Thì Ra Nàng Là Phú Bà À
Chương 43
Bạch Hạ: “Có nguyện ý đến Bắc Kinh làm việc một tháng không, bao ăn ở đi lại, tiền lương tăng thêm 20% cho ngươi.”
Người cày thuê: “Địa chỉ, thời gian.”
Bạch Hạ gửi địa chỉ hiện tại của mình qua: “Thời gian càng nhanh càng tốt.”
Người cày thuê: “Được.”
Giải quyết xong đại sự thăng cấp, Bạch Hạ vừa treo máy đánh quái vừa đọc tiểu thuyết, không ai để ý thế giới trò chơi lại đổi trời, nàng lại lên top hot trên Post Bar.
Trong trang viên nhà họ Kiều, Kiều Minh Mặc vì chuyện Kiều Hàn đập phá phòng ngủ mà phát cáu nguyên một ngày, Kiều lão gia tử thấy Kiều Hàn thật sự dọn hết mọi thứ, ngay cả xe cũng dọn ra ngoài, tức đến suýt ngất, lại đập thêm lần nữa cái phòng ngủ vốn đã tan hoang, trong thời gian ngắn phòng ngủ này không thể ở được nữa, mà phòng của Kiều Minh Mặc ban đầu cũng bị Kiều Hàn phá hủy hoàn toàn, hắn không còn cách nào khác, chỉ có thể ở phòng khách.
Kiều Minh Huy bị Kiều Hàn đánh rụng một cái răng, mặt sưng vù lên, không dám đến công ty làm việc. Còn Trịnh Linh Lỵ cả ngày hồi tưởng lại dáng vẻ của Kiều Hàn, ngay cả khi ân ái với Kiều Chí Quân vào ban đêm, trong đầu nàng cũng chỉ có khuôn mặt Kiều Hàn, khiến nàng càng thêm vong ngã, làm Kiều Chí Quân lầm tưởng mình vẫn còn phong độ, rất đắc ý.
Kiều Hàn không có hứng thú với chuyện nhà họ Kiều, sau khi trở về từ phòng ăn, hắn liên tục hồi tưởng lại cuộc đối thoại với Bạch Chỉ, luôn cảm thấy có gì đó kỳ quái. Bạch Chỉ nói “Nếu phát hiện anh ta có gì mờ ám với những người phụ nữ khác, em sẽ không khách khí với anh ta đâu”. Câu nói này nghe không giống lời bạn trai nên nói, giống lời của một bậc trưởng bối hơn, giống lời của một ông bố già.
Kiều Hàn lấy điện thoại di động ra gọi một cuộc điện thoại: “Liên quan tới Bạch Chỉ của Bạch Dực Tập Đoàn, anh có điều tra được gì không?”
“Anh ta bảo vệ rất kỹ thông tin về đời sống cá nhân, không nghe được tin tức hữu ích nào, chỉ biết là anh ta học máy tính ở đại học, « Ngự Long Ngâm » là trò chơi đầu tiên anh ta tham gia chế tác, nghe nói anh ta còn có một tài khoản trong đó.”
“Thật sự không có một chút tin tức riêng tư nào của anh ta sao?” Kiều Hàn cảm thấy trên đời này không có bức tường nào kín gió, chỉ cần là người thì nhất định có nhược điểm.
“Một năm trước, tổng giám đốc và phu nhân của Bạch Dực Tập Đoàn gặp tai nạn máy bay qua đời, sau đó Bạch Chỉ mới nổi lên, từ nhỏ anh ta sống ở nước ngoài phần lớn thời gian và luôn dùng tên tiếng Anh, nên trong nước hầu như không ai biết rõ về anh ta.”
Kiều Hàn hơi suy tư: “Vậy còn Hạ Bạch thì sao? Có tin tức hữu ích gì về cô ta không?”
“Cái này...” Người bên kia điện thoại do dự một chút: “Rất xin lỗi, cũng không tìm được tài liệu hữu ích gì về Hạ Bạch, cô ta xuất hiện bên cạnh Bạch Chỉ từ một năm trước, chí ít đã ở chung với Bạch Chỉ một năm.”
“Được, tôi biết rồi.” Kiều Hàn cúp điện thoại, đi ra khỏi phòng ngủ, Uông Tuấn đang chơi game trên điện thoại, thấy Kiều Hàn thì lập tức cất đi: “Hàn ca.”
“Hôm nay cậu có đến cửa hàng tìm cô ấy không?”
“Tôi có đi, nhưng mà...” Uông Tuấn ấp úng: “Nhưng mà...”
“Có gì thì nói thẳng, đừng có vòng vo khiến tôi bực mình.”
“Cửa hàng trưởng nói cô ấy đã từ chức rồi.” Uông Tuấn nói xong, nhìn sắc mặt Kiều Hàn càng lúc càng đen, vội nói: “Nhưng tôi biết tại sao cô ấy lại từ chức!”
“Hình như là bị một nữ khách hàng gây khó dễ, vị khách hàng kia cố ý giả vờ bị đụng, muốn ăn vạ, kết quả bị Hạ tiểu thư đáp trả lại.” Uông Tuấn nói: “Theo tôi điều tra được, nữ khách hàng kia hẳn là fan của Bành Dục, ngày đó khu Ảnh Thành có buổi ra mắt phim của anh ta.”
Uông Tuấn biết, nếu chỉ báo cho Kiều Hàn tin tức Hạ Bạch từ chức, hắn nhất định sẽ bị ăn một trận nhừ tử, nhưng nếu tìm thêm chút chuyện khác vào, có thể vợ con tổ tông hắn sẽ tha cho hắn một lần.
Nhưng lần này hắn không có vận may như vậy, Kiều Hàn lạnh lùng nói: “Cậu nghĩ tôi quan tâm đến một ả khách hàng vớ vẩn à? Hay cậu nghĩ tôi hứng thú với loại chuyện bát quái này?”
Uông Tuấn không nói được lời nào để phản bác, chỉ có thể im lặng cúi đầu nhận lỗi, dùng trầm mặc để ứng phó mọi thứ.
“Thôi đi, đây không phải lỗi của cậu, bên phòng chụp ảnh thì sao, có tìm hiểu được tin tức gì khác không?”
Uông Tuấn nghĩ nghĩ: “Ừm...có!”
“Nói.”
“Hạ tiểu thư hình như ở tại Thiên An Ấn Tượng, thợ trang điểm hình như vô tình thấy được hóa đơn nộp tiền quản lý của Thiên An Ấn Tượng trong túi cô ấy.”
“Thiên An Ấn Tượng à?” Uông Tuấn thấy Kiều Hàn nháy mắt, luôn cảm thấy có chuyện không hay sắp xảy ra: “Căn phòng này cũng ở được ba năm rồi, nhìn mãi một kiểu phong cảnh cũng chán, cảm thấy đã đến lúc đổi nhà rồi, giúp tôi hỏi thăm mấy căn hộ ở Thiên An Ấn Tượng xem, trong tuần này tôi muốn chuyển nhà.”
“Hả? Trong tuần này?” Uông Tuấn có chút mộng, nhìn theo bóng lưng Kiều Hàn vội vàng nói: “Thời gian ngắn vậy có thể ngay cả thủ tục sang tên cũng không kịp làm đâu.”
“Tôi muốn nó có thể thì nó phải có thể.”
Uông Tuấn: Trong lòng thấy mệt mỏi quá.
Vừa tờ mờ sáng ngày hôm sau, Bạch Hạ đã bị Wechat đánh thức, cô xem thì thấy tin nhắn của người cày thuê gửi tới, nói đã ở dưới lầu, còn gửi cho cô một tấm hình của anh ta, chỉ là không có mặt, chỉ để Bạch Hạ biết anh ta mặc quần áo gì, khỏi nhận nhầm người.
Bạch Hạ vẫn luôn biết hiệu suất của người cày thuê của mình rất cao, nhưng không ngờ lại cao đến mức này, đêm qua hơn mười giờ cô mới nói chuyện với người cày thuê, kết quả sáng hôm nay 7 giờ hắn đã đến, Hà Bắc tuy sát vách với Bắc Kinh, nhưng nhanh nhất cũng phải mất hai đến ba tiếng mới tới được, hơn nữa nếu cô nhớ không lầm, hôm qua cô thoát game lúc 23:30, mà lúc đó bản thân hắn vẫn còn online.
Bạch Hạ nhờ nhân viên quản lý tòa nhà cho người cày thuê lên lầu, cô khó khăn lắm mới rời giường khoác áo, không lâu sau thì chuông cửa vang lên, cô mở cửa thì thấy một người dáng dấp thanh tú như “thiếu niên” đứng ở cửa, đeo ba lô một bên vai, tay xách theo một cái vali.
“Tôi tên An Nhất, là người cày thuê của cô.”
Bạch Hạ nghe cái giọng trầm thấp không hợp với khuôn mặt thanh tú kia, dựa vào kinh nghiệm đọc vô số truyện trên Tấn Giang, cô hỏi câu hỏi lớn nhất trong lòng: “Ngươi là nữ sao?”
Người cày thuê: “Địa chỉ, thời gian.”
Bạch Hạ gửi địa chỉ hiện tại của mình qua: “Thời gian càng nhanh càng tốt.”
Người cày thuê: “Được.”
Giải quyết xong đại sự thăng cấp, Bạch Hạ vừa treo máy đánh quái vừa đọc tiểu thuyết, không ai để ý thế giới trò chơi lại đổi trời, nàng lại lên top hot trên Post Bar.
Trong trang viên nhà họ Kiều, Kiều Minh Mặc vì chuyện Kiều Hàn đập phá phòng ngủ mà phát cáu nguyên một ngày, Kiều lão gia tử thấy Kiều Hàn thật sự dọn hết mọi thứ, ngay cả xe cũng dọn ra ngoài, tức đến suýt ngất, lại đập thêm lần nữa cái phòng ngủ vốn đã tan hoang, trong thời gian ngắn phòng ngủ này không thể ở được nữa, mà phòng của Kiều Minh Mặc ban đầu cũng bị Kiều Hàn phá hủy hoàn toàn, hắn không còn cách nào khác, chỉ có thể ở phòng khách.
Kiều Minh Huy bị Kiều Hàn đánh rụng một cái răng, mặt sưng vù lên, không dám đến công ty làm việc. Còn Trịnh Linh Lỵ cả ngày hồi tưởng lại dáng vẻ của Kiều Hàn, ngay cả khi ân ái với Kiều Chí Quân vào ban đêm, trong đầu nàng cũng chỉ có khuôn mặt Kiều Hàn, khiến nàng càng thêm vong ngã, làm Kiều Chí Quân lầm tưởng mình vẫn còn phong độ, rất đắc ý.
Kiều Hàn không có hứng thú với chuyện nhà họ Kiều, sau khi trở về từ phòng ăn, hắn liên tục hồi tưởng lại cuộc đối thoại với Bạch Chỉ, luôn cảm thấy có gì đó kỳ quái. Bạch Chỉ nói “Nếu phát hiện anh ta có gì mờ ám với những người phụ nữ khác, em sẽ không khách khí với anh ta đâu”. Câu nói này nghe không giống lời bạn trai nên nói, giống lời của một bậc trưởng bối hơn, giống lời của một ông bố già.
Kiều Hàn lấy điện thoại di động ra gọi một cuộc điện thoại: “Liên quan tới Bạch Chỉ của Bạch Dực Tập Đoàn, anh có điều tra được gì không?”
“Anh ta bảo vệ rất kỹ thông tin về đời sống cá nhân, không nghe được tin tức hữu ích nào, chỉ biết là anh ta học máy tính ở đại học, « Ngự Long Ngâm » là trò chơi đầu tiên anh ta tham gia chế tác, nghe nói anh ta còn có một tài khoản trong đó.”
“Thật sự không có một chút tin tức riêng tư nào của anh ta sao?” Kiều Hàn cảm thấy trên đời này không có bức tường nào kín gió, chỉ cần là người thì nhất định có nhược điểm.
“Một năm trước, tổng giám đốc và phu nhân của Bạch Dực Tập Đoàn gặp tai nạn máy bay qua đời, sau đó Bạch Chỉ mới nổi lên, từ nhỏ anh ta sống ở nước ngoài phần lớn thời gian và luôn dùng tên tiếng Anh, nên trong nước hầu như không ai biết rõ về anh ta.”
Kiều Hàn hơi suy tư: “Vậy còn Hạ Bạch thì sao? Có tin tức hữu ích gì về cô ta không?”
“Cái này...” Người bên kia điện thoại do dự một chút: “Rất xin lỗi, cũng không tìm được tài liệu hữu ích gì về Hạ Bạch, cô ta xuất hiện bên cạnh Bạch Chỉ từ một năm trước, chí ít đã ở chung với Bạch Chỉ một năm.”
“Được, tôi biết rồi.” Kiều Hàn cúp điện thoại, đi ra khỏi phòng ngủ, Uông Tuấn đang chơi game trên điện thoại, thấy Kiều Hàn thì lập tức cất đi: “Hàn ca.”
“Hôm nay cậu có đến cửa hàng tìm cô ấy không?”
“Tôi có đi, nhưng mà...” Uông Tuấn ấp úng: “Nhưng mà...”
“Có gì thì nói thẳng, đừng có vòng vo khiến tôi bực mình.”
“Cửa hàng trưởng nói cô ấy đã từ chức rồi.” Uông Tuấn nói xong, nhìn sắc mặt Kiều Hàn càng lúc càng đen, vội nói: “Nhưng tôi biết tại sao cô ấy lại từ chức!”
“Hình như là bị một nữ khách hàng gây khó dễ, vị khách hàng kia cố ý giả vờ bị đụng, muốn ăn vạ, kết quả bị Hạ tiểu thư đáp trả lại.” Uông Tuấn nói: “Theo tôi điều tra được, nữ khách hàng kia hẳn là fan của Bành Dục, ngày đó khu Ảnh Thành có buổi ra mắt phim của anh ta.”
Uông Tuấn biết, nếu chỉ báo cho Kiều Hàn tin tức Hạ Bạch từ chức, hắn nhất định sẽ bị ăn một trận nhừ tử, nhưng nếu tìm thêm chút chuyện khác vào, có thể vợ con tổ tông hắn sẽ tha cho hắn một lần.
Nhưng lần này hắn không có vận may như vậy, Kiều Hàn lạnh lùng nói: “Cậu nghĩ tôi quan tâm đến một ả khách hàng vớ vẩn à? Hay cậu nghĩ tôi hứng thú với loại chuyện bát quái này?”
Uông Tuấn không nói được lời nào để phản bác, chỉ có thể im lặng cúi đầu nhận lỗi, dùng trầm mặc để ứng phó mọi thứ.
“Thôi đi, đây không phải lỗi của cậu, bên phòng chụp ảnh thì sao, có tìm hiểu được tin tức gì khác không?”
Uông Tuấn nghĩ nghĩ: “Ừm...có!”
“Nói.”
“Hạ tiểu thư hình như ở tại Thiên An Ấn Tượng, thợ trang điểm hình như vô tình thấy được hóa đơn nộp tiền quản lý của Thiên An Ấn Tượng trong túi cô ấy.”
“Thiên An Ấn Tượng à?” Uông Tuấn thấy Kiều Hàn nháy mắt, luôn cảm thấy có chuyện không hay sắp xảy ra: “Căn phòng này cũng ở được ba năm rồi, nhìn mãi một kiểu phong cảnh cũng chán, cảm thấy đã đến lúc đổi nhà rồi, giúp tôi hỏi thăm mấy căn hộ ở Thiên An Ấn Tượng xem, trong tuần này tôi muốn chuyển nhà.”
“Hả? Trong tuần này?” Uông Tuấn có chút mộng, nhìn theo bóng lưng Kiều Hàn vội vàng nói: “Thời gian ngắn vậy có thể ngay cả thủ tục sang tên cũng không kịp làm đâu.”
“Tôi muốn nó có thể thì nó phải có thể.”
Uông Tuấn: Trong lòng thấy mệt mỏi quá.
Vừa tờ mờ sáng ngày hôm sau, Bạch Hạ đã bị Wechat đánh thức, cô xem thì thấy tin nhắn của người cày thuê gửi tới, nói đã ở dưới lầu, còn gửi cho cô một tấm hình của anh ta, chỉ là không có mặt, chỉ để Bạch Hạ biết anh ta mặc quần áo gì, khỏi nhận nhầm người.
Bạch Hạ vẫn luôn biết hiệu suất của người cày thuê của mình rất cao, nhưng không ngờ lại cao đến mức này, đêm qua hơn mười giờ cô mới nói chuyện với người cày thuê, kết quả sáng hôm nay 7 giờ hắn đã đến, Hà Bắc tuy sát vách với Bắc Kinh, nhưng nhanh nhất cũng phải mất hai đến ba tiếng mới tới được, hơn nữa nếu cô nhớ không lầm, hôm qua cô thoát game lúc 23:30, mà lúc đó bản thân hắn vẫn còn online.
Bạch Hạ nhờ nhân viên quản lý tòa nhà cho người cày thuê lên lầu, cô khó khăn lắm mới rời giường khoác áo, không lâu sau thì chuông cửa vang lên, cô mở cửa thì thấy một người dáng dấp thanh tú như “thiếu niên” đứng ở cửa, đeo ba lô một bên vai, tay xách theo một cái vali.
“Tôi tên An Nhất, là người cày thuê của cô.”
Bạch Hạ nghe cái giọng trầm thấp không hợp với khuôn mặt thanh tú kia, dựa vào kinh nghiệm đọc vô số truyện trên Tấn Giang, cô hỏi câu hỏi lớn nhất trong lòng: “Ngươi là nữ sao?”
Bạn cần đăng nhập để bình luận