Thì Ra Nàng Là Phú Bà À
Chương 111
"Vậy ngươi thu dọn đồ đạc đi, ngày mai ta cho ngươi biết địa chỉ." Bạch Hạ chung quy không đành lòng cự tuyệt Kiều Hàn, nàng cảm giác mình càng lúc càng giống Thương Trụ Vương, cũng nhanh bị cái này Kiều Đát Kỷ chỉnh cho quăng mũ cởi giáp, hại nước hại dân.
"Hạ Hạ, ngươi tốt nhất rồi!" Kiều Hàn mặt từ âm chuyển tinh, nương theo cánh tay dáng vẻ ưu thế cầm tay Bạch Hạ, nhẹ nhàng lắc lắc.
Bạch Hạ lần đầu tiên biết thì ra tốc độ trở mặt của nam sinh cũng có thể nhanh như vậy, cũng là lần đầu tiên biết nam sinh làm nũng thật không có chuyện gì so được với nữ sinh.
Cơm nước xong xuôi, để phòng ngừa mình bị Kiều Hàn lần nữa mê hoặc, Bạch Hạ ngạnh đem Kiều Hàn đuổi về nhà, trước khi ngủ Bạch Hạ nằm trên giường xem tiểu thuyết mới nhất của Cẩn Thập Bát « ta là thật không muốn nổi tiếng », đột nhiên liền đem chính mình cùng Kiều Hàn đưa vào trong nhân vật chính nam nữ, nàng bị ý nghĩ của mình giật nảy mình, vội vàng khép điện thoại lại, một bên lẩm bẩm "Phi lễ chớ nghe, phi lễ chớ nhìn" một bên tiến vào mộng đẹp.
Ngày hôm sau Bạch Hạ dậy rất sớm, có thể là vì ban đêm làm quá nhiều mộng, sau khi đứng dậy tinh thần có chút không được dồi dào.
Lúc nàng rời nhà chuẩn bị đi công ty, ngự phủ quản gia dẫn theo bốn người hầu đi tới phòng giúp Bạch Hạ thu dọn đồ đạc chuẩn bị dọn nhà.
Hôm nay Bạch Hạ không ngồi kiệu xe, mà đổi một chiếc MPV bảy chỗ siêu hào hoa, lúc rời khỏi khu dân cư, ở cửa ra vào còn có phóng viên đang chờ, mỗi chiếc xe đi ra bọn họ đều sẽ cẩn thận quan sát một phen.
Bạch Hạ cảm thấy làm minh tinh không dễ dàng, xem ra làm phóng viên cũng rất không dễ dàng.
Bởi vì Bạch Hạ dậy sớm, cho nên hôm nay đến công ty cũng sớm, sáng sớm đến phòng làm việc thì Amanda dẫn một nữ sinh tóc ngắn sóng vai đứng ở cửa nghênh đón.
Bạch Hạ liếc mắt: "Trợ lý mới?"
Amanda nói: "Tạm thời điều tạm, thông báo tuyển dụng đã phát ra ngoài, sau hai tuần nữa là trợ lý mới có thể đến nhậm chức."
"Được, tự cô xem mà xử lý đi." Bạch Hạ đối với ánh mắt và năng lực của Amanda đều tương đối yên tâm.
Hai người cũng coi là có duyên phận, Amanda lớn hơn Bạch Hạ hai tuổi, lúc lên cấp ba thì mẫu thân cùng nàng sống nương tựa lẫn nhau qua đời, nàng đang làm việc vặt kiếm tiền học phí thì vừa vặn gặp Bạch Hạ về nước nghỉ hè, bởi vì một vài chuyện xảy ra, Bạch Hạ giúp đỡ Amanda, vốn là một học bá cố gắng, Amanda lấy danh tiếng thủ khoa văn khoa tiết kiệm thi vào Học viện Quản lý Quang Hoa Bắc Đại, sau khi tốt nghiệp lại thi đậu MBA Tư Thản Phúc, trong lúc học đại học liền làm trợ lý cho Bạch Hạ tiến vào tập đoàn Bạch Dực thực tập, hai người ăn ý và độ tín nhiệm hơn xa những người khác.
Bạch Hạ đứng ở trước cửa sổ sát đất hoạt động cổ cứng ngắc, Amanda đưa cho một ly sữa macchiato tăng gấp đôi: "Cảm ơn, cà phê tới đúng lúc, tôi đích xác cần nâng cao tinh thần chút." Bạch Hạ nhận lấy cà phê, nhẹ giọng gửi lời cảm ơn.
Bạch Hạ bình thường không uống cà phê, chỉ có ngẫu nhiên vào buổi sáng mất ngủ mới uống một ly nâng cao tinh thần.
"Cô có thể đi vào phòng nghỉ ngơi một chút." Amanda nói.
Bạch Hạ uống một ngụm cà phê lắc đầu: "Không cần, rảnh giúp tôi tra tình huống tài chính của Kiều gia, làm ước định toàn diện."
"Vâng, tổng giám đốc."
"Cô đi làm việc đi." Bạch Hạ một mình đứng trước cửa sổ trong đầu không biết đang suy nghĩ gì, yên lặng xuất thần.
Dưới lầu quanh năm có fan hâm mộ chờ đợi, một chiếc xe bảo mẫu quen thuộc xuất hiện trước mắt nàng, fan hâm mộ một loạt xông tới, xe chậm rãi lái vào garage tầng hầm. Bạch Hạ trở lại trước bàn làm việc tiếp tục xem văn bản tài liệu, An Nhất bật máy tính lên sau đó đăng nhập Microblogging.
"Tập đoàn Kiều Thức làm xong việc tổ chức họp báo trịnh trọng tạ lỗi, ước định sẽ dốc toàn lực bồi thường người nhà nạn nhân, còn quyên ra một triệu quỹ từ thiện, nói là sẽ nghiêm khắc truy cứu trách nhiệm vật liệu, bởi vì bọn họ thay xà đổi cột cung cấp vật liệu kém chất lượng nên mới tạo thành sự cố lần này, đẩy trách nhiệm của mình rất sạch sẽ, còn tạo nên một hình tượng xí nghiệp có lương tâm." An Nhất nói: "Còn có một số người đứng ra nói giúp bọn họ, nói những năm này Tập đoàn Kiều Thị làm rất nhiều công ích từ thiện, nói xin lỗi như vậy cũng coi như là có thành ý gì đó, xem ra chuyện này muốn cho qua như vậy."
Bạch Hạ nghe xong không có biểu lộ gì đặc biệt, nàng đã sớm nghĩ đến, muốn bằng chút chuyện như vậy mà làm sụp đổ một xí nghiệp lớn như vậy thì rất không có khả năng.
Trong phòng luyện tập tầng một dưới mặt đất, Kiều Hàn đổ mồ hôi như mưa quên thời gian cũng quên đi hết thảy phiền nhiễu bên ngoài, giờ phút này hắn là chân thật, hoàn toàn là hắn.
Bạch Hạ nhận được kế hoạch ra mắt nhóm nhạc mới của công ty, để xem tình hình luyện tập của các thực tập sinh, nàng xuống lầu dưới, vừa vặn đi ngang qua phòng luyện tập của Kiều Hàn, từ cửa sổ thấy được Kiều Hàn đang luyện tập, đây là lần đầu tiên nàng thấy Kiều Hàn khiêu vũ, giờ khắc này Kiều Hàn khác hẳn với Kiều Hàn mà nàng nhận biết trong những ngày này, không còn giống như một con thú cưng đáng yêu nữa, mà là một người đàn ông chân chính mị lực bùng nổ.
Mỗi một động tác dứt khoát, mỗi một lần xoay tròn nhảy vọt, từ ngón tay đến lọn tóc đều giống như đã tính toán qua bình thường hoàn mỹ.
Nhìn quen rồi Kiều Hàn nũng nịu giả ngây thơ, sợ ma sợ tối như một đứa trẻ, Bạch Hạ lúc này mới nhớ ra hắn vốn là một siêu cấp cự tinh, nhớ tới màn biểu diễn của Kiều Hàn trên tiệc tối từ thiện, mà đó lại là lần duy nhất Bạch Hạ xem Kiều Hàn biểu diễn.
"Thì ra ta vẫn chưa đủ hiểu rõ hắn." Bạch Hạ nhìn Kiều Hàn nhảy xong trọn một điệu nhảy rồi tự lẩm bẩm, quay người rời đi.
Trong phòng luyện tập, Kiều Hàn thở hồng hộc ngồi trên sàn nhà, Uông Tuấn đưa cho một cốc nước: "Ca, đã giữa trưa, nghỉ ngơi một lát rồi đi ăn cơm thôi." Kiều Hàn nhìn đồng hồ rồi gật đầu, hiện tại gọi đồ ăn ngoài có hơi muộn: "Được, cậu dẫn dancer đi nhà ăn ăn cơm đi, nhớ dùng tài khoản của ta."
"Vậy còn anh?"
"Ta còn có chút việc." Kiều Hàn đứng dậy, vừa lau mồ hôi vừa đi vào phòng tắm: "Một giờ rưỡi chiều tiếp tục luyện tập."
Hôm nay Bạch Hạ không mặc trang phục chính thức, chỉ mặc váy liền áo đơn giản, không có ai đi cùng, một mình lặng lẽ dò xét một vòng, xem xong tình hình của các thực tập sinh thì chuẩn bị ra về, thì gặp Amanda tìm đến.
"Ngự phủ đưa tới sushi mà ngài thích, đi ăn cơm thôi ạ." Bạch Hạ khẽ gật đầu, lên thang máy chuyên dụng của nàng, đến tầng một thì thang máy dừng lại, bên ngoài có chút ồn ào, dường như là có nghệ sĩ tới công ty, dẫn theo rất nhiều tùy tùng.
"Hạ Hạ, ngươi tốt nhất rồi!" Kiều Hàn mặt từ âm chuyển tinh, nương theo cánh tay dáng vẻ ưu thế cầm tay Bạch Hạ, nhẹ nhàng lắc lắc.
Bạch Hạ lần đầu tiên biết thì ra tốc độ trở mặt của nam sinh cũng có thể nhanh như vậy, cũng là lần đầu tiên biết nam sinh làm nũng thật không có chuyện gì so được với nữ sinh.
Cơm nước xong xuôi, để phòng ngừa mình bị Kiều Hàn lần nữa mê hoặc, Bạch Hạ ngạnh đem Kiều Hàn đuổi về nhà, trước khi ngủ Bạch Hạ nằm trên giường xem tiểu thuyết mới nhất của Cẩn Thập Bát « ta là thật không muốn nổi tiếng », đột nhiên liền đem chính mình cùng Kiều Hàn đưa vào trong nhân vật chính nam nữ, nàng bị ý nghĩ của mình giật nảy mình, vội vàng khép điện thoại lại, một bên lẩm bẩm "Phi lễ chớ nghe, phi lễ chớ nhìn" một bên tiến vào mộng đẹp.
Ngày hôm sau Bạch Hạ dậy rất sớm, có thể là vì ban đêm làm quá nhiều mộng, sau khi đứng dậy tinh thần có chút không được dồi dào.
Lúc nàng rời nhà chuẩn bị đi công ty, ngự phủ quản gia dẫn theo bốn người hầu đi tới phòng giúp Bạch Hạ thu dọn đồ đạc chuẩn bị dọn nhà.
Hôm nay Bạch Hạ không ngồi kiệu xe, mà đổi một chiếc MPV bảy chỗ siêu hào hoa, lúc rời khỏi khu dân cư, ở cửa ra vào còn có phóng viên đang chờ, mỗi chiếc xe đi ra bọn họ đều sẽ cẩn thận quan sát một phen.
Bạch Hạ cảm thấy làm minh tinh không dễ dàng, xem ra làm phóng viên cũng rất không dễ dàng.
Bởi vì Bạch Hạ dậy sớm, cho nên hôm nay đến công ty cũng sớm, sáng sớm đến phòng làm việc thì Amanda dẫn một nữ sinh tóc ngắn sóng vai đứng ở cửa nghênh đón.
Bạch Hạ liếc mắt: "Trợ lý mới?"
Amanda nói: "Tạm thời điều tạm, thông báo tuyển dụng đã phát ra ngoài, sau hai tuần nữa là trợ lý mới có thể đến nhậm chức."
"Được, tự cô xem mà xử lý đi." Bạch Hạ đối với ánh mắt và năng lực của Amanda đều tương đối yên tâm.
Hai người cũng coi là có duyên phận, Amanda lớn hơn Bạch Hạ hai tuổi, lúc lên cấp ba thì mẫu thân cùng nàng sống nương tựa lẫn nhau qua đời, nàng đang làm việc vặt kiếm tiền học phí thì vừa vặn gặp Bạch Hạ về nước nghỉ hè, bởi vì một vài chuyện xảy ra, Bạch Hạ giúp đỡ Amanda, vốn là một học bá cố gắng, Amanda lấy danh tiếng thủ khoa văn khoa tiết kiệm thi vào Học viện Quản lý Quang Hoa Bắc Đại, sau khi tốt nghiệp lại thi đậu MBA Tư Thản Phúc, trong lúc học đại học liền làm trợ lý cho Bạch Hạ tiến vào tập đoàn Bạch Dực thực tập, hai người ăn ý và độ tín nhiệm hơn xa những người khác.
Bạch Hạ đứng ở trước cửa sổ sát đất hoạt động cổ cứng ngắc, Amanda đưa cho một ly sữa macchiato tăng gấp đôi: "Cảm ơn, cà phê tới đúng lúc, tôi đích xác cần nâng cao tinh thần chút." Bạch Hạ nhận lấy cà phê, nhẹ giọng gửi lời cảm ơn.
Bạch Hạ bình thường không uống cà phê, chỉ có ngẫu nhiên vào buổi sáng mất ngủ mới uống một ly nâng cao tinh thần.
"Cô có thể đi vào phòng nghỉ ngơi một chút." Amanda nói.
Bạch Hạ uống một ngụm cà phê lắc đầu: "Không cần, rảnh giúp tôi tra tình huống tài chính của Kiều gia, làm ước định toàn diện."
"Vâng, tổng giám đốc."
"Cô đi làm việc đi." Bạch Hạ một mình đứng trước cửa sổ trong đầu không biết đang suy nghĩ gì, yên lặng xuất thần.
Dưới lầu quanh năm có fan hâm mộ chờ đợi, một chiếc xe bảo mẫu quen thuộc xuất hiện trước mắt nàng, fan hâm mộ một loạt xông tới, xe chậm rãi lái vào garage tầng hầm. Bạch Hạ trở lại trước bàn làm việc tiếp tục xem văn bản tài liệu, An Nhất bật máy tính lên sau đó đăng nhập Microblogging.
"Tập đoàn Kiều Thức làm xong việc tổ chức họp báo trịnh trọng tạ lỗi, ước định sẽ dốc toàn lực bồi thường người nhà nạn nhân, còn quyên ra một triệu quỹ từ thiện, nói là sẽ nghiêm khắc truy cứu trách nhiệm vật liệu, bởi vì bọn họ thay xà đổi cột cung cấp vật liệu kém chất lượng nên mới tạo thành sự cố lần này, đẩy trách nhiệm của mình rất sạch sẽ, còn tạo nên một hình tượng xí nghiệp có lương tâm." An Nhất nói: "Còn có một số người đứng ra nói giúp bọn họ, nói những năm này Tập đoàn Kiều Thị làm rất nhiều công ích từ thiện, nói xin lỗi như vậy cũng coi như là có thành ý gì đó, xem ra chuyện này muốn cho qua như vậy."
Bạch Hạ nghe xong không có biểu lộ gì đặc biệt, nàng đã sớm nghĩ đến, muốn bằng chút chuyện như vậy mà làm sụp đổ một xí nghiệp lớn như vậy thì rất không có khả năng.
Trong phòng luyện tập tầng một dưới mặt đất, Kiều Hàn đổ mồ hôi như mưa quên thời gian cũng quên đi hết thảy phiền nhiễu bên ngoài, giờ phút này hắn là chân thật, hoàn toàn là hắn.
Bạch Hạ nhận được kế hoạch ra mắt nhóm nhạc mới của công ty, để xem tình hình luyện tập của các thực tập sinh, nàng xuống lầu dưới, vừa vặn đi ngang qua phòng luyện tập của Kiều Hàn, từ cửa sổ thấy được Kiều Hàn đang luyện tập, đây là lần đầu tiên nàng thấy Kiều Hàn khiêu vũ, giờ khắc này Kiều Hàn khác hẳn với Kiều Hàn mà nàng nhận biết trong những ngày này, không còn giống như một con thú cưng đáng yêu nữa, mà là một người đàn ông chân chính mị lực bùng nổ.
Mỗi một động tác dứt khoát, mỗi một lần xoay tròn nhảy vọt, từ ngón tay đến lọn tóc đều giống như đã tính toán qua bình thường hoàn mỹ.
Nhìn quen rồi Kiều Hàn nũng nịu giả ngây thơ, sợ ma sợ tối như một đứa trẻ, Bạch Hạ lúc này mới nhớ ra hắn vốn là một siêu cấp cự tinh, nhớ tới màn biểu diễn của Kiều Hàn trên tiệc tối từ thiện, mà đó lại là lần duy nhất Bạch Hạ xem Kiều Hàn biểu diễn.
"Thì ra ta vẫn chưa đủ hiểu rõ hắn." Bạch Hạ nhìn Kiều Hàn nhảy xong trọn một điệu nhảy rồi tự lẩm bẩm, quay người rời đi.
Trong phòng luyện tập, Kiều Hàn thở hồng hộc ngồi trên sàn nhà, Uông Tuấn đưa cho một cốc nước: "Ca, đã giữa trưa, nghỉ ngơi một lát rồi đi ăn cơm thôi." Kiều Hàn nhìn đồng hồ rồi gật đầu, hiện tại gọi đồ ăn ngoài có hơi muộn: "Được, cậu dẫn dancer đi nhà ăn ăn cơm đi, nhớ dùng tài khoản của ta."
"Vậy còn anh?"
"Ta còn có chút việc." Kiều Hàn đứng dậy, vừa lau mồ hôi vừa đi vào phòng tắm: "Một giờ rưỡi chiều tiếp tục luyện tập."
Hôm nay Bạch Hạ không mặc trang phục chính thức, chỉ mặc váy liền áo đơn giản, không có ai đi cùng, một mình lặng lẽ dò xét một vòng, xem xong tình hình của các thực tập sinh thì chuẩn bị ra về, thì gặp Amanda tìm đến.
"Ngự phủ đưa tới sushi mà ngài thích, đi ăn cơm thôi ạ." Bạch Hạ khẽ gật đầu, lên thang máy chuyên dụng của nàng, đến tầng một thì thang máy dừng lại, bên ngoài có chút ồn ào, dường như là có nghệ sĩ tới công ty, dẫn theo rất nhiều tùy tùng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận