Thì Ra Nàng Là Phú Bà À

Chương 115

An Nhất tháo một bên tai nghe xuống, vừa điều khiển nhân vật trong trò chơi vừa nói: “Ta thấy quà tặng trên 200 tệ đã là rất quý rồi. Theo số liệu thống kê, thu nhập công khai 5 năm gần đây của Kiều Hàn vào khoảng 1,5 đến 2 trăm triệu, bình quân mỗi ngày công ty có thể nhận được trên trăm món quà từ fan hâm mộ khắp nơi trên thế giới gửi đến cho hắn, nên thật ra ngươi tặng cái gì cũng không quan trọng lắm đâu.” Bạch Hạ cảm thấy mình hỏi một câu hỏi ngu ngốc.
Nhưng sau đó An Nhất lại nói: “Bất quá chỉ cần là ngươi tự tay chọn, thì một món quà 20 tệ thôi hắn cũng sẽ rất thích.” Nghe xong lời An Nhất nói, Bạch Hạ nhìn vào văn bản tài liệu mà chẳng hiểu gì, nhìn đồng hồ thấy đã gần bốn giờ chiều, Kiều Hàn giờ chắc đang ở phòng luyện tập tập buổi cuối. Nghĩ đến việc Kiều Hàn mỗi ngày thay đổi các loại món điểm tâm ngọt cho cô, Bạch Hạ cảm thấy việc để người khác mua quà sinh nhật cho hắn thật sự không ổn lắm.
“Ta ra ngoài, chắc là sẽ về trước khi tan làm, nếu không về kịp thì cứ bảo lái xe đưa ngươi về trước nhé.” Bạch Hạ nói.
“Được.” An Nhất đáp, nhưng trước khi Bạch Hạ ra khỏi cửa đột nhiên mở miệng: “Fan của Kiều Hàn nói hắn thích màu đỏ.” Bạch Hạ khựng lại một chút, cô có nói là muốn mua quà cho Kiều Hàn đâu?
“Ta vừa định ra ngoài, quà ta tự mua, hoa thì hoa hồng đỏ.” Bạch Hạ bước ra khỏi văn phòng nói với Amanda: “Phòng ăn đặt xong chưa?”
“Đã liên hệ W&S tửu điếm rồi, nhà hàng Tây trên tầng cao nhất đã thanh tràng để dành cho ngài.”
“Tốt.” Bạch Hạ khẽ gật đầu, mang theo hai vệ sĩ rời khỏi N-Star, đi theo chỉ dẫn đến con đường đắt đỏ nhất Kinh Thành. Ở đây toàn là cửa hàng độc quyền của các nhãn hiệu xa xỉ lớn, Bạch Hạ thấy không ít áp phích của Kiều Hàn.
Bạch Hạ bình thường không hay tặng quà cho người khác, nhưng một khi đã tặng quà, thì nhất định phải là thứ mà người nhận thích, nhưng cô đột nhiên phát hiện, mình chỉ biết Kiều Hàn sợ gì và ghét gì, còn Kiều Hàn thích gì, thì cô thật sự không rõ. Vì từ trước đến nay, Kiều Hàn đều là theo sở thích của cô mà chiều theo.
Thế là Bạch Hạ chỉ có thể dựa vào trí tuệ của quảng đại quần chúng trên Baidu, nhưng xem xong mới thấy hình như cũng không có tác dụng gì. Bật lửa? Kiều Hàn hình như không hút thuốc. Giày bóng rổ phiên bản giới hạn? Không biết cỡ chân của Kiều Hàn. Dao cạo râu liệu có quá xoàng xĩnh không?
Cuối cùng, Bạch Hạ xoắn xuýt giữa việc nên tặng đồng hồ hay là một đôi bông tai hồng ngọc, cuối cùng Bạch Hạ quyết định không cần xoắn xuýt nữa, tặng cả hai.
Bạch Hạ đi vào một cửa hàng độc quyền đồng hồ Thụy Sĩ, tất cả đồng hồ ở tiệm này đều có giá từ sáu chữ số trở lên, khách hàng trong tiệm không nhiều lắm, ngoài Bạch Hạ ra còn có hai nhóm khách, một người đàn ông trung niên bụng phệ cùng một cô gái trẻ xinh đẹp, một người phụ nữ đeo kính đen cùng một cậu bé đeo cặp sách.
Sau khi Bạch Hạ đi vào, cô nhanh chóng dạo một vòng trong tiệm, cuối cùng để ý đến một chiếc đồng hồ thuộc hệ liệt bậc thầy nghệ thuật. Cùng lúc đó, người phụ nữ đeo kính râm kia cũng để ý đến chiếc đồng hồ này.
"Là tôi thấy trước." Dương Dĩnh Nhiên nhìn Bạch Hạ qua cặp kính râm, giọng nói mang theo vài phần ngạo khí.
Bạch Hạ cũng đeo kính đen, nhưng không hề nhìn Dương Dĩnh Nhiên, cô liếc qua giá, chiếc đồng hồ này mới có hơn một triệu, không được, quá rẻ. Nancy nói là quà tặng nhất định phải đắt tiền.
"Đưa cho tôi xem chiếc đồng hồ đắt nhất trong tiệm của các người đi." Bạch Hạ nói thẳng với nhân viên.
Nhân viên nọ đã quan sát Bạch Hạ từ khi cô bước vào, từ khí chất đến trang phục đều cho thấy đây là một người phụ nữ thành công, lại thêm hai người tùy tùng kia, hẳn là một khách hàng lớn. Thế là không chút do dự, cô ta dùng nụ cười tiêu chuẩn tám chiếc răng đưa Bạch Hạ vào phòng VIP, quản lý cửa hàng rất nhanh lấy ra từ trong két sắt một chiếc đồng hồ màu đen thuộc hệ liệt truyền thừa.
Bạch Hạ liếc mắt một cái rồi ra hiệu cho quản lý cửa hàng ngừng giới thiệu: “Tôi muốn màu đỏ.” Rất nhanh sau đó đổi một chiếc đồng hồ hệ liệt truyền tập khác: "Chiếc đồng hồ này dùng vàng hồng 18K và kính sapphire, dây đeo làm từ da cá sấu Mississippi, có ba mươi viên đá quý, 457 linh kiện, có thể trữ cót được 336 giờ.” Quản lý thao thao bất tuyệt giới thiệu, nhưng bị Bạch Hạ vô tình cắt ngang: "Đây là chiếc đồng hồ màu đỏ đắt nhất trong tiệm của các người phải không?"
"Đúng vậy ạ."
"Được, gói lại giúp tôi đi, là để tặng người, gói đẹp mắt một chút.” Bạch Hạ nhận lấy chiếc túi từ tay vệ sĩ, lấy ra một tấm hắc kim đưa tới.
Quản lý cửa hàng khi nhìn thấy tấm hắc kim thì cung kính dùng hai tay nhận lấy: "Thưa quý cô, sau này nếu ngài có bất kỳ nhu cầu gì có thể gọi trực tiếp đến đường dây nóng khách quý của chúng tôi, chúng tôi có thể phục vụ riêng."
Bạch Hạ thuận miệng đáp lại một tiếng, quẹt thẻ xong, Bạch Hạ dẫn theo hai vệ sĩ rời khỏi cửa hàng. Sau khi họ ra ngoài, nhân viên phục vụ bên trong không nhịn được nói: "Đây mới đúng là người có tiền thực sự, mua đồ còn chẳng thèm hỏi giá, cứ thế quẹt thẻ rồi mang đi." Ra khỏi cửa, Bạch Hạ ngẫm nghĩ một chút: "Chỉ tặng một cái đồng hồ có vẻ hơi keo kiệt không?"
"Ở đây có một tiệm trang sức." Hai người vệ sĩ này đi theo Bạch Hạ từ khi cô học nghiên cứu sinh ở Mỹ, đối với tính cách của cô khá hiểu rõ, cho nên không nói nhiều lời mà cứ để cô mua là tốt nhất.
Cuối cùng, Bạch Hạ lại mua một đôi khuy măng sét bằng hồng ngọc, khẽ gật đầu: "Ừm, có đôi có cặp." Bạch Hạ nhìn đồng hồ thấy đã gần sáu giờ, cô gọi một cuộc điện thoại cho Kiều Hàn: "Đang ở đâu đấy?"
Kiều Hàn thở hổn hển nói: "Em đang ở phòng tập, vừa kết thúc luyện tập, có phải là muốn hẹn em ăn cơm không?"
"Ừm, nửa tiếng nữa tôi chờ cậu ở bãi đỗ xe công ty." Hiện giờ tuy là giờ cao điểm buổi tối, nhưng chỗ này cách công ty của bọn họ cũng không xa.
Kiều Hàn nhận được điện thoại của Bạch Hạ thì lòng tràn đầy vui vẻ chuẩn bị đi rửa mặt thay quần áo, Uông Tuấn chặn anh lại nói: "Ca, điện thoại của Dương Tả."
Kiều Hàn chẳng thèm nhìn nói thẳng: "Nói là tôi không có ở đây." Kiều Hàn nhanh chóng tắm rửa thay quần áo, từng phút từng giây không chậm trễ đi đến hầm để xe, lúc này xe của Bạch Hạ chậm rãi lái vào.
"Hạ Hạ, chúng ta đi đâu?" Kiều Hàn ngồi lên xe, như một đứa trẻ hưng phấn.
"Khách sạn." Nghe xong, hai mắt Kiều Hàn bốc lên ánh sáng rực rỡ, giọng nói nhỏ nhẹ: "Hạ Hạ, em muốn dẫn anh đi khách sạn làm gì vậy?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận