Thì Ra Nàng Là Phú Bà À

Chương 45

"Vất vả ngươi đi một chuyến, chúng ta lập tức kết thúc." Kiều Hàn cười với nhân viên công tác quản lý tòa nhà, nữ nhân viên hai tay nâng n·g·ự·c trở về dưới lầu.
"Hàn Ca, chúng ta còn việc nữa à?" Uông Tuấn yếu ớt hỏi.
"Đương nhiên." Kiều Hàn tháo kính râm xuống, nhìn quanh một chút trong phòng: "Đồ đạc đều chuyển đến rồi sao?"
"Ừ, phần lớn đã chuyển đến, còn lại ngày mai sẽ đưa tới." Uông Tuấn nói: "Chỉ thiếu cái đèn."
"Ngươi cứ làm tiếp đi." Kiều Hàn quay người: "Ta đi tìm hàng xóm nói chuyện phiếm." Hắn vừa mới đi dạo một vòng trong khu dân cư, làm quen một chút hoàn cảnh, tiện thể xem có thể may mắn gặp được nữ thần của hắn hay không, sau đó hắn chú ý tới đèn nhà dưới lầu tắt, nhưng đèn trên lầu hắn lại sáng, tựa hồ có người ở.
Thiên An Ấn Tượng là khu dân cư cao cấp nổi tiếng trung tâm thành phố, mỗi tầng chỉ có một hộ. Dưới lầu không có ai, vậy thì chắc chắn là hộ gia đình trên lầu.
Bạch Hạ nghe thấy tạp âm dừng lại thì tiếp tục ăn cơm. Cô mới ăn được một nửa thì An Nhất đã ăn xong: "Tôi tiếp tục thăng cấp." An Nhất đứng dậy ném bộ đồ ăn vào thùng rác rồi trở về phòng ngủ, ngồi trước máy vi tính.
Bạch Hạ đôi khi cảm thấy An Nhất rất giống người máy, nhưng trước mặt An Nhất, cô lại có vẻ sinh động hơn nhiều. Cô thật sự nên để ca ca của mình nhìn An Nhất, để xem cái gì mới là thiếu thốn tình cảm thực sự.
Cô vừa ăn được hai miếng thì chuông cửa đột nhiên vang lên. Ngoài ca ca cô ra thì không ai biết cô ở đây cả, ai lại đến vào lúc này chứ?
Cô nhìn người đứng ở cửa qua camera. Thang máy cần phải quẹt thẻ mới dùng được, người có thể lên đây chỉ có nhân viên quản lý tòa nhà và chủ đầu tư. Nhưng người đàn ông đeo kính râm che khuất nửa khuôn mặt này trông không giống nhân viên quản lý. Cô kết nối với chuông cửa: "Ai đấy?"
Kiều Hàn: "Tôi là hàng xóm ở dưới lầu."
Bạch Hạ: "Có chuyện gì?"
Kiều Hàn: "Có thể mở cửa nói chuyện được không?"
Bạch Hạ: "Không thể. Có chuyện gì thì cứ nói ở đây. Nếu là vì chuyện sửa nhà gây ồn, vậy anh không cần mở miệng đâu, nếu còn gây ồn nữa, tôi sẽ gọi 110 đấy."
Kiều Hàn không ngờ giọng hàng xóm của mình lại dễ nghe như vậy, nhưng nói chuyện lại không nể nang gì cả: "Cô có thể đã hiểu lầm rồi, tôi tìm cô là vì hôm đầu tiên chuyển nhà, nên muốn qua chào hỏi."
"Chào hỏi xong rồi, anh có thể đi." Bạch Hạ nói xong liền cúp máy. Kiều Hàn nghe thấy tiếng máy ngắt, cười lạnh một tiếng: "Cũng thú vị đấy."
Kiều Hàn trở lại dưới lầu phất tay với Uông Tuấn: "Để bọn họ ngày mai lại lắp."
"À, vâng." Uông Tuấn len lén liếc nhìn mặt Kiều Hàn, trông như bị cự tuyệt. Cũng không biết vị thần nào trên lầu mà có thể trị được vị tiểu tổ tông này.
Kiều Hàn ở phòng ngủ chính hướng nam, Uông Tuấn ở ngay đối diện cửa phòng hắn. Bình thường nghệ sĩ đều rất chú trọng không gian riêng tư, khi không làm việc thì nên hưởng thụ thời gian một mình, nhưng vị tiểu tổ tông nhà hắn thì không phải vậy.
Tiểu tổ tông nhà hắn cần có người bên cạnh 24/24, nhất là vào ban đêm nhất định phải có người ở cùng. Hơn nữa, tất cả mọi nơi trong nhà đều phải đèn đuốc sáng trưng, tuyệt đối không được có góc tối, dù hơi tối một chút cũng không được.
Trước đây đèn nhà này công suất hơi yếu, nên Kiều Hàn mua thêm mấy cái đèn treo và không ít đèn đặt dưới đất.
Sáng ngày hôm sau, Bạch Hạ còn chưa rời giường thì dưới lầu đột nhiên lại truyền đến tiếng máy khoan điện. Sự tức giận trong người Bạch Hạ lập tức bộc phát. Cô vớ lấy bịt mắt, khoác áo rồi xông xuống lầu.
Kiều Hàn đeo tai nghe nghe nhạc ăn sáng, Uông Tuấn ngậm một mẩu bánh mì ra mở cửa, nhìn thấy Bạch Hạ thì mẩu bánh mì trong mồm hắn rơi thẳng xuống đất.
Bạch Hạ dù vừa rời giường, tóc hơi rối bù, nhưng sự rối bù này lại tăng thêm một phần quyến rũ khó tả. Khuôn mặt không trang điểm lộ ra nét thiếu nữ đậm đà, trắng nõn đến mức khiến người ta cảm thấy nếu đứng dưới ánh mặt trời có lẽ sẽ có ánh sáng xuyên qua.
Uông Tuấn ngẩn ngơ nhìn Bạch Hạ, mãi mới trấn tĩnh lại được. Sau đó, hắn cảm thấy cô gái này có chút quen mặt, hình như chính là cô gái mà lần trước hắn đỡ ở ngoài thang máy. Hắn đột nhiên trở nên khẩn trương, nói năng lắp bắp: "Tôi...chúng tôi..."
Kiều Hàn tháo tai nghe xuống, cầm cốc cà p·h·ê đứng tựa vào cửa hiên, cúi đầu khuấy: "Bây giờ là 8 giờ 5 phút sáng, theo quy định của nhà nước thì đã có thể tiến hành công việc sửa chữa gây ồn. Vậy xin hỏi vị tiểu thư này, cô xuống đây vào sáng sớm có chuyện gì vậy?"
Vừa nói xong câu đó, Kiều Hàn mang theo nụ cười đắc ý ngẩng đầu nhìn về phía cửa. Khi hắn thấy rõ bộ dáng của Bạch Hạ, nụ cười trên khóe miệng hắn trong nháy mắt cứng đờ, sau đó cốc cà p·h·ê trong tay hắn rơi xuống đất vỡ tan tành.
Ối trời, là Mèo Lục Lạc à? Ta muốn một cái máy quay ngược thời gian, trở lại năm phút trước được không?
Kiều Hàn ngược ánh sáng, phía trước còn có Uông Tuấn cản trở, nên Bạch Hạ không thấy rõ mặt Kiều Hàn, nhưng từ giọng nói có thể nhận ra là người đàn ông tối qua lên lầu bấm chuông cửa.
Nghĩ đến gia hỏa này cố ý đến trả t·h·ù.
Bạch Hạ rất giận, nhưng không có cách nào, chỉ có thể quay người rời đi.
"Hàn Ca..." Uông Tuấn quay đầu lại: "Em thấy cô gái kia quen quen, là minh tinh nào à?"
Kiều Hàn dùng ánh mắt có thể đóng băng nước biển nhìn Uông Tuấn, sau đó thất hồn lạc phách trở về phòng ăn. Uông Tuấn thu dọn cà p·h·ê xong thì đột nhiên nhớ ra: "Hàn Ca, cô gái vừa nãy chẳng phải là Hạ tiểu thư mà anh vẫn tìm sao!"
Kiều Hàn ném cho Uông Tuấn một cái biểu lộ "ngươi có phải ngốc không", sau đó đứng dậy đi vào phòng ngủ, vừa vào xong lại thò đầu ra: "Bảo bọn họ đừng làm nữa!"
Tác giả có lời muốn nói: Kiều Hàn: Ta thật h·ậ·n!
Ngày mai chương mới sẽ được cập nhật vào ban đêm.
Chương 26: Viên ngọc thô
Bạch Hạ mang theo đầy mình oán khí không có chỗ xả về đến nhà. An Nhất tắm xong lau tóc đi qua trước mặt Bạch Hạ, nhìn cô một cái rồi ném cho cô một đôi máy trợ thính: "Trong lò nướng có bánh mì b·ò Nhật Bản sữa còn nóng." Nói xong liền về phòng ngủ tiếp tục cày cấp.
Bạn cần đăng nhập để bình luận