Thì Ra Nàng Là Phú Bà À

Chương 118

"Kiều Hàn hôm nay không phải muốn mở tiệc sinh nhật sao?" Kiều Minh Mặc đứng trước cửa sổ khách sạn, nhìn đám người tấp nập ra vào, không khỏi nói: "Vậy hôm nay cứ từ từ tung hết những cái 'hắc liệu' kia của hắn ra đi, nhớ kỹ phải sớm gửi đồ cho mấy em kỹ nữ kia." Vừa tắm xong bước ra, Mộ Tuyết Thấm vừa ra khỏi cửa phòng tắm đã nghe thấy giọng của Kiều Minh Mặc, trong lòng suy nghĩ lung tung. Sau khi Kiều Minh Mặc cúp điện thoại, nàng giả bộ như không biết gì mà đi ra.
"Minh Mặc, lát nữa chúng ta đi đâu chơi?" Mộ Tuyết Thấm khoác tay lên cánh tay Kiều Minh Mặc.
"Hôm nay anh có chút việc bận, lát nữa ăn cơm xong em tự về nhà trước nhé." Kiều Minh Mặc khẽ hôn lên trán Mộ Tuyết Thấm: "Đi thôi." Lần này hai người đến sảnh ăn trưa của tửu điếm W&S. Ăn được một nửa, Kiều Minh Mặc thanh toán rồi cáo việc rời đi. Chẳng bao lâu sau, một bóng dáng quen thuộc lọt vào mắt Mộ Tuyết Thấm.
Vì chuyện game, hôm nay An Nhất đến khách sạn tìm Mộ Thiển. Đến trưa, Mộ Thiển mặt dày mày dạn đòi ăn cơm cùng An Nhất, thế là cả hai đến sảnh ăn trưa của khách sạn. Họ tùy tiện tìm một chỗ ngồi, vô tình lại ngay sau lưng Mộ Tuyết Thấm.
Gọi món xong, An Nhất buồn chán lướt Microblogging, không để ý đến Mộ Thiển luyên thuyên. Sau đó, cô lướt thấy tin tức về Kiều Hàn, nhìn xuống phía dưới thì thấy vài bình luận có vẻ không đúng lắm.
"Cậu xem gì mà nhíu mày vậy?" Mộ Thiển hỏi.
"Không có gì, cậu với Kiều Hàn hình như quen nhau lắm, có phải hắn đắc tội ai không?" An Nhất hỏi.
"Tớ với hắn lạ gì đâu." Mộ Thiển kiên quyết phủ nhận: "Trong giới giải trí đắc tội người khác chẳng dễ như trở bàn tay à, hắn hot như vậy, muốn hắn ngã ngựa chắc chắn nhiều người lắm."
"Nhưng mà người biết chuyện hồi bé của hắn đâu có nhiều, cậu không phải là bạn cùng bàn hồi tiểu học của hắn sao? Mấy chuyện này là thật à?" An Nhất đưa điện thoại đến trước mặt Mộ Thiển.
Lần đầu tiên Mộ Thiển chú ý không phải là tin tức, mà là điện thoại của An Nhất: "Lạy tổ tông, giờ là năm nào tháng nào rồi mà cậu còn dùng cái điện thoại gì thế, dày cộp như cục gạch ấy, phát lương cho cậu rồi mà đến cái điện thoại cũng không đổi nổi hả?"
"Điện thoại dùng vẫn tốt, không cần đổi." An Nhất nhíu mày: "Trả cho tớ."
"Chờ chút, tớ còn chưa xem tin tức đâu, Kiều Hàn sao rồi?"
"Lại bị người taaa bịa đặt, tớ cảm giác gần đây có người đang nhắm vào hắn, trước kia hắn cũng hot, nhưng đâu có nhiều tin đồn như vậy." An Nhất thu lại cái điện thoại "cổ" của mình.
"Đó là đắc tội với người, phạm Thái Tuế thôi." Mộ Thiển thờ ơ: "Với cái tính cách của hắn, không đắc tội người mới lạ."
"Đồ ăn có gói mang về được không, tớ phải về sớm một chút tra xem." An Nhất nói.
"Ôi dào, cậu không cần phải vì chuyện của Kiều Hàn mà phiền phức vậy đâu, hắn có công ty với cả đoàn đội riêng, đâu cần cậu quan tâm." Mộ Thiển nói.
"Tớ không phải vì hắn, là Bạch Hạ." An Nhất liếc Mộ Thiển: "Cậu ăn đi, tớ đi trước."
"Ấy, chờ chút, có thể gói mang về, tớ đưa cậu về!" Mộ Thiển vội vàng đứng lên định đuổi theo, lại bị người đột ngột ngăn lại.
"Làm gì đấy? Cậu chắn đường tớ, tránh ra." Mộ Thiển nhìn Mộ Tuyết Thấm, vẻ mặt không vui.
"Tôi có chuyện muốn nói với cô, cô chắc chắn sẽ thấy hứng thú." Mộ Tuyết Thấm đánh giá Mộ Thiển từ trên xuống dưới: "Xin lỗi, tôi thực sự không hứng thú với loại con gái như cô."
Mộ Tuyết Thấm cắn môi một cái: "Không phải liên quan đến tôi, mà là liên quan đến Kiều Hàn."
Bước chân Mộ Thiển khựng lại: "Kiều Hàn?"
"Ừ." Mộ Tuyết Thấm vội vàng gật đầu: "Tôi biết ai đang hãm hại Kiều Hàn, vấn đề này một hai câu nói không rõ được. Tôi thấy bây giờ cô có vẻ đang rất vội, hay là chúng ta cứ lưu số điện thoại với Wechat đi, đợi khi nào cô rảnh tôi sẽ từ từ nói cho cô."
Mộ Thiển nhìn chằm chằm Mộ Tuyết Thấm, lấy điện thoại ra, mở mã QR Wechat: "Tốt nhất là cô đừng có gạt tôi."
"Đương nhiên sẽ không." Mộ Tuyết Thấm vội vàng quét mã.
Đưa An Nhất về đến nhà trong khu Ngôi Sao Thế Kỷ, An Nhất phát hiện trong nhà chỉ có người giúp việc: "Bạch Hạ ra ngoài rồi ạ?"
"Dạ vâng, tiểu thư vừa mới đi." An Nhất khẽ gật đầu, đi theo phía sau là Mộ Thiển thở hồng hộc: "An Nhất, tớ biết ai đang nhắm vào Kiều Hàn rồi."
"Ai?"
"Cái này á, cậu chờ tớ một chút, tớ hỏi giúp cậu ngay." Mộ Thiển lấy điện thoại ra, bấm chấp nhận lời mời kết bạn của Mộ Tuyết Thấm: "Là ai?"
Mộ Tuyết Thấm thấy tin nhắn của Mộ Thiển, nhưng không vội trả lời: "Tôi muốn sơn móng tay màu này."
An Nhất ngồi trên ghế sofa chờ Mộ Thiển trả lời, đợi gần nửa tiếng cũng không thấy ai đáp, đành lẳng lặng về phòng mình, bật máy tính lên bắt đầu tra.
Mộ Thiển thầm mắng Mộ Tuyết Thấm trong lòng cả trăm lần, đang định bụng có nên cho ả đàn bà này vào sổ đen hay không thì Mộ Tuyết Thấm trả lời: "Xin lỗi nha, vừa nãy đang lái xe không thấy được."
Mộ Thiển: "Vậy rốt cuộc là ai đang nhắm vào Kiều Hàn?"
Mộ Tuyết Thấm: "Cái này á, ta có thể nói cho ngươi biết, nhưng việc này đối với ta cũng rất nguy hiểm, ngươi có định bồi thường gì cho ta không?"
Mộ Thiển: "Cô muốn bao nhiêu tiền?"
Mộ Tuyết Thấm: "Tôi trông giống loại con gái thiếu tiền lắm hả? Lần sau mời tôi một bữa cơm là được rồi, ăn gì cũng được."
Mộ Thiển: "Được, vậy cô nói đi."
Mộ Tuyết Thấm hơi nhíu mày: "Một lời đã định nhé, nam tử hán đại trượng phu nhất ngôn ký xuất tứ mã nan truy."
Mộ Thiển: "Được rồi, cô mau nói đi."
Mộ Tuyết Thấm nhẹ nhàng gửi đến ba chữ: "Kiều Minh Mặc."
Sau khi thấy, Mộ Thiển tỏ vẻ "quả là thế", quả nhiên chỉ có loại cháu con rùa như Kiều Minh Mặc mới nghĩ ra được phương pháp bỉ ổi như vậy.
Có được thông tin mình muốn, Mộ Thiển vội vàng chạy đi tìm An Nhất: "An Nhất, tớ biết ai làm rồi, là Kiều Minh Mặc, thằng nhãi này từ nhỏ đã không ưa Kiều Hàn, ghen ăn tức ở với Kiều Hàn đến muốn c·h·ế·t, chính là hắn đang t·r·ả t·h·ù Kiều Hàn."
Bạn cần đăng nhập để bình luận