Sau Giấc Mơ, Tôi Trở Thành Thai Phụ
Chương 126
Trước kia, lúc tham gia khóa huấn luyện, Kiều Vãn Tình cũng nhờ khá nhiều người quen mua hàng hộ mình, nhưng làm vậy nhiều quá thì cũng không hay. Nếu mà họ cũng muốn mua hàng đó thật thì quá tốt rồi, nhưng nếu họ không thật lòng muốn mua thì cô cũng không tiện nhờ. Vì thế lần này, cô quyết định sẽ không nhờ người quen kéo doanh thu bán hàng cho mình mà cô định bán hàng thật.
Cố Yến Khanh: [Đây không phải là anh kéo doanh số bán hàng cho em mà là anh mua hàng thật đấy. Em mau gửi cho anh đi, bà chủ Kiều.]
Kiều Vãn Tình: [……]
Thôi được rồi, nếu chồng muốn ủng hộ mình thì đương nhiên là Kiều Vãn Tình sẽ chiều lòng anh, nên là cô cũng gửi hàng cho anh thật.
Thời tiết trở lạnh dần, rất nhanh đã tới giữa tháng 12. Trời bắt đầu có sương và có tuyết rơi. Kiều Vãn Tình tranh thủ lúc trời hơi ấm đi mua một chút thịt về làm thịt khô để mùa đông có cái ăn.
Vì trời lạnh nên Khẩu Khẩu bị cảm.
Các bạn nhỏ bị cảm bị sốt là chuyện bình thường. Nhưng có lẽ là Khẩu Khẩu được mẹ chăm sóc vô cùng cẩn thận, hơn nữa lại uống sữa mẹ từ nhỏ nên bình thường cậu cũng rất khỏe, lớn như vậy rồi cũng rất ít lần bị ốm.
Bị ốm ít lần thật nhưng mỗi lần bị ốm thì cũng đều khá nặng. Cả người Khẩu Khẩu héo héo, chẳng thích ăn cái gì hết, chạy nhảy cũng không muốn chạy nhảy. Cậu còn bị ho nữa. Thấy Khẩu Khẩu ốm thì Kiều Vãn Tình vội đưa cậu lên thành phố C để chữa bệnh. Cô sợ ho nhẹ như này mà cứ mặc kệ sẽ bị viêm phổi.
Kết quả, đêm mà cô cùng Khẩu Khẩu vừa lên thành phố C thì Khẩu Khẩu liền sốt cao, cả khuôn mặt nhỏ của câu đỏ rực. Bác sĩ Hoàng – bác sĩ tư nhân của Cố
Yến Khanh trên thành phố C chạy tới, đo nhiệt độ cho Khẩu Khẩu thì phát hiện cậu đã sốt đến 39,5 độ, cần phải tiêm để giảm sốt nhanh.
Trước đó Khẩu Khẩu đã được ba mẹ động viên, dỗ dành rồi nên cậu vô cùng dũng cảm, không sợ tiêm. Hơn nữa, lúc nhỏ, mỗi lần đi tiêm cậu cũng không khóc lần nào, tiêm xong mặt vẫn dửng dưng như không. Có đúng một lần cậu khóc, nhưng đó cũng là làm trò cho mẹ mình xem thôi.
Vì thế lúc bác sĩ Hoàng lấy kim tiêm ra thì Khẩu Khẩu cũng không sợ chút nào, cậu nhóc còn ngoan ngoãn nằm trong lòng n.g.ự.c của mẹ để cho bác sĩ tiêm. Ánh mắt cậu thản nhiên nhìn kim tiêm của bác sĩ Hoàng chậm rãi lại gần. Sau khi bác sĩ Hoàng chuẩn bị xong thuốc, dụng cụ thì Khẩu Khẩu ngồi ngoan mặc kệ mẹ mình cởi quần mình ra, không khóc lóc một chút nào.
“Con của cô ngoan thật đấy.” Bác sĩ Hoàng rất hiếm khi thấy mấy bạn nhỏ không sợ tiêm như này.
“Thằng nhóc này khá dũng càm……”
Kiều Vãn Tình còn chưa nói xong thì đã cảm nhận được Khẩu Khẩu đang nằm trong lòng n.g.ự.c mình bắt đầu giãy giụa. Chờ khi chất lỏng trong kim tiêm được bơm vào trong cơ thể thì Khẩu Khẩu khóc “Oa” một cái thật to. Tuy cậu còn nhỏ nhưng sức của cậu không hề nhỏ chút nào, nếu không phải là Cố Yến Khanh đứng bên cạnh cũng chạy vào giữ chặt Khẩu Khẩu thì có lẽ thằng nhóc đã bị rơi xuống đất rồi.
Đôi vợ chồng son cùng đồng tâm hiệp lực đè Khẩu Khẩu lại. Sau khi bác sĩ Hoàng tiêm xong thì hai người mới buông Khẩu Khẩu ra. Lúc đó thì Khẩu Khẩu đã khóc nước mắt đầy mặt rồi.
Quả nhiên là…… Không thể khen được sao?
“Không khóc, không khóc, Khẩu Khẩu ngoan không khóc nhé.” Kiều Vãn Tình lau khô nước mắt dỗ cậu nhóc. Lần trước cũng thế, lúc tiêm, bác sĩ vừa khen nó ngoan, tiêm không khóc xong thì nó khóc luôn.
“Mẹ hư, người xấu.” Khẩu Khẩu khóc thở hổn hển, còn không quên nói mẹ là người xấu.
Vì vừa rồi mẹ không cứu cậu mà lại còn đè cậu để cậu bị tiêm.
“Đúng rồi, mẹ là người xấu. Khẩu Khẩu ngoan, không khóc nha, không đau không đau.”
Cố Yến Khanh thấy thế thì vươn tay nói: “Có muốn ra ba ba bế không?”
“Không cần ~ Hư, người xấu!” Vừa rồi ba ba cũng đè cậu lại không cho cậu thoát ra. Khẩu Khẩu tiếp tục khóc, hất tung cái tay của Cố Yến Khanh ra.
Bác sĩ Hoàng thu dọn đồ đạc xong, thấy Khẩu Khẩu như vậy thì cười nói: “Con nhà anh chị cũng thú vị thật đấy!”
Khẩu Khẩu nhìn bác sĩ Hoàng thì càng khóc to hơn. Vì vừa rồi chú này chích cho cậu một cái vào m.ô.n.g đau lắm!
Mọi người nhìn vậy thì dở khóc dở cười, Khẩu Khẩu thù lâu nhớ dai thật đấy!
May là sau khi tiêm xong một lúc thì cơn sốt của Khẩu Khẩu cũng lui. Cố Yến Khanh cùng Kiều Vãn Tình đều thở phào nhẹ nhõm. Nhìn con mình bị ốm còn khó chịu hơn cả việc mình bị ốm nữa.
Hôm sau, Cố Kính Chi cùng Cố phu nhân nghe nói cháu nội bảo bối của mình bị ốm thì chạy ngay tới đây để thăm cậu. Cả người Khẩu Khẩu trông đều héo héo, dỗ như nào cậu nhóc cũng không vui. Cho cậu ăn món cậu thích nhất cũng không ăn, đưa cho cậu món đồ chơi cậu yêu nhất cũng không chơi.
Khẩu Khẩu như vậy làm đôi vợ chồng già vô cùng đau lòng, đặc biệt là Cố phu nhân. Bà ôm Khẩu Khẩu vào trong lòng, hết hôn lại vuốt ve, chỉ hận không thể ốm thay cho Khẩu Khẩu.
Đúng lúc ấy thì bác sĩ Hoàng xách hòm thuốc qua. Lúc đó Khẩu Khẩu đang ngồi im trên sô pha để Cố phu nhân vuốt ve, đang héo héo. Thấy quản gia cùng bác sĩ Hoàng đi vào thì sợ mất hồn mất vía. Cậu nhóc lập tức giãy giụa chạy ra khỏi lòng n.g.ự.c của bà nội mình, chạy như bay vào trong phòng, đóng cửa thật mạnh một cái.
Bạn cần đăng nhập để bình luận