Thì Ra Nàng Là Phú Bà À
Chương 53
Cuối cùng, lý trí vẫn chế ngự được sự xúc động, hắn quyết định làm rõ ràng xem nữ sinh kia thích mẫu nam sinh nào, rồi chủ động tiếp cận thì tốt hơn, nếu không hắn sợ sẽ phản tác dụng.
"Ngươi cảm thấy nàng sẽ thích kiểu nam sinh nào?" Kiều Hàn nằm trên ghế sofa ăn kem hỏi.
"Hả?" Uông Tuấn đảo mắt một vòng: "Ngươi nói là vị ở trên lầu kia à?"
"Nói thừa, không hỏi thì sao."
"Cái này... Nếu nàng hiện tại là bạn gái của Bạch Tổng, vậy ta đoán hẳn là nàng thích kiểu người như Bạch Tổng." Uông Tuấn cẩn thận đáp lời.
"Bạch Chỉ?" Kiều Hàn vừa nhắc tới hai chữ này liền cảm thấy bực bội: "Vậy ngươi nói Bạch Chỉ là kiểu người gì?"
"Bạch Tổng chính là kiểu tổng tài bá đạo lạnh lùng tiêu chuẩn trong tiểu thuyết và phim truyền hình đó." Uông Tuấn nói: "Kiểu người ít nói và nghiêm nghị ấy."
"Cho nên ý của ngươi là ta không đủ lạnh lùng và bá đạo, đúng không?" Kiều Hàn nghiêng đầu nhìn Uông Tuấn.
Uông Tuấn lặng lẽ nuốt nước miếng, khao khát sống sót khiến hắn điên cuồng lắc đầu: "Sao lại thế! Trong giới giải trí tuyệt đối không thể tìm được một nam minh tinh nào cao lãnh và bá đạo hơn ngươi."
Kiều Hàn không biết vì sao, luôn cảm thấy câu nói này không giống như đang khen hắn.
Bạch Hạ đang suy nghĩ xem nên đáp trả như thế nào thì điện thoại đột nhiên vang lên, nàng nhìn thì ra là anh trai Bạch Chỉ gọi đến.
"Anh à, có chuyện gì thế?"
"Ở Paris chơi có khỏe không?"
"Rất tốt ạ, ly cà phê này rất ngon." Bạch Hạ mở mắt nói dối.
"Vậy à? Hình như hôm qua có người thấy em xuất hiện gần một bệnh viện tư nhân." Bạch Chỉ đặt tập tài liệu trong tay xuống: "Còn lái chiếc xe bọ màu trắng kia nữa."
"À, hôm qua em mới từ Paris về, đi ngang qua chỗ đó thôi."
"Nếu về rồi sao không về nhà?"
"Vừa hay có một người bạn đến Bắc Kinh, nên em ở nhờ nhà bạn hai ngày, đợi bạn đi em sẽ về." Bạch Hạ nói với giọng điệu chậm rãi, nếu không quen nàng thì chắc chắn sẽ bị lừa.
"Thật không? Anh cứ tưởng em không có bạn ở trong nước chứ."
"Ừm, bạn em từ Pháp về cùng em."
"Vậy có muốn ra ngoài ăn bữa cơm không? Đến từ xa như vậy, thân là chủ nhà, anh nhất định phải chiêu đãi thật tốt."
"Không cần đâu, bạn em hơi ngại, em sẽ chiêu đãi bạn ấy thật tốt, không phiền anh phải bận tâm đâu." Bạch Hạ vừa nghe điện thoại, vừa tìm trên mạng hiệu ứng âm thanh chuông cửa: "Anh, nếu không có chuyện gì khác thì em ăn cơm đây, có người bấm chuông cửa, chắc là đồ ăn em gọi tới."
"Kiều Hàn đã ký hợp đồng với N-Star, dựa theo thỏa thuận trước đó của chúng ta, em định khi nào bắt đầu đến N-Star làm việc?"
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Tôi quên đặt bản nháp vào hộp lưu trữ rồi mới ra ngoài, thật là xấu hổ.
Chương 30: Viên bảo thạch thứ 30
Bạch Hạ nghe Bạch Chỉ nói thì giả vờ ngớ ngẩn: "Chúng ta có thỏa thuận như vậy à? Em hình như không nhớ rõ."
Bạch Chỉ dường như đã đoán trước Bạch Hạ sẽ nói như vậy: "Sợ em quên, nên anh vừa hay có ghi âm."
"Anh à, anh là ma quỷ à?" Bạch Hạ biết Bạch Chỉ hay ghi âm trong các cuộc họp, nhưng không ngờ ngay cả lúc ăn cơm với nàng mà anh cũng ghi âm.
"Như vậy đã coi là ma quỷ à? Nếu em không muốn thực hiện cam kết thì cũng không sao." Bạch Chỉ nói với giọng điệu hờ hững: "Anh thấy diện tích nhà hơi nhỏ, những đồ sưu tầm của em có lẽ sẽ không có chỗ để."
"Em chưa từng làm việc trong công ty giải trí, trực tiếp làm tổng giám đốc thì không phù hợp, em thấy có thể bắt đầu từ cơ sở." Bạch Hạ vừa nghe Bạch Chỉ uy hiếp bằng bộ sưu tập của mình thì lập tức đổi giọng.
"Vậy em muốn làm gì?" Bạch Chỉ hỏi.
"Làm gì cũng được, nhưng em yêu cầu có phòng làm việc riêng, không cần giao tiếp với người ngoài, không thể đi làm quá sớm nhưng phải tan làm sớm, thời gian phải tự do, nghỉ trưa phải dài, công việc không được quá nhiều và quá phức tạp, anh biết em rất ghét chuyện phiền phức, còn nữa em không muốn người khác biết em là em gái của anh, nếu có người đối xử đặc biệt với em, em sẽ rất khó chịu." Bạch Hạ đưa ra một loạt những yêu cầu cố tình gây sự, muốn cho Bạch Chỉ thấy khó mà rút lui.
Sau khi nghe xong, Bạch Chỉ đặt cặp văn kiện xuống, nở một nụ cười: "Được, anh sẽ sắp xếp một chút, sáng ngày kia anh sẽ phái trợ lý Vương đưa em đến công ty làm việc."
Sau khi cúp điện thoại, Bạch Hạ thở dài một hơi, lẩm bẩm: "Vốn tưởng rằng Kiều Hàn là một người rất khó đối phó, không ngờ dễ dàng bị tóm được như vậy." Nàng có chút thất vọng.
Ban đầu, điểm thiện cảm của Kiều Hàn trong lòng nàng tối đa là 100, hắn chắc khoảng 20, nhưng sau chuyện này đã biến thành điểm âm.
Kiều Hàn không ngờ rằng mình ngồi ở nhà, chưa làm gì cả, đã bị Bạch Hạ xếp vào danh sách những người đáng ghét.
Thật oan ức, vô cùng oan ức.
Vì cuộc điện thoại này, Bạch Hạ lập tức mất hứng với mọi chuyện trong game, nàng tắt máy tính, thay quần áo chuẩn bị đi thư giãn: "Tôi đi phòng gym, trong tủ lạnh có đồ ăn."
"Được." An tháo tai nghe xuống một bên.
Kiều Hàn ngồi cạnh cửa sổ sát đất trong phòng ngủ chơi khối rubic, sau khi ghép xong, ngước mắt nhìn xuống thì đột nhiên thấy một bóng dáng quen thuộc, nhỏ nhắn, nhưng hắn xác nhận đó chính là nữ thần của hắn. Nàng ngoài chiếc túi Tiểu Bạch quen thuộc còn đeo một chiếc túi lớn màu đen, phía trên hình như còn treo một bộ găng tay boxing.
"Uông Tuấn!" Kiều Hàn hô: "Ngươi đi xuống lầu canh ngay, sau khi nữ thần về, xem ba lô nàng đeo là của phòng gym nào!" Kiều Hàn không thể không khen ngợi sự nhanh trí của mình, đáng tiếc hắn phát hiện hơi muộn, nếu có thể sớm hơn một chút thì có thể đi theo nàng cùng đi.
Uông Tuấn khổ sở canh giữ ở dưới lầu, điện thoại hết pin mà vẫn không thấy Bạch Hạ về. Bụng kêu ọc ạch, sắp phải gặm tay đến nơi thì cuối cùng cũng thấy được bóng dáng chờ đợi bấy lâu.
Hắn giả vờ cùng Bạch Hạ đi lên thang máy, kết quả trên túi của Bạch Hạ không có tên phòng gym nào, ngược lại trong tay nàng lại cầm một nắm lớn xiên nướng khiến hắn suýt chút nữa thèm khóc, thơm quá đi.
"Ngươi cảm thấy nàng sẽ thích kiểu nam sinh nào?" Kiều Hàn nằm trên ghế sofa ăn kem hỏi.
"Hả?" Uông Tuấn đảo mắt một vòng: "Ngươi nói là vị ở trên lầu kia à?"
"Nói thừa, không hỏi thì sao."
"Cái này... Nếu nàng hiện tại là bạn gái của Bạch Tổng, vậy ta đoán hẳn là nàng thích kiểu người như Bạch Tổng." Uông Tuấn cẩn thận đáp lời.
"Bạch Chỉ?" Kiều Hàn vừa nhắc tới hai chữ này liền cảm thấy bực bội: "Vậy ngươi nói Bạch Chỉ là kiểu người gì?"
"Bạch Tổng chính là kiểu tổng tài bá đạo lạnh lùng tiêu chuẩn trong tiểu thuyết và phim truyền hình đó." Uông Tuấn nói: "Kiểu người ít nói và nghiêm nghị ấy."
"Cho nên ý của ngươi là ta không đủ lạnh lùng và bá đạo, đúng không?" Kiều Hàn nghiêng đầu nhìn Uông Tuấn.
Uông Tuấn lặng lẽ nuốt nước miếng, khao khát sống sót khiến hắn điên cuồng lắc đầu: "Sao lại thế! Trong giới giải trí tuyệt đối không thể tìm được một nam minh tinh nào cao lãnh và bá đạo hơn ngươi."
Kiều Hàn không biết vì sao, luôn cảm thấy câu nói này không giống như đang khen hắn.
Bạch Hạ đang suy nghĩ xem nên đáp trả như thế nào thì điện thoại đột nhiên vang lên, nàng nhìn thì ra là anh trai Bạch Chỉ gọi đến.
"Anh à, có chuyện gì thế?"
"Ở Paris chơi có khỏe không?"
"Rất tốt ạ, ly cà phê này rất ngon." Bạch Hạ mở mắt nói dối.
"Vậy à? Hình như hôm qua có người thấy em xuất hiện gần một bệnh viện tư nhân." Bạch Chỉ đặt tập tài liệu trong tay xuống: "Còn lái chiếc xe bọ màu trắng kia nữa."
"À, hôm qua em mới từ Paris về, đi ngang qua chỗ đó thôi."
"Nếu về rồi sao không về nhà?"
"Vừa hay có một người bạn đến Bắc Kinh, nên em ở nhờ nhà bạn hai ngày, đợi bạn đi em sẽ về." Bạch Hạ nói với giọng điệu chậm rãi, nếu không quen nàng thì chắc chắn sẽ bị lừa.
"Thật không? Anh cứ tưởng em không có bạn ở trong nước chứ."
"Ừm, bạn em từ Pháp về cùng em."
"Vậy có muốn ra ngoài ăn bữa cơm không? Đến từ xa như vậy, thân là chủ nhà, anh nhất định phải chiêu đãi thật tốt."
"Không cần đâu, bạn em hơi ngại, em sẽ chiêu đãi bạn ấy thật tốt, không phiền anh phải bận tâm đâu." Bạch Hạ vừa nghe điện thoại, vừa tìm trên mạng hiệu ứng âm thanh chuông cửa: "Anh, nếu không có chuyện gì khác thì em ăn cơm đây, có người bấm chuông cửa, chắc là đồ ăn em gọi tới."
"Kiều Hàn đã ký hợp đồng với N-Star, dựa theo thỏa thuận trước đó của chúng ta, em định khi nào bắt đầu đến N-Star làm việc?"
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Tôi quên đặt bản nháp vào hộp lưu trữ rồi mới ra ngoài, thật là xấu hổ.
Chương 30: Viên bảo thạch thứ 30
Bạch Hạ nghe Bạch Chỉ nói thì giả vờ ngớ ngẩn: "Chúng ta có thỏa thuận như vậy à? Em hình như không nhớ rõ."
Bạch Chỉ dường như đã đoán trước Bạch Hạ sẽ nói như vậy: "Sợ em quên, nên anh vừa hay có ghi âm."
"Anh à, anh là ma quỷ à?" Bạch Hạ biết Bạch Chỉ hay ghi âm trong các cuộc họp, nhưng không ngờ ngay cả lúc ăn cơm với nàng mà anh cũng ghi âm.
"Như vậy đã coi là ma quỷ à? Nếu em không muốn thực hiện cam kết thì cũng không sao." Bạch Chỉ nói với giọng điệu hờ hững: "Anh thấy diện tích nhà hơi nhỏ, những đồ sưu tầm của em có lẽ sẽ không có chỗ để."
"Em chưa từng làm việc trong công ty giải trí, trực tiếp làm tổng giám đốc thì không phù hợp, em thấy có thể bắt đầu từ cơ sở." Bạch Hạ vừa nghe Bạch Chỉ uy hiếp bằng bộ sưu tập của mình thì lập tức đổi giọng.
"Vậy em muốn làm gì?" Bạch Chỉ hỏi.
"Làm gì cũng được, nhưng em yêu cầu có phòng làm việc riêng, không cần giao tiếp với người ngoài, không thể đi làm quá sớm nhưng phải tan làm sớm, thời gian phải tự do, nghỉ trưa phải dài, công việc không được quá nhiều và quá phức tạp, anh biết em rất ghét chuyện phiền phức, còn nữa em không muốn người khác biết em là em gái của anh, nếu có người đối xử đặc biệt với em, em sẽ rất khó chịu." Bạch Hạ đưa ra một loạt những yêu cầu cố tình gây sự, muốn cho Bạch Chỉ thấy khó mà rút lui.
Sau khi nghe xong, Bạch Chỉ đặt cặp văn kiện xuống, nở một nụ cười: "Được, anh sẽ sắp xếp một chút, sáng ngày kia anh sẽ phái trợ lý Vương đưa em đến công ty làm việc."
Sau khi cúp điện thoại, Bạch Hạ thở dài một hơi, lẩm bẩm: "Vốn tưởng rằng Kiều Hàn là một người rất khó đối phó, không ngờ dễ dàng bị tóm được như vậy." Nàng có chút thất vọng.
Ban đầu, điểm thiện cảm của Kiều Hàn trong lòng nàng tối đa là 100, hắn chắc khoảng 20, nhưng sau chuyện này đã biến thành điểm âm.
Kiều Hàn không ngờ rằng mình ngồi ở nhà, chưa làm gì cả, đã bị Bạch Hạ xếp vào danh sách những người đáng ghét.
Thật oan ức, vô cùng oan ức.
Vì cuộc điện thoại này, Bạch Hạ lập tức mất hứng với mọi chuyện trong game, nàng tắt máy tính, thay quần áo chuẩn bị đi thư giãn: "Tôi đi phòng gym, trong tủ lạnh có đồ ăn."
"Được." An tháo tai nghe xuống một bên.
Kiều Hàn ngồi cạnh cửa sổ sát đất trong phòng ngủ chơi khối rubic, sau khi ghép xong, ngước mắt nhìn xuống thì đột nhiên thấy một bóng dáng quen thuộc, nhỏ nhắn, nhưng hắn xác nhận đó chính là nữ thần của hắn. Nàng ngoài chiếc túi Tiểu Bạch quen thuộc còn đeo một chiếc túi lớn màu đen, phía trên hình như còn treo một bộ găng tay boxing.
"Uông Tuấn!" Kiều Hàn hô: "Ngươi đi xuống lầu canh ngay, sau khi nữ thần về, xem ba lô nàng đeo là của phòng gym nào!" Kiều Hàn không thể không khen ngợi sự nhanh trí của mình, đáng tiếc hắn phát hiện hơi muộn, nếu có thể sớm hơn một chút thì có thể đi theo nàng cùng đi.
Uông Tuấn khổ sở canh giữ ở dưới lầu, điện thoại hết pin mà vẫn không thấy Bạch Hạ về. Bụng kêu ọc ạch, sắp phải gặm tay đến nơi thì cuối cùng cũng thấy được bóng dáng chờ đợi bấy lâu.
Hắn giả vờ cùng Bạch Hạ đi lên thang máy, kết quả trên túi của Bạch Hạ không có tên phòng gym nào, ngược lại trong tay nàng lại cầm một nắm lớn xiên nướng khiến hắn suýt chút nữa thèm khóc, thơm quá đi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận