
Tiểu Hồ Lô nhìn Hồ Dư, tỷ tỷ còn xinh đẹp hơn cả mẹ mình, chớp chớp mắt, đưa ra một câu t·r·ả lời EQ cao vút.
"Oa, Tiểu Hồ Lô biết nói chuyện quá!"
"Thông minh, thông minh!"
"Đáng yêu quá, ta cũng muốn sinh một bé gái!"
"Đúng vậy, con gái miệng ngọt, biết dỗ mẹ vui vẻ!"
Thành Yên, Vạn Nhã Nhàn, Yên Ngọc Bội lại một trận oa oa cảm thán.
Lý Mộng Phỉ không đi tham gia náo nhiệt, nàng đứng một bên mỉm cười nhìn, ánh mắt sáng ngời mang theo vẻ dịu dàng.
"Có phải là nhớ Tiểu Mộ Tư rồi không? Hay là cuối tuần bảo Thủy Vân tỷ mang Tiểu Mộ Tư tới chơi hai ngày? Hoặc là để Tiểu Mộ Tư ở lại đây cũng được, để mẹ và A Nãi giúp đỡ chăm sóc."
Dương Dật chụp ảnh xong với mẹ của Tiểu Hồ Lô, thấy nàng yên lặng nhìn chăm chú, liền đi tới, dịu dàng hỏi.
Thực ra bọn họ có mời Vinh Thủy Vân, nhưng được nghỉ đông chỉ có Tiểu Mộ Tư, Vinh Thủy Vân không được nghỉ.
Hơn nữa, Vinh Thủy Vân năm trước công việc đặc biệt bận rộn, đừng nói đến xin nghỉ phép để mang con tới chơi, bình thường 8 giờ tối có thể tan làm về nhà đã là hiếm thấy!
"Thôi không cần đâu, lần trước Thủy Vân đã nói Tiểu Mộ Tư muốn học khiêu vũ, cuối tuần không có thời gian."
Lý Mộng Phỉ lắc đầu, khẽ nói.
Nàng thấy đám nhỏ này lớn hơn Tiểu Mộ Tư không được bao nhiêu, đúng là rất nhớ Tiểu Mộ Tư.
Bất quá, nàng không thể quá ích kỷ, công việc của Vinh Thủy Vân cuối năm bận rộn, đều phải nhờ mẹ tới chăm sóc con, sao có thể để người ta bỏ bê công việc, mang Tiểu Mộ Tư tới Đại Lý chứ? Cho dù để Tiểu Mộ Tư ở lại, chia cắt hai mẹ con, trong lòng Lý Mộng Phỉ cũng băn khoăn.
"Hơn nữa Thủy Vân cũng đã nói, ngươi đang quay phim, không có thời gian chơi cùng Tiểu Mộ Tư, mang con bé tới cũng làm phiền ngươi, thôi để lần sau đi!"
Lý Mộng Phỉ xoay đầu lại, mỉm cười nhìn hắn.
"Có gì mà làm phiền, một con trâu là đ·u·ổ·i, một đàn trâu cũng là thả, đoàn làm phim của chúng ta bây giờ có thêm nhiều tiểu bằng hữu, náo nhiệt, cũng rất vui vẻ!"
Dương Dật cười xua tay.
Bạn cần đăng nhập để bình luận