Thì Ra Nàng Là Phú Bà À

Chương 73

Hả? Tình tiết này là thần triển khai gì vậy? Chẳng lẽ nữ thần của hắn thích loại hình nam sinh mảnh mai, nhỏ nhắn như cún con sao? Trong khi Kiều Hàn còn đang đắm chìm trong vòng ôm ấm áp của Bạch Hạ, ngoài cửa đột nhiên truyền đến âm thanh mở khóa bằng mật mã, rồi cánh cửa bật mở, Bạch Chỉ xuất hiện ngay cửa.
Bạch Chỉ đứng ở hiên cửa, vẻ mặt không thiện cảm nhìn Bạch Hạ và Kiều Hàn trong lòng nàng: "Ngươi đang làm gì vậy!" Thanh âm của Bạch Chỉ lạnh lùng vô tình.
Kiều Hàn vội vàng đứng dậy khỏi lòng Bạch Hạ, chắn trước mặt nàng: "Ngươi có gì cứ nhằm vào ta, chuyện này không liên quan đến cô ấy!" Trong không khí dường như có hai luồng điện đang va chạm nhau, tia lửa bắn ra tứ phía, không ai chịu nhường ai, có cảm giác như một đốm lửa nhỏ cũng có thể thiêu rụi nơi này.
Bạch Hạ nhìn hai người có vẻ sắp đánh nhau, đứng lên nói: "Anh, sao anh đột nhiên tới đây?"
Kiều Hàn: Ơ? Anh?
**Chương 41: Viên bảo thạch thứ 41**
Đại não Kiều Hàn trong nháy mắt trống rỗng.
Nữ thần lại gọi Bạch Chỉ là anh! Chuyện này là thế nào! Chẳng phải bên ngoài đều lan truyền Bạch gia chỉ có một người thừa kế là Bạch Chỉ thôi sao!
Lẽ nào Bạch Hạ là con nuôi của Bạch gia?
Không đúng, tên khách sạn dưới trướng Bạch Dực Tập Đoàn là W&S, công ty năng lượng lớn nhất dưới trướng tên là FMS, chẳng lẽ là viết tắt của "For My Summer" (Vì mùa hè của tôi)?
Sau một hồi lâu chậm chạp, cuối cùng đầu óc Kiều Hàn bừng sáng.
Bạch Hạ bước đến trước mặt Kiều Hàn, liếc nhìn đám trợ lý chỉnh tề đứng sau lưng Bạch Chỉ, mỗi người đều cầm hộp đồ ăn, là món cơm hộp của quán ăn riêng mà nàng thích nhất: "Anh mang cơm tối cho em à?"
Bạch Chỉ thu hồi ánh mắt dọa người khỏi người Kiều Hàn, nhìn thấy Bạch Hạ thì thần sắc hòa hoãn lại: "Ừ, lâu rồi không cùng em ăn cơm." Nói xong hắn nhìn về phía Kiều Hàn: "Cùng ăn nhé."
"Được." Kiều Hàn không hề lùi bước: "Vừa hay tôi cũng đói rồi."
Lúc này An Nhất vừa mở cửa định kiếm chút đồ ăn, vừa ra khỏi cửa liền thấy trong nhà đột nhiên có rất nhiều người mặc đồ đen, trong khoảnh khắc nàng cảm thấy có phải mình đã đi nhầm studio hay không, rồi vẫn thản nhiên đi vào bếp lấy một phần nước trái cây và bánh mì rồi về phòng ngủ.
"An Nhất, có muốn ăn cùng không?" Bạch Hạ hỏi.
An Nhất liếc nhìn hai người đàn ông trên bàn cơm dường như đang đánh cờ, lắc đầu: "Không cần đâu." Nàng sợ ăn không tiêu.
Trên bàn cơm chỉ có Bạch Hạ là chăm chú ăn cơm, Kiều Hàn và Bạch Chỉ đều có tâm tư riêng.
"Hôm nay anh nhờ người bên Giai Sĩ Đắc làm hai sợi dây chuyền cho em, hiện tại đã lên khoang hạng nhất rồi, sáng mai có thể mang đến, mai là thứ bảy, em về thử xem nhé." Bạch Chỉ nói.
"Còn con ngựa Ả Rập đen tuyền em muốn anh cũng mua cho rồi, đã đưa đến trang viên của em ở Anh, nếu em muốn nó đến Trung Quốc thì anh có thể cho người ta sắp xếp ngay."
"Không cần đâu, cứ nuôi ở đó đi." Bạch Hạ đáp: "Đưa đến đây phiền phức lắm, bên này cũng không có chuyên gia quản lý."
"Anh có thể thuê thêm một đội, vừa hay có thể cùng ngựa đến." Bạch Chỉ nói.
"Không cần, bên này không có thao trường, cũng không có cách nào cưỡi." Bạch Hạ nói, một con ngựa đến sẽ rất cô đơn, thà cứ để nó ở Anh, còn có người bầu bạn: "Khi nào rảnh em bay qua đó cưỡi."
"Nếu em muốn thì anh có thể mua một khu chuồng ngựa, hoặc xây một cái mới, như vậy mỗi tuần em đều có thể đến cưỡi một vòng, những con ngựa ở Anh cũng có thể chở hết qua đây."
"Anh thấy được thì cứ làm thôi." Bạch Hạ cảm thấy anh cô nói vậy là đã quyết định rồi, mặc dù đang hỏi ý kiến nàng, nhưng dù nàng không đồng ý thì Bạch Chỉ cũng sẽ thuyết phục nàng đồng ý.
"Được." Bạch Chỉ gọi một cuộc điện thoại cho Vương Bình Sinh: "Bảo bên Anh đưa tất cả ngựa của tiểu thư về, nhớ mua bảo hiểm toàn bộ, lại mua cho tôi một khu chuồng ngựa ở Bắc Kinh, tôi muốn trước khi ngựa đến thì chuồng ngựa đã phải chuẩn bị xong."
"Lúc mua ngựa anh còn đặt mấy bộ yên ngựa hoàn toàn mới của Hermès cho em, giữa tháng chắc là sẽ có, nếu em không thích màu thì có thể đổi." Bạch Hạ gắp một miếng nấm: "Em không kén chọn."
"À phải rồi, Louis cuối tuần muốn đến trong nước, hy vọng có thể gặp em một mặt." Bạch Chỉ tao nhã khuấy chén canh, không phát ra một chút âm thanh nào, hắn vốn không quen nói chuyện trên bàn cơm, nhưng mà...
"Hắn đến làm gì?"
"Cha của hắn đang ép hắn xem mắt con gái một đại gia dầu hỏa người Nga, cho nên hắn lấy cớ đến Hoa Quốc khảo sát thị trường để trốn tránh." Bạch Chỉ nói đến đây cố ý dừng một chút: "Em cũng biết đấy, trong lòng hắn vẫn luôn có em." Kiều Hàn nghe Bạch Chỉ nói vậy thì thần sắc vẫn như thường, hắn tỉ mỉ chọn gắp miếng thịt cá ngon cho Bạch Hạ, rồi gắp vào bát của nàng.
Bạch Chỉ liếc nhìn người đang không hề có chút biểu cảm nào, rồi nuốt miếng cá mà Kiều Hàn gắp cho Bạch Hạ, ánh mắt lóe lên, xem ra Kiều Hàn này còn có mưu kế hơn hắn tưởng tượng nhiều, mới có bao lâu mà đã phát triển đến mức đăng đường nhập thất, còn dám động tay động chân nữa!
"Có hắn thì sao?" Bạch Hạ nuốt miếng cá trong miệng: "Chúng ta chỉ là bạn bè bình thường."
"Ồ? Bạn bè bình thường cũng sẽ đặc biệt vì cô mà tạm nghỉ học một năm sao?" Bạch Chỉ sợ Kiều Hàn không biết quan hệ giữa Louis và Bạch Hạ, nên cố ý giới thiệu một chút.
"Đó là quyết định của anh ấy, không liên quan gì đến tôi, tôi không phải thần, không thể khống chế hành động và tư tưởng của người khác." Bạch Hạ uống một ngụm canh: "Canh này hơi nguội rồi."
"Lần sau em muốn ăn, anh trực tiếp mang đầu bếp về nhà luôn." Bạch Chỉ nói xong dừng một chút: "Còn cả việc em để Mộ Thiển ở lại căn hộ của em?"
"Ừ."
"Từ trước đến nay anh không can thiệp em kết giao bạn bè, nhưng vẫn phải chú ý chừng mực, dù sao cậu ta cũng là con trai, phòng 11801 không phải ai cũng có thể vào, cậu ta còn chưa đủ tư cách đó." Bạch Chỉ nói câu này cố ý liếc nhìn Kiều Hàn.
Kiều Hàn cảm nhận được ánh mắt của Bạch Chỉ, ánh mắt hai người giao nhau, không ai nhượng bộ ai.
Kiều Hàn biết Bạch Chỉ hôm nay cố ý giữ hắn lại ăn cơm, còn nói những lời ẩn ý như vậy, một con ngựa Ả Rập đen tuyền thượng đẳng giá cả không hề thấp hơn 8 chữ số, lại còn chuồng ngựa, lại còn dây chuyền châu báu, Bạch Chỉ đang thông qua những thứ này để nói cho hắn biết, hắn và Bạch Hạ không phải người của cùng một thế giới. Bạch Hạ tùy tiện mua một món đồ chơi cũng có thể bằng thu nhập một năm của hắn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận