Thì Ra Nàng Là Phú Bà À
Chương 80
Ánh mắt Kiều Hàn khẽ tối sầm lại, nàng cúi đầu nhỏ nhẹ nói: "Xin lỗi, đây là lần đầu ta làm."
"Không sao." Bạch Hạ đặt đũa xuống, lau nhẹ miệng. Mấy món khác nàng thực sự không muốn động đũa, nàng cũng không biết Kiều Hàn lấy dũng khí từ đâu ra, mà lại dùng tài nghệ nấu nướng này lại dám mời nàng ăn cơm.
"Ta nấu mì tôm cho cô nhé, ta đặc biệt giỏi món đó!" Kiều Hàn ngẩng đầu nhìn Bạch Hạ, đôi mắt sáng lấp lánh, khiến người ta khó lòng từ chối.
"Được."
Kiều Hàn nghe xong liền vui vẻ chạy vào bếp, nấu hai bát mì ăn liền còn thêm hai quả trứng.
Không thể không nói trình độ nấu mì tôm của Kiều Hàn quả thật không tệ, ít nhất Bạch Hạ cảm thấy ngon hơn nàng tự nấu. Mặc dù nàng không thích ăn mì tôm cho lắm, trước đây ba bữa mỗi ngày của nàng đều có chuyên gia dinh dưỡng và đầu bếp phối hợp chuẩn bị. Hiện tại nàng ở một mình cũng toàn gọi đồ ăn bên ngoài, bởi vì anh trai nàng sẽ kiểm tra giờ giấc và yêu cầu nàng chụp ảnh gửi cho anh, nếu là đồ ăn nhanh, anh trai nàng sẽ cằn nhằn nàng cả ngày.
"Thế nào, ta không lừa cô chứ, mì tôm của ta là nhất tuyệt đấy!"
"Ăn ngon thật." Bạch Hạ thuận miệng nói: "Xem ra bình thường ngươi cũng hay nấu."
"Đúng vậy đó, ta có một lần ăn mì tôm mà không đủ dinh dưỡng, phải nhập viện luôn đấy." Kiều Hàn dùng giọng điệu nhẹ nhàng vui vẻ nói ra một chuyện nghe không mấy vui vẻ.
"Khi còn bé à?" Bạch Hạ nhớ đến thân thế Kiều Hàn nên vô ý thức hỏi.
"Ừ." Kiều Hàn không hề né tránh, nhẹ gật đầu: "Ta thuộc dạng dễ dị ứng, sau khi cha mẹ qua đời, những người khác trong nhà không thích ta, cho nên họ luôn sai đầu bếp làm những món ta không ăn được. Thế là ta lén ăn mì tôm của người hầu, ăn mới nửa tháng đã phải vào viện." Kiều Hàn nói đến đây còn cười: "Dạ dày chắc cũng từ đó mà sinh bệnh."
Tác giả muốn nói: Kiều Hàn: Kỹ thuật giả vờ ngây thơ có gì đặc biệt?
Chương 45: Viên ngọc bích thứ 45
Bạch Hạ nhìn Kiều Hàn mỉm cười, giống như đang kể chuyện của người khác, đôi đũa trong tay khẽ dừng lại.
Nỗi buồn vui của con người vốn không thể sẻ chia, nàng chưa từng trải qua chuyện như vậy, không thể nào đồng cảm với hết thảy của Kiều Hàn. Nhưng nàng lại cảm thấy kỳ lạ khi vừa đau lòng, vừa có chút muốn chăm sóc cho nàng.
Nàng từng nuôi hai con chó, một con chó Bắc Kinh, một con chó Teddy. Con Teddy khi sinh ra đã yếu ớt, hấp hối, bị chủ vứt ở đống rác, nàng phát hiện rồi mang về, tốn rất nhiều tiền mới cứu được nó.
Con chó Bắc Kinh sau khi chủ nhân qua đời đã biến thành chó hoang, khi sắp bị đưa đến trại an tử, Bạch Hạ đã nhận nó về.
Một con thì nghịch ngợm phá phách, chẳng coi ai ra gì, nhưng lại trời sinh thích làm nũng với nàng. Nếu ai dám đánh nó một cái, dù chỉ là đùa, nó cũng sẽ xông lên cắn loạn.
Con còn lại thì luôn vẫy đuôi cười ngây ngô với nàng, mỗi đêm đều ngoan ngoãn nằm canh cổng trước cửa phòng nàng.
Nhưng sau này chúng đều bị mất.
Kiều Hàn khiến Bạch Hạ nhớ đến hai con chó của mình. Dù thân thế long đong nhưng mỗi lần đối diện với nàng đều tươi cười, cho dù bị thương hay ốm đau cũng không hề ồn ào với nàng, chỉ lặng lẽ trốn đi, khi thấy nàng thì vẫn cố gắng vẫy đuôi.
Mặc dù người và chó không giống nhau, nhưng Bạch Hạ vẫn cảm thấy Kiều Hàn rất giống chúng.
"Vậy bây giờ ngươi vẫn ăn mì tôm à?"
"Thỉnh thoảng ăn một chút không sao đâu." Kiều Hàn cười đến cong cả mắt: "Cô thích là tốt rồi."
Bạch Hạ nhấp một ngụm canh: "Lần sau vẫn nên gọi đồ ăn ngoài đi."
"Lần sau?" Nghe được hai chữ này, tim Kiều Hàn khẽ nhúc nhích: "Ý cô là lần sau cô vẫn bằng lòng cùng ta ăn cơm?"
"Nếu ngươi không có ai bầu bạn, mà ta lại vừa hay rảnh rỗi."
"Hạ Hạ, cô tốt nhất rồi." Kiều Hàn nghiêng đầu cười ngây ngô, Bạch Hạ quay đầu đi: "Ngươi đừng cười."
"Vì sao?" Kiều Hàn tỏ vẻ nghi ngờ.
"Cười nhiều sẽ có nếp nhăn ở đuôi mắt." Bạch Hạ cúi đầu ăn mì, đáp lại.
"À, được." Kiều Hàn khẽ mỉm cười nhìn Bạch Hạ cúi đầu ăn mì. Nàng quả nhiên thích mẫu con trai tiểu nãi cẩu thế này. Xem ra hôm nay mọi thứ đều không chuẩn bị gì, vết thương trên tay cũng đáng giá.
Kiều Hàn thấy tóc Bạch Hạ dường như rất dễ bị bắn nước canh lên, liền đưa tay giúp nàng vén mấy sợi tóc con vương trên má ra sau tai.
Khi ngón tay Kiều Hàn lướt nhẹ qua vành tai nàng, Bạch Hạ lại có một thoáng tim đập nhanh hơn, thật đúng là quỷ nhập tràng.
"Ta tìm đồ buộc tóc cho cô nhé." Kiều Hàn đứng dậy đi vào phòng ngủ, lấy ra một chiếc khăn lụa: "Chỉ tìm được cái này thôi." Vừa nói nàng vừa đi đến sau lưng Bạch Hạ giúp nàng kéo tóc lên, thắt một chiếc nơ bướm đơn giản: "Đây là lần đầu ta buộc tóc cho người khác đấy, cô thông cảm chút nhé."
Mặc dù Bạch Hạ đã quen được người khác phục vụ, nhưng đột nhiên bị Kiều Hàn làm như vậy, nàng lại có chút không thích ứng: "Cảm ơn."
"Khách sáo gì chứ, ta mới phải cảm ơn cô, trước đây cô đã giúp ta nhiều như vậy, hôm nay cô lại giúp ta ăn cơm." Kiều Hàn ngồi xuống: "Hơn nữa cô còn không giận ta."
"Ta giận ngươi vì cái gì?"
"Bởi vì ta dùng chút thủ đoạn nhỏ để lấy được số điện thoại của cô từ chỗ quản lý." Kiều Hàn chủ động thừa nhận sai lầm, như vậy Bạch Hạ hẳn sẽ không để ý nữa.
"Lần sau có gì muốn biết thì cứ trực tiếp hỏi ta, không cần làm những chuyện thừa thãi như vậy." Bạch Hạ nói.
"Thật sao?" Hai mắt Kiều Hàn sáng lấp lánh: "Quá tốt rồi, vậy lát nữa ta hỏi cô một chuyện được không?"
"Ngươi bây giờ hỏi cũng được."
"Hay là đợi cô ăn xong đi."
Bạch Hạ đặt đũa xuống: "Ta ăn xong rồi, muốn hỏi gì cứ nói đi."
"Vậy, ta hỏi..." Kiều Hàn nhìn Bạch Hạ có chút e dè.
"Ừ, hỏi đi." Bạch Hạ khẽ vuốt cằm.
Kiều Hàn hít một hơi thật sâu, ngồi thẳng người nhìn thẳng vào mắt Bạch Hạ: "Ta có thể theo đuổi cô không?"
"Không sao." Bạch Hạ đặt đũa xuống, lau nhẹ miệng. Mấy món khác nàng thực sự không muốn động đũa, nàng cũng không biết Kiều Hàn lấy dũng khí từ đâu ra, mà lại dùng tài nghệ nấu nướng này lại dám mời nàng ăn cơm.
"Ta nấu mì tôm cho cô nhé, ta đặc biệt giỏi món đó!" Kiều Hàn ngẩng đầu nhìn Bạch Hạ, đôi mắt sáng lấp lánh, khiến người ta khó lòng từ chối.
"Được."
Kiều Hàn nghe xong liền vui vẻ chạy vào bếp, nấu hai bát mì ăn liền còn thêm hai quả trứng.
Không thể không nói trình độ nấu mì tôm của Kiều Hàn quả thật không tệ, ít nhất Bạch Hạ cảm thấy ngon hơn nàng tự nấu. Mặc dù nàng không thích ăn mì tôm cho lắm, trước đây ba bữa mỗi ngày của nàng đều có chuyên gia dinh dưỡng và đầu bếp phối hợp chuẩn bị. Hiện tại nàng ở một mình cũng toàn gọi đồ ăn bên ngoài, bởi vì anh trai nàng sẽ kiểm tra giờ giấc và yêu cầu nàng chụp ảnh gửi cho anh, nếu là đồ ăn nhanh, anh trai nàng sẽ cằn nhằn nàng cả ngày.
"Thế nào, ta không lừa cô chứ, mì tôm của ta là nhất tuyệt đấy!"
"Ăn ngon thật." Bạch Hạ thuận miệng nói: "Xem ra bình thường ngươi cũng hay nấu."
"Đúng vậy đó, ta có một lần ăn mì tôm mà không đủ dinh dưỡng, phải nhập viện luôn đấy." Kiều Hàn dùng giọng điệu nhẹ nhàng vui vẻ nói ra một chuyện nghe không mấy vui vẻ.
"Khi còn bé à?" Bạch Hạ nhớ đến thân thế Kiều Hàn nên vô ý thức hỏi.
"Ừ." Kiều Hàn không hề né tránh, nhẹ gật đầu: "Ta thuộc dạng dễ dị ứng, sau khi cha mẹ qua đời, những người khác trong nhà không thích ta, cho nên họ luôn sai đầu bếp làm những món ta không ăn được. Thế là ta lén ăn mì tôm của người hầu, ăn mới nửa tháng đã phải vào viện." Kiều Hàn nói đến đây còn cười: "Dạ dày chắc cũng từ đó mà sinh bệnh."
Tác giả muốn nói: Kiều Hàn: Kỹ thuật giả vờ ngây thơ có gì đặc biệt?
Chương 45: Viên ngọc bích thứ 45
Bạch Hạ nhìn Kiều Hàn mỉm cười, giống như đang kể chuyện của người khác, đôi đũa trong tay khẽ dừng lại.
Nỗi buồn vui của con người vốn không thể sẻ chia, nàng chưa từng trải qua chuyện như vậy, không thể nào đồng cảm với hết thảy của Kiều Hàn. Nhưng nàng lại cảm thấy kỳ lạ khi vừa đau lòng, vừa có chút muốn chăm sóc cho nàng.
Nàng từng nuôi hai con chó, một con chó Bắc Kinh, một con chó Teddy. Con Teddy khi sinh ra đã yếu ớt, hấp hối, bị chủ vứt ở đống rác, nàng phát hiện rồi mang về, tốn rất nhiều tiền mới cứu được nó.
Con chó Bắc Kinh sau khi chủ nhân qua đời đã biến thành chó hoang, khi sắp bị đưa đến trại an tử, Bạch Hạ đã nhận nó về.
Một con thì nghịch ngợm phá phách, chẳng coi ai ra gì, nhưng lại trời sinh thích làm nũng với nàng. Nếu ai dám đánh nó một cái, dù chỉ là đùa, nó cũng sẽ xông lên cắn loạn.
Con còn lại thì luôn vẫy đuôi cười ngây ngô với nàng, mỗi đêm đều ngoan ngoãn nằm canh cổng trước cửa phòng nàng.
Nhưng sau này chúng đều bị mất.
Kiều Hàn khiến Bạch Hạ nhớ đến hai con chó của mình. Dù thân thế long đong nhưng mỗi lần đối diện với nàng đều tươi cười, cho dù bị thương hay ốm đau cũng không hề ồn ào với nàng, chỉ lặng lẽ trốn đi, khi thấy nàng thì vẫn cố gắng vẫy đuôi.
Mặc dù người và chó không giống nhau, nhưng Bạch Hạ vẫn cảm thấy Kiều Hàn rất giống chúng.
"Vậy bây giờ ngươi vẫn ăn mì tôm à?"
"Thỉnh thoảng ăn một chút không sao đâu." Kiều Hàn cười đến cong cả mắt: "Cô thích là tốt rồi."
Bạch Hạ nhấp một ngụm canh: "Lần sau vẫn nên gọi đồ ăn ngoài đi."
"Lần sau?" Nghe được hai chữ này, tim Kiều Hàn khẽ nhúc nhích: "Ý cô là lần sau cô vẫn bằng lòng cùng ta ăn cơm?"
"Nếu ngươi không có ai bầu bạn, mà ta lại vừa hay rảnh rỗi."
"Hạ Hạ, cô tốt nhất rồi." Kiều Hàn nghiêng đầu cười ngây ngô, Bạch Hạ quay đầu đi: "Ngươi đừng cười."
"Vì sao?" Kiều Hàn tỏ vẻ nghi ngờ.
"Cười nhiều sẽ có nếp nhăn ở đuôi mắt." Bạch Hạ cúi đầu ăn mì, đáp lại.
"À, được." Kiều Hàn khẽ mỉm cười nhìn Bạch Hạ cúi đầu ăn mì. Nàng quả nhiên thích mẫu con trai tiểu nãi cẩu thế này. Xem ra hôm nay mọi thứ đều không chuẩn bị gì, vết thương trên tay cũng đáng giá.
Kiều Hàn thấy tóc Bạch Hạ dường như rất dễ bị bắn nước canh lên, liền đưa tay giúp nàng vén mấy sợi tóc con vương trên má ra sau tai.
Khi ngón tay Kiều Hàn lướt nhẹ qua vành tai nàng, Bạch Hạ lại có một thoáng tim đập nhanh hơn, thật đúng là quỷ nhập tràng.
"Ta tìm đồ buộc tóc cho cô nhé." Kiều Hàn đứng dậy đi vào phòng ngủ, lấy ra một chiếc khăn lụa: "Chỉ tìm được cái này thôi." Vừa nói nàng vừa đi đến sau lưng Bạch Hạ giúp nàng kéo tóc lên, thắt một chiếc nơ bướm đơn giản: "Đây là lần đầu ta buộc tóc cho người khác đấy, cô thông cảm chút nhé."
Mặc dù Bạch Hạ đã quen được người khác phục vụ, nhưng đột nhiên bị Kiều Hàn làm như vậy, nàng lại có chút không thích ứng: "Cảm ơn."
"Khách sáo gì chứ, ta mới phải cảm ơn cô, trước đây cô đã giúp ta nhiều như vậy, hôm nay cô lại giúp ta ăn cơm." Kiều Hàn ngồi xuống: "Hơn nữa cô còn không giận ta."
"Ta giận ngươi vì cái gì?"
"Bởi vì ta dùng chút thủ đoạn nhỏ để lấy được số điện thoại của cô từ chỗ quản lý." Kiều Hàn chủ động thừa nhận sai lầm, như vậy Bạch Hạ hẳn sẽ không để ý nữa.
"Lần sau có gì muốn biết thì cứ trực tiếp hỏi ta, không cần làm những chuyện thừa thãi như vậy." Bạch Hạ nói.
"Thật sao?" Hai mắt Kiều Hàn sáng lấp lánh: "Quá tốt rồi, vậy lát nữa ta hỏi cô một chuyện được không?"
"Ngươi bây giờ hỏi cũng được."
"Hay là đợi cô ăn xong đi."
Bạch Hạ đặt đũa xuống: "Ta ăn xong rồi, muốn hỏi gì cứ nói đi."
"Vậy, ta hỏi..." Kiều Hàn nhìn Bạch Hạ có chút e dè.
"Ừ, hỏi đi." Bạch Hạ khẽ vuốt cằm.
Kiều Hàn hít một hơi thật sâu, ngồi thẳng người nhìn thẳng vào mắt Bạch Hạ: "Ta có thể theo đuổi cô không?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận