Thì Ra Nàng Là Phú Bà À

Chương 108

Tin tức này nhanh chóng lan truyền ra bên ngoài, sau đó qua nhiều lần truyền miệng, cụm từ "thủ đoạn mạnh mẽ lại vô cùng xinh đẹp của người phụ nữ trẻ tuổi" được rút gọn thành "nữ cường".
Kiều Hàn đang quay chụp rất hăng say, vì vấn đề thời gian làm việc nên hôm nay chỉ có Kiều Hàn và Dương Dĩnh Nhiên tham gia, hai người còn lại sẽ quay video vào thời điểm khác, sau đó dùng kỹ xảo hậu kỳ để ghép tất cả mọi người lại với nhau.
Kiều Hàn nhìn đồng hồ đã chỉ 5 giờ chiều. Ban đầu, hắn dự tính sẽ hoàn thành quay chụp trước đó một giờ để về nhà chuẩn bị hẹn hò với Bạch Hạ, nhưng bây giờ hắn vẫn chưa quay xong cảnh cuối cùng, và tất cả là vì sự soi mói của Dương Dĩnh Nhiên.
Video tuyên truyền này do cùng một đạo diễn thực hiện và có vấn đề về địa điểm, vì vậy nhất định phải quay từng người một. Kiều Hàn trang điểm nhanh nên bắt đầu quay trước, mọi thứ diễn ra rất suôn sẻ, nhưng Dương Dĩnh Nhiên không biết "lên cơn" gì, luôn không hài lòng, nên phải quay đi quay lại nhiều lần. Vì địa vị và thâm niên của nàng, đạo diễn và nhân viên dù không hài lòng cũng chỉ có thể nhẫn nhịn, nhưng Dương Dĩnh Nhiên đã lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm, sớm đã là một "lão nhân tinh", thái độ đặc biệt tốt, mời mọi người trà chiều.
Hơn nữa, lý do quay lại của nàng không phải vì trạng thái không tốt, mà là muốn tốt hơn nữa. Mỗi lần quay, nàng đều có thể tìm ra một lý do mới, tuy làm chậm trễ thời gian, nhưng lại tạo ra một hình tượng nhân vật chuyên nghiệp, chu đáo, khiến người ta không thể bắt bẻ.
Kiều Hàn đứng trong bóng tối cạnh cửa nhìn Dương Dĩnh Nhiên dưới ánh đèn, trong mắt chứa đầy sự chán ghét và bực bội.
Lão nữ nhân này thật là đủ rồi, tiếp tục như vậy hắn sẽ không kịp đi ăn cơm với Bạch Hạ mất!
Lại một cảnh quay qua, Kiều Hàn từ trong bóng tối bước ra, mang theo nụ cười nhạt trên mặt đi đến bên cạnh màn hình giám sát của đạo diễn: "Không hổ là Dĩnh Nhiên tỷ, quay thật tốt, ta nhìn đều không cần hậu kỳ sửa, ta hy vọng lát nữa ta quay cũng được như vậy."
Dương Dĩnh Nhiên cuối cùng cũng đợi được Kiều Hàn chủ động đến nói chuyện, cười tươi như "tuế nguyệt tĩnh hảo", nhưng Kiều Hàn lại làm ngơ: "Đạo diễn, ta phải kịp chuyến bay lúc 7 giờ. Nếu như không thể quay xong trong nửa tiếng, buổi làm việc tiếp theo của ta hẳn là sau khi chương trình phát sóng."
"Không cần nửa tiếng, chỉ cần trạng thái của cậu tốt, chúng ta mười phút là có thể xong việc." Đạo diễn cũng có chút không chịu nổi, thấy Kiều Hàn cuối cùng cũng đến liền vội vàng nói, căn bản không cho Dương Dĩnh Nhiên cơ hội nói chuyện, trực tiếp bắt đầu quay Kiều Hàn.
Kiều Hàn mặc áo sơ mi gấm đỏ, xương quai xanh ẩn hiện sau cổ áo chữ V, đôi tay thon dài trắng nõn lướt trên phím đàn đen trắng, dưới nền biển hoa xanh thẫm và trắng tinh xen kẽ, cả người như một bá tước ma cà rồng thời Trung cổ, có mị lực "nhiếp nhân tâm phách trí mạng".
Mười phút sau Kiều Hàn hoàn thành buổi quay cuối cùng, cảm ơn toàn bộ nhân viên, mang theo trợ lý không quay đầu lại rời khỏi phòng chụp ảnh, Dương Dĩnh Nhiên ngay cả bóng lưng của hắn cũng không thấy.
Sau khi lên xe, Kiều Hàn vừa xem thực đơn trên điện thoại, vừa nói với Uông Tuấn: "Nói với Tôn Ca, sau này ta không muốn hợp tác hay tiếp xúc gì với Dương Dĩnh Nhiên trong công việc, nếu như nàng nhắn Wechat cho ta, cậu sau một tiếng hãy trả lời."
"Hiểu rồi Hàn Ca, nhưng mà..." Uông Tuấn cẩn thận từng chút một mở miệng nói: "Có thể nàng là tình ca 'thiên hậu' Dương Dĩnh Nhiên đó, ba nàng còn là đài trưởng đài chanh nữa, chúng ta không nên đắc tội thì hơn."
Kiều Hàn dời ánh mắt từ màn hình điện thoại sang mặt Uông Tuấn: "Ta là Kiều Hàn, người mà ta sợ trên đời này đều đã xuống mồ cả rồi." Sau khi nói xong hắn cảm thấy không đúng, trong mắt có ánh sáng lấp lánh, ngữ khí dịu dàng: "À, không đúng, vẫn còn một người."
Uông Tuấn nghe vậy không nói gì nữa. Kiều Hàn vừa xem xong cách chọn món bít tết, điện thoại liền vang lên: "Alo."
"Việc con yêu đương công ty đã phát ra thông báo làm sáng tỏ, hiện tại fan hâm mộ đã tin rằng tin tức kia là giả, dạo gần đây con đừng đến những chỗ công cộng có biết không?" Tôn Khải Quân ở đầu bên kia điện thoại nói: "Hôm nay quay chụp thế nào rồi? Sắp tới là buổi họp mặt sinh nhật của con, ngày mai phải đến công ty luyện vũ đừng quên đấy."
Kiều Hàn nghe Tôn Khải Quân lải nhải liền ném điện thoại cho Uông Tuấn, Uông Tuấn chỉ có thể bất đắc dĩ tiếp nhận "Kim Cô Chú" của Tôn Khải Quân.
Từ trường quay về đến nhà Kiều Hàn bình thường mất một giờ đi xe, nhưng thật không may khi bọn họ trở về đúng vào giờ cao điểm buổi tối, Kiều Hàn bị kẹt cứng trên đường, chỉ có thể ngồi trong xe nhìn thời gian từng phút trôi qua.
Kiều Hàn nhắn: "Xin lỗi, ta bị kẹt ở cầu vượt Tây Trực Môn rồi, bảy giờ có lẽ về không kịp, chúng ta có thể đến muộn một chút được không?"
Bạch Hạ trả lời: "Không sao, em cũng bị kẹt ở đó."
Kiều Hàn nhắn tiếp: "Em nhìn ra ngoài cửa sổ xem."
Tác giả có lời muốn nói: Ta muốn quảng cáo: Tiếp văn "Vô hạn tai nạn trò chơi" hoan nghênh mọi người cất giữ đặt mua.
Là một tác giả nghèo rớt mồng tơi, xin nói rằng cũng không có nguyệt thạch nào cả.
Cho nên các độc giả thân mến.
Về sau nếu có sai chữ... vân vân, mọi người hiểu ý một chút nhé, ta sẽ không sửa đâu.
Nếu sửa văn án cũng cần tiền, vậy ta hi vọng các tiểu thiên sứ thân yêu sau này có thể chú ý nhiều hơn đến nội dung chính văn, bởi vì ta là người sẽ sửa văn án đến 800 lần, có đôi khi sách viết gần xong mới nghĩ ra được một cái văn án ưng ý.
Vì sau này cả liên tác nói cũng không thể sửa lại, nên ta muốn nói thêm một chút, Microblogging của ta là @cẩn mười tám i, hoan nghênh mọi người chú ý, sau này ta có thể sẽ sửa văn án trên Microblogging...
Cuối cùng, thương các bạn thân bút ~
Chương 61: Chương 61 viên bảo thạch
Sau khi nghe Bạch Hạ nói nàng cũng bị kẹt xe ở cầu vượt, Kiều Hàn liền bắt đầu nằm bò ra cửa sổ nhìn, dù xe cộ kẹt trên cầu có đến hàng vạn chiếc, nhưng có lẽ bọn họ có duyên phận để trở thành hai chiếc xe kề cạnh nhau thì sao.
Ôm tâm lý thử xem, Kiều Hàn nhìn một vòng không thấy gì, sau đó đổi chỗ với Uông Tuấn, kết quả phát hiện bên cạnh dừng một chiếc BMW i8 có chút giống xe của Bạch Hạ, hắn khẽ động tâm tư, hạ cửa sổ xuống, sau đó nhắn Wechat cho Bạch Hạ.
Bạch Hạ nhìn tin nhắn của Kiều Hàn: "Nhìn ra ngoài cửa sổ?" nàng hạ cửa sổ xuống, khuôn mặt tươi cười của Kiều Hàn liền hiện ra trong mắt nàng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận