Nàng Muốn Mua Thẩm Mỹ Thuốc, Ngươi Đem Nàng Biến Thành Mị Ma?

Chương 254: Hỏng bét sinh hoạt

Chương 254: Hỏng bét sinh hoạt
Hoa Kỳ, dưới tòa nhà TT, quán cà phê.
Jessica cùng Lý Dương ngồi ở chỗ gần cửa sổ, trước mặt mỗi người đều có một ly cà phê.
Jessica uống từng ngụm lớn cà phê, cố bình tĩnh lại tâm tình đang căng thẳng.
Lý Dương thì ly cà phê trước mặt không hề đụng tới, hắn không thích cà phê.
Jessica kinh hoảng hỏi: "Rốt cuộc chuyện này là thế nào?"
Năng lực chịu đựng tâm lý của Jessica cũng khá tốt. Nhất là sau khi trải qua sự kiện Long gϊếт người. Tại tòa nhà tổng bộ TT, cô trơ mắt nhìn bạn tốt Jason bị Long gϊếт cɦết. Cô đã chấp nhận chuyện thế giới này có những lực lượng thần bí. Hiện tại, lực lượng thần bí đó lại giáng xuống trêи người cô.
Lý Dương châm một điếu tɦuốċ: "Đây là một loại thể nghiệm."
Jessica hít sâu, cố gắng bình tâm, hỏi: "Tôi không muốn cái thể nghiệm vô nghĩa này. Anh đưa tôi trở về đi, tôi có thể trả tiền cho anh. Anh muốn bao nhiêu tiền tôi đều cho, tôi rất giàu có."
Lý Dương lắc đầu: "Cô cần tự mình lĩnh hội cuộc sống, như vậy cô mới có thể trở lại thế giới thực tại."
Jessica trừng mắt nhìn Lý Dương: "Lĩnh hội cuộc sống? ! Anh vốn là thích lên mặt dạy đời vậy sao? !"
Lý Dương cười cười: "Cô nên đi đón con gái của cô. Hôm nay con bé tham gia đại hội thể dục thể thao mà phải không? Tôi nghĩ, có lẽ con bé rất muốn thấy cô ở đại hội thể dục thể thao đó."
Jessica pɦát đіên túm lấy tóc: "Con bé không phải con của tôi! Anh có thể nói cho tôi biết rốt cuộc tôi đang ở đâu không? Là thế giới song song sao? ! Đây là ma pháp hay là vu thuật!"
Lý Dương đứng dậy, không để ý đến Jessica nữa, bước ra khỏi quán cà phê.
Jessica buồn bực thở dài, cũng hướng về phía quán cà phê đi ra, lên xe của mình.
Chiếc xe bán tải cũ kỹ đó làm sao cũng кhônǥ кhởι độnġ được. Hay là hết xăng rồi?
"A a a a a! ! ! !" Jessica như bị đіên đậρ mạnh vào vô lăng.
"Cộc cộc cộc." Có người gõ cửa xe, Jessica quay đầu lại, là Lý Dương.
Lý Dương từ trong túi lấy ra một trăm đô la, đưa cho Jessica: "Tôi nghĩ bây giờ cô cần hơn số tiền này, gọi xe cứu hộ đi."
Jessica ngơ ngác nhận lấy tờ một trăm đô la kia.
Đây chính là số tiền mà tối qua cô đã cho Lý Dương....
Chạng vạng tối, Jessica dựa theo bản đồ trong xe, lái xe tới trường tiểu học Bạch Câu.
Bảo vệ nhìn thấy Jessica, nhiệt tình chào hỏi: "Ha ha, cô Jessica. Hôm nay trang phục của cô thật... cá tính."
Jessica đang mặc đồ ngủ, căn bản không kịp thay đồ.
Cô không đáp lại bảo vệ, cứ theo bảng chỉ dẫn đi tới nơi tổ chức đại hội thể dục thể thao.
Đại hội thể dục thể thao đã kết thúc, cô bé đang ôm cúp ngồi một mình trên bục trao giải.
Jessica không hiểu sao, cảm thấy cô bé cô đơn tội nghiệp quá, trong lòng chợt dâng lên một tia áy náy. Dù nói thế nào, thì ở cái nơi có lẽ là thế giới song song này, cô bé cũng là con gái trêи danh nghĩa của cô.
Jessica đi tới bên cạnh cô bé, nhìn khuôn mặt đáng thương của cô bé, nói: "Thật xіn lỗi, ta..."
Cô bé chống má, nghiêm túc nhìn Jessica: "Cô không phải mẹ của con đúng không? Mẹ của con xưa nay sẽ không đến muộn, càng sẽ không bỏ lỡ đại hội thể dục thể thao của con."
Jessica không ngờ tới, người duy nhất phát hiện mình là kẻ ngoại lai ở cái thế giới này lại là một cô bé bảy tuổi.
Jessica ngồi xổm xuống, mang vẻ kinh ngạc: "Đúng vậy, ta không phải mẹ của con, ta còn giỏi hơn mẹ của con nhiều. Ta rất giàu có, ta ở Nữu Thị, là một nhà quản lý cấp cao của công ty lớn. Con có biết nền tảng video ngắn TT không? Cả thế giới có hai tỷ người sử dụng. Ta phụ trách vận hành nơi đó."
Cô bé lo lắng nhìn Jessica: "Vậy nên cô là người ngoài hành tinh phải không? Cô sẽ làm tổn thương con và ba sao?"
Jessica lắc đầu: "Sẽ không, ta có lẽ vài ngày nữa sẽ đi thôi. Ta chỉ là đến tr·ải nghiệm cuộc sống."
Cô bé chìa tay, trịnh trọng nói: "Vậy con sẽ là hướng dẫn viên du lịch cho cô ở thế giới này, sau này chúng ta sẽ là bạn tốt, con tên là Lena."
Jessica chìa tay bắt tay với con gái ruột trêи danh nghĩa: "Vậy tiếp theo ta nên làm gì?"
Lena nói: "Tiếp theo cô nên đi dự tiệc của ba. Hôm nay ba đã thắng kiện, mấy cô chú ở quảng trường đang chúc mừng cho ba."
Jessica ngẩn người. Mấy cô chú ở quảng trường chúc mừng cho Arum sao? Quan hệ của hắn tốt vậy sao? Nhiều người nịnh nọt hắn vậy à?
Trong ấn tượng, Arum là một kẻ vô dụng không có chí tiến thủ, thế mà lại hòa nhập tốt đến vậy?...
Buổi tối, nhà riêng của Jimmy. Căn phòng rộng và nhỏ y như nhau, cũng chỉ lớn như căn hộ của Jessica ở khu trung tâm. Nên biết rằng, đây là vùng nông thôn chứ không phải nội thành. Nhà ở nông thôn mà nhỏ như căn hộ, tính ra cũng rất khiêm tốn.
Arum mặc bộ vest rẻ tiền, đi tới đi lui trong phòng, mấy người bạn của hắn thấy vậy đều nhiệt tình chào hỏi. Jessica thì không quen ai cả, lúng túng ngồi một mình trong góc. Jessica cũng khinh thường nói chuyện với đám người đó. Những người đó nhìn cách ăn mặc và nói chuyện, tất cả đều là tầng lớp đáy xã hội.
Cô bé Lena đi tới, đưa cho cô một đĩa bánh ngọt: "Cô ăn đi."
Jessica nói tiếng cảm ơn, nắm lấy tay Lena như vớ được cây cỏ cứu mạng. Mọi người đều đang tán gẫu, chỉ có mình cô bị bơ vơ, thật là lúng túng.
Jessica hỏi: "Ba của con làm nghề gì?"
Lena nói: "Ba là luật sư."
Jessica ngẫm nghĩ: "Vậy chắc kiếm được không ít tiền nhỉ?"
Lena lắc đầu: "Ba là luật sư nghĩa vụ, miễn phí giúp người ta kiện cáo."
Jessica trợn tròn mắt: "Miễn phí?"
Thảo nào Arum lại được nhiều người yêu quý đến vậy. Đám người đó nhất định chỉ là muốn tìm một luật sư miễn phí nên mới đối xử ân cần với Arum như vậy.
Jessica hỏi: "Vậy nguồn sống đến từ đâu?"
Lena nhìn Jessica: "Cô có một xưởng may, mọi chi phí trong nhà đều từ xưởng may mà ra, thỉnh thoảng hai người còn giúp đỡ người nghèo nữa."
Jessica cao giọng: "Tất cả là nhờ ta để duy trì cuộc sống? Ba của con là kẻ ăn bám sao? ! Còn muốn làm từ thiện giúp đỡ người nghèo nữa? Chúng ta chẳng lẽ không phải là người nghèo sao? ! Ba của con sao lại hư vinh đến vậy!"
Trong mắt Jessica, cuộc sống bây giờ chẳng khác nào kẻ ăn xin! ...
Buổi tối, Jessica ở trong 'căn nhà của thế giới này'.
Arum uống rất nhiều rượu, say khướt nằm trêи giường.
Jessica nhìn người yêu đầu tiên của mình, vẻ mặt lộ ra vẻ phức tạp.
Trước kia Arum rất hấp dẫn cô, thậm chí Jessica rất sùng bái Arum.
Arum thông minh, dũng cảm, tɦιện lương, khi còn học đại học đã là nhân vật nổi tiếng của trường.
Có thể là, Arum lại thiếu một chút tham vọng, còn Jessica lại là một kẻ có nhiều tham vọng.
Jessica thở dài một hơi, cho dù bây giờ có không thích Arum đi chăng nữa, nhưng cô vẫn cởi áo khoác cho hắn, để hắn ngủ thoải mái một chút.
Arum hé mắt nhìn Jessica, ôm cô và hôn lên.
Jessica thét lên đẩy Arum ra: "Anh cút đi!"
Arum ngạc nhiên nhìn Jessica: "Bảo bối, em làm sao vậy?"
Jessica khinh bỉ nhìn Arum. Còn có tâm tư làm chuyện đó, xem ra anh cũng chưa có say lắm nhỉ. Jessica đem hết áp lực dồn nén trút hết ra, quát: "Tôi còn tưởng rằng anh sẽ có chút tiến bộ, không ngờ anh càng ngày càng tệ hơn! Anh ăn bám vào xưởng may của tôi, còn lấy tiền của tôi để giúp đỡ người khác, thậm chí còn miễn phí giúp người kiện tụng nữa. Arum, rốt cuộc anh đang nghĩ gì vậy? Chẳng lẽ anh không có chút chí tiến thủ nào của đàn ông sao? Sao anh lại càng ngày càng hư vinh thế? Người khác ca ngợi anh quan trọng lắm sao?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận