Thì Ra Nàng Là Phú Bà À
Chương 148
"Nàng đi thăm em trai." Bạch Hạ nói: "Nói là tối nay có thể không về."
"Cái gì, không về!" Mộ Thiển vừa nghe đã xù lông lên: "Nàng còn có em trai á? Là em ruột à? Bao nhiêu tuổi rồi, hình dáng thế nào, hiện giờ ở đâu?" Mộ Thiển hỏi một tràng như liên thanh pháo.
"Ruột, khoa Vật lý Bắc Đại." Bạch Hạ dùng bảy chữ chặn miệng Mộ Thiển lại.
"Em trai ruột?" Mộ Thiển xù lông lên rồi lại cụp xuống: "Khoa Vật lý Bắc Đại, em trai của nàng lại là học bá!"
"An Nhất cũng đang giữ học bổng toàn phần của Học viện Khoa học Kỹ thuật Thông tin Bắc Đại." Bạch Hạ cởi áo khoác và ném túi lên ghế sofa, lấy từ trong tủ lạnh một chai nước trái cây: "Trong những người ta quen, ngươi là kẻ duy nhất học dốt."
"Này! Ta đâu có học dốt, ít nhất ta cũng tốt nghiệp Ngưu Tân chứ bộ!" Mộ Thiển tỏ vẻ không phục.
"Nhưng ngươi tốn những sáu năm mới miễn cưỡng tốt nghiệp, giờ ngay cả MBA cũng học không nổi." Bạch Hạ không nể nang phơi bày Mộ Thiển.
"Nhưng An Nhất trước giờ có nói đâu, trước đây ta hỏi nàng, nàng bảo chưa tốt nghiệp đại học."
"Vì nàng bỏ học giữa chừng." Bạch Hạ nói.
"Bỏ học á? Vì sao chứ, vì sao nàng lại bỏ học giữa chừng?"
Bạch Hạ lườm Mộ Thiển một cái: "Ngươi sao mà lắm "vì sao" thế, có gì tự đi hỏi An Nhất ấy." Nói xong, Bạch Hạ cầm nước trái cây lên lầu, dùng tiếng Anh bảo người hầu: "Mang túi của ta lên đây."
Mộ Thiển đứng tại chỗ suy tư một chút, rồi về phòng thay một bộ y phục tự nhận là vô cùng bảnh bao, lái chiếc Bingley Continental GT mui trần mà Bạch Hạ để trong garage đến mốc cả meo, bắt đầu hành trình theo đuôi.
Đến cổng Bắc Đại, Mộ Thiển bị chặn lại, đành phải đỗ xe sang một bên rồi đi bộ vào. Hắn la cà dò hỏi vài vòng mới tìm được Học viện Vật lý, rồi hắn mắc kẹt ở đó luôn, hắn có biết em trai An Nhất tên gì đâu, tìm kiểu gì! Hắn nhắn cho An Nhất mười ngàn tin nhắn, nhưng An Nhất hoàn toàn không thèm phản hồi.
Thế là hắn chỉ có thể kiên trì chặn một nam sinh đeo kính cận: "Chào bạn, cho hỏi chút, học viện các bạn có nam sinh nào họ An không?"
Nam sinh bị chặn dùng ánh mắt nhìn kẻ thiểu năng trí tuệ nhìn Mộ Thiển: "Đương nhiên là có, còn có rất nhiều nữa là đằng khác, bạn muốn tìm ai?"
Mộ Thiển: "Xin lỗi, bạn cứ bận việc đi."
Sau khi ăn một ánh nhìn khinh bỉ, Mộ Thiển lượn lờ mò mẫm một vòng trong Học viện Vật lý, không thấy bóng dáng An Nhất đâu, nhưng lại phát hiện một manh mối trên bảng thông báo!
Trên đó là thông báo về thành tích cuộc thi Vật lý XXX, người đoạt giải nhất tên là An Nhĩ.
"An Nhất, An Nhĩ!" Đầu nhỏ của Mộ Thiển cuối cùng cũng xoay chuyển: "Tên nghe giống nhau thế, chắc đây là em trai của Bạch Hạ rồi."
Sau khi tìm thấy manh mối, Mộ Thiển lập tức chặn một tiểu cô nương: "Bạn ơi cho hỏi, bạn có biết An Nhĩ ở đâu không?"
Nữ sinh liếc nhìn Mộ Thiển, người này lạ hoắc, nhìn cách ăn mặc cũng không giống người của trường mình: "Anh là ai? Tìm cậu ấy làm gì?"
Mộ Thiển thấy nữ sinh có vẻ cảnh giác, bèn nở một nụ cười thân thiện: "Tôi là anh rể của An Nhĩ, tôi với chị của cậu ấy là An Nhất đến thăm cậu ấy, tôi vừa có chút việc nên đi lạc mất, điện thoại của bạn gái tôi lại hết pin, tôi gọi không được."
Nữ sinh thấy Mộ Thiển nói có lý, còn biết tên của chị An Nhĩ, bèn nói: "Tôi vừa mới thấy An Nhĩ với chị của cậu ấy đi về hướng nhà ăn." Nói rồi, nữ sinh còn chỉ đường cho Mộ Thiển.
"Cảm ơn bạn nhiều nha, bữa nào rảnh tôi mời bạn ăn cơm." Mộ Thiển bắn một nụ cười mà hắn cho là rất mê người, rồi theo hướng nữ sinh chỉ mà đuổi theo.
Tại nhà ăn, hắn lượn ba vòng mới thấy bóng dáng của An Nhất.
"Các người ở đây à, tìm các người mệt chết." Mộ Thiển thân quen ngồi xuống bên cạnh An Nhất, cười đưa tay ra với An Nhĩ: "Chào cậu, tôi tên Mộ Thiển, là bạn của chị cậu, kiểu cực kỳ tốt ấy."
An Nhĩ thấy Mộ Thiển đột nhiên ngồi xuống thì hơi khó hiểu, nghe Mộ Thiển nói thì có chút kinh ngạc, sau khi Mộ Thiển dứt lời thì sự kinh ngạc dần chuyển thành một niềm vui.
"Chào anh, em tên An Nhĩ." An Nhĩ cười đưa tay muốn bắt tay Mộ Thiển, nhưng còn chưa kịp chạm vào, tay của Mộ Thiển đã bị An Nhất đập mạnh cho tê rần: "Sao anh lại mò tới đây."
"Em làm gì mà dữ vậy." Mộ Thiển xoa xoa bàn tay đã ửng đỏ, vẻ mặt ấm ức nhìn An Nhất: "Anh chỉ là nhớ em, rồi hỏi thăm Bạch Hạ một chút, sau đó thì tới thôi, em biết không, anh tìm em lâu lắm luôn á."
An Nhĩ ánh mắt đầy ý cười nhìn An Nhất và Mộ Thiển, thử dò xét: "Chị, vị này là?"
"Chẳng qua chỉ là một người quen thôi mà, ngươi không cần để ý đến hắn, mau ăn cơm đi, nguội sẽ không ngon." An Nhất gắp sườn trong đĩa của mình sang đĩa của An Nhĩ: "Ăn nhiều một chút, dạo này em lại gầy đi đấy."
"Cảm ơn chị." An Nhĩ cười rất tươi, chỉ là sắc mặt có hơi tái nhợt, trông không được khỏe cho lắm.
Mộ Thiển thấy An Nhất không để ý tới mình, liếc nhìn bữa cơm đơn giản trên bàn: "Đây là lần đầu ta gặp em trai của em, ta đến vội quá nên không mang quà cho em trai được, vậy vầy đi, ta mời em trai đi ăn cơm nhé, ta biết gần đây có mấy tiệm cơm rất ngon." Mộ Thiển "em trai ta" một tiếng kêu mười phần thân thiết, nhưng đổi lại chỉ là một cái liếc mắt khinh bỉ của An Nhất: "Anh không nói ai bảo anh câm à, muốn ăn thì tự đi mà ăn."
"Chị, đừng hung dữ thế chứ." Mộ Thiển vừa định mở miệng, An Nhĩ đã nói trước một bước: "Anh cũng có ý tốt thôi mà." Sau khi nói với An Nhất xong, An Nhĩ lại cười với Mộ Thiển: "Anh đừng để ý, tính chị em vốn vậy, cảm ơn ý tốt của anh, nhưng em chiều còn có thí nghiệm, không có thời gian ra ngoài ăn cơm."
"Không sao, vậy lần sau em rảnh ta lại mời em."
"Cái gì, không về!" Mộ Thiển vừa nghe đã xù lông lên: "Nàng còn có em trai á? Là em ruột à? Bao nhiêu tuổi rồi, hình dáng thế nào, hiện giờ ở đâu?" Mộ Thiển hỏi một tràng như liên thanh pháo.
"Ruột, khoa Vật lý Bắc Đại." Bạch Hạ dùng bảy chữ chặn miệng Mộ Thiển lại.
"Em trai ruột?" Mộ Thiển xù lông lên rồi lại cụp xuống: "Khoa Vật lý Bắc Đại, em trai của nàng lại là học bá!"
"An Nhất cũng đang giữ học bổng toàn phần của Học viện Khoa học Kỹ thuật Thông tin Bắc Đại." Bạch Hạ cởi áo khoác và ném túi lên ghế sofa, lấy từ trong tủ lạnh một chai nước trái cây: "Trong những người ta quen, ngươi là kẻ duy nhất học dốt."
"Này! Ta đâu có học dốt, ít nhất ta cũng tốt nghiệp Ngưu Tân chứ bộ!" Mộ Thiển tỏ vẻ không phục.
"Nhưng ngươi tốn những sáu năm mới miễn cưỡng tốt nghiệp, giờ ngay cả MBA cũng học không nổi." Bạch Hạ không nể nang phơi bày Mộ Thiển.
"Nhưng An Nhất trước giờ có nói đâu, trước đây ta hỏi nàng, nàng bảo chưa tốt nghiệp đại học."
"Vì nàng bỏ học giữa chừng." Bạch Hạ nói.
"Bỏ học á? Vì sao chứ, vì sao nàng lại bỏ học giữa chừng?"
Bạch Hạ lườm Mộ Thiển một cái: "Ngươi sao mà lắm "vì sao" thế, có gì tự đi hỏi An Nhất ấy." Nói xong, Bạch Hạ cầm nước trái cây lên lầu, dùng tiếng Anh bảo người hầu: "Mang túi của ta lên đây."
Mộ Thiển đứng tại chỗ suy tư một chút, rồi về phòng thay một bộ y phục tự nhận là vô cùng bảnh bao, lái chiếc Bingley Continental GT mui trần mà Bạch Hạ để trong garage đến mốc cả meo, bắt đầu hành trình theo đuôi.
Đến cổng Bắc Đại, Mộ Thiển bị chặn lại, đành phải đỗ xe sang một bên rồi đi bộ vào. Hắn la cà dò hỏi vài vòng mới tìm được Học viện Vật lý, rồi hắn mắc kẹt ở đó luôn, hắn có biết em trai An Nhất tên gì đâu, tìm kiểu gì! Hắn nhắn cho An Nhất mười ngàn tin nhắn, nhưng An Nhất hoàn toàn không thèm phản hồi.
Thế là hắn chỉ có thể kiên trì chặn một nam sinh đeo kính cận: "Chào bạn, cho hỏi chút, học viện các bạn có nam sinh nào họ An không?"
Nam sinh bị chặn dùng ánh mắt nhìn kẻ thiểu năng trí tuệ nhìn Mộ Thiển: "Đương nhiên là có, còn có rất nhiều nữa là đằng khác, bạn muốn tìm ai?"
Mộ Thiển: "Xin lỗi, bạn cứ bận việc đi."
Sau khi ăn một ánh nhìn khinh bỉ, Mộ Thiển lượn lờ mò mẫm một vòng trong Học viện Vật lý, không thấy bóng dáng An Nhất đâu, nhưng lại phát hiện một manh mối trên bảng thông báo!
Trên đó là thông báo về thành tích cuộc thi Vật lý XXX, người đoạt giải nhất tên là An Nhĩ.
"An Nhất, An Nhĩ!" Đầu nhỏ của Mộ Thiển cuối cùng cũng xoay chuyển: "Tên nghe giống nhau thế, chắc đây là em trai của Bạch Hạ rồi."
Sau khi tìm thấy manh mối, Mộ Thiển lập tức chặn một tiểu cô nương: "Bạn ơi cho hỏi, bạn có biết An Nhĩ ở đâu không?"
Nữ sinh liếc nhìn Mộ Thiển, người này lạ hoắc, nhìn cách ăn mặc cũng không giống người của trường mình: "Anh là ai? Tìm cậu ấy làm gì?"
Mộ Thiển thấy nữ sinh có vẻ cảnh giác, bèn nở một nụ cười thân thiện: "Tôi là anh rể của An Nhĩ, tôi với chị của cậu ấy là An Nhất đến thăm cậu ấy, tôi vừa có chút việc nên đi lạc mất, điện thoại của bạn gái tôi lại hết pin, tôi gọi không được."
Nữ sinh thấy Mộ Thiển nói có lý, còn biết tên của chị An Nhĩ, bèn nói: "Tôi vừa mới thấy An Nhĩ với chị của cậu ấy đi về hướng nhà ăn." Nói rồi, nữ sinh còn chỉ đường cho Mộ Thiển.
"Cảm ơn bạn nhiều nha, bữa nào rảnh tôi mời bạn ăn cơm." Mộ Thiển bắn một nụ cười mà hắn cho là rất mê người, rồi theo hướng nữ sinh chỉ mà đuổi theo.
Tại nhà ăn, hắn lượn ba vòng mới thấy bóng dáng của An Nhất.
"Các người ở đây à, tìm các người mệt chết." Mộ Thiển thân quen ngồi xuống bên cạnh An Nhất, cười đưa tay ra với An Nhĩ: "Chào cậu, tôi tên Mộ Thiển, là bạn của chị cậu, kiểu cực kỳ tốt ấy."
An Nhĩ thấy Mộ Thiển đột nhiên ngồi xuống thì hơi khó hiểu, nghe Mộ Thiển nói thì có chút kinh ngạc, sau khi Mộ Thiển dứt lời thì sự kinh ngạc dần chuyển thành một niềm vui.
"Chào anh, em tên An Nhĩ." An Nhĩ cười đưa tay muốn bắt tay Mộ Thiển, nhưng còn chưa kịp chạm vào, tay của Mộ Thiển đã bị An Nhất đập mạnh cho tê rần: "Sao anh lại mò tới đây."
"Em làm gì mà dữ vậy." Mộ Thiển xoa xoa bàn tay đã ửng đỏ, vẻ mặt ấm ức nhìn An Nhất: "Anh chỉ là nhớ em, rồi hỏi thăm Bạch Hạ một chút, sau đó thì tới thôi, em biết không, anh tìm em lâu lắm luôn á."
An Nhĩ ánh mắt đầy ý cười nhìn An Nhất và Mộ Thiển, thử dò xét: "Chị, vị này là?"
"Chẳng qua chỉ là một người quen thôi mà, ngươi không cần để ý đến hắn, mau ăn cơm đi, nguội sẽ không ngon." An Nhất gắp sườn trong đĩa của mình sang đĩa của An Nhĩ: "Ăn nhiều một chút, dạo này em lại gầy đi đấy."
"Cảm ơn chị." An Nhĩ cười rất tươi, chỉ là sắc mặt có hơi tái nhợt, trông không được khỏe cho lắm.
Mộ Thiển thấy An Nhất không để ý tới mình, liếc nhìn bữa cơm đơn giản trên bàn: "Đây là lần đầu ta gặp em trai của em, ta đến vội quá nên không mang quà cho em trai được, vậy vầy đi, ta mời em trai đi ăn cơm nhé, ta biết gần đây có mấy tiệm cơm rất ngon." Mộ Thiển "em trai ta" một tiếng kêu mười phần thân thiết, nhưng đổi lại chỉ là một cái liếc mắt khinh bỉ của An Nhất: "Anh không nói ai bảo anh câm à, muốn ăn thì tự đi mà ăn."
"Chị, đừng hung dữ thế chứ." Mộ Thiển vừa định mở miệng, An Nhĩ đã nói trước một bước: "Anh cũng có ý tốt thôi mà." Sau khi nói với An Nhất xong, An Nhĩ lại cười với Mộ Thiển: "Anh đừng để ý, tính chị em vốn vậy, cảm ơn ý tốt của anh, nhưng em chiều còn có thí nghiệm, không có thời gian ra ngoài ăn cơm."
"Không sao, vậy lần sau em rảnh ta lại mời em."
Bạn cần đăng nhập để bình luận