Thì Ra Nàng Là Phú Bà À
Chương 59
"Ừm, nghỉ ngơi mấy ngày hẳn là sẽ ổn thôi, hắn chỉ là mệt nhọc quá độ thôi, cũng không biết cách giữ gìn sức khỏe, ta đoán chắc là hắn tắm xong không sấy tóc rồi bật điều hòa đi ngủ đấy." Diệp Tử Hạo có chút bất đắc dĩ nói: "Chuyện này đâu phải lần đầu."
Bạch Hạ khẽ gật đầu: "Không sao là tốt rồi, vậy ta đi trước đây."
"Chờ một chút." Diệp Tử Hạo gọi Bạch Hạ lại: "Ta lát nữa còn có ca phẫu thuật, ngươi có thể ở lại đây bồi mẹ hắn một chút được không?" Diệp Tử Hạo lộ vẻ mặt rất chân thành tha thiết: "Tiểu Hàn đặc biệt sợ ở một mình trong phòng, bên người không thể thiếu người, thân phận của hắn đặc thù không tiện tìm người ngoài đến chăm sóc, ngươi giúp ta được không? Ca phẫu thuật của ta xong ngay thôi."
"Cha mẹ hắn đều không có ở đây à?" Bạch Hạ hỏi.
Diệp Tử Hạo lắc đầu: "Cha mẹ hắn mất vì tai nạn nhiều năm rồi, bao nhiêu năm nay hắn đều sống một mình, đặc biệt không chú ý đến thân thể mình, toàn thân trên dưới đều là bệnh, một năm không ngất mấy lần là thấy khó chịu trong người." Diệp Tử Hạo liếc nhìn biểu lộ có vẻ động lòng của Bạch Hạ: "Vậy thì nhờ ngươi nhé, sau khi hắn tỉnh lại thì cho hắn ăn chút cháo, hắn bị loét dạ dày nghiêm trọng."
Bạch Hạ nhìn Kiều Hàn đang nằm trên giường bệnh với sắc mặt tái nhợt, nhớ lại khoảng thời gian phụ mẫu vừa qua đời. Nàng ngồi xuống bên giường, cẩn thận đánh giá Kiều Hàn, phải thừa nhận rằng Kiều Hàn là người đàn ông đẹp trai nhất mà nàng từng thấy. Lông mày hắn có dáng vẻ rất đẹp, lông mi lại rất rậm, dưới mắt có một nốt ruồi lệ, tướng số có câu người có nốt ruồi lệ thì vận mệnh long đong. Nàng cũng có một nốt ruồi như vậy, nhưng sau này đã đi xóa rồi.
Kiều Hàn dường như đang gặp ác mộng, đôi mày tuấn tú hơi nhíu lại, trong miệng lẩm bẩm gì đó, Bạch Hạ nghe không rõ, nàng đến gần một chút, Kiều Hàn nắm lấy tay nàng: "Đừng đi."
Bạch Hạ giật mình vì bị nắm đột ngột, muốn rút tay ra, nhưng Kiều Hàn nắm quá chặt, nàng càng giãy giụa thì Kiều Hàn càng nắm chặt hơn, thế là nàng đành từ bỏ, kéo ghế lại gần hơn một chút, mặc kệ Kiều Hàn nắm lấy tay mình.
Bạch Hạ bị Kiều Hàn nắm chặt tay phải, mà điện thoại di động của nàng lại dùng vân tay ngón trỏ tay phải để mở khóa, buồn chán, Bạch Hạ nằm bò bên giường ngủ gà ngủ gật.
Lúc tỉnh dậy, Kiều Hàn cảm thấy mình đang nắm thứ gì đó, mềm mại trơn bóng, cúi đầu xuống liền thấy Bạch Hạ đang nằm bò bên giường, ngủ rất say, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu lên lưng nàng, mái tóc đen nhánh tràn ngập ánh vàng, tựa như một thiên sứ vậy.
Kiều Hàn lặng lẽ nhìn Bạch Hạ, khóe miệng nở nụ cười, bình truyền dịch gần hết rồi nhưng hắn không dám gọi y tá đến, sợ đánh thức Bạch Hạ. Khi truyền xong, ống tiêm bắt đầu có máu chảy ngược trở lại, Kiều Hàn sợ làm kinh động Bạch Hạ nên không dám rút ra, hắn thà chảy thêm chút máu cũng không muốn buông tay Bạch Hạ. Hắn lẳng lặng ngắm nhìn vẻ mặt khi ngủ của Bạch Hạ, nàng giống như một con mèo lười biếng mà cao quý, khiến người ta muốn khẽ vuốt ve.
Có lẽ là cảm nhận được ánh mắt của Kiều Hàn, Bạch Hạ đang ngủ chợt tỉnh giấc, Kiều Hàn thấy mí mắt Bạch Hạ rung rung liền vội vàng nhắm mắt lại.
Bạch Hạ tỉnh lại vặn vẹo cổ cho đỡ mỏi, khi quay đầu lại thì nàng thấy tay Kiều Hàn, còn có một chút máu đã chảy ngược vào bình, vội vàng gọi y tá. Một cô y tá lớn tuổi đi vào giúp nhổ kim tiêm ra rồi nói: "Không cần lo lắng, chảy chút máu này không sao đâu, giúp anh ấy ấn vào lỗ kim đừng để nó phồng lên là được."
Bạch Hạ gật đầu, lại hỏi: "Anh ấy ngủ lâu như vậy không tỉnh, thật sự không sao chứ?"
Y tá nói: "Chắc chỉ là quá mệt mỏi thôi, không sao đâu, ngủ nhiều cũng tốt, cơ thể anh ấy bây giờ đang rất yếu, cần nghỉ ngơi."
"Cảm ơn." Bạch Hạ nói cảm ơn, dùng tay còn lại giúp Kiều Hàn ấn vào vết tiêm, nàng nhìn khuôn mặt tuấn tú của Kiều Hàn, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Dáng dấp đẹp trai như vậy, mà lại yếu ớt nữa, tiếc thật."
Kiều Hàn nghe được câu này cảm thấy vô cùng đau lòng, khóe miệng giật giật một chút, suýt chút nữa đã bật dậy phản bác, nhưng khi cảm nhận được ngón tay mềm mại của Bạch Hạ đang giữ trên mu bàn tay mình, hắn nhịn xuống.
Yếu thì sao chứ, chỉ cần có thể được nữ thần nắm tay, hắn thế nào cũng nguyện ý.
Một tay Bạch Hạ bị Kiều Hàn nắm chặt, một tay đè lên mu bàn tay Kiều Hàn, nàng sáng sớm chưa ăn gì, bây giờ bụng bắt đầu kêu ọc ọc: "Đói quá đi." Nàng thở dài, nhìn ngón tay trắng như chocolate của Kiều Hàn, rất muốn cắn một miếng.
Kiều Hàn nghe thấy Bạch Hạ nói đói, chậm rãi mở mắt: "Đói bụng à?"
Bạch Hạ không ngờ Kiều Hàn lại đột nhiên tỉnh, giật mình, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại: "Sao ngươi biết ta đói? Ngươi tỉnh từ lâu rồi à?"
"Ừm?" Kiều Hàn giả vờ ngơ ngác, ra vẻ không biết Bạch Hạ đang nói gì: "Ta đói, có gì ăn không?"
"Ta tối hôm qua đã không có ăn cơm rồi." Bạch Hạ nhớ tới lời của Diệp Tử Hạo: "Ta đi mua cho ngươi chút cháo nhé." Vừa nói vừa định đứng dậy, nhưng lại bị Kiều Hàn kéo trở lại: "Đừng đi, ta không thể ở một mình trong phòng được."
"Nơi này là bệnh viện, bên ngoài toàn là bác sĩ, bây giờ lại là ban ngày, có gì mà phải sợ?"
"Ta chính là sợ, đừng đi có được không?" Kiều Hàn níu lấy tay Bạch Hạ nhẹ nhàng lay lay, đôi mắt đào hoa xinh đẹp hơi rũ xuống, lòng Bạch Hạ mềm nhũn ra, mở miệng nói: "Buông tay ra."
Kiều Hàn nhìn vẻ mặt lạnh như băng của Bạch Hạ, mặc dù trong lòng có chút lo lắng, nhưng vẫn kiên định lắc đầu, biểu thị không muốn buông. Hắn bây giờ là bệnh nhân mà, nữ thần chắc sẽ không nhẫn tâm cự tuyệt hắn đâu.
Bạch Hạ nhìn Kiều Hàn như một chú cún con đang làm nũng, bất đắc dĩ thở dài trong lòng, ngồi trở lại ghế: "Ngươi buông tay ra, ta gọi đồ ăn ngoài."
"A." Kiều Hàn miễn cưỡng buông tay ra, ánh mắt một mực đuổi theo Bạch Hạ, sợ nàng rời đi.
Bạch Hạ lấy điện thoại ra gọi món, rất nhanh tiểu ca giao đồ ăn đã đến cửa, Kiều Hàn ngửi thấy mùi bún riêu cua nồng đậm, bụng cũng kêu lên òng ọc, trông mong chờ đợi Bạch Hạ bưng bún riêu lên, hắn mừng rỡ mở nắp hộp, kết quả phát hiện bên trong là cháo hoa, cả người trong nháy mắt ỉu xìu.
Hắn ngẩng đầu nhìn Bạch Hạ đang ngồi trước bàn ăn bún riêu thơm nức mũi, cúi đầu nhìn bát cháo hoa thanh đạm của mình, có chút tủi thân.
Bạch Hạ khẽ gật đầu: "Không sao là tốt rồi, vậy ta đi trước đây."
"Chờ một chút." Diệp Tử Hạo gọi Bạch Hạ lại: "Ta lát nữa còn có ca phẫu thuật, ngươi có thể ở lại đây bồi mẹ hắn một chút được không?" Diệp Tử Hạo lộ vẻ mặt rất chân thành tha thiết: "Tiểu Hàn đặc biệt sợ ở một mình trong phòng, bên người không thể thiếu người, thân phận của hắn đặc thù không tiện tìm người ngoài đến chăm sóc, ngươi giúp ta được không? Ca phẫu thuật của ta xong ngay thôi."
"Cha mẹ hắn đều không có ở đây à?" Bạch Hạ hỏi.
Diệp Tử Hạo lắc đầu: "Cha mẹ hắn mất vì tai nạn nhiều năm rồi, bao nhiêu năm nay hắn đều sống một mình, đặc biệt không chú ý đến thân thể mình, toàn thân trên dưới đều là bệnh, một năm không ngất mấy lần là thấy khó chịu trong người." Diệp Tử Hạo liếc nhìn biểu lộ có vẻ động lòng của Bạch Hạ: "Vậy thì nhờ ngươi nhé, sau khi hắn tỉnh lại thì cho hắn ăn chút cháo, hắn bị loét dạ dày nghiêm trọng."
Bạch Hạ nhìn Kiều Hàn đang nằm trên giường bệnh với sắc mặt tái nhợt, nhớ lại khoảng thời gian phụ mẫu vừa qua đời. Nàng ngồi xuống bên giường, cẩn thận đánh giá Kiều Hàn, phải thừa nhận rằng Kiều Hàn là người đàn ông đẹp trai nhất mà nàng từng thấy. Lông mày hắn có dáng vẻ rất đẹp, lông mi lại rất rậm, dưới mắt có một nốt ruồi lệ, tướng số có câu người có nốt ruồi lệ thì vận mệnh long đong. Nàng cũng có một nốt ruồi như vậy, nhưng sau này đã đi xóa rồi.
Kiều Hàn dường như đang gặp ác mộng, đôi mày tuấn tú hơi nhíu lại, trong miệng lẩm bẩm gì đó, Bạch Hạ nghe không rõ, nàng đến gần một chút, Kiều Hàn nắm lấy tay nàng: "Đừng đi."
Bạch Hạ giật mình vì bị nắm đột ngột, muốn rút tay ra, nhưng Kiều Hàn nắm quá chặt, nàng càng giãy giụa thì Kiều Hàn càng nắm chặt hơn, thế là nàng đành từ bỏ, kéo ghế lại gần hơn một chút, mặc kệ Kiều Hàn nắm lấy tay mình.
Bạch Hạ bị Kiều Hàn nắm chặt tay phải, mà điện thoại di động của nàng lại dùng vân tay ngón trỏ tay phải để mở khóa, buồn chán, Bạch Hạ nằm bò bên giường ngủ gà ngủ gật.
Lúc tỉnh dậy, Kiều Hàn cảm thấy mình đang nắm thứ gì đó, mềm mại trơn bóng, cúi đầu xuống liền thấy Bạch Hạ đang nằm bò bên giường, ngủ rất say, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu lên lưng nàng, mái tóc đen nhánh tràn ngập ánh vàng, tựa như một thiên sứ vậy.
Kiều Hàn lặng lẽ nhìn Bạch Hạ, khóe miệng nở nụ cười, bình truyền dịch gần hết rồi nhưng hắn không dám gọi y tá đến, sợ đánh thức Bạch Hạ. Khi truyền xong, ống tiêm bắt đầu có máu chảy ngược trở lại, Kiều Hàn sợ làm kinh động Bạch Hạ nên không dám rút ra, hắn thà chảy thêm chút máu cũng không muốn buông tay Bạch Hạ. Hắn lẳng lặng ngắm nhìn vẻ mặt khi ngủ của Bạch Hạ, nàng giống như một con mèo lười biếng mà cao quý, khiến người ta muốn khẽ vuốt ve.
Có lẽ là cảm nhận được ánh mắt của Kiều Hàn, Bạch Hạ đang ngủ chợt tỉnh giấc, Kiều Hàn thấy mí mắt Bạch Hạ rung rung liền vội vàng nhắm mắt lại.
Bạch Hạ tỉnh lại vặn vẹo cổ cho đỡ mỏi, khi quay đầu lại thì nàng thấy tay Kiều Hàn, còn có một chút máu đã chảy ngược vào bình, vội vàng gọi y tá. Một cô y tá lớn tuổi đi vào giúp nhổ kim tiêm ra rồi nói: "Không cần lo lắng, chảy chút máu này không sao đâu, giúp anh ấy ấn vào lỗ kim đừng để nó phồng lên là được."
Bạch Hạ gật đầu, lại hỏi: "Anh ấy ngủ lâu như vậy không tỉnh, thật sự không sao chứ?"
Y tá nói: "Chắc chỉ là quá mệt mỏi thôi, không sao đâu, ngủ nhiều cũng tốt, cơ thể anh ấy bây giờ đang rất yếu, cần nghỉ ngơi."
"Cảm ơn." Bạch Hạ nói cảm ơn, dùng tay còn lại giúp Kiều Hàn ấn vào vết tiêm, nàng nhìn khuôn mặt tuấn tú của Kiều Hàn, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Dáng dấp đẹp trai như vậy, mà lại yếu ớt nữa, tiếc thật."
Kiều Hàn nghe được câu này cảm thấy vô cùng đau lòng, khóe miệng giật giật một chút, suýt chút nữa đã bật dậy phản bác, nhưng khi cảm nhận được ngón tay mềm mại của Bạch Hạ đang giữ trên mu bàn tay mình, hắn nhịn xuống.
Yếu thì sao chứ, chỉ cần có thể được nữ thần nắm tay, hắn thế nào cũng nguyện ý.
Một tay Bạch Hạ bị Kiều Hàn nắm chặt, một tay đè lên mu bàn tay Kiều Hàn, nàng sáng sớm chưa ăn gì, bây giờ bụng bắt đầu kêu ọc ọc: "Đói quá đi." Nàng thở dài, nhìn ngón tay trắng như chocolate của Kiều Hàn, rất muốn cắn một miếng.
Kiều Hàn nghe thấy Bạch Hạ nói đói, chậm rãi mở mắt: "Đói bụng à?"
Bạch Hạ không ngờ Kiều Hàn lại đột nhiên tỉnh, giật mình, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại: "Sao ngươi biết ta đói? Ngươi tỉnh từ lâu rồi à?"
"Ừm?" Kiều Hàn giả vờ ngơ ngác, ra vẻ không biết Bạch Hạ đang nói gì: "Ta đói, có gì ăn không?"
"Ta tối hôm qua đã không có ăn cơm rồi." Bạch Hạ nhớ tới lời của Diệp Tử Hạo: "Ta đi mua cho ngươi chút cháo nhé." Vừa nói vừa định đứng dậy, nhưng lại bị Kiều Hàn kéo trở lại: "Đừng đi, ta không thể ở một mình trong phòng được."
"Nơi này là bệnh viện, bên ngoài toàn là bác sĩ, bây giờ lại là ban ngày, có gì mà phải sợ?"
"Ta chính là sợ, đừng đi có được không?" Kiều Hàn níu lấy tay Bạch Hạ nhẹ nhàng lay lay, đôi mắt đào hoa xinh đẹp hơi rũ xuống, lòng Bạch Hạ mềm nhũn ra, mở miệng nói: "Buông tay ra."
Kiều Hàn nhìn vẻ mặt lạnh như băng của Bạch Hạ, mặc dù trong lòng có chút lo lắng, nhưng vẫn kiên định lắc đầu, biểu thị không muốn buông. Hắn bây giờ là bệnh nhân mà, nữ thần chắc sẽ không nhẫn tâm cự tuyệt hắn đâu.
Bạch Hạ nhìn Kiều Hàn như một chú cún con đang làm nũng, bất đắc dĩ thở dài trong lòng, ngồi trở lại ghế: "Ngươi buông tay ra, ta gọi đồ ăn ngoài."
"A." Kiều Hàn miễn cưỡng buông tay ra, ánh mắt một mực đuổi theo Bạch Hạ, sợ nàng rời đi.
Bạch Hạ lấy điện thoại ra gọi món, rất nhanh tiểu ca giao đồ ăn đã đến cửa, Kiều Hàn ngửi thấy mùi bún riêu cua nồng đậm, bụng cũng kêu lên òng ọc, trông mong chờ đợi Bạch Hạ bưng bún riêu lên, hắn mừng rỡ mở nắp hộp, kết quả phát hiện bên trong là cháo hoa, cả người trong nháy mắt ỉu xìu.
Hắn ngẩng đầu nhìn Bạch Hạ đang ngồi trước bàn ăn bún riêu thơm nức mũi, cúi đầu nhìn bát cháo hoa thanh đạm của mình, có chút tủi thân.
Bạn cần đăng nhập để bình luận