Thì Ra Nàng Là Phú Bà À
Chương 48
Những người sau này phát hiện, "Không còn gì khác" Nhiễm Lạc không chỉ có giấy phép nhảy dù, giấy phép lặn biển, thậm chí còn là một tay đua xe chuyên nghiệp. Xin lỗi đại lão, chúng tôi sai rồi!
**Chương 27: Ván đấu thứ 27**
Kiều Hàn nhìn con giáp xác màu trắng rời đi, trong đầu nhớ lại lời nữ thần vừa nói, trên mặt nở nụ cười nhẹ nhàng lẩm bẩm: "Phải biết tên của nàng mới tính là bạn bè sao? Nhưng mà hắn đã biết rồi." Kiều Hàn trở về phòng làm việc của Diệp Tử Hạo, sau khi suy nghĩ nên làm gì để lấy lòng nữ thần một cách tự nhiên nhất, không gượng ép mà vẫn khiến người ta khó từ chối.
"Không ngờ Kiều đại công tử, người luôn chẳng thèm ngó ngàng tới phụ nữ, vậy mà cũng có ngày đơn phương yêu mến?" Kiều Hàn vừa bước vào phòng làm việc của Diệp Tử Hạo đã bị chọc quê không thương tiếc: "Cô nương kia căn bản không hề để ngươi vào mắt."
"Sao lại không? Nàng còn tự mình lái xe đưa ta đến, còn tặng ta một chiếc mũ." Kiều Hàn ngồi xuống ghế sofa, vuốt ve chiếc mũ trong tay: "Ngươi xem, trên mũ này còn có nhân vật hoạt hình mà ta thích nhất đấy."
Diệp Tử Hạo lắc đầu: "Ta thấy ngươi không phải bị cửa kẹp tay mà là bị kẹp đầu rồi. Ngươi bây giờ rõ ràng là biểu hiện thần trí không rõ. Nàng đã đưa ngươi đến thì tại sao không đưa ngươi về luôn? Còn chiếc mũ này, ta thấy chắc là do ngươi đội rồi nên nàng ghét bỏ, thuận tay cho ngươi thôi."
"Ngươi nói bậy, không phải như vậy." Kiều Hàn mạnh miệng nói: "Nàng đã từng vì ta vung tay mấy triệu đấy."
Mặc dù Bạch Chỉ đã nhanh chóng gỡ hot search liên quan đến Bạch Hạ trên tiệc từ thiện, nhưng Diệp Tử Hạo vẫn thấy tin "Nữ tử thần bí tranh giành tình nhân với Vương Gia tiểu thư, vung tiền triệu đô": "Tỉnh táo lại đi, ta thấy nàng đơn thuần chỉ vì hộp băng kia thôi."
Vừa nhắc đến hộp băng, Kiều Hàn liền nhớ đến lời Uông Tuấn trước đó, Bạch Hạ có thể vì Bạch Chỉ mới vung tiền mua hộp băng, tâm tình lập tức trở nên tồi tệ: "Không, nàng là vì ta, dù bây giờ không phải thì sớm muộn cũng sẽ là."
"Được, ngươi nói gì cũng đúng." Diệp Tử Hạo lười tranh cãi vấn đề nhàm chán này với Kiều Hàn, hắn biết có tranh cũng không thắng được, Kiều Hàn đã quyết định chuyện gì thì dù tám thớt ngựa, chính là tám mươi con ngựa cũng không kéo lại được.
Diệp Tử Hạo tiếp tục làm việc, rất lâu sau ngẩng đầu lên, phát hiện Kiều Hàn vẫn còn trên ghế sofa: "Sao ngươi còn chưa đi?"
"Ra ngoài gấp quá, không mang điện thoại với ví tiền."
Diệp Tử Hạo thở dài, lấy 500 tệ từ trong ví đưa cho Kiều Hàn: "Không có tiền thì nói sớm đi."
"Cái gì mà không có tiền? Ta chỉ là không mang tiền thôi, tiểu gia ta có mấy trăm triệu đấy, được chưa." Kiều Hàn nhận tiền, cầm lấy mũ: "Cho ta mượn hai ngàn tệ đi, về rồi trả lại ngươi."
"Ngươi muốn bắt xe đi Nội Mông à?" Diệp Tử Hạo cạn lời, nhưng vẫn đưa tiền cho Kiều Hàn: "Ngươi may mắn đấy, ta vừa lấy tiền quỹ xong."
"Ta không đi Nội Mông, ta muốn đi mua hoa." Kiều Hàn đội mũ che kín mặt, xoay người rời khỏi phòng làm việc của Diệp Tử Hạo.
Bắt xe về đến khu dân cư, Kiều Hàn tìm một tiệm hoa mua một bó hoa, còn cố ý viết một tấm thiệp, trên đó ghi "Tặng Hạ Bạch".
Kiều Hàn mang hoa hồng về nhà, vừa xuống thang máy đã gặp Uông Tuấn.
"Ôi trời, ca, anh đi đâu vậy? Em tìm anh cả buổi, chỗ nào cũng không thấy bóng người, gọi điện cũng không nghe máy, em còn tưởng anh bị bắt cóc! Em suýt chút nữa đã báo cảnh s·á·t rồi." Uông Tuấn nhìn thấy Kiều Hàn thì thở phào nhẹ nhõm.
"Điện thoại để ở phòng ngủ sạc pin nên không mang."
"Ôi, anh Hàn của em ơi, làm ơn đi ra ngoài nhớ mang điện thoại được không? Không thì nói với em một tiếng cũng được, còn chuyện mua hoa này giao cho em là được rồi, cần gì phải tự mình đi một chuyến chứ?" Uông Tuấn muốn giúp Kiều Hàn cầm hoa, Kiều Hàn trừng mắt liếc hắn.
"Hoa không cần ngươi quan tâm, tìm cho ta cái túi chườm đá đi." Kiều Hàn nói, hoa mà hắn muốn tặng cho nữ thần sao có thể để người khác chạm vào.
"Túi chườm đá?" Uông Tuấn nghĩ nghĩ: "Hình như trong tủ lạnh nhà em không có thứ này."
"Vậy thì ra ngoài mua cho ta mấy cây kem về đây." Kiều Hàn nói: "Còn có trứng gà nữa."
"Ca, kem với trứng gà là phương pháp ăn mới nhất năm nay à?"
Kiều Hàn dùng ánh mắt như thiểu năng trí tuệ nhìn Uông Tuấn: "Ta bị sưng tay nên muốn chườm đá!"
"Trời ơi, Hàn Ca, tay anh sao vậy! Có cần đến bệnh viện không!"
"Không cần, đừng lằng nhằng nữa, nhanh đi đi." Kiều Hàn lách qua Uông Tuấn về nhà, soi gương chỉnh lại vẻ ngoài một chút, xác định mình bây giờ vô cùng hoàn hảo, vẫn không quên xịt nước hoa, sau đó mới đi đến trước cửa nhà Bạch Hạ, nhấn chuông cửa.
Bạch Hạ từ bệnh viện trở về nhà liền vùi đầu vào trò chơi, tiếp tục những việc chưa hoàn thành hôm qua. Đêm qua vì chuyện của Kiều Hàn, công cuộc tẩy luyện của nàng chỉ hoàn thành được một nửa.
Đến khi món trang bị cuối cùng cũng được tinh luyện đến cấp 15, Bạch Hạ lấy hết những vật liệu quý giá mà mình đã cất trong kho bang hội ra, sau đó chọn rời bang.
Lúc trước, nàng chọn gia nhập bang phái này vì đây là bang phái duy nhất đạt cấp tối đa vào thời điểm đó. Bang phái cấp tối đa có rất nhiều phúc lợi, ví dụ như phí tinh luyện và sửa chữa vũ khí sẽ rẻ hơn 20%; dùng cống hiến bang hội có thể đổi được rất nhiều tài liệu quý giá và đan dược phụ trợ; thăng cấp còn được thêm kinh nghiệm, vân vân.
Bạch Hạ vừa rời khỏi bang phái "Phong Vân Thiên Hạ" thì chuông cửa vang lên.
Bạch Hạ ra mở cửa, thấy Kiều Hàn: "Có chuyện gì?" Nàng vừa mở cửa đã ngửi thấy mùi nước hoa Cổ Long nồng nặc trên người Kiều Hàn. Nàng nhíu mũi, nàng từ trước đến giờ không dùng nước hoa, đặc biệt là ghét mùi Cổ Long của đàn ông.
"Ta đến cảm ơn ngươi hôm nay đã đưa ta đến bệnh viện." Kiều Hàn lấy bó hoa từ phía sau lưng ra: "Ngươi nói biết tên của ngươi thì chúng ta sẽ là bạn bè, vậy thân là bạn bè, ta có thể mời ngươi ăn tối không?"
Bạch Hạ khẽ nhíu mày, nhận bó hoa hồng từ tay Kiều Hàn, liếc qua tấm thiệp rồi đưa trả lại: "Ngươi có thể đã đưa nhầm người, ta không phải Hạ Bạch. Ta còn có việc phải bận, tạm biệt."
**Chương 27: Ván đấu thứ 27**
Kiều Hàn nhìn con giáp xác màu trắng rời đi, trong đầu nhớ lại lời nữ thần vừa nói, trên mặt nở nụ cười nhẹ nhàng lẩm bẩm: "Phải biết tên của nàng mới tính là bạn bè sao? Nhưng mà hắn đã biết rồi." Kiều Hàn trở về phòng làm việc của Diệp Tử Hạo, sau khi suy nghĩ nên làm gì để lấy lòng nữ thần một cách tự nhiên nhất, không gượng ép mà vẫn khiến người ta khó từ chối.
"Không ngờ Kiều đại công tử, người luôn chẳng thèm ngó ngàng tới phụ nữ, vậy mà cũng có ngày đơn phương yêu mến?" Kiều Hàn vừa bước vào phòng làm việc của Diệp Tử Hạo đã bị chọc quê không thương tiếc: "Cô nương kia căn bản không hề để ngươi vào mắt."
"Sao lại không? Nàng còn tự mình lái xe đưa ta đến, còn tặng ta một chiếc mũ." Kiều Hàn ngồi xuống ghế sofa, vuốt ve chiếc mũ trong tay: "Ngươi xem, trên mũ này còn có nhân vật hoạt hình mà ta thích nhất đấy."
Diệp Tử Hạo lắc đầu: "Ta thấy ngươi không phải bị cửa kẹp tay mà là bị kẹp đầu rồi. Ngươi bây giờ rõ ràng là biểu hiện thần trí không rõ. Nàng đã đưa ngươi đến thì tại sao không đưa ngươi về luôn? Còn chiếc mũ này, ta thấy chắc là do ngươi đội rồi nên nàng ghét bỏ, thuận tay cho ngươi thôi."
"Ngươi nói bậy, không phải như vậy." Kiều Hàn mạnh miệng nói: "Nàng đã từng vì ta vung tay mấy triệu đấy."
Mặc dù Bạch Chỉ đã nhanh chóng gỡ hot search liên quan đến Bạch Hạ trên tiệc từ thiện, nhưng Diệp Tử Hạo vẫn thấy tin "Nữ tử thần bí tranh giành tình nhân với Vương Gia tiểu thư, vung tiền triệu đô": "Tỉnh táo lại đi, ta thấy nàng đơn thuần chỉ vì hộp băng kia thôi."
Vừa nhắc đến hộp băng, Kiều Hàn liền nhớ đến lời Uông Tuấn trước đó, Bạch Hạ có thể vì Bạch Chỉ mới vung tiền mua hộp băng, tâm tình lập tức trở nên tồi tệ: "Không, nàng là vì ta, dù bây giờ không phải thì sớm muộn cũng sẽ là."
"Được, ngươi nói gì cũng đúng." Diệp Tử Hạo lười tranh cãi vấn đề nhàm chán này với Kiều Hàn, hắn biết có tranh cũng không thắng được, Kiều Hàn đã quyết định chuyện gì thì dù tám thớt ngựa, chính là tám mươi con ngựa cũng không kéo lại được.
Diệp Tử Hạo tiếp tục làm việc, rất lâu sau ngẩng đầu lên, phát hiện Kiều Hàn vẫn còn trên ghế sofa: "Sao ngươi còn chưa đi?"
"Ra ngoài gấp quá, không mang điện thoại với ví tiền."
Diệp Tử Hạo thở dài, lấy 500 tệ từ trong ví đưa cho Kiều Hàn: "Không có tiền thì nói sớm đi."
"Cái gì mà không có tiền? Ta chỉ là không mang tiền thôi, tiểu gia ta có mấy trăm triệu đấy, được chưa." Kiều Hàn nhận tiền, cầm lấy mũ: "Cho ta mượn hai ngàn tệ đi, về rồi trả lại ngươi."
"Ngươi muốn bắt xe đi Nội Mông à?" Diệp Tử Hạo cạn lời, nhưng vẫn đưa tiền cho Kiều Hàn: "Ngươi may mắn đấy, ta vừa lấy tiền quỹ xong."
"Ta không đi Nội Mông, ta muốn đi mua hoa." Kiều Hàn đội mũ che kín mặt, xoay người rời khỏi phòng làm việc của Diệp Tử Hạo.
Bắt xe về đến khu dân cư, Kiều Hàn tìm một tiệm hoa mua một bó hoa, còn cố ý viết một tấm thiệp, trên đó ghi "Tặng Hạ Bạch".
Kiều Hàn mang hoa hồng về nhà, vừa xuống thang máy đã gặp Uông Tuấn.
"Ôi trời, ca, anh đi đâu vậy? Em tìm anh cả buổi, chỗ nào cũng không thấy bóng người, gọi điện cũng không nghe máy, em còn tưởng anh bị bắt cóc! Em suýt chút nữa đã báo cảnh s·á·t rồi." Uông Tuấn nhìn thấy Kiều Hàn thì thở phào nhẹ nhõm.
"Điện thoại để ở phòng ngủ sạc pin nên không mang."
"Ôi, anh Hàn của em ơi, làm ơn đi ra ngoài nhớ mang điện thoại được không? Không thì nói với em một tiếng cũng được, còn chuyện mua hoa này giao cho em là được rồi, cần gì phải tự mình đi một chuyến chứ?" Uông Tuấn muốn giúp Kiều Hàn cầm hoa, Kiều Hàn trừng mắt liếc hắn.
"Hoa không cần ngươi quan tâm, tìm cho ta cái túi chườm đá đi." Kiều Hàn nói, hoa mà hắn muốn tặng cho nữ thần sao có thể để người khác chạm vào.
"Túi chườm đá?" Uông Tuấn nghĩ nghĩ: "Hình như trong tủ lạnh nhà em không có thứ này."
"Vậy thì ra ngoài mua cho ta mấy cây kem về đây." Kiều Hàn nói: "Còn có trứng gà nữa."
"Ca, kem với trứng gà là phương pháp ăn mới nhất năm nay à?"
Kiều Hàn dùng ánh mắt như thiểu năng trí tuệ nhìn Uông Tuấn: "Ta bị sưng tay nên muốn chườm đá!"
"Trời ơi, Hàn Ca, tay anh sao vậy! Có cần đến bệnh viện không!"
"Không cần, đừng lằng nhằng nữa, nhanh đi đi." Kiều Hàn lách qua Uông Tuấn về nhà, soi gương chỉnh lại vẻ ngoài một chút, xác định mình bây giờ vô cùng hoàn hảo, vẫn không quên xịt nước hoa, sau đó mới đi đến trước cửa nhà Bạch Hạ, nhấn chuông cửa.
Bạch Hạ từ bệnh viện trở về nhà liền vùi đầu vào trò chơi, tiếp tục những việc chưa hoàn thành hôm qua. Đêm qua vì chuyện của Kiều Hàn, công cuộc tẩy luyện của nàng chỉ hoàn thành được một nửa.
Đến khi món trang bị cuối cùng cũng được tinh luyện đến cấp 15, Bạch Hạ lấy hết những vật liệu quý giá mà mình đã cất trong kho bang hội ra, sau đó chọn rời bang.
Lúc trước, nàng chọn gia nhập bang phái này vì đây là bang phái duy nhất đạt cấp tối đa vào thời điểm đó. Bang phái cấp tối đa có rất nhiều phúc lợi, ví dụ như phí tinh luyện và sửa chữa vũ khí sẽ rẻ hơn 20%; dùng cống hiến bang hội có thể đổi được rất nhiều tài liệu quý giá và đan dược phụ trợ; thăng cấp còn được thêm kinh nghiệm, vân vân.
Bạch Hạ vừa rời khỏi bang phái "Phong Vân Thiên Hạ" thì chuông cửa vang lên.
Bạch Hạ ra mở cửa, thấy Kiều Hàn: "Có chuyện gì?" Nàng vừa mở cửa đã ngửi thấy mùi nước hoa Cổ Long nồng nặc trên người Kiều Hàn. Nàng nhíu mũi, nàng từ trước đến giờ không dùng nước hoa, đặc biệt là ghét mùi Cổ Long của đàn ông.
"Ta đến cảm ơn ngươi hôm nay đã đưa ta đến bệnh viện." Kiều Hàn lấy bó hoa từ phía sau lưng ra: "Ngươi nói biết tên của ngươi thì chúng ta sẽ là bạn bè, vậy thân là bạn bè, ta có thể mời ngươi ăn tối không?"
Bạch Hạ khẽ nhíu mày, nhận bó hoa hồng từ tay Kiều Hàn, liếc qua tấm thiệp rồi đưa trả lại: "Ngươi có thể đã đưa nhầm người, ta không phải Hạ Bạch. Ta còn có việc phải bận, tạm biệt."
Bạn cần đăng nhập để bình luận