Thì Ra Nàng Là Phú Bà À

Chương 57

**Hành lá trộn lẫn đậu hũ:** [Ôi, ta cảm thấy Thỏ Trắng muội tử có thể đại diện cho công hội chúng ta tham gia bình chọn "Ngự Long Tiên Tử" đó. Ta xem kỹ quy tắc rồi, người chơi giành được danh hiệu "Ngự Long Tiên Tử" thì công hội sẽ được thưởng thêm điểm vượt mức.]
**Tác giả có lời muốn nói:** Hôm nay ta không có viết gì thêm.
**Chương 32: Viên bảo thạch thứ 32**
Lời của "Hành lá trộn lẫn đậu hũ" rất nhanh đã nhận được sự hưởng ứng của toàn bộ thành viên bang hội. An Nhất sau khi có được vị trí trưởng lão bang hội liền vùi đầu vào sự nghiệp luyện cấp. Bạch Hạ thấy vậy cũng không muốn hồi đáp, lựa chọn ẩn mình, đi đặt một máy tính chơi game, bảo xưởng ngày mai giao đến N-Star.
Ngày hôm sau, Bạch Hạ thu dọn xong rồi xuống lầu. Bạch Chỉ đã phái xe đợi sẵn dưới lầu. 9 giờ đi làm mà cô rời giường lúc 8:30, rửa mặt xong ra khỏi nhà đã 9 giờ 10 phút, lại còn gặp kẹt xe, chờ cô đến N-Star thì cũng gần 9 giờ 40.
Vất vả lắm mới xuống lầu được, Bạch Hạ phát hiện trước khi vào thang máy có một cái cổng kiểm soát ra vào giống như trong tàu điện ngầm, cần phải quẹt thẻ công ty. Nhưng mà cô lại không có cái thứ gọi là thẻ công ty này. Bên cạnh, bảo an dùng ánh mắt dò xét nhìn chằm chằm Bạch Hạ. N-Star là công ty giải trí lớn nhất trong nước, mỗi ngày có rất nhiều fan hâm mộ cuồng nhiệt muốn lẻn vào, cho nên việc kiểm tra vô cùng nghiêm ngặt.
Lần trước Bạch Hạ đi cùng Vương Bình Sinh, đi thẳng từ bãi đỗ xe dưới tầng hầm lên, lại có người chuyên tới đón nên cô không chú ý đến chuyện vào cửa phải quẹt thẻ. Cô đứng ở cửa ra vào suy tư, có nên lấy lý do không có thẻ công ty nên không vào được, rồi trực tiếp về nhà hay không. Cô cảm thấy lý do này dường như không có sơ hở, cô đang vui vẻ muốn rời đi thì đột nhiên phía sau lưng truyền đến một mùi hương dễ chịu, thoang thoảng như có như không, là hương vị trà xanh thuần khiết, không hề pha tạp bất kỳ loại tinh dầu hay chất phụ gia nào.
"Không phải bảo cô chờ tôi cùng nhau à? Sao lại đến trước rồi? Đi thôi, đừng để bọn họ sốt ruột chờ." Kiều Hàn kéo cổ tay Bạch Hạ, mặc cho hai bảo vệ nhìn xét nét, thản nhiên quẹt mặt đi vào. Anh ta rất tự tin vào độ nhận diện khuôn mặt của mình.
Kiều Hàn nắm lấy cổ tay vừa mịn vừa trơn của Bạch Hạ, trong lòng không kìm được mà vui sướng khôn xiết. Cuối cùng cũng có cơ hội để anh ta thể hiện rồi! Vừa rồi, khi anh ta tiến vào cổng lớn N-Star đã thấy một bóng dáng quen thuộc đứng ở cửa ra vào, trông có vẻ như muốn vào, nhưng lại không vào được.
Kiều Hàn kéo Bạch Hạ vào thang máy, Bạch Hạ rụt tay lại, Kiều Hàn hơi cúi đầu nhìn thẳng vào mắt Bạch Hạ. Anh ta cảm thấy nhịp tim mình đập rất nhanh, nhưng cho dù như vậy anh ta vẫn không bỏ qua được cảm xúc phức tạp trong mắt Bạch Hạ. Anh ta không hiểu đó là gì, nhưng ít ra cũng hiểu rằng đó không phải là cảm kích, cũng không phải vui sướng.
Anh ta cảm thấy dường như mình đã làm chuyện tốt hóa ra lại gây ra chuyện xấu.
"Xin lỗi." Kiều Hàn mím môi nói nhỏ.
Bạch Hạ nhìn Kiều Hàn đang co rúm ở một góc thang máy với đôi mắt mang theo sự áy náy vô tội. Lời đã đến khóe miệng nhưng lại nuốt xuống. Cái tên Kiều Hàn này thật sự khiến người ta nhìn không thấu, thật sự không biết anh ta rốt cuộc là thông minh hay ngốc nghếch nữa.
"Anh không làm sai gì cả, không cần xin lỗi."
"Vậy là cô không giận tôi?" Kiều Hàn nghe Bạch Hạ nói vậy, mắt cong lên.
"Tôi có bao giờ giận ai đâu?"
"Như lần trước ở bệnh viện, còn cả lần trước nữa, khi tôi dọn nhà sửa sang..." Kiều Hàn vừa nói vừa liếc nhìn, lúc nhắc đến chuyện ở bệnh viện, vẻ mặt Bạch Hạ không hề thay đổi gì, nhưng khi nhắc đến chuyện sửa sang thì biểu cảm của Bạch Hạ rõ ràng có sự biến đổi. Thôi rồi, cô ấy vẫn còn giận.
Lúc này Kiều Hàn hối hận đến xanh cả ruột, anh ta nghĩ thế nào mà nhất định phải đi sửa sang vào sáng sớm chứ!
"Vậy thì..." Kiều Hàn nhìn Bạch Hạ, có chút ấp úng: "Tôi thật sự không cố ý, tôi chỉ là quá sợ tối, nên muốn lắp thêm mấy cái đèn thôi mà. Sau này tôi tuyệt đối sẽ không làm phiền cô nữa."
Bạch Hạ không ngờ Kiều Hàn thân là một đại minh tinh hàng đầu lại có thể thản nhiên như vậy, trước một người mới gặp có mấy lần, thậm chí ngay cả tên cũng không biết, đem nhược điểm của mình nói ra như vậy.
"Anh sợ tối?"
"Ừm, siêu cấp sợ luôn. Buổi tối tôi nhất định phải bật hết tất cả đèn lên." Kiều Hàn nói: "Còn cô, cô có sợ tối không?"
Bạch Hạ lắc đầu.
Thang máy đến nơi, Bạch Hạ đi trước ra khỏi thang máy, Kiều Hàn đi theo phía sau: "Cô đến đây làm gì vậy? Trưa nay muốn ăn cơm cùng nhau không? Tôi biết một quán ăn cực kỳ ngon, tôi mời cô coi như là tạ lỗi."
"Trời quá nóng, trưa nay tôi muốn gọi đồ ăn ngoài."
"Đồ ăn ngoài à? Vậy thì..." Kiều Hàn còn chưa nói hết câu thì Bạch Hạ đã nhanh chân đi vào văn phòng.
Kiều Hàn nhìn bóng lưng Bạch Hạ, khẽ cười. Anh ta rất may mắn vì đã đổi buổi họp chiều thành buổi sáng, để có thể ngẫu nhiên gặp được nữ thần ở đây. Hơn nữa, cô ấy dường như còn là nhân viên ở đây.
Lúc này, Tôn Khải Quân từ thang máy bên cạnh chạy theo: "Trời ạ, tiểu tổ tông của tôi ơi, tôi vừa nghe điện thoại một lát mà cậu đã biến đi đâu mất rồi."
"Thấy người quen thì lên tiếng chào hỏi thôi, đi thôi." Kiều Hàn liếc nhìn số phòng mà Bạch Hạ vừa bước vào, ghi nhớ nó. Trong cuộc họp, anh ta có chút lơ đãng, trong đầu chỉ toàn hình ảnh Bạch Hạ.
Cuối buổi họp, người phụ trách hỏi Kiều Hàn còn có yêu cầu gì nữa không. Kiều Hàn hoàn hồn, cười nói: "Tôi muốn một phòng làm việc, tốt nhất là ở tầng này."
Không ai ngờ Kiều Hàn lại muốn một phòng làm việc. Nghệ sĩ không cần đến công ty chấm công, muốn phòng làm việc chẳng lẽ là để làm nơi fan hâm mộ tặng quà sao?
"Không được sao?" Kiều Hàn nhìn nghệ nhân tổng giám đang im lặng hỏi.
"Được thì được, nhưng tôi có thể hỏi lý do được không?"
"Tôi sáng tác ở công ty sẽ có nhiều cảm hứng hơn. Tốt nhất là ở nơi nào đó trên tầng cao, tôi vừa thấy phòng làm việc 1302 kia có vẻ cũng không tệ." Kiều Hàn nhắc đến phòng làm việc mà Bạch Hạ vừa đi vào.
"Điều này e là không được, 1302 là phòng làm việc của trợ lý đặc biệt của tổng giám đốc. Nếu như anh muốn phòng làm việc, tôi có thể đổi cho anh một phòng khác."
"Trợ lý đặc biệt của tổng giám đốc?" Kiều Hàn giả vờ như vô tình hỏi: "Trợ lý đặc biệt của tổng giám đốc tên là gì? Bảo cô ấy nhường phòng làm việc kia cho tôi có được không?"
Nghệ nhân tổng giám rất khó xử: "Cô ấy tên là Hạ Bạch, là người do tổng công ty phái đến. Nếu như anh muốn sáng tác, chúng ta có phòng thu âm chuyên dụng, bên trong có đầy đủ mọi thứ."
Bạn cần đăng nhập để bình luận