Thì Ra Nàng Là Phú Bà À
Chương 27
"Ngươi có ý gì, ý là ta mang hàng giả?" Nữ sinh trừng lớn mắt nhìn Bạch Hạ.
Bạch Hạ thần sắc lạnh lùng, nhún vai: "Đây là chính ngươi nói."
"Ngươi, có chứng cứ gì nói vòng tay của ta là giả!" Nữ sinh có chút giận quá hóa стыд.
"Ta không nói vòng tay của ngươi là giả, nhưng chiếc túi Kelly của ngươi đích thật là giả." Bạch Hạ nói: "Nếu túi là giả, ta tự nhiên có lý do hoài nghi vòng tay của ngươi thật giả, đồng thời hoài nghi cái gọi là kẹp cà vạt bảng tên của ngươi cũng là giả."
Bị vạch trần chuyện mang hàng giả, trêи mặt nữ tử lộ vẻ khó chịu: "Ngươi, ngươi ngậm мάц phun người!"
"Rõ ràng là ngươi tới trước gây chuyện, sao lại nói ta ngậm мάц phun người?" Bạch Hạ hỏi ngược lại.
Lúc này, cửa hàng trưởng đã mở đoạn thu hình ra: "Vị tiểu thư này, giám sάτ cho thấy, khi rời khỏi tiệm hoa, kẹp cà vạt vẫn còn trêи hoa. Chắc là sau khi ra cửa, ngài không cẩn thận làm rơi, không liên quan đến nhân viên cửa hàng chúng tôi."
"Sao lại không liên quan, bởi vì các ngươi không chuẩn bị cẩn thận, nó mới rơi xuống, chính là lỗi của các ngươi!" Nữ tử không buông tha.
"Nghe nói qua việc 'tủ kính không chịu trách nhiệm' chưa? Lúc tính tiền, ta đã nhắc nhở cô phải cẩn thận. Ta nghĩ thay vì đến đây gây chuyện, cô nên tìm trêи đường xem sao, có lẽ còn chưa bị ai nhặt được." Bạch Hạ lạnh lùng nói.
"Thái độ của ngươi là gì! Thân là nhân viên phục vụ lại bày ra cái mặt thối cho ai xem! Bồi thường vòng tay cho ta, 12,000 tệ, không được thiếu một xu. Ta mới mua ở Paris, đeo chưa được một tuần đâu!"
"Tiểu thư, nếu cô còn tiếp tục làm ầm ĩ, tôi sẽ báo cảnh ѕάτ." Cửa hàng trưởng nhìn thấy nữ sinh ồn ào khiến đám đông tụ tập xem náo nhiệt, ảnh hưởng đến việc kinh doanh của tiệm hoa.
"Vậy cứ báo đi, ta ngược lại rất mong cảnh ѕάτ đến, xem các ngươi làm ăn thế nào!" Bạch Hạ lấy điện thoại ra, nữ sinh tưởng nàng thật sự muốn báo cảnh ѕάτ thì có chút khẩn trương, bởi vì vòng tay của nàng đích thật là hàng nhái: "Ngươi muốn làm gì!"
"Cô không phải nói vòng tay này mua ở Pháp sao? Cho nên ta đang mua vé máy bay đi Pháp. Vì cô mới mua chưa được một tuần, biên lai chắc vẫn còn. Nếu lỡ vứt rồi cũng không sao, chúng ta trực tiếp đến cửa hàng hỏi, thời gian ngắn như vậy, họ chắc vẫn còn lưu trữ." Bạch Hạ nói: "Chuyến bay đến Paris đêm nay lúc mười giờ, xin cô chuẩn bị sẵn hộ chiếu."
Tác giả muốn nói: Ước gì có thể từ thứ hai đến thứ sáu rồi đi thẳng sang thứ bảy ở Pháp nhỉ.
Nữ sinh: "Cô có biết vòng tay này của tôi bao nhiêu tiền không?"
Bạch Hạ: "Đối với châu báu dưới vài triệu tệ, tôi không có hứng thú."
Chương 15: Viên bảo thạch thứ mười lăm.
Nữ sinh thấy Bạch Hạ hờ hững, cho rằng nàng đang cố tỏ vẻ, liền liếc mắt: "Ha, cô có biết vé máy bay đi Paris đắt đỏ thế nào không, mà xuất ngoại đâu phải mua vé là đi được, còn cần hộ chiếu, cô biết hộ chiếu là gì không? Cô có không?"
"Cái này cô không cần quan tâm, chỉ cần cô có là được." Bạch Hạ nói. Nàng 5 tuổi đã ra nước ngoài sinh sống, gia đình có số lượng lớn tài sản và đầu tư ở Châu Âu, có quyền cư trú dài hạn ở Liên minh Châu Âu, nên nàng có thể đến bất kỳ quốc gia nào thuộc Liên minh Châu Âu mà không cần hộ chiếu.
"Ta đương nhiên có." Nữ sinh nghếch cổ: "Cô đừng ở đó giả bộ, cô biết vé máy bay đi Pháp bao nhiêu tiền không? Không phải loại người làm thuê như cô mua nổi đâu, mau bồi thường vòng tay cho tôi đi!"
Bạch Hạ nhìn thoáng qua chiếc vòng, móc 100 tệ từ trong túi ném tới: "Ta không có tiền lẻ, làm ơn trả lại ta 90."
"Ngươi bị đіêи rồi à!" Nữ sinh nhìn 100 tệ cảm thấy như bị vũ nhục.
"Nếu cô không dám đối chứng với ta, vậy ta ngầm thừa nhậи vòng tay này của cô là hàng giả. Làm công nghệ thô ráp như vậy, chỉ cần liếc mắt là biết hàng nhái rồi, nói là 'hàng nhái' còn có chút vũ nhục từ 'hàng nhái' đấy, trêи мạиg 100 tệ là giá trên trời rồi, theo tỷ lệ trách nhiệm gần đây, tôi nhiều nhất chỉ chịu 10%, vậy nên 10 tệ là hết mức, nếu cô không có tiền thối, tôi có thể thanh toán qua Wechat."
"Ngươi..." Nữ sinh bị Bạch Hạ chọc tức đến run rẩy, có chút мấτ lý trí: "Đάпʜ rắm, vòng tay của ta rõ ràng hơn một ngàn!"
"Ồ?" Bạch Hạ hơi nhíu mày: "Nếu hơn một ngàn, vậy 100 này cũng không cần thối, vừa đẹp."
"Ngươi!" Nữ sinh tức giận gần cнếт, nhưng tiếng bàn tán của những người xem náo nhiệt khiến nàng xấu hổ vô cùng, cuối cùng cầm hoa dậm chân rời khỏi tiệm hoa, tất nhiên không quên lấy 100 tệ mang theo.
"Để cô chịu uất ức rồi, làm nghề phục vụ như chúng ta thường xuyên gặp phải chuyện này, nghĩ thoáng là được." Cửa hàng trưởng an ủi.
Bạch Hạ cúi đầu nhìn thoáng qua ngón tay vừa bị hoa đâм đâм thủng, vẫn còn rướm мάц, có chút đau: "Tôi có thể xin nghỉ phép không?"
Cửa hàng trưởng thấy ngón tay Bạch Hạ, nghĩ đến đây là người mà lão bản tự mình gọi điện thoại đến, không thể đắc tội: "Được, cô về nghỉ ngơi thật tốt."
Bạch Hạ khẽ gật đầu, về phòng nghỉ thay quần áo, cầm ba lô và mũ, đi tới cửa sau nói: "Tôi muốn xin nghỉ ba ngày, vì đêm nay tôi muốn đi Paris, vé máy bay đều mua rồi, không thể lãng phí."
Cửa hàng trưởng nhìn bóng lưng Bạch Hạ, vốn tưởng Bạch Hạ vừa nãy nói mua vé máy bay chỉ là làm bộ, không ngờ lại thật sự mua, nhất thời không biết nên nói gì, chỉ có thể nhìn Bạch Hạ rời đi.
Kiều Hàn vừa rời khỏi Hoa Nghệ, ra đến cửa đã bị chặn lại ngay trêи đường cái trước cửa tiệm hoa. Hắn không hiểu sao giờ này đã qua cao điểm mà xe vẫn còn đông như vậy. Dù không rõ, hắn cũng đã quen với đặc sản của Bắc Kinh này.
Xe nhích về phía trước chậm chạp như rùa, Kiều Hàn cúi đầu nghịch điện thoại. Một lúc sau cổ có chút mỏi, hắn ngẩng đầu vận động cổ một chút, đúng lúc thấy Bạch Hạ từ tiệm hoa đi ra: "Dừng xe, ta muốn xuống!"
"Hàn Ca không được, đây là Đại Mã Lộ ở trung tâm chợ mà." Uông Tuấn vội vàng nói, đồng thời bảo lái xe khóa cửa lại.
Bạch Hạ thần sắc lạnh lùng, nhún vai: "Đây là chính ngươi nói."
"Ngươi, có chứng cứ gì nói vòng tay của ta là giả!" Nữ sinh có chút giận quá hóa стыд.
"Ta không nói vòng tay của ngươi là giả, nhưng chiếc túi Kelly của ngươi đích thật là giả." Bạch Hạ nói: "Nếu túi là giả, ta tự nhiên có lý do hoài nghi vòng tay của ngươi thật giả, đồng thời hoài nghi cái gọi là kẹp cà vạt bảng tên của ngươi cũng là giả."
Bị vạch trần chuyện mang hàng giả, trêи mặt nữ tử lộ vẻ khó chịu: "Ngươi, ngươi ngậm мάц phun người!"
"Rõ ràng là ngươi tới trước gây chuyện, sao lại nói ta ngậm мάц phun người?" Bạch Hạ hỏi ngược lại.
Lúc này, cửa hàng trưởng đã mở đoạn thu hình ra: "Vị tiểu thư này, giám sάτ cho thấy, khi rời khỏi tiệm hoa, kẹp cà vạt vẫn còn trêи hoa. Chắc là sau khi ra cửa, ngài không cẩn thận làm rơi, không liên quan đến nhân viên cửa hàng chúng tôi."
"Sao lại không liên quan, bởi vì các ngươi không chuẩn bị cẩn thận, nó mới rơi xuống, chính là lỗi của các ngươi!" Nữ tử không buông tha.
"Nghe nói qua việc 'tủ kính không chịu trách nhiệm' chưa? Lúc tính tiền, ta đã nhắc nhở cô phải cẩn thận. Ta nghĩ thay vì đến đây gây chuyện, cô nên tìm trêи đường xem sao, có lẽ còn chưa bị ai nhặt được." Bạch Hạ lạnh lùng nói.
"Thái độ của ngươi là gì! Thân là nhân viên phục vụ lại bày ra cái mặt thối cho ai xem! Bồi thường vòng tay cho ta, 12,000 tệ, không được thiếu một xu. Ta mới mua ở Paris, đeo chưa được một tuần đâu!"
"Tiểu thư, nếu cô còn tiếp tục làm ầm ĩ, tôi sẽ báo cảnh ѕάτ." Cửa hàng trưởng nhìn thấy nữ sinh ồn ào khiến đám đông tụ tập xem náo nhiệt, ảnh hưởng đến việc kinh doanh của tiệm hoa.
"Vậy cứ báo đi, ta ngược lại rất mong cảnh ѕάτ đến, xem các ngươi làm ăn thế nào!" Bạch Hạ lấy điện thoại ra, nữ sinh tưởng nàng thật sự muốn báo cảnh ѕάτ thì có chút khẩn trương, bởi vì vòng tay của nàng đích thật là hàng nhái: "Ngươi muốn làm gì!"
"Cô không phải nói vòng tay này mua ở Pháp sao? Cho nên ta đang mua vé máy bay đi Pháp. Vì cô mới mua chưa được một tuần, biên lai chắc vẫn còn. Nếu lỡ vứt rồi cũng không sao, chúng ta trực tiếp đến cửa hàng hỏi, thời gian ngắn như vậy, họ chắc vẫn còn lưu trữ." Bạch Hạ nói: "Chuyến bay đến Paris đêm nay lúc mười giờ, xin cô chuẩn bị sẵn hộ chiếu."
Tác giả muốn nói: Ước gì có thể từ thứ hai đến thứ sáu rồi đi thẳng sang thứ bảy ở Pháp nhỉ.
Nữ sinh: "Cô có biết vòng tay này của tôi bao nhiêu tiền không?"
Bạch Hạ: "Đối với châu báu dưới vài triệu tệ, tôi không có hứng thú."
Chương 15: Viên bảo thạch thứ mười lăm.
Nữ sinh thấy Bạch Hạ hờ hững, cho rằng nàng đang cố tỏ vẻ, liền liếc mắt: "Ha, cô có biết vé máy bay đi Paris đắt đỏ thế nào không, mà xuất ngoại đâu phải mua vé là đi được, còn cần hộ chiếu, cô biết hộ chiếu là gì không? Cô có không?"
"Cái này cô không cần quan tâm, chỉ cần cô có là được." Bạch Hạ nói. Nàng 5 tuổi đã ra nước ngoài sinh sống, gia đình có số lượng lớn tài sản và đầu tư ở Châu Âu, có quyền cư trú dài hạn ở Liên minh Châu Âu, nên nàng có thể đến bất kỳ quốc gia nào thuộc Liên minh Châu Âu mà không cần hộ chiếu.
"Ta đương nhiên có." Nữ sinh nghếch cổ: "Cô đừng ở đó giả bộ, cô biết vé máy bay đi Pháp bao nhiêu tiền không? Không phải loại người làm thuê như cô mua nổi đâu, mau bồi thường vòng tay cho tôi đi!"
Bạch Hạ nhìn thoáng qua chiếc vòng, móc 100 tệ từ trong túi ném tới: "Ta không có tiền lẻ, làm ơn trả lại ta 90."
"Ngươi bị đіêи rồi à!" Nữ sinh nhìn 100 tệ cảm thấy như bị vũ nhục.
"Nếu cô không dám đối chứng với ta, vậy ta ngầm thừa nhậи vòng tay này của cô là hàng giả. Làm công nghệ thô ráp như vậy, chỉ cần liếc mắt là biết hàng nhái rồi, nói là 'hàng nhái' còn có chút vũ nhục từ 'hàng nhái' đấy, trêи мạиg 100 tệ là giá trên trời rồi, theo tỷ lệ trách nhiệm gần đây, tôi nhiều nhất chỉ chịu 10%, vậy nên 10 tệ là hết mức, nếu cô không có tiền thối, tôi có thể thanh toán qua Wechat."
"Ngươi..." Nữ sinh bị Bạch Hạ chọc tức đến run rẩy, có chút мấτ lý trí: "Đάпʜ rắm, vòng tay của ta rõ ràng hơn một ngàn!"
"Ồ?" Bạch Hạ hơi nhíu mày: "Nếu hơn một ngàn, vậy 100 này cũng không cần thối, vừa đẹp."
"Ngươi!" Nữ sinh tức giận gần cнếт, nhưng tiếng bàn tán của những người xem náo nhiệt khiến nàng xấu hổ vô cùng, cuối cùng cầm hoa dậm chân rời khỏi tiệm hoa, tất nhiên không quên lấy 100 tệ mang theo.
"Để cô chịu uất ức rồi, làm nghề phục vụ như chúng ta thường xuyên gặp phải chuyện này, nghĩ thoáng là được." Cửa hàng trưởng an ủi.
Bạch Hạ cúi đầu nhìn thoáng qua ngón tay vừa bị hoa đâм đâм thủng, vẫn còn rướm мάц, có chút đau: "Tôi có thể xin nghỉ phép không?"
Cửa hàng trưởng thấy ngón tay Bạch Hạ, nghĩ đến đây là người mà lão bản tự mình gọi điện thoại đến, không thể đắc tội: "Được, cô về nghỉ ngơi thật tốt."
Bạch Hạ khẽ gật đầu, về phòng nghỉ thay quần áo, cầm ba lô và mũ, đi tới cửa sau nói: "Tôi muốn xin nghỉ ba ngày, vì đêm nay tôi muốn đi Paris, vé máy bay đều mua rồi, không thể lãng phí."
Cửa hàng trưởng nhìn bóng lưng Bạch Hạ, vốn tưởng Bạch Hạ vừa nãy nói mua vé máy bay chỉ là làm bộ, không ngờ lại thật sự mua, nhất thời không biết nên nói gì, chỉ có thể nhìn Bạch Hạ rời đi.
Kiều Hàn vừa rời khỏi Hoa Nghệ, ra đến cửa đã bị chặn lại ngay trêи đường cái trước cửa tiệm hoa. Hắn không hiểu sao giờ này đã qua cao điểm mà xe vẫn còn đông như vậy. Dù không rõ, hắn cũng đã quen với đặc sản của Bắc Kinh này.
Xe nhích về phía trước chậm chạp như rùa, Kiều Hàn cúi đầu nghịch điện thoại. Một lúc sau cổ có chút mỏi, hắn ngẩng đầu vận động cổ một chút, đúng lúc thấy Bạch Hạ từ tiệm hoa đi ra: "Dừng xe, ta muốn xuống!"
"Hàn Ca không được, đây là Đại Mã Lộ ở trung tâm chợ mà." Uông Tuấn vội vàng nói, đồng thời bảo lái xe khóa cửa lại.
Bạn cần đăng nhập để bình luận