Thì Ra Nàng Là Phú Bà À
Chương 122
Bạch Hạ hiện tại đã có chút miễn nhiễm với kiểu tâm tình mà Kiều Hàn có thể thốt ra bất cứ lúc nào, ở bất cứ đâu. Nàng gắp một con tôm đã bóc vỏ cho vào miệng, ừm, cũng được, quen rồi, cũng không mặn lắm.
Kiều Hàn liếc nhìn nàng nếm thử từng món ăn, vẻ mặt không có gì kỳ lạ, cuối cùng cũng yên tâm, cầm đũa lên cùng ăn: "Ngươi muốn Kiều Gia trong tay đúng không? Ta có thể giúp ngươi."
Bạch Hạ nhìn Kiều Hàn: "Ngươi không có chút lưu luyến nào sao?" Bạch Hạ biết Kiều Hàn hẳn là rất hận người nhà họ Kiều, nhưng dù sao trong đó vẫn có tâm huyết của cha hắn.
"Có gì đáng lưu luyến, cha mẹ ta để lại cho ta đâu chỉ một chữ 'Kiều'." Kiều Hàn nói: "Phù sa không chảy ruộng người ngoài mà, hai khối này coi như sính lễ của ta đi."
Bạch Hạ khựng đũa: "Ngươi bây giờ mới vừa tấn cấp đến địa vị Mộ Thiển, còn lâu mới đến lúc có thể đưa sính lễ."
Kiều Hàn nghe thấy hắn cùng Mộ Thiển có địa vị ngang nhau trong lòng Bạch Hạ thì không giận, ngược lại vui vẻ hớn hở. Rõ ràng Bạch Hạ đây là biến tướng chấp nhận hắn, không trực tiếp dập tắt ý định của hắn, chỉ nói là "còn lâu mới đến", hắn tin rằng có công mài sắt có ngày nên kim, xa xôi thì có sao, bây giờ đến cả sao Hỏa còn lên được kia mà.
"Giá cổ phiếu Kiều Gia hiện tại tụt dốc nghiêm trọng, trước đó tòa nhà xảy ra sự cố, tiến độ giao nhà cũng chậm trễ không ít, bây giờ vốn liếng có thể vận hành trong tay bọn họ vô cùng hạn chế. Hiện tại Kiều Chấn Phong đã ngã xuống, còn có thể tỉnh táo lại hay không vẫn là một vấn đề, Kiều Chí Quân là một phế vật tự thân còn khó bảo toàn, Kiều Minh Huy mạnh hơn Kiều Chí Quân cũng có hạn, còn Kiều Minh Mặc chỉ là một đứa trẻ còn chưa lớn, Kiều Gia suy sụp đã là chuyện chắc như đinh đóng cột, chỉ là vấn đề thời gian sớm hay muộn thôi."
"Bây giờ tùy tiện cho bọn họ một chút áp lực, bọn họ liền không chống nổi." Kiều Hàn gắp một miếng thịt nạc bỏ vào bát cho Bạch Hạ: "Kiều Gia dường như muốn vay một khoản qua cầu để vượt qua khó khăn."
"Ta cứ tưởng ngươi là một chú chó con thuần lương mười phần, không ngờ lại là một con chó ngao Tây Tạng khoác da Teddy."
"Vậy Hạ Hạ thích dáng vẻ chó con của ta hay là dáng vẻ chó săn?" Kiều Hàn kéo cằm hỏi: "Ta có thể tùy thời vì ngươi hoán đổi hình thái."
Bạch Hạ không trả lời Kiều Hàn mà chỉ liếc hắn một cái: "Ăn cơm đi!"
Ăn cơm trưa xong, Kiều Hàn phải đi thu tiết mục phát sóng trước đoạn dẫn đường, Bạch Hạ bắt đầu cân nhắc có nên nhận lấy phần sính lễ này hay không, lúc này Bạch Chỉ đến văn phòng của Bạch Hạ.
"Ca, sao anh lại tới đây?" Bạch Hạ không ngờ Bạch Chỉ lại đột nhiên đến.
"Sao, không chào đón anh?" Bạch Chỉ ngồi xuống, Amanda đi pha hồng trà mà anh thích nhất: "Em không về nhà thì anh không được đến thăm em à?"
"Em không có ý đó, chỉ là anh đến hơi đột ngột thôi." Bạch Hạ nói.
"Đột ngột à? So với tình cảm phát triển mạnh mẽ của em và Kiều Hàn còn đột ngột hơn à?"
"Hai bọn em chỉ là bạn bè."
"À, bạn bè." Bạch Chỉ cười cười: "Bạn bè muốn ở chung, còn trước mặt bao nhiêu người tỏ vẻ muốn theo đuổi em?"
Bạch Hạ:... Ca, anh đến phá đám à?
Bạch Chỉ: "Em yên tâm, anh không đến chia rẽ hai đứa, ngược lại anh rất chúc phúc hai đứa, hôm nay anh đến đây thật chỉ là đi ngang qua, vừa khéo nghĩ đến em."
Bạch Hạ cảm thấy mình có chút không hiểu ca ca của nàng, rõ ràng trước đó còn có địch ý với Kiều Hàn: "Em rất tốt."
"Nhìn ra rồi." Bạch Chỉ cảm thấy bác sĩ kia thật không lừa hắn, tình huống của Bạch Hạ hiện tại quả nhiên tốt hơn trước nhiều, mà thằng nhóc Kiều Hàn này cũng không đơn giản, nếu như tâm nhãn của Kiều Hàn có thể không cần dùng để đối phó muội muội của hắn, vậy hắn ngược lại rất muốn tác thành cho bọn họ.
"Buổi tối muốn cùng nhau ăn cơm không?" Bạch Hạ hỏi, nàng đột nhiên nhớ tới đã rất lâu nàng không cùng Bạch Chỉ cùng nhau ăn cơm, mà sinh nhật Bạch Chỉ dường như cũng sắp đến.
"Được thôi, muội muội đại nhân mời, anh sao lại từ chối." Đã rất lâu Bạch Chỉ không chủ động được Bạch Hạ hẹn đi ăn cơm, lại có chút kích động: "Muốn ăn gì? Anh bây giờ liền bảo đầu bếp chuẩn bị."
"Đừng phiền phức vậy, chúng ta ra ngoài ăn đi, em muốn ăn đồ nướng." Bạch Hạ sau khi nói xong cố ý nhấn mạnh: "Loại quán nhỏ ven đường ấy."
Bạch Chỉ nhíu mày, vệ sinh quán nhỏ ven đường có đảm bảo không? Nhưng có thể cùng muội muội ăn cơm, quán nhỏ thì quán nhỏ thôi: "Được, tan tầm anh đến đón em."
"Hay là em đi đón anh đi." Bạch Hạ nói: "Anh lại không biết địa điểm, còn có cái này cho anh." Bạch Hạ đưa cặp văn kiện cho Bạch Chỉ.
Bạch Chỉ nhìn thoáng qua không nể nang gì: "Anh đối với Kiều Gia không có hứng thú."
"Vậy anh đối với Kiều Gia ở Phổ Giang và Thâm Cảng thì sao?" Bạch Hạ hỏi.
Bạch Chỉ nhìn Bạch Hạ, khóe miệng cong lên: "Vậy nên đây là lễ vật Kiều Hàn dự định đưa cho em à?"
"Anh không muốn thì thôi." Bạch Hạ chuẩn bị cầm lại cặp văn kiện, nhưng bị Bạch Chỉ giữ lại: "Biết rồi, anh sẽ xem trên đường về, tối nay cho em câu trả lời chắc chắn."
«Tinh Ca Khúc» là chương trình tuyển tú ca hát nổi tiếng nhất trong nước hiện nay, mỗi quý tỷ lệ người xem và tổng lượt phát sóng đều dẫn đầu xa so với các chương trình cùng thời điểm. Năm nay, vì có Kiều Hàn gia nhập, mức độ chú ý càng tăng vọt. Mặc dù Kiều Hàn so với các đạo sư các mùa trước trẻ hơn không ít, nhưng thực lực và nhân khí của hắn đều không thể khinh thường. Vì hắn gia nhập liên minh, số lượng thí sinh đăng ký năm nay cao hơn 30% so với những năm trước.
Đoạn dẫn đường của chương trình chủ yếu là ghi lại hình ảnh lần đầu gặp mặt của bốn vị đạo sư. Đội hình đạo sư quý này vẫn là ba nam một nữ, đều là những người có danh vọng trong giới ca hát trong nước.
Lần quay chụp này, Kiều Hàn thực sự mang đội của mình ra ngoài. Trừ Uông Tuấn ra, còn có ba trợ lý, một thợ trang điểm, một thợ trang phục, một nhà tạo mẫu tóc. Mỗi người bọn họ còn mang theo một đến hai người phụ tá, thêm người đại diện, trợ lý người đại diện... một đoàn người trùng trùng điệp điệp, thể hiện rõ nét hắn có vị thế.
Ngày thường chỉ có Kiều Hàn tự mình công tác, hắn từ trước tới giờ không mang nhiều nhân viên công tác như vậy. Nhưng khi muốn cùng các nghệ sĩ khác chung sân khấu thì nhất định phải mang theo, số lượng nhân viên tùy tùng cũng đại diện cho mức độ nổi tiếng của một người. Ngành giải trí toàn là kẻ nịnh hót, ngươi không mang nhiều người như vậy, người khác sẽ cho rằng ngươi hết thời.
Kiều Hàn liếc nhìn nàng nếm thử từng món ăn, vẻ mặt không có gì kỳ lạ, cuối cùng cũng yên tâm, cầm đũa lên cùng ăn: "Ngươi muốn Kiều Gia trong tay đúng không? Ta có thể giúp ngươi."
Bạch Hạ nhìn Kiều Hàn: "Ngươi không có chút lưu luyến nào sao?" Bạch Hạ biết Kiều Hàn hẳn là rất hận người nhà họ Kiều, nhưng dù sao trong đó vẫn có tâm huyết của cha hắn.
"Có gì đáng lưu luyến, cha mẹ ta để lại cho ta đâu chỉ một chữ 'Kiều'." Kiều Hàn nói: "Phù sa không chảy ruộng người ngoài mà, hai khối này coi như sính lễ của ta đi."
Bạch Hạ khựng đũa: "Ngươi bây giờ mới vừa tấn cấp đến địa vị Mộ Thiển, còn lâu mới đến lúc có thể đưa sính lễ."
Kiều Hàn nghe thấy hắn cùng Mộ Thiển có địa vị ngang nhau trong lòng Bạch Hạ thì không giận, ngược lại vui vẻ hớn hở. Rõ ràng Bạch Hạ đây là biến tướng chấp nhận hắn, không trực tiếp dập tắt ý định của hắn, chỉ nói là "còn lâu mới đến", hắn tin rằng có công mài sắt có ngày nên kim, xa xôi thì có sao, bây giờ đến cả sao Hỏa còn lên được kia mà.
"Giá cổ phiếu Kiều Gia hiện tại tụt dốc nghiêm trọng, trước đó tòa nhà xảy ra sự cố, tiến độ giao nhà cũng chậm trễ không ít, bây giờ vốn liếng có thể vận hành trong tay bọn họ vô cùng hạn chế. Hiện tại Kiều Chấn Phong đã ngã xuống, còn có thể tỉnh táo lại hay không vẫn là một vấn đề, Kiều Chí Quân là một phế vật tự thân còn khó bảo toàn, Kiều Minh Huy mạnh hơn Kiều Chí Quân cũng có hạn, còn Kiều Minh Mặc chỉ là một đứa trẻ còn chưa lớn, Kiều Gia suy sụp đã là chuyện chắc như đinh đóng cột, chỉ là vấn đề thời gian sớm hay muộn thôi."
"Bây giờ tùy tiện cho bọn họ một chút áp lực, bọn họ liền không chống nổi." Kiều Hàn gắp một miếng thịt nạc bỏ vào bát cho Bạch Hạ: "Kiều Gia dường như muốn vay một khoản qua cầu để vượt qua khó khăn."
"Ta cứ tưởng ngươi là một chú chó con thuần lương mười phần, không ngờ lại là một con chó ngao Tây Tạng khoác da Teddy."
"Vậy Hạ Hạ thích dáng vẻ chó con của ta hay là dáng vẻ chó săn?" Kiều Hàn kéo cằm hỏi: "Ta có thể tùy thời vì ngươi hoán đổi hình thái."
Bạch Hạ không trả lời Kiều Hàn mà chỉ liếc hắn một cái: "Ăn cơm đi!"
Ăn cơm trưa xong, Kiều Hàn phải đi thu tiết mục phát sóng trước đoạn dẫn đường, Bạch Hạ bắt đầu cân nhắc có nên nhận lấy phần sính lễ này hay không, lúc này Bạch Chỉ đến văn phòng của Bạch Hạ.
"Ca, sao anh lại tới đây?" Bạch Hạ không ngờ Bạch Chỉ lại đột nhiên đến.
"Sao, không chào đón anh?" Bạch Chỉ ngồi xuống, Amanda đi pha hồng trà mà anh thích nhất: "Em không về nhà thì anh không được đến thăm em à?"
"Em không có ý đó, chỉ là anh đến hơi đột ngột thôi." Bạch Hạ nói.
"Đột ngột à? So với tình cảm phát triển mạnh mẽ của em và Kiều Hàn còn đột ngột hơn à?"
"Hai bọn em chỉ là bạn bè."
"À, bạn bè." Bạch Chỉ cười cười: "Bạn bè muốn ở chung, còn trước mặt bao nhiêu người tỏ vẻ muốn theo đuổi em?"
Bạch Hạ:... Ca, anh đến phá đám à?
Bạch Chỉ: "Em yên tâm, anh không đến chia rẽ hai đứa, ngược lại anh rất chúc phúc hai đứa, hôm nay anh đến đây thật chỉ là đi ngang qua, vừa khéo nghĩ đến em."
Bạch Hạ cảm thấy mình có chút không hiểu ca ca của nàng, rõ ràng trước đó còn có địch ý với Kiều Hàn: "Em rất tốt."
"Nhìn ra rồi." Bạch Chỉ cảm thấy bác sĩ kia thật không lừa hắn, tình huống của Bạch Hạ hiện tại quả nhiên tốt hơn trước nhiều, mà thằng nhóc Kiều Hàn này cũng không đơn giản, nếu như tâm nhãn của Kiều Hàn có thể không cần dùng để đối phó muội muội của hắn, vậy hắn ngược lại rất muốn tác thành cho bọn họ.
"Buổi tối muốn cùng nhau ăn cơm không?" Bạch Hạ hỏi, nàng đột nhiên nhớ tới đã rất lâu nàng không cùng Bạch Chỉ cùng nhau ăn cơm, mà sinh nhật Bạch Chỉ dường như cũng sắp đến.
"Được thôi, muội muội đại nhân mời, anh sao lại từ chối." Đã rất lâu Bạch Chỉ không chủ động được Bạch Hạ hẹn đi ăn cơm, lại có chút kích động: "Muốn ăn gì? Anh bây giờ liền bảo đầu bếp chuẩn bị."
"Đừng phiền phức vậy, chúng ta ra ngoài ăn đi, em muốn ăn đồ nướng." Bạch Hạ sau khi nói xong cố ý nhấn mạnh: "Loại quán nhỏ ven đường ấy."
Bạch Chỉ nhíu mày, vệ sinh quán nhỏ ven đường có đảm bảo không? Nhưng có thể cùng muội muội ăn cơm, quán nhỏ thì quán nhỏ thôi: "Được, tan tầm anh đến đón em."
"Hay là em đi đón anh đi." Bạch Hạ nói: "Anh lại không biết địa điểm, còn có cái này cho anh." Bạch Hạ đưa cặp văn kiện cho Bạch Chỉ.
Bạch Chỉ nhìn thoáng qua không nể nang gì: "Anh đối với Kiều Gia không có hứng thú."
"Vậy anh đối với Kiều Gia ở Phổ Giang và Thâm Cảng thì sao?" Bạch Hạ hỏi.
Bạch Chỉ nhìn Bạch Hạ, khóe miệng cong lên: "Vậy nên đây là lễ vật Kiều Hàn dự định đưa cho em à?"
"Anh không muốn thì thôi." Bạch Hạ chuẩn bị cầm lại cặp văn kiện, nhưng bị Bạch Chỉ giữ lại: "Biết rồi, anh sẽ xem trên đường về, tối nay cho em câu trả lời chắc chắn."
«Tinh Ca Khúc» là chương trình tuyển tú ca hát nổi tiếng nhất trong nước hiện nay, mỗi quý tỷ lệ người xem và tổng lượt phát sóng đều dẫn đầu xa so với các chương trình cùng thời điểm. Năm nay, vì có Kiều Hàn gia nhập, mức độ chú ý càng tăng vọt. Mặc dù Kiều Hàn so với các đạo sư các mùa trước trẻ hơn không ít, nhưng thực lực và nhân khí của hắn đều không thể khinh thường. Vì hắn gia nhập liên minh, số lượng thí sinh đăng ký năm nay cao hơn 30% so với những năm trước.
Đoạn dẫn đường của chương trình chủ yếu là ghi lại hình ảnh lần đầu gặp mặt của bốn vị đạo sư. Đội hình đạo sư quý này vẫn là ba nam một nữ, đều là những người có danh vọng trong giới ca hát trong nước.
Lần quay chụp này, Kiều Hàn thực sự mang đội của mình ra ngoài. Trừ Uông Tuấn ra, còn có ba trợ lý, một thợ trang điểm, một thợ trang phục, một nhà tạo mẫu tóc. Mỗi người bọn họ còn mang theo một đến hai người phụ tá, thêm người đại diện, trợ lý người đại diện... một đoàn người trùng trùng điệp điệp, thể hiện rõ nét hắn có vị thế.
Ngày thường chỉ có Kiều Hàn tự mình công tác, hắn từ trước tới giờ không mang nhiều nhân viên công tác như vậy. Nhưng khi muốn cùng các nghệ sĩ khác chung sân khấu thì nhất định phải mang theo, số lượng nhân viên tùy tùng cũng đại diện cho mức độ nổi tiếng của một người. Ngành giải trí toàn là kẻ nịnh hót, ngươi không mang nhiều người như vậy, người khác sẽ cho rằng ngươi hết thời.
Bạn cần đăng nhập để bình luận