Nàng Muốn Mua Thẩm Mỹ Thuốc, Ngươi Đem Nàng Biến Thành Mị Ma?
Chương 57: Nam Hải mới lão
Trần Vĩ nhìn xác Phan Long nằm trên mặt đất, nói với đám đàn em: "Nên nói gì, không nên nói gì, mấy anh em tự hiểu trong lòng chứ."
Mấy tên đàn em nịnh nọt cười: "Chắc chắn rồi, Vĩ ca cứ yên tâm, hắn bị Chu Thanh đánh chết."
Bọn chúng cũng tham gia giết Phan Long, sao dám hé răng?
Trần Vĩ gật nhẹ đầu, tiếp tục nói: "Mấy ngày tới cứ sinh hoạt như trước đây, đợi xong chuyện này thì rời Nam Hải, cầm tiền mà hưởng thụ cuộc sống."
Mấy tên đàn em mặt lộ vẻ vui mừng.
Mỗi người đều được chia 100 vạn, tìm chỗ nào đó nhỏ bé sống an nhàn hết đời!
Nào còn cần liếm máu trên đầu lưỡi như bây giờ?
Trần Vĩ vẫy tay: "Các người đi đi."
Mấy tên đàn em vội vã rời đi.
Trần Vĩ ngồi trên ghế sofa, cầm lấy chai rượu Chu Thanh uống dở, ngửa cổ tu ừng ực.
Hắn trút giận, nện chai rượu xuống bàn, hai hàng nước mắt nóng hổi chảy dài: "Na Na, cuối cùng ta đã báo thù cho em rồi, em có thể sống lại!"
Trần Vĩ biết, chắc mình cũng không sống được bao lâu.
Mấy ngày nay hắn giết không ít người, cục trị an sẽ sớm tìm tới hắn thôi.
Trần Vĩ nhìn căn phòng riêng vàng son lộng lẫy, mắng: "Đám người này đúng là mẹ nó xa xỉ, lão tử trước khi chết cũng phải hưởng thụ một phen!"
Trần Vĩ chỉ vào hai cô gái song sinh xinh đẹp mặt trắng bệch vì sợ hãi, hung ác nói: "Uống rượu với lão tử!"
Hai cô gái song sinh sợ hãi run rẩy, cẩn thận bò đến bên cạnh Trần Vĩ.
Hai đôi tay nhỏ trắng nõn bóp vai đấm chân cho Trần Vĩ, thỉnh thoảng lại rót cho Trần Vĩ một chén rượu.
Hưởng thụ sự hầu hạ của hai cô gái, Trần Vĩ cảm nhận được khoái cảm chưa từng có.
Hai cô gái song sinh cực phẩm thế này, trước kia hắn nằm mơ cũng không dám nghĩ tới, vậy mà giờ phút sắp chết lại được hưởng thụ.
Hắn không ngừng rót rượu vào miệng mình.
Nếu như không phải sắp chết thì tốt rồi, loại sinh hoạt của người thượng lưu này đúng là thứ hắn muốn.
Sau khi Phan Long chết, hắn chính là nhân vật số hai dưới trướng Xà Gia, là túi khôn của Xà Gia!
Nhưng mà mụ nó, hắn giết người!
Cục trị an nhất định sẽ bắt hắn lại!
Lúc này hắn bắt đầu sợ hãi, giống như sự hưng phấn tột độ đã qua và thay vào đó là cảm giác mệt mỏi rã rời.
Tất cả là tại Chu Thanh đã giết Na Na, nếu không mình đâu đến nỗi phải chết!
Trần Vĩ bỗng nhiên nhìn người phụ nữ thành thục trên mặt đất, chỉ vào nàng, giận dữ nói: "Mụ lẳng lơ, cùng ta uống rượu!"
Người phụ nữ thành thục bò dậy, mềm nhũn ngồi trên đùi Trần Vĩ, cầm lấy ly rượu mới uống một hơi cạn sạch.
Người phụ nữ thành thục so với hai cô gái song sinh ngây ngô càng biết cách lấy lòng đàn ông hơn.
Trần Vĩ dần dần hưởng thụ khoái cảm bao trùm mọi người xung quanh, hắn trả thù như tát một cái vào mặt người phụ nữ thành thục: "Mụ lẳng lơ, chồng vừa mới chết đã vội vàng uống rượu với kẻ thù giết chồng, thật là đê tiện!"
Người phụ nữ thành thục ai oán nói: "Thân phận như tôi, cùng ai mà chẳng như nhau? Chu Thanh cũng không ít lần dùng tôi để lấy lòng nhân vật lớn ở Nam Hải."
Trần Vĩ hứng thú: "Chu Thanh đều phải dùng vợ để lấy lòng nhân vật lớn, là những ai vậy?"
Người phụ nữ thành thục thở dài một hơi: "Anh trai Tô Ngữ Đường của tập đoàn Đức Thái, lão cục trưởng cục trị an, Chu Đại Quân của hộp đêm Đế Hoàng, trưởng trạm Lưu ở trạm thủy điện...."
Từng cái tên lẫy lừng như sấm bên tai ở Nam Hải được người phụ nữ thành thục nói ra.
Trần Vĩ ngây người hồi lâu.
Trong mắt lộ ra khát vọng mãnh liệt.
Ai mà chẳng muốn làm nhân vật lớn chứ?
Đáng tiếc, mình không có cơ hội.
Hắn tự giễu cười: "Đời sau, ta cũng sẽ chọn làm một đại ca."
Người phụ nữ thành thục có con mắt rất tinh đời, nhìn thấy ánh mắt Trần Vĩ thay đổi, hỏi: "Sao lại là đời sau, anh tuổi trẻ đã lợi hại thế này, đời này cũng có thể làm đầu rồng."
Trần Vĩ cười nhạo một tiếng: "Nói cho cô biết, ta đã giết người."
Mặt người phụ nữ thành thục trở nên nghiêm trọng: "Anh giết ai?"
Trần Vĩ cũng đã báo thù, hơi men xông lên, liền nói hết sự tình mình đã giết người.
Người phụ nữ thành thục dở khóc dở cười: "Không phải chỉ là một tên ma cờ bạc với một đám lưu manh sao?"
Trần Vĩ nheo mắt lại: "Cô có cách giúp ta thoát khỏi sự trừng trị của cảnh sát?"
Người phụ nữ thành thục quàng tay qua cổ Trần Vĩ, toàn thân dán lên người Trần Vĩ, ghé sát tai Trần Vĩ, thổ khí như lan: "Mấy năm nay tôi cũng có chút mối quan hệ, chỉ là mấy nhân vật cấp thấp thì không cần đau đầu. Chỉ cần anh để tôi theo anh, bảo đảm tôi được sống sung sướng, người tôi là của anh, quan hệ cũng là của anh."
Trần Vĩ ngớ người, kinh ngạc nhìn người phụ nữ thành thục: "Thật sao?"
Người phụ nữ thành thục quyến rũ cười một tiếng, chậm rãi quỳ xuống, ra lệnh cho hai cô gái song sinh cực phẩm: "Còn không mau hầu hạ đại ca đầu rồng tương lai cho tốt?"
Hai cô gái song sinh không hề do dự, cùng người phụ nữ thành thục quỳ gối trước mặt Trần Vĩ... ....
Một tháng sau, Nam Hải, tiệm thuốc.
Một ông lão mặc áo khoác dày nặng bước ra khỏi tiệm thuốc.
Ông dừng chân trước cửa, hướng vào trong tiệm thuốc thành kính vái một cái.
Nếu có người thuộc giới thượng lưu xã hội hoặc những người yêu âm nhạc thì chắc chắn sẽ nhận ra ông lão này là ai.
Thiên tài âm nhạc Nam Hải, Mạc Minh Ngọc.
Nghe đồn ông đã hết thời, theo đuổi âm nhạc quá mức nên sinh ra chứng nóng nảy nghiêm trọng.
Nhưng hiện tại xem ra, ánh mắt ông trong trẻo, thần sắc ôn hòa, tuyệt đối không giống như có bệnh lý hoặc bệnh thần kinh nghiêm trọng.
Mấy ngày trước, ông mơ thấy một con mèo, con mèo đó dẫn ông đến nơi này.
Mạc Minh Ngọc đã dùng gia sản bạc triệu cùng với cả đời tự do để đánh đổi, nhận được sự chúc phúc của thần minh, nguồn cảm hứng khô cạn lại lần nữa dâng trào như suối nguồn.
Đối với một người nghệ thuật gần như cố chấp với âm nhạc mà nói, tất cả vật chất bên ngoài đều không bằng một nốt nhạc hay.
Câu lạc bộ Ác Ma của Lý Dương nhận hội viên không chỉ giới hạn trong thế lực ngầm, cũng không chỉ có thương nhân giàu có.
Câu lạc bộ Ác Ma muốn bao gồm toàn diện, Lý Dương thích hết thảy những tinh anh ở các ngành nghề, hắn đều muốn có.
Trong tiệm thuốc, Dao Linh nhún nhảy từ trên gác đi xuống, chống tay lên quầy, cười híp mắt nhìn Lý Dương: "Lý Dương, người cậu muốn tìm đã thấy rồi, anh ta tên là Khổng Thiên Thu, người Nam Hải đó."
Lý Dương có được thuốc tiến hóa tăng cường sức mạnh ngắn ngủi từ chỗ Hamu Misawa.
Cái loại thuốc gen này rất bí mật không thể lý giải rõ được, vì thế nên mới nhờ Dao Linh đi tìm chuyên gia về phương diện này.
Dao Linh đưa máy tính bảng lên, trên đó là tư liệu của Khổng Thiên Thu.
Lý Dương giật mình, trách sao tên Khổng Thiên Thu này quen thuộc như vậy.
Khổng Thiên Thu, giáo sư kỹ thuật sinh vật nổi tiếng, người có thẩm quyền trong lĩnh vực vi trùng học, virus học.
Rất nhiều khái niệm ghi nhớ trong tài liệu giảng dạy ở cấp trung học bây giờ đều là do giáo sư Khổng định nghĩa.
Hắn cùng Lý Dương còn có chút liên quan.
Vị giáo sư Khổng này từng giữ chức phó viện trưởng viện sinh học trường Y khoa đại học Nam Hải.
Mười năm trước đã về hưu, thỉnh thoảng vẫn còn đến trường Y khoa đại học Nam Hải mở các buổi tọa đàm học thuật.
Nếu loại đại lão học thuật này mà đến nghiên cứu thuốc gen thì có lẽ không có vấn đề gì...
Đang lúc suy nghĩ, chuông gió ở cửa vang lên.
Lý Dương nhìn về phía người vừa đến.
Người đó mặc áo khoác lông chồn màu đen, trên cổ đeo dây chuyền vàng to bằng ngón tay cái, trên ngón cái còn có nhẫn phỉ thúy, đi giày da cá sấu.
Chỉ thiếu điều viết chữ "có tiền" lên trên mặt nữa thôi.
Mấy tên đàn em nịnh nọt cười: "Chắc chắn rồi, Vĩ ca cứ yên tâm, hắn bị Chu Thanh đánh chết."
Bọn chúng cũng tham gia giết Phan Long, sao dám hé răng?
Trần Vĩ gật nhẹ đầu, tiếp tục nói: "Mấy ngày tới cứ sinh hoạt như trước đây, đợi xong chuyện này thì rời Nam Hải, cầm tiền mà hưởng thụ cuộc sống."
Mấy tên đàn em mặt lộ vẻ vui mừng.
Mỗi người đều được chia 100 vạn, tìm chỗ nào đó nhỏ bé sống an nhàn hết đời!
Nào còn cần liếm máu trên đầu lưỡi như bây giờ?
Trần Vĩ vẫy tay: "Các người đi đi."
Mấy tên đàn em vội vã rời đi.
Trần Vĩ ngồi trên ghế sofa, cầm lấy chai rượu Chu Thanh uống dở, ngửa cổ tu ừng ực.
Hắn trút giận, nện chai rượu xuống bàn, hai hàng nước mắt nóng hổi chảy dài: "Na Na, cuối cùng ta đã báo thù cho em rồi, em có thể sống lại!"
Trần Vĩ biết, chắc mình cũng không sống được bao lâu.
Mấy ngày nay hắn giết không ít người, cục trị an sẽ sớm tìm tới hắn thôi.
Trần Vĩ nhìn căn phòng riêng vàng son lộng lẫy, mắng: "Đám người này đúng là mẹ nó xa xỉ, lão tử trước khi chết cũng phải hưởng thụ một phen!"
Trần Vĩ chỉ vào hai cô gái song sinh xinh đẹp mặt trắng bệch vì sợ hãi, hung ác nói: "Uống rượu với lão tử!"
Hai cô gái song sinh sợ hãi run rẩy, cẩn thận bò đến bên cạnh Trần Vĩ.
Hai đôi tay nhỏ trắng nõn bóp vai đấm chân cho Trần Vĩ, thỉnh thoảng lại rót cho Trần Vĩ một chén rượu.
Hưởng thụ sự hầu hạ của hai cô gái, Trần Vĩ cảm nhận được khoái cảm chưa từng có.
Hai cô gái song sinh cực phẩm thế này, trước kia hắn nằm mơ cũng không dám nghĩ tới, vậy mà giờ phút sắp chết lại được hưởng thụ.
Hắn không ngừng rót rượu vào miệng mình.
Nếu như không phải sắp chết thì tốt rồi, loại sinh hoạt của người thượng lưu này đúng là thứ hắn muốn.
Sau khi Phan Long chết, hắn chính là nhân vật số hai dưới trướng Xà Gia, là túi khôn của Xà Gia!
Nhưng mà mụ nó, hắn giết người!
Cục trị an nhất định sẽ bắt hắn lại!
Lúc này hắn bắt đầu sợ hãi, giống như sự hưng phấn tột độ đã qua và thay vào đó là cảm giác mệt mỏi rã rời.
Tất cả là tại Chu Thanh đã giết Na Na, nếu không mình đâu đến nỗi phải chết!
Trần Vĩ bỗng nhiên nhìn người phụ nữ thành thục trên mặt đất, chỉ vào nàng, giận dữ nói: "Mụ lẳng lơ, cùng ta uống rượu!"
Người phụ nữ thành thục bò dậy, mềm nhũn ngồi trên đùi Trần Vĩ, cầm lấy ly rượu mới uống một hơi cạn sạch.
Người phụ nữ thành thục so với hai cô gái song sinh ngây ngô càng biết cách lấy lòng đàn ông hơn.
Trần Vĩ dần dần hưởng thụ khoái cảm bao trùm mọi người xung quanh, hắn trả thù như tát một cái vào mặt người phụ nữ thành thục: "Mụ lẳng lơ, chồng vừa mới chết đã vội vàng uống rượu với kẻ thù giết chồng, thật là đê tiện!"
Người phụ nữ thành thục ai oán nói: "Thân phận như tôi, cùng ai mà chẳng như nhau? Chu Thanh cũng không ít lần dùng tôi để lấy lòng nhân vật lớn ở Nam Hải."
Trần Vĩ hứng thú: "Chu Thanh đều phải dùng vợ để lấy lòng nhân vật lớn, là những ai vậy?"
Người phụ nữ thành thục thở dài một hơi: "Anh trai Tô Ngữ Đường của tập đoàn Đức Thái, lão cục trưởng cục trị an, Chu Đại Quân của hộp đêm Đế Hoàng, trưởng trạm Lưu ở trạm thủy điện...."
Từng cái tên lẫy lừng như sấm bên tai ở Nam Hải được người phụ nữ thành thục nói ra.
Trần Vĩ ngây người hồi lâu.
Trong mắt lộ ra khát vọng mãnh liệt.
Ai mà chẳng muốn làm nhân vật lớn chứ?
Đáng tiếc, mình không có cơ hội.
Hắn tự giễu cười: "Đời sau, ta cũng sẽ chọn làm một đại ca."
Người phụ nữ thành thục có con mắt rất tinh đời, nhìn thấy ánh mắt Trần Vĩ thay đổi, hỏi: "Sao lại là đời sau, anh tuổi trẻ đã lợi hại thế này, đời này cũng có thể làm đầu rồng."
Trần Vĩ cười nhạo một tiếng: "Nói cho cô biết, ta đã giết người."
Mặt người phụ nữ thành thục trở nên nghiêm trọng: "Anh giết ai?"
Trần Vĩ cũng đã báo thù, hơi men xông lên, liền nói hết sự tình mình đã giết người.
Người phụ nữ thành thục dở khóc dở cười: "Không phải chỉ là một tên ma cờ bạc với một đám lưu manh sao?"
Trần Vĩ nheo mắt lại: "Cô có cách giúp ta thoát khỏi sự trừng trị của cảnh sát?"
Người phụ nữ thành thục quàng tay qua cổ Trần Vĩ, toàn thân dán lên người Trần Vĩ, ghé sát tai Trần Vĩ, thổ khí như lan: "Mấy năm nay tôi cũng có chút mối quan hệ, chỉ là mấy nhân vật cấp thấp thì không cần đau đầu. Chỉ cần anh để tôi theo anh, bảo đảm tôi được sống sung sướng, người tôi là của anh, quan hệ cũng là của anh."
Trần Vĩ ngớ người, kinh ngạc nhìn người phụ nữ thành thục: "Thật sao?"
Người phụ nữ thành thục quyến rũ cười một tiếng, chậm rãi quỳ xuống, ra lệnh cho hai cô gái song sinh cực phẩm: "Còn không mau hầu hạ đại ca đầu rồng tương lai cho tốt?"
Hai cô gái song sinh không hề do dự, cùng người phụ nữ thành thục quỳ gối trước mặt Trần Vĩ... ....
Một tháng sau, Nam Hải, tiệm thuốc.
Một ông lão mặc áo khoác dày nặng bước ra khỏi tiệm thuốc.
Ông dừng chân trước cửa, hướng vào trong tiệm thuốc thành kính vái một cái.
Nếu có người thuộc giới thượng lưu xã hội hoặc những người yêu âm nhạc thì chắc chắn sẽ nhận ra ông lão này là ai.
Thiên tài âm nhạc Nam Hải, Mạc Minh Ngọc.
Nghe đồn ông đã hết thời, theo đuổi âm nhạc quá mức nên sinh ra chứng nóng nảy nghiêm trọng.
Nhưng hiện tại xem ra, ánh mắt ông trong trẻo, thần sắc ôn hòa, tuyệt đối không giống như có bệnh lý hoặc bệnh thần kinh nghiêm trọng.
Mấy ngày trước, ông mơ thấy một con mèo, con mèo đó dẫn ông đến nơi này.
Mạc Minh Ngọc đã dùng gia sản bạc triệu cùng với cả đời tự do để đánh đổi, nhận được sự chúc phúc của thần minh, nguồn cảm hứng khô cạn lại lần nữa dâng trào như suối nguồn.
Đối với một người nghệ thuật gần như cố chấp với âm nhạc mà nói, tất cả vật chất bên ngoài đều không bằng một nốt nhạc hay.
Câu lạc bộ Ác Ma của Lý Dương nhận hội viên không chỉ giới hạn trong thế lực ngầm, cũng không chỉ có thương nhân giàu có.
Câu lạc bộ Ác Ma muốn bao gồm toàn diện, Lý Dương thích hết thảy những tinh anh ở các ngành nghề, hắn đều muốn có.
Trong tiệm thuốc, Dao Linh nhún nhảy từ trên gác đi xuống, chống tay lên quầy, cười híp mắt nhìn Lý Dương: "Lý Dương, người cậu muốn tìm đã thấy rồi, anh ta tên là Khổng Thiên Thu, người Nam Hải đó."
Lý Dương có được thuốc tiến hóa tăng cường sức mạnh ngắn ngủi từ chỗ Hamu Misawa.
Cái loại thuốc gen này rất bí mật không thể lý giải rõ được, vì thế nên mới nhờ Dao Linh đi tìm chuyên gia về phương diện này.
Dao Linh đưa máy tính bảng lên, trên đó là tư liệu của Khổng Thiên Thu.
Lý Dương giật mình, trách sao tên Khổng Thiên Thu này quen thuộc như vậy.
Khổng Thiên Thu, giáo sư kỹ thuật sinh vật nổi tiếng, người có thẩm quyền trong lĩnh vực vi trùng học, virus học.
Rất nhiều khái niệm ghi nhớ trong tài liệu giảng dạy ở cấp trung học bây giờ đều là do giáo sư Khổng định nghĩa.
Hắn cùng Lý Dương còn có chút liên quan.
Vị giáo sư Khổng này từng giữ chức phó viện trưởng viện sinh học trường Y khoa đại học Nam Hải.
Mười năm trước đã về hưu, thỉnh thoảng vẫn còn đến trường Y khoa đại học Nam Hải mở các buổi tọa đàm học thuật.
Nếu loại đại lão học thuật này mà đến nghiên cứu thuốc gen thì có lẽ không có vấn đề gì...
Đang lúc suy nghĩ, chuông gió ở cửa vang lên.
Lý Dương nhìn về phía người vừa đến.
Người đó mặc áo khoác lông chồn màu đen, trên cổ đeo dây chuyền vàng to bằng ngón tay cái, trên ngón cái còn có nhẫn phỉ thúy, đi giày da cá sấu.
Chỉ thiếu điều viết chữ "có tiền" lên trên mặt nữa thôi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận