Nàng Muốn Mua Thẩm Mỹ Thuốc, Ngươi Đem Nàng Biến Thành Mị Ma?
Chương 96: Nhân gian cái thứ nhất yêu
Chương 96: Yêu quái đầu tiên của nhân gian.
Thành Bạch Sơn, núi Trường Bạch, một kẻ tích cực tranh giành cơm.
“Chi chi chi… Chi chi chi…”
Tiếng “chi chi” ồn ào đánh thức Triệu Dũng đang bị gãy chân.
Hắn khó nhọc mở đôi mắt uể oải, cố gắng nhìn rõ mọi vật trước mắt.
Đó là một chú khỉ nhỏ lông xù vàng óng, còn nhỏ hơn cả nắm đấm.
Triệu Dũng là một người vào núi đào sâm kiếm sống, tranh giành từng bữa cơm.
Hắn bị lạc trong núi, đi lạc mất đồng bạn.
Mệt mỏi cùng đói bụng khiến huyết áp của hắn tụt, ngất lịm trong núi sâu.
Cuối thu, nhiệt độ lạnh như mùa đông, chỉ thiếu một trận tuyết rơi.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, hắn sẽ chết đói, chết khát, chết cóng.
Nếu có thể bẻ gãy cổ con khỉ kia thì tốt, vừa có thể uống máu giải khát, lại có thể ăn một miếng thịt khỉ.
Triệu Dũng gắng sức vươn tay, muốn tóm lấy con khỉ kia.
Hắn khẽ động liền hao tổn sức lực, đầu óc choáng váng.
"Khát, khát, khát..." Triệu Dũng rên rỉ yếu ớt.
“Chi chi chi!” Tiểu Kim Ti Hầu thấy Triệu Dũng lo lắng như vậy thì kêu toáng lên, bối rối bỏ chạy.
Triệu Dũng vô thức lẩm bẩm: "Đừng đi, đừng đi, để ta ăn..."
Không biết qua bao lâu, Triệu Dũng cảm thấy môi mình mát lạnh.
Ngọt ngào.
Đây là… nước trái cây?
Triệu Dũng nuốt từng ngụm, cuối cùng cũng có sức mở mắt.
Hắn thấy Tiểu Kim Ti Hầu đứng trên ngực mình, hai tay nâng một loại trái cây không biết tên, ép nước vào miệng hắn.
Tiểu Kim Ti Hầu này cứu mình sao?
Triệu Dũng không dám tin vào mắt mình.
Chẳng lẽ con khỉ ngu ngốc này coi mình là đồng loại?
Có một nghiên cứu khoa học chứng minh, một số loài khỉ dễ nhầm lẫn giữa con người và đồng loại.
Triệu Dũng cảm thấy dễ chịu hơn một chút, nhưng hắn vẫn muốn đưa tay bắt lấy Tiểu Kim Ti Hầu để ăn thịt, nhưng thực tế lại bất lực, cánh tay nặng trĩu như ngàn cân.
Lúc này, con khỉ nhỏ nhấc một củ nhân sâm rất lớn lên.
Mắt Triệu Dũng sáng rực, củ nhân sâm này đã lâu năm, có thể bán được giá cao!
"Đừng! Con khỉ ngốc nhà ngươi muốn làm gì?!"
Triệu Dũng trơ mắt nhìn Tiểu Kim Ti Hầu nhai nuốt củ sâm già.
Tiểu Kim Ti Hầu nhai xong củ sâm già thì nhổ ra lòng bàn tay, rồi đút vào miệng Triệu Dũng.
Nhờ có nhân sâm bồi bổ, Triệu Dũng nhanh chóng khôi phục lại tinh thần.
Hắn có chút sức lực, kinh ngạc nhìn Tiểu Kim Ti Hầu: “Ngươi là yêu quái?”
Tiểu Kim Ti Hầu vui vẻ vỗ tay.
Triệu Dũng nhỏ giọng thì thầm: "Không thể nào là yêu quái được, yêu quái sớm đã ăn thịt mình rồi, con khỉ này đúng là có linh tính.”
Triệu Dũng hỏi: "Có thể dẫn ta xuống núi không?"
Tiểu Kim Ti Hầu ngơ ngác nhìn Triệu Dũng.
"Nghe không hiểu?"
Triệu Dũng khoa tay múa chân diễn tả ý định của mình.
Tiểu Kim Ti Hầu dường như đã hiểu, chạy về phía trước hai bước, rồi quay đầu lại nhìn Triệu Dũng.
Triệu Dũng vội vàng đuổi theo.
Tuy không tìm được đường xuống núi, nhưng Triệu Dũng lại phát hiện ra các đồng bạn của mình.
Các đồng bạn của hắn đang dựng trại, sưởi ấm và ăn khoai lang.
Triệu Dũng gọi đồng bạn, họ kinh ngạc nhìn Triệu Dũng.
Một người đàn ông kéo quần đứng lên: “Cứ tưởng là cậu xong đời rồi, làm sao tìm đường về được?”
Triệu Dũng cười nói: “Nói dài dòng lắm, một đường đi theo con khỉ ngốc này, nó dẫn ta tới đây.”
Tiểu Kim Ti Hầu kiêu ngạo ngẩng đầu.
Tất cả những người đàn ông trong trại đều nhìn với ánh mắt tham lam.
Đang lúc thiếu thốn lương thực, thịt để bổ sung protein là vô cùng quan trọng.
Một người đàn ông liếm môi: “Trong rừng sâu mà lạc đường, thì mấy con súc sinh chính là người hướng đạo tốt nhất. Không ít thợ săn đã theo mấy con hươu ngốc xuống núi để tìm đồ ăn rồi. Vận may của anh tốt thật đấy, A Dũng. Bây giờ thì nên để con khỉ ngốc này phát huy giá trị lớn nhất của nó.”
Tiểu Kim Ti Hầu cảm thấy bất an, kêu chi chi oa oa, trốn sau ống quần Triệu Dũng.
Người đàn ông cảnh giác nhìn Triệu Dũng: “Không phải vì con khỉ này đã cứu mạng anh nên anh không cho chúng tôi ăn nó đấy chứ?”
Triệu Dũng cười tươi: “Ăn thì cũng được, một người ba trăm đồng.”
Người đàn ông nhíu mày: “Thật là thừa nước đục thả câu, được thôi, xuống núi sẽ chuyển khoản cho cậu.”
Triệu Dũng hài lòng, cúi xuống xách Tiểu Kim Ti Hầu lên: "Cho."
Tiểu Kim Ti Hầu bị đau, kêu oa oa, bàn tay nhỏ bé không ngừng đập vào tay Triệu Dũng.
Những người vào núi nuốt nước bọt, tưởng tượng ra vị ngon của thịt khỉ.
Lúc này, một cơn cuồng phong kỳ dị thổi lên.
Những người vào núi bị gió làm cho lóa mắt, nháo nhác che mặt.
Tiểu Kim Ti Hầu nắm lấy cơ hội, cắn vào tay Triệu Dũng một cái.
Triệu Dũng kêu thảm một tiếng, buông tay ra, Tiểu Kim Ti Hầu hoảng hốt bỏ chạy…
Chiều tà, ánh nắng cuối ngày dần bị ngọn núi che khuất, ánh chiều tà chỉ còn lại một màu nhợt nhạt.
Trên bầu trời bắt đầu xuất hiện những bông tuyết, trận tuyết đầu mùa đông cuối cùng cũng rơi xuống.
Rất nhanh, cả cánh rừng được bao phủ bởi một lớp tuyết trắng dày.
Tiểu Kim Ti Hầu trốn trong tuyết, hai tay nhỏ ôm vào nhau, bé xíu như một cục bông.
Bụng đói cồn cào, nó vẫn chưa hết hoảng sợ, tủi thân nhìn xung quanh.
Không biết chỗ nào có trái cây để ăn.
Lúc này, một cây đào lớn đột ngột xuất hiện trước mặt.
Tiểu Kim Ti Hầu giật mình, muốn bỏ chạy.
Nhưng nó dừng bước.
Tiểu Kim Ti Hầu nhìn thấy trên cây có rất nhiều quả đào to, ngon!
Tiểu Kim Ti Hầu ngước đầu lên, đầy mong chờ, nuốt nước bọt.
Một tiếng thở dài không biết từ đâu truyền đến, một quả đào lớn từ trên cành cây rơi xuống.
Tiểu Kim Ti Hầu ôm lấy ăn ngấu nghiến.
Trên cây đào chậm rãi xuất hiện hàng trăm khuôn mặt người, Nhân Gian Bản Tướng Thụ lên tiếng: "Linh tính thì có linh tính thật đấy, chỉ là hơi ngốc một chút thôi."
Tiểu Kim Ti Hầu mở to mắt, cảnh giác nhìn cây đào lớn.
Cẩn thận từng li từng tí giấu quả đào to bằng mình ở phía sau.
Nhân Gian Bản Tướng Thụ giận dữ mắng: "Ta không cướp của ngươi! !"
Tiểu Kim Ti Hầu yên tâm ăn hết một nửa, rồi cầm nửa còn lại đưa vào một cái miệng trong số trăm khuôn mặt trên cây đào.
Cây đào vui mừng nói: "Coi như có chút lòng thành, tự mình ăn đi."
Tiểu Kim Ti Hầu mặt mày hớn hở, ăn nốt nửa quả đào còn lại.
Vẫn chưa thỏa mãn mà nhìn những quả đào trên cành cây.
Cây đào nhìn Tiểu Kim Ti Hầu chằm chằm một hồi: “So với con người thì ngươi xem như có tâm tư đơn thuần. Ừm... nghiêm túc mà nói, ngươi là sinh vật đơn thuần nhất mà ta từng gặp. Không bằng cho ngươi một chút tạo hóa.”
Trong tán cây, một quả đào đỏ tươi rơi xuống.
Tiểu Kim Ti Hầu ngượng ngùng gãi đầu, cầm lấy quả đào đỏ tươi bắt đầu ăn.
Một luồng tinh thần lực khổng lồ xông thẳng vào Tinh Thần Chi Hải của Tiểu Kim Ti Hầu.
Những thông tin huyền ảo tràn vào đầu Tiểu Kim Ti Hầu.
[Kỵ Sĩ Báo Thù]
[Chiến sĩ giết chóc cường đại dưới trướng Tử Thần.]
[Nếu chính nghĩa không được mở rộng, thì Lửa Báo Thù đến từ địa ngục mới là cao thượng.]
[Thiên phú thức tỉnh: Lửa Báo Thù]
[Lửa Báo Thù: Mỗi lần đốt cháy linh hồn kẻ ác, cường độ Lửa Báo Thù sẽ tăng lên.]
[Lửa Báo Thù càng mãnh liệt, Kỵ Sĩ Báo Thù càng mạnh mẽ.]
Ánh mắt Tiểu Kim Ti Hầu dần dần có thêm một vẻ khác lạ, xoay tròn không ngừng.
Nó giống như một tiểu tinh linh vừa mới thức tỉnh linh tính.
Tiểu Kim Ti Hầu gãi đầu, bé nhỏ một cục quỳ gối trước cây đào: "Thật cảm ơn ông đã cho cháu quả đào ăn."
Đã có rất nhiều người ăn qua quả đào của Nhân Gian Bản Tướng Thụ.
Bọn họ đều quỳ lạy, dập đầu trước Nhân Gian Bản Tướng Thụ, cảm tạ ơn tạo hóa.
Khi đó Nhân Gian Bản Tướng Thụ nhớ tới lời chủ nhân nói: “Bọn họ không phải đang bái ta, mà là đang quỳ lạy dục vọng của chính mình.”
Nhân Gian Bản Tướng Thụ khắc cốt ghi tâm lời này.
Chỉ có con khỉ nhỏ này là thật lòng cảm ơn mình.
Điều này khiến trong lòng Nhân Gian Bản Tướng Thụ nảy sinh một cảm xúc khác lạ.
Nhân Gian Bản Tướng Thụ nói: "Ngươi có thể gọi ta là sư phụ."
Tiểu Kim Ti Hầu lại dập đầu một cái: "Tạ ơn sư phụ, con còn muốn ăn nữa."
Thành Bạch Sơn, núi Trường Bạch, một kẻ tích cực tranh giành cơm.
“Chi chi chi… Chi chi chi…”
Tiếng “chi chi” ồn ào đánh thức Triệu Dũng đang bị gãy chân.
Hắn khó nhọc mở đôi mắt uể oải, cố gắng nhìn rõ mọi vật trước mắt.
Đó là một chú khỉ nhỏ lông xù vàng óng, còn nhỏ hơn cả nắm đấm.
Triệu Dũng là một người vào núi đào sâm kiếm sống, tranh giành từng bữa cơm.
Hắn bị lạc trong núi, đi lạc mất đồng bạn.
Mệt mỏi cùng đói bụng khiến huyết áp của hắn tụt, ngất lịm trong núi sâu.
Cuối thu, nhiệt độ lạnh như mùa đông, chỉ thiếu một trận tuyết rơi.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, hắn sẽ chết đói, chết khát, chết cóng.
Nếu có thể bẻ gãy cổ con khỉ kia thì tốt, vừa có thể uống máu giải khát, lại có thể ăn một miếng thịt khỉ.
Triệu Dũng gắng sức vươn tay, muốn tóm lấy con khỉ kia.
Hắn khẽ động liền hao tổn sức lực, đầu óc choáng váng.
"Khát, khát, khát..." Triệu Dũng rên rỉ yếu ớt.
“Chi chi chi!” Tiểu Kim Ti Hầu thấy Triệu Dũng lo lắng như vậy thì kêu toáng lên, bối rối bỏ chạy.
Triệu Dũng vô thức lẩm bẩm: "Đừng đi, đừng đi, để ta ăn..."
Không biết qua bao lâu, Triệu Dũng cảm thấy môi mình mát lạnh.
Ngọt ngào.
Đây là… nước trái cây?
Triệu Dũng nuốt từng ngụm, cuối cùng cũng có sức mở mắt.
Hắn thấy Tiểu Kim Ti Hầu đứng trên ngực mình, hai tay nâng một loại trái cây không biết tên, ép nước vào miệng hắn.
Tiểu Kim Ti Hầu này cứu mình sao?
Triệu Dũng không dám tin vào mắt mình.
Chẳng lẽ con khỉ ngu ngốc này coi mình là đồng loại?
Có một nghiên cứu khoa học chứng minh, một số loài khỉ dễ nhầm lẫn giữa con người và đồng loại.
Triệu Dũng cảm thấy dễ chịu hơn một chút, nhưng hắn vẫn muốn đưa tay bắt lấy Tiểu Kim Ti Hầu để ăn thịt, nhưng thực tế lại bất lực, cánh tay nặng trĩu như ngàn cân.
Lúc này, con khỉ nhỏ nhấc một củ nhân sâm rất lớn lên.
Mắt Triệu Dũng sáng rực, củ nhân sâm này đã lâu năm, có thể bán được giá cao!
"Đừng! Con khỉ ngốc nhà ngươi muốn làm gì?!"
Triệu Dũng trơ mắt nhìn Tiểu Kim Ti Hầu nhai nuốt củ sâm già.
Tiểu Kim Ti Hầu nhai xong củ sâm già thì nhổ ra lòng bàn tay, rồi đút vào miệng Triệu Dũng.
Nhờ có nhân sâm bồi bổ, Triệu Dũng nhanh chóng khôi phục lại tinh thần.
Hắn có chút sức lực, kinh ngạc nhìn Tiểu Kim Ti Hầu: “Ngươi là yêu quái?”
Tiểu Kim Ti Hầu vui vẻ vỗ tay.
Triệu Dũng nhỏ giọng thì thầm: "Không thể nào là yêu quái được, yêu quái sớm đã ăn thịt mình rồi, con khỉ này đúng là có linh tính.”
Triệu Dũng hỏi: "Có thể dẫn ta xuống núi không?"
Tiểu Kim Ti Hầu ngơ ngác nhìn Triệu Dũng.
"Nghe không hiểu?"
Triệu Dũng khoa tay múa chân diễn tả ý định của mình.
Tiểu Kim Ti Hầu dường như đã hiểu, chạy về phía trước hai bước, rồi quay đầu lại nhìn Triệu Dũng.
Triệu Dũng vội vàng đuổi theo.
Tuy không tìm được đường xuống núi, nhưng Triệu Dũng lại phát hiện ra các đồng bạn của mình.
Các đồng bạn của hắn đang dựng trại, sưởi ấm và ăn khoai lang.
Triệu Dũng gọi đồng bạn, họ kinh ngạc nhìn Triệu Dũng.
Một người đàn ông kéo quần đứng lên: “Cứ tưởng là cậu xong đời rồi, làm sao tìm đường về được?”
Triệu Dũng cười nói: “Nói dài dòng lắm, một đường đi theo con khỉ ngốc này, nó dẫn ta tới đây.”
Tiểu Kim Ti Hầu kiêu ngạo ngẩng đầu.
Tất cả những người đàn ông trong trại đều nhìn với ánh mắt tham lam.
Đang lúc thiếu thốn lương thực, thịt để bổ sung protein là vô cùng quan trọng.
Một người đàn ông liếm môi: “Trong rừng sâu mà lạc đường, thì mấy con súc sinh chính là người hướng đạo tốt nhất. Không ít thợ săn đã theo mấy con hươu ngốc xuống núi để tìm đồ ăn rồi. Vận may của anh tốt thật đấy, A Dũng. Bây giờ thì nên để con khỉ ngốc này phát huy giá trị lớn nhất của nó.”
Tiểu Kim Ti Hầu cảm thấy bất an, kêu chi chi oa oa, trốn sau ống quần Triệu Dũng.
Người đàn ông cảnh giác nhìn Triệu Dũng: “Không phải vì con khỉ này đã cứu mạng anh nên anh không cho chúng tôi ăn nó đấy chứ?”
Triệu Dũng cười tươi: “Ăn thì cũng được, một người ba trăm đồng.”
Người đàn ông nhíu mày: “Thật là thừa nước đục thả câu, được thôi, xuống núi sẽ chuyển khoản cho cậu.”
Triệu Dũng hài lòng, cúi xuống xách Tiểu Kim Ti Hầu lên: "Cho."
Tiểu Kim Ti Hầu bị đau, kêu oa oa, bàn tay nhỏ bé không ngừng đập vào tay Triệu Dũng.
Những người vào núi nuốt nước bọt, tưởng tượng ra vị ngon của thịt khỉ.
Lúc này, một cơn cuồng phong kỳ dị thổi lên.
Những người vào núi bị gió làm cho lóa mắt, nháo nhác che mặt.
Tiểu Kim Ti Hầu nắm lấy cơ hội, cắn vào tay Triệu Dũng một cái.
Triệu Dũng kêu thảm một tiếng, buông tay ra, Tiểu Kim Ti Hầu hoảng hốt bỏ chạy…
Chiều tà, ánh nắng cuối ngày dần bị ngọn núi che khuất, ánh chiều tà chỉ còn lại một màu nhợt nhạt.
Trên bầu trời bắt đầu xuất hiện những bông tuyết, trận tuyết đầu mùa đông cuối cùng cũng rơi xuống.
Rất nhanh, cả cánh rừng được bao phủ bởi một lớp tuyết trắng dày.
Tiểu Kim Ti Hầu trốn trong tuyết, hai tay nhỏ ôm vào nhau, bé xíu như một cục bông.
Bụng đói cồn cào, nó vẫn chưa hết hoảng sợ, tủi thân nhìn xung quanh.
Không biết chỗ nào có trái cây để ăn.
Lúc này, một cây đào lớn đột ngột xuất hiện trước mặt.
Tiểu Kim Ti Hầu giật mình, muốn bỏ chạy.
Nhưng nó dừng bước.
Tiểu Kim Ti Hầu nhìn thấy trên cây có rất nhiều quả đào to, ngon!
Tiểu Kim Ti Hầu ngước đầu lên, đầy mong chờ, nuốt nước bọt.
Một tiếng thở dài không biết từ đâu truyền đến, một quả đào lớn từ trên cành cây rơi xuống.
Tiểu Kim Ti Hầu ôm lấy ăn ngấu nghiến.
Trên cây đào chậm rãi xuất hiện hàng trăm khuôn mặt người, Nhân Gian Bản Tướng Thụ lên tiếng: "Linh tính thì có linh tính thật đấy, chỉ là hơi ngốc một chút thôi."
Tiểu Kim Ti Hầu mở to mắt, cảnh giác nhìn cây đào lớn.
Cẩn thận từng li từng tí giấu quả đào to bằng mình ở phía sau.
Nhân Gian Bản Tướng Thụ giận dữ mắng: "Ta không cướp của ngươi! !"
Tiểu Kim Ti Hầu yên tâm ăn hết một nửa, rồi cầm nửa còn lại đưa vào một cái miệng trong số trăm khuôn mặt trên cây đào.
Cây đào vui mừng nói: "Coi như có chút lòng thành, tự mình ăn đi."
Tiểu Kim Ti Hầu mặt mày hớn hở, ăn nốt nửa quả đào còn lại.
Vẫn chưa thỏa mãn mà nhìn những quả đào trên cành cây.
Cây đào nhìn Tiểu Kim Ti Hầu chằm chằm một hồi: “So với con người thì ngươi xem như có tâm tư đơn thuần. Ừm... nghiêm túc mà nói, ngươi là sinh vật đơn thuần nhất mà ta từng gặp. Không bằng cho ngươi một chút tạo hóa.”
Trong tán cây, một quả đào đỏ tươi rơi xuống.
Tiểu Kim Ti Hầu ngượng ngùng gãi đầu, cầm lấy quả đào đỏ tươi bắt đầu ăn.
Một luồng tinh thần lực khổng lồ xông thẳng vào Tinh Thần Chi Hải của Tiểu Kim Ti Hầu.
Những thông tin huyền ảo tràn vào đầu Tiểu Kim Ti Hầu.
[Kỵ Sĩ Báo Thù]
[Chiến sĩ giết chóc cường đại dưới trướng Tử Thần.]
[Nếu chính nghĩa không được mở rộng, thì Lửa Báo Thù đến từ địa ngục mới là cao thượng.]
[Thiên phú thức tỉnh: Lửa Báo Thù]
[Lửa Báo Thù: Mỗi lần đốt cháy linh hồn kẻ ác, cường độ Lửa Báo Thù sẽ tăng lên.]
[Lửa Báo Thù càng mãnh liệt, Kỵ Sĩ Báo Thù càng mạnh mẽ.]
Ánh mắt Tiểu Kim Ti Hầu dần dần có thêm một vẻ khác lạ, xoay tròn không ngừng.
Nó giống như một tiểu tinh linh vừa mới thức tỉnh linh tính.
Tiểu Kim Ti Hầu gãi đầu, bé nhỏ một cục quỳ gối trước cây đào: "Thật cảm ơn ông đã cho cháu quả đào ăn."
Đã có rất nhiều người ăn qua quả đào của Nhân Gian Bản Tướng Thụ.
Bọn họ đều quỳ lạy, dập đầu trước Nhân Gian Bản Tướng Thụ, cảm tạ ơn tạo hóa.
Khi đó Nhân Gian Bản Tướng Thụ nhớ tới lời chủ nhân nói: “Bọn họ không phải đang bái ta, mà là đang quỳ lạy dục vọng của chính mình.”
Nhân Gian Bản Tướng Thụ khắc cốt ghi tâm lời này.
Chỉ có con khỉ nhỏ này là thật lòng cảm ơn mình.
Điều này khiến trong lòng Nhân Gian Bản Tướng Thụ nảy sinh một cảm xúc khác lạ.
Nhân Gian Bản Tướng Thụ nói: "Ngươi có thể gọi ta là sư phụ."
Tiểu Kim Ti Hầu lại dập đầu một cái: "Tạ ơn sư phụ, con còn muốn ăn nữa."
Bạn cần đăng nhập để bình luận