Đều Thành Nữ Thần Lão Công , Ai Còn Muốn Cự Tinh Hệ Thống

Chương 199: Hố em bé Dương tiểu Dật

Chương 199: Dương tiểu Dật chuyên hố trẻ con "Ta cảm thấy thế này, chuyện này phải để đàn ông con trai ra tay! Đạo diễn, anh có biết trang điểm không?"
Sau khi các bạn nhỏ đến nơi, đoàn làm phim vây quanh các bé quay mấy ngày, hôm nay cũng rất thú vị, bởi vì phải quay cảnh các bé tham gia diễn trong kịch bản quảng cáo của thôn Vân Miêu. Giáo viên Đường Hữu Phương, người đóng vai Bảo Bình thẩm, trang điểm cho bốn bạn nhỏ, nhưng bất kể là thầy Đường, hay tổ trang điểm ra tay, hiệu quả đều không khiến Dương Dật cảm thấy hài lòng.
Hắn cảm thấy trang điểm quá đẹp, ngược lại không làm nổi bật được cảm giác hài hước, như vậy, ống kính này không đủ sức đả kích mạnh mẽ tới thị giác người xem.
Sau nhiều lần bắt bẻ, Yên Ngọc Bội và mọi người liền la hét, muốn đạo diễn đích thân ra trận.
"Ta không biết trang điểm a!"
Dương Dật có chút bối rối.
"Không biết trang điểm càng tốt, đạo diễn, một người không biết trang điểm mà lại hóa trang thì có phải sẽ rất khó coi không? Anh muốn cảm giác hài hước, cảm giác tương phản không phải sẽ tới sao?"
Yên Ngọc Bội cười nói.
"Đúng vậy, đạo diễn, anh thử một chút đi."
Thầy Đường Hữu Phương cười đứng dậy từ ghế, nhường lại "đài trang điểm" tạm thời.
"Ta sao, ta đi thử một chút."
Dương Dật có chút dở khóc dở cười, do dự một chút, vẫn là xắn tay áo đi tới.
Hắn là biết mình muốn hiệu quả gì, nhưng bởi vì không hiểu trang điểm, không có cách nào miêu tả lại cho các nàng.
Thôi thì, tự mình động tay, xem có thể hóa ra được hiệu quả gì.
"Ai muốn đi cho đạo diễn thúc thúc làm chuột bạch? Tiểu Biện Tử, con được không?"
Yên Ngọc Bội cười xấu xa lôi kéo Tiểu Biện Tử đang muốn bỏ trốn.
Tiểu Biện Tử là bé nhỏ tuổi nhất trong 4 đứa trẻ, động tác bỏ trốn chậm một chút, liền bị đuổi kịp.
"Con không muốn làm chuột bạch, con muốn làm Mỹ Hầu Vương!"
Tiểu Biện Tử không biết có phải gần đây đang xem phim hoạt hình "Tây Du Ký" phiên bản dành cho trẻ em hay không, thấy trốn không thoát, liền đành nhượng bộ, nói ra yêu cầu của mình.
Tiểu nam hài là người Thiên Tân, tóc phía sau vẫn luôn để một cái bím tóc nhỏ, việc này cũng giúp đoàn làm phim bớt đi công phu làm tóc giả cho cậu bé.
"Được, thúc thúc sẽ hóa trang con thành Mỹ Hầu Vương!"
Dương Dật cười ôm cậu bé đến trước mặt, dỗ dành vài câu theo yêu cầu của cậu.
Quá trình trang điểm, Dương Dật kỳ thật vẫn là hiểu sơ qua một chút, dù sao chưa ăn thịt heo, chẳng nhẽ chưa từng thấy heo chạy sao? Bọn hắn diễn kịch cũng không ít lần để thợ trang điểm giày vò mặt mình.
Bất quá vừa rồi hắn nhìn thầy Đường và tổ trang điểm trang điểm cho Tiểu Hồ Lô và Đà Đà, cũng là lại đánh phấn, lại kẻ lông mày, Dương Dật cảm thấy những quá trình thông thường này không quá cần thiết.
Trẻ con, làn da tốt như vậy, mịn màng, căng mọng, cần gì phải làm phức tạp như vậy?
Hắn đi lên, liền bắt đầu kén chọn màu đỏ, tìm ra màu sắc nổi bật nhất, đậm nhất.
"Chà, tô son môi đậm như vậy sao?"
Vạn Nhã Nhàn rít lên, bình thường cô trang điểm cũng không quá thích dùng son môi màu đỏ thẫm như vậy.
Nhưng Dương Dật lại cầm cây son môi này tô cho Tiểu Biện Tử.
Tiểu Biện Tử thực ra cũng là diễn viên có kinh nghiệm diễn qua mấy lần, đối mặt với thử thách trang điểm, cậu bé sẽ không sợ hãi mà khóc, nhưng đối mặt với đạo diễn thúc thúc trang điểm, tiểu nam hài vẫn là khẩn trương thẳng eo, giống tư thế đứng nghiêm khi hành quân.
Chỉ là nhắm chặt mắt, không kìm được mà lay động thân thể, vẫn là bộc lộ sự không tin tưởng của cậu bé đối với đạo diễn thúc thúc.
Quả nhiên, kỹ thuật tô son môi của Dương Dật tương đương "kinh người", son môi trên môi tiểu nam hài không chỉ có chạy lên phần da phía trên, hơn nữa còn nứt ra từng khe hẹp theo vân môi, không hề đều màu!
"Cho ta một chiếc khăn tay."
Phương pháp bổ cứu của Dương Dật là dùng khăn tay lau đi phần son thừa, còn phần trên môi, đậm nhạt không đều, hắn mặc kệ.
Thoa xong son môi, Dương Dật cũng đã đậy nắp son môi, chuẩn bị để lại chỗ cũ, bỗng nhiên hắn liền nghĩ tới cái gì, lại cầm son môi lên, chấm một điểm nhỏ lên trán Tiểu Biện Tử.
"Khá lắm, giống hệt hồi chúng ta còn học mẫu giáo, dịp tết biểu diễn văn nghệ!"
Yên Ngọc Bội cùng những người khác cười trộm.
"Vẫn chưa đủ, phải bôi má hồng cho đỏ rực!"
Thành Yên vừa dứt lời, Dương Dật liền bắt đầu lục hộp phấn má hồng.
Bất quá, hắn không tìm được loại má hồng mình muốn, đánh lên da, hiệu quả không được như ý hắn.
Có lẽ má hồng người ta làm ra là để hóa má hồng bình thường, ai ngờ có người muốn dùng má hồng để tạo hiệu ứng mông khỉ.
Cũng khó trách vừa rồi thầy Đường và thợ trang điểm hóa ra màu sắc không thể làm Dương Dật cảm thấy hài lòng!
Dương Dật tìm một vòng, cuối cùng ánh mắt lại lần nữa dừng lại ở chỗ son môi.
Hắn tìm kiếm, cuối cùng dừng lại ở một cây son môi màu hồng.
"Đây không phải màu hồng 'tử vong barbie' sao? Đạo diễn đây là muốn làm gì?"
Trong ánh mắt cổ quái của mọi người, Dương Dật dùng son môi màu hồng vẽ vòng tròn lên hai má của Tiểu Biện Tử.
Sau khi vẽ xong, hắn liền trực tiếp dùng tay, lấy ngón tay di màu son môi trên khuôn mặt nhỏ nhắn bụ bẫm của tiểu nam hài, cho đến khi toàn bộ khuôn mặt đều được hắn bôi đến hồng rực!
"A! Như vậy quá khoa trương rồi!"
Người vây xem cũng không nhịn được mà bật cười.
"Đều nói chỉ có cha mẹ ruột mới hố con, không ngờ đạo diễn của chúng ta cũng hố trẻ con như vậy!"
"Đạo diễn, thực sự muốn mang bộ dạng này lên hình sao? Ta cảm giác lát nữa quay phim ta sẽ cười mất!"
"Ta đã cười ha hả!"
Lý Mộng Phỉ cười đến mức lắc đầu, nàng lấy điện thoại di động ra, chụp ảnh Dương Dật đang cầm son môi và Tiểu Biện Tử.
"Muốn chính là loại khoa trương này! Các ngươi xem, biểu cảm của Tiểu Biện Tử bây giờ rất tốt, chính là muốn trạng thái ngơ ngác này!"
Dương Dật cười đeo kính gọng tròn cho Tiểu Biện Tử, tiểu nam hài hoàn toàn không biết mình bị hóa trang thành hình dạng gì, liền đứng ngây ngốc ở đó, đôi mắt to tròn sau cặp kính chớp chớp, không dám nhúc nhích.
"Các ngươi cứ trang điểm như vậy đi, chúng ta tranh thủ quay mấy ống kính này, sau đó lại tẩy trang cho bọn nhỏ, ăn quả thanh long."
Dương Dật vừa cầm khăn tay lau tay, vừa phân phó.
Có "án lệ" này của hắn, tổ trang điểm đã biết phải làm như thế nào, các nàng tẩy trang cho Tiểu Hồ Lô, Hổ Tử, Đà Đà.
"Đạo diễn thúc thúc, con muốn ăn quả thanh long."
Tiểu Biện Tử nhìn một hồi những bạn nhỏ khác trang điểm, cảm thấy không thú vị, liền xoay người lại, tìm Dương Dật thúc thúc đang nói chuyện cùng các đại nhân khác.
"Có, Tiểu Biện Tử yên tâm, thúc thúc chuẩn bị rất nhiều quả thanh long cho các con, hơn nữa cũng là loại đặc biệt ngọt, lát nữa tẩy trang xong, các con có thể vừa quay phim, vừa ăn!"
Dương Dật nhớ tới lát nữa bọn hắn ăn xong quả thanh long cũng là đầy miệng đỏ ửng, cũng có chút không khỏi bật cười.
"Tiểu Dật thúc thúc, Phỉ Phỉ tỷ tỷ, mọi người xem con này, quần áo này có đẹp hay không?"
Một giọng nói lanh lảnh vang lên từ bên cạnh, Dương Dật cùng Lý Mộng Phỉ quay đầu nhìn lại, một tiểu cô nương mặc trang phục truyền thống của dân tộc Bạch hoạt bát chạy tới chỗ bọn hắn.
Là Diệp Vũ Giai!
Tiểu cô nương còn chưa trang điểm, vừa mới trên lầu thay xong quần áo. Nhưng bộ trang phục dân tộc Bạch này thật sự là quá đẹp, áo trắng, áo trấn thủ nhỏ màu hồng, bên hông còn buộc đai lưng thêu hoa.
Càng không cần nói đến chiếc mũ xinh đẹp với đồ trang sức tươi tắn, màu sắc như đóa hoa đỗ quyên nở rộ, còn có chùm lông tơ trắng như tuyết tượng trưng cho "Thương Sơn tuyết", khiến Lý Mộng Phỉ cũng không nhịn được mà ngồi xổm xuống, yêu thương xoa đầu nhỏ của cô bé.
"Đẹp nha, Lỗ Lỗ thật xinh! Lát nữa nhờ tiểu Dật thúc thúc chụp cho con mấy tấm hình, gửi cho ba ba của con xem."
Lý Mộng Phỉ nắm lấy bàn tay nhỏ của cô bé, cười híp mắt nói.
"Lỗ Lỗ thay quần áo xong rồi sao? Hai ca ca trong thôn đâu? Con bảo bọn họ cùng con, cũng đi hóa trang thành bộ dạng này!"
Dương Dật, trong vở hài này, chuẩn bị ba diễn viên quần chúng nhỏ, mặc dù chỉ có một ống kính rất ngắn cho đến bọn họ, nhưng kiểu trang điểm tương tự vẫn là cần phải có.
"A? Xấu như vậy, hồi nhà trẻ con cũng không hóa trang xấu như vậy!"
Diệp Vũ Giai theo ngón tay của tiểu Dật thúc thúc, mới nhìn thấy Tiểu Biện Tử đang "nùng trang diễm mạt" bên cạnh.
"A, là Tiểu Biện Tử! Ai trang điểm con thành bộ dạng này?"
Tiểu cô nương mồm mép lanh lẹ, nhận ra tiểu đồng bọn quen thuộc Tiểu Biện Tử, nàng lập tức rất trượng nghĩa mà muốn làm chỗ dựa cho cậu bé.
"Ta trang điểm cho cậu ấy, đều phải hóa trang như vậy, nhân vật cần. Lỗ Lỗ, con mau đi xếp hàng trang điểm, lát nữa quay xong đoạn này, các con tẩy trang rửa mặt xong là có thể ăn quả thanh long!"
Dương Dật dùng biện pháp tương tự dỗ dành Diệp Vũ Giai.
"Lỗ Lỗ tỷ tỷ, quả thanh long rất ngọt!"
Tiểu Biện Tử giọng nói nũng nịu, cũng giúp đỡ lừa gạt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận