Nàng Muốn Mua Thẩm Mỹ Thuốc, Ngươi Đem Nàng Biến Thành Mị Ma?
Chương 72: Ta chủ Tử Thần cùng ngươi đồng hành
Chương 72: Ta chủ tử Thần cùng ngươi đồng hành Khóe miệng Lý Dương nở một nụ cười: "Có thêm chút người như hắn thì tốt."
Lão đạo sĩ có thể liên tục cung cấp tinh thần lực cho Lý Dương, dù rất ít, nhưng không chịu nổi số lượng lớn trong tương lai. Dù lão đạo sĩ có bị lãnh đạo theo dõi đặc biệt, thậm chí bị chia nhỏ, cũng không ai tìm đến Lý Dương. Để bên ngoài náo loạn long trời lở đất, mà Lý Dương mới là người có lợi lớn nhất.
Lý Dương khẽ thở dài một tiếng: "Đây mới đúng là cẩu đạo a! Chỉ tiếc sáng tạo ra một sinh vật siêu phàm hao phí linh hồn lực quá nhiều khiến ta không chịu đựng nổi. Trần Vũ Khê hẳn cũng sắp lên nhị giai. Chờ nàng lên nhị giai có thể dùng tín ngưỡng chi lực cường đại linh hồn ta."
…
Viện điều dưỡng Lục Nhân, phòng nghiên cứu dưới tầng hầm.
Lilith bắt chéo chân ngồi trên ghế sofa, người đang cung kính đứng trước mặt là ông chủ viện điều dưỡng Lục Nhân, một ông lão đã ngoài bảy mươi. Thân thể lão đã sớm suy yếu, nhờ sự giúp đỡ của Tổ Chức Tạo Thần mới có thể sống lâu đến vậy.
Lilith lẩm bẩm: "Không ngờ lãnh đạo Nam Hải lại nhanh chóng làm lắng xuống 【sự kiện quái nhân tấn công cảnh sát】." Nàng khẽ cười một tiếng: "Cũng tốt, đợi lá bài tẩy này của ta đánh ra, người Nam Hải c·h·ế·t, dân chúng sẽ phẫn nộ chứ?"
Lão nhân cười ha hả nói: "Đó là tự nhiên, đến lúc đó dân chúng sẽ hướng cục trị an Nam Hải đòi công bằng, yêu cầu công bố những sự kiện thần bí này. Khi đó, cấp trên sẽ tạo áp lực cho cục trị an Nam Hải. Hắc hắc, cục trị an Nam Hải sẽ trút giận lên tổ chức thí nghiệm gen kia."
Lilith chống cằm: "Vậy thì thả cái đồ thí nghiệm thất bại kia ra ngoài đi. Để ta nghĩ xem xua đuổi đến chỗ nào thì thích hợp. Ngươi là người Hạ Quốc, ngươi có đề nghị gì hay không?"
Lão nhân nghĩ một lúc rồi đáp: "Khu phố cổ đi, những tên dân đen sống ở cống rãnh thích gây rối nhất."
Khóe miệng Lilith vẽ lên một đường cong: "Vậy thì khu phố cổ."
Nam Hải, khu phố cổ.
Sau khi kiếm được chút tiền từ Thất Giới Hội, Mã Đào sống sung túc hơn. Hắn ở trên tầng cao nhất, còn mua lại luôn tầng dưới, đương nhiên mới chỉ là tiền đặt cọc. Tầng cao nhất chuyên để bảo trì vận hành phần mềm phát sóng trực tiếp của Thất Giới Hội, gần đây mua sắm nhiều máy móc nên không gian sinh hoạt có chút nhỏ. Để tiện lợi hơn, hắn biến tầng dưới thành khu sinh hoạt.
Tháng này Mã Đào còn có bạn gái, là cô nàng nghiện game mấy năm trước chuyên đi các quán net, hai người quen nhau qua game. Bạn gái là Ngô Tư Vũ, hoa khôi của hệ biểu diễn nghệ thuật trường đại học Bắc Hàng Nam Hải. Sau khi tốt nghiệp nàng làm tiếp viên hàng không cho một công ty ở Nam Hải. Đừng nhìn Mã Đào như vậy, hồi còn ở đại học Ngô Tư Vũ đã theo đuổi Mã Đào không rời. Mã Đào có khi cũng không biết vì sao tên "gà mờ" như mình lại có giáo hoa theo đuổi.
Hắn không muốn làm lỡ người ta, từ khi gia nhập Thất Giới Hội làm giáo chủ bù nhìn thì càng sợ liên lụy đến nàng. Danh hiệu giáo chủ Thất Giới Hội nghe thì hay, nhưng rất nguy hiểm. Thế nhưng, khi một người con gái theo đuổi ngươi 5 năm, bị ngươi làm lỡ dở 5 năm, khóc sướt mướt trước cửa nhà nói không có chỗ đi, ngươi sẽ làm thế nào đây? Nàng còn chẳng chê nhà ngươi nghèo khổ bẩn thỉu.
Cuối cùng Mã Đào cũng mềm lòng trong đêm mưa lạnh giá, để Ngô Tư Vũ vào cửa tránh mưa một chút. Và cái tránh một chút ấy đã thành một tháng, coi như là có nửa người yêu. Mã Đào chưa bao giờ để Ngô Tư Vũ lên tầng hai, vì tầng hai chứa tất cả bí mật của hắn. Nơi bảo trì hậu trường online của Thất Giới Hội, cũng là nơi cung phụng một tượng Thần Chết.
Nửa đêm 12 giờ, Mã Đào theo thường lệ đến cúng bái trước tượng Thần Chết ở tầng hai. Tượng Thần Chết này là do Thất Giới Hội thượng tầng bán ra, giá rất đắt. Thật ra, Thất Giới Hội thượng tầng chỉ có hai người, là Trần Vũ Khê và Trương Thế Ái. Cho dù Mã Đào là giáo chủ trên danh nghĩa, mua tượng thần vẫn phải tốn tiền.
Sau khi thắp hai nén hương, Mã Đào đi xuống lầu. Ngô Tư Vũ bưng bát bánh trôi nước, cười tủm tỉm nói: "Anh mệt rồi không, đến ăn chút khuya."
Mã Đào ngồi xuống ghế đẩu: "Em không tò mò mỗi ngày anh bận rộn cái gì sao?"
Ngô Tư Vũ lắc đầu: "Em biết anh đang bận chuyện lớn mà! Em sẽ không hỏi."
Mã Đào sững sờ, cảnh giác nhìn Ngô Tư Vũ: "Em cảm thấy anh đang bận chuyện lớn gì?"
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên. "Để em ra mở cửa!" Ngô Tư Vũ chạy nhanh đến cửa.
Mã Đào đột nhiên hô: "Nhìn qua mắt mèo xem người ngoài là ai."
Việc Thất Giới Hội phát sóng trực tiếp là làm trái luật, hắn rất cẩn thận. Hắn sợ bị người ta mang đi uống trà đột ngột.
Ngô Tư Vũ đứng trước cửa, ngơ ngác 'À' một tiếng. Nàng nhìn qua mắt mèo, nghi ngờ nói: "Ơ? Không có ai mà."
Mã Đào nhíu mày.
"Cộc, cộc, cộc." Tiếng gõ cửa lại vang lên.
Ngô Tư Vũ che miệng lùi lại, mặt đầy hoảng sợ: "Bên ngoài vẫn không có ai mà, hay là gặp quỷ rồi!"
Mã Đào đứng dậy, nhanh chóng lên tầng trên, bật máy tính, kiểm tra camera bí mật gắn ở cửa. Sắc mặt hắn dần dần thay đổi. Từ căng thẳng sang nghi hoặc, từ nghi hoặc đến rung động, sau đó là kinh hãi tột độ!
Ngoài cửa, là một con quái vật! Vật đó hình dáng giống người. Thân hình gầy gò, toàn thân trần truồng, không có lông, làn da màu xám tro nhăn nheo. Nó không có mắt, không có tai. Thảo nào chỉ nghe được tiếng gõ cửa, mà không thấy người. Thì ra con quái vật đang bò, nó đang dùng đầu nhẹ nhàng xô cửa!
"Cái này cái này cái này…Ta vừa mới tin giáo, đã gặp phải chuyện linh dị rồi?" Mã Đào định chạy trốn từ tầng cao nhất, bỗng dừng chân: "Tư Vũ, Tư Vũ...."
Mã Đào vội vàng chạy xuống lầu. Lúc này, con q·u·á·i· ·d·ị bên ngoài nổi giận, tiếng va đập ngày càng mạnh. Ngô Tư Vũ che miệng nhỏ không ngừng lùi lại, đã sợ đến choáng váng.
"Oành!" Cánh cửa hoàn toàn bị phá tung! Con quái vật lao vào phòng!
Ngô Tư Vũ sợ run cả chân, hoàn toàn không biết phải trốn đi đâu. Trong lúc nguy cấp, Mã Đào vớ lấy chiếc điện thoại bên cạnh ném ra ngoài. Điện thoại không trúng quái vật mà lại bay vào phòng ngủ. Quái vật nghe thấy tiếng động liền gào thét xông vào phòng ngủ. Âm thanh của quái vật giống như tiếng không khí bị ép từ trong họng ra.
Mã Đào nắm tay Ngô Tư Vũ: "Đi thôi!"
Hắn định mang Ngô Tư Vũ chạy ra ngoài, nhưng quái vật nghe tiếng động liền nhanh chóng xông đến cửa. Mã Đào ôm lấy Ngô Tư Vũ tránh né, theo đà lăn xuống dưới gầm bàn ăn. Hắn ra sức bịt miệng Ngô Tư Vũ. Mã Đào phát hiện quái vật này bị mù, chỉ có thể phân biệt con mồi bằng âm thanh. Quái vật lơ ngơ xoay đầu, tai áp sát xuống đất, sau đó liền hướng phía bàn ăn đi tới từng bước một. Mã Đào thầm nghĩ: "Xong rồi."
Ngô Tư Vũ đột nhiên mở tay Mã Đào ra, bất ngờ chui ra khỏi gầm bàn, làm Mã Đào trở tay không kịp. Nàng nở nụ cười ngọt ngào với Mã Đào đang ở dưới gầm bàn: "Anh là anh hùng, anh đã âm thầm cứu rất nhiều người, em cũng muốn âm thầm cứu anh một lần nha."
Mã Đào sửng sốt. Trước đây cũng có người nói với hắn câu này, đó là chuyện khi hắn lập trang web hỗ trợ người trầm cảm vài năm trước. Hắn đã cứu được rất nhiều người trầm cảm có ý định t·ự s·á·t, cũng mang lại ánh mặt trời cho không ít người bệnh. Có một cô gái cũng đã nói một câu y hệt như vậy. Nhưng những lời này hắn đã nghe quá nhiều nên chẳng mấy để ý.
Ngô Tư Vũ chính là cô gái đó? Vì sao cô ấy không báo cho mình biết? !
Quái vật gào lên một tiếng, xông về phía Ngô Tư Vũ.
Mã Đào mắt trừng lớn, gầm lên hất tung cái bàn: "Mẹ kiếp mày tới đây với tao!"
Không kịp nữa rồi, hắn đã thấy móng vuốt của con quái vật chạm vào Ngô Tư Vũ. Phảng phất như thời gian chậm lại. Hành động móng vuốt quái vật đâm vào sau gáy Ngô Tư Vũ đang chậm dần. Nụ cười của Ngô Tư Vũ cũng đang chậm dần, ngơ ngác nhìn thấy một giọt nước mắt. Cả hắn cũng đang chậm lại, chỉ có suy nghĩ là nhanh chóng.
Lúc này, con quái vật bị thứ gì đó kéo mạnh ra ngã sang một bên. Thời gian và suy nghĩ lại trở lại bình thường. Khi con người trong lúc hoảng loạn tột độ sẽ như thế. Mã Đào đột nhiên ôm lấy Ngô Tư Vũ, hoảng sợ nhìn về phía trước.
Mấy người đó cứ thế đột ngột xuất hiện. Bọn họ mặc áo mưa trắng, đi ủng đi mưa trắng, đội mũ lưỡi trai trắng, đeo khẩu trang. Những người đó ăn mặc kỳ lạ, rất mạnh, nắm lấy quái vật ghì xuống ma sát. Quái vật đánh bay một người, những người còn lại liền xông tới. Chưa đến vài phút, đầu con quái vật đã bị người áo trắng vặn gãy cổ. Bọn họ thành thạo dọn dẹp t·h·i t·hể quái vật. Mã Đào kinh hãi phát hiện, trong đó một người áo trắng bị đ·â·m xuyên bụng, nhưng vẫn tiếp tục làm việc như không có gì. Thanh Khiết Giả không có cảm giác đau, sau khi bị thương có thể dùng t·ử v·ong chi lực chữa trị thân thể.
"Cảm… cảm ơn, anh, các anh là...." Trải qua chuyện vừa rồi, Mã Đào nói cũng không trôi chảy.
Thanh Khiết Giả bọn họ không nói gì, chỉ cẩn thận đóng gói t·h·i t·hể quái vật, rồi lần lượt rút lui. Người Thanh Khiết Giả đi cuối cùng quay lại, giơ tay làm một động tác đặc biệt với Mã Đào: "Mã giáo chủ, chủ tử Thần của ta đang dõi theo anh, che chở anh, thần minh vĩ đại đang đồng hành cùng chúng ta!"
Lão đạo sĩ có thể liên tục cung cấp tinh thần lực cho Lý Dương, dù rất ít, nhưng không chịu nổi số lượng lớn trong tương lai. Dù lão đạo sĩ có bị lãnh đạo theo dõi đặc biệt, thậm chí bị chia nhỏ, cũng không ai tìm đến Lý Dương. Để bên ngoài náo loạn long trời lở đất, mà Lý Dương mới là người có lợi lớn nhất.
Lý Dương khẽ thở dài một tiếng: "Đây mới đúng là cẩu đạo a! Chỉ tiếc sáng tạo ra một sinh vật siêu phàm hao phí linh hồn lực quá nhiều khiến ta không chịu đựng nổi. Trần Vũ Khê hẳn cũng sắp lên nhị giai. Chờ nàng lên nhị giai có thể dùng tín ngưỡng chi lực cường đại linh hồn ta."
…
Viện điều dưỡng Lục Nhân, phòng nghiên cứu dưới tầng hầm.
Lilith bắt chéo chân ngồi trên ghế sofa, người đang cung kính đứng trước mặt là ông chủ viện điều dưỡng Lục Nhân, một ông lão đã ngoài bảy mươi. Thân thể lão đã sớm suy yếu, nhờ sự giúp đỡ của Tổ Chức Tạo Thần mới có thể sống lâu đến vậy.
Lilith lẩm bẩm: "Không ngờ lãnh đạo Nam Hải lại nhanh chóng làm lắng xuống 【sự kiện quái nhân tấn công cảnh sát】." Nàng khẽ cười một tiếng: "Cũng tốt, đợi lá bài tẩy này của ta đánh ra, người Nam Hải c·h·ế·t, dân chúng sẽ phẫn nộ chứ?"
Lão nhân cười ha hả nói: "Đó là tự nhiên, đến lúc đó dân chúng sẽ hướng cục trị an Nam Hải đòi công bằng, yêu cầu công bố những sự kiện thần bí này. Khi đó, cấp trên sẽ tạo áp lực cho cục trị an Nam Hải. Hắc hắc, cục trị an Nam Hải sẽ trút giận lên tổ chức thí nghiệm gen kia."
Lilith chống cằm: "Vậy thì thả cái đồ thí nghiệm thất bại kia ra ngoài đi. Để ta nghĩ xem xua đuổi đến chỗ nào thì thích hợp. Ngươi là người Hạ Quốc, ngươi có đề nghị gì hay không?"
Lão nhân nghĩ một lúc rồi đáp: "Khu phố cổ đi, những tên dân đen sống ở cống rãnh thích gây rối nhất."
Khóe miệng Lilith vẽ lên một đường cong: "Vậy thì khu phố cổ."
Nam Hải, khu phố cổ.
Sau khi kiếm được chút tiền từ Thất Giới Hội, Mã Đào sống sung túc hơn. Hắn ở trên tầng cao nhất, còn mua lại luôn tầng dưới, đương nhiên mới chỉ là tiền đặt cọc. Tầng cao nhất chuyên để bảo trì vận hành phần mềm phát sóng trực tiếp của Thất Giới Hội, gần đây mua sắm nhiều máy móc nên không gian sinh hoạt có chút nhỏ. Để tiện lợi hơn, hắn biến tầng dưới thành khu sinh hoạt.
Tháng này Mã Đào còn có bạn gái, là cô nàng nghiện game mấy năm trước chuyên đi các quán net, hai người quen nhau qua game. Bạn gái là Ngô Tư Vũ, hoa khôi của hệ biểu diễn nghệ thuật trường đại học Bắc Hàng Nam Hải. Sau khi tốt nghiệp nàng làm tiếp viên hàng không cho một công ty ở Nam Hải. Đừng nhìn Mã Đào như vậy, hồi còn ở đại học Ngô Tư Vũ đã theo đuổi Mã Đào không rời. Mã Đào có khi cũng không biết vì sao tên "gà mờ" như mình lại có giáo hoa theo đuổi.
Hắn không muốn làm lỡ người ta, từ khi gia nhập Thất Giới Hội làm giáo chủ bù nhìn thì càng sợ liên lụy đến nàng. Danh hiệu giáo chủ Thất Giới Hội nghe thì hay, nhưng rất nguy hiểm. Thế nhưng, khi một người con gái theo đuổi ngươi 5 năm, bị ngươi làm lỡ dở 5 năm, khóc sướt mướt trước cửa nhà nói không có chỗ đi, ngươi sẽ làm thế nào đây? Nàng còn chẳng chê nhà ngươi nghèo khổ bẩn thỉu.
Cuối cùng Mã Đào cũng mềm lòng trong đêm mưa lạnh giá, để Ngô Tư Vũ vào cửa tránh mưa một chút. Và cái tránh một chút ấy đã thành một tháng, coi như là có nửa người yêu. Mã Đào chưa bao giờ để Ngô Tư Vũ lên tầng hai, vì tầng hai chứa tất cả bí mật của hắn. Nơi bảo trì hậu trường online của Thất Giới Hội, cũng là nơi cung phụng một tượng Thần Chết.
Nửa đêm 12 giờ, Mã Đào theo thường lệ đến cúng bái trước tượng Thần Chết ở tầng hai. Tượng Thần Chết này là do Thất Giới Hội thượng tầng bán ra, giá rất đắt. Thật ra, Thất Giới Hội thượng tầng chỉ có hai người, là Trần Vũ Khê và Trương Thế Ái. Cho dù Mã Đào là giáo chủ trên danh nghĩa, mua tượng thần vẫn phải tốn tiền.
Sau khi thắp hai nén hương, Mã Đào đi xuống lầu. Ngô Tư Vũ bưng bát bánh trôi nước, cười tủm tỉm nói: "Anh mệt rồi không, đến ăn chút khuya."
Mã Đào ngồi xuống ghế đẩu: "Em không tò mò mỗi ngày anh bận rộn cái gì sao?"
Ngô Tư Vũ lắc đầu: "Em biết anh đang bận chuyện lớn mà! Em sẽ không hỏi."
Mã Đào sững sờ, cảnh giác nhìn Ngô Tư Vũ: "Em cảm thấy anh đang bận chuyện lớn gì?"
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên. "Để em ra mở cửa!" Ngô Tư Vũ chạy nhanh đến cửa.
Mã Đào đột nhiên hô: "Nhìn qua mắt mèo xem người ngoài là ai."
Việc Thất Giới Hội phát sóng trực tiếp là làm trái luật, hắn rất cẩn thận. Hắn sợ bị người ta mang đi uống trà đột ngột.
Ngô Tư Vũ đứng trước cửa, ngơ ngác 'À' một tiếng. Nàng nhìn qua mắt mèo, nghi ngờ nói: "Ơ? Không có ai mà."
Mã Đào nhíu mày.
"Cộc, cộc, cộc." Tiếng gõ cửa lại vang lên.
Ngô Tư Vũ che miệng lùi lại, mặt đầy hoảng sợ: "Bên ngoài vẫn không có ai mà, hay là gặp quỷ rồi!"
Mã Đào đứng dậy, nhanh chóng lên tầng trên, bật máy tính, kiểm tra camera bí mật gắn ở cửa. Sắc mặt hắn dần dần thay đổi. Từ căng thẳng sang nghi hoặc, từ nghi hoặc đến rung động, sau đó là kinh hãi tột độ!
Ngoài cửa, là một con quái vật! Vật đó hình dáng giống người. Thân hình gầy gò, toàn thân trần truồng, không có lông, làn da màu xám tro nhăn nheo. Nó không có mắt, không có tai. Thảo nào chỉ nghe được tiếng gõ cửa, mà không thấy người. Thì ra con quái vật đang bò, nó đang dùng đầu nhẹ nhàng xô cửa!
"Cái này cái này cái này…Ta vừa mới tin giáo, đã gặp phải chuyện linh dị rồi?" Mã Đào định chạy trốn từ tầng cao nhất, bỗng dừng chân: "Tư Vũ, Tư Vũ...."
Mã Đào vội vàng chạy xuống lầu. Lúc này, con q·u·á·i· ·d·ị bên ngoài nổi giận, tiếng va đập ngày càng mạnh. Ngô Tư Vũ che miệng nhỏ không ngừng lùi lại, đã sợ đến choáng váng.
"Oành!" Cánh cửa hoàn toàn bị phá tung! Con quái vật lao vào phòng!
Ngô Tư Vũ sợ run cả chân, hoàn toàn không biết phải trốn đi đâu. Trong lúc nguy cấp, Mã Đào vớ lấy chiếc điện thoại bên cạnh ném ra ngoài. Điện thoại không trúng quái vật mà lại bay vào phòng ngủ. Quái vật nghe thấy tiếng động liền gào thét xông vào phòng ngủ. Âm thanh của quái vật giống như tiếng không khí bị ép từ trong họng ra.
Mã Đào nắm tay Ngô Tư Vũ: "Đi thôi!"
Hắn định mang Ngô Tư Vũ chạy ra ngoài, nhưng quái vật nghe tiếng động liền nhanh chóng xông đến cửa. Mã Đào ôm lấy Ngô Tư Vũ tránh né, theo đà lăn xuống dưới gầm bàn ăn. Hắn ra sức bịt miệng Ngô Tư Vũ. Mã Đào phát hiện quái vật này bị mù, chỉ có thể phân biệt con mồi bằng âm thanh. Quái vật lơ ngơ xoay đầu, tai áp sát xuống đất, sau đó liền hướng phía bàn ăn đi tới từng bước một. Mã Đào thầm nghĩ: "Xong rồi."
Ngô Tư Vũ đột nhiên mở tay Mã Đào ra, bất ngờ chui ra khỏi gầm bàn, làm Mã Đào trở tay không kịp. Nàng nở nụ cười ngọt ngào với Mã Đào đang ở dưới gầm bàn: "Anh là anh hùng, anh đã âm thầm cứu rất nhiều người, em cũng muốn âm thầm cứu anh một lần nha."
Mã Đào sửng sốt. Trước đây cũng có người nói với hắn câu này, đó là chuyện khi hắn lập trang web hỗ trợ người trầm cảm vài năm trước. Hắn đã cứu được rất nhiều người trầm cảm có ý định t·ự s·á·t, cũng mang lại ánh mặt trời cho không ít người bệnh. Có một cô gái cũng đã nói một câu y hệt như vậy. Nhưng những lời này hắn đã nghe quá nhiều nên chẳng mấy để ý.
Ngô Tư Vũ chính là cô gái đó? Vì sao cô ấy không báo cho mình biết? !
Quái vật gào lên một tiếng, xông về phía Ngô Tư Vũ.
Mã Đào mắt trừng lớn, gầm lên hất tung cái bàn: "Mẹ kiếp mày tới đây với tao!"
Không kịp nữa rồi, hắn đã thấy móng vuốt của con quái vật chạm vào Ngô Tư Vũ. Phảng phất như thời gian chậm lại. Hành động móng vuốt quái vật đâm vào sau gáy Ngô Tư Vũ đang chậm dần. Nụ cười của Ngô Tư Vũ cũng đang chậm dần, ngơ ngác nhìn thấy một giọt nước mắt. Cả hắn cũng đang chậm lại, chỉ có suy nghĩ là nhanh chóng.
Lúc này, con quái vật bị thứ gì đó kéo mạnh ra ngã sang một bên. Thời gian và suy nghĩ lại trở lại bình thường. Khi con người trong lúc hoảng loạn tột độ sẽ như thế. Mã Đào đột nhiên ôm lấy Ngô Tư Vũ, hoảng sợ nhìn về phía trước.
Mấy người đó cứ thế đột ngột xuất hiện. Bọn họ mặc áo mưa trắng, đi ủng đi mưa trắng, đội mũ lưỡi trai trắng, đeo khẩu trang. Những người đó ăn mặc kỳ lạ, rất mạnh, nắm lấy quái vật ghì xuống ma sát. Quái vật đánh bay một người, những người còn lại liền xông tới. Chưa đến vài phút, đầu con quái vật đã bị người áo trắng vặn gãy cổ. Bọn họ thành thạo dọn dẹp t·h·i t·hể quái vật. Mã Đào kinh hãi phát hiện, trong đó một người áo trắng bị đ·â·m xuyên bụng, nhưng vẫn tiếp tục làm việc như không có gì. Thanh Khiết Giả không có cảm giác đau, sau khi bị thương có thể dùng t·ử v·ong chi lực chữa trị thân thể.
"Cảm… cảm ơn, anh, các anh là...." Trải qua chuyện vừa rồi, Mã Đào nói cũng không trôi chảy.
Thanh Khiết Giả bọn họ không nói gì, chỉ cẩn thận đóng gói t·h·i t·hể quái vật, rồi lần lượt rút lui. Người Thanh Khiết Giả đi cuối cùng quay lại, giơ tay làm một động tác đặc biệt với Mã Đào: "Mã giáo chủ, chủ tử Thần của ta đang dõi theo anh, che chở anh, thần minh vĩ đại đang đồng hành cùng chúng ta!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận