Nàng Muốn Mua Thẩm Mỹ Thuốc, Ngươi Đem Nàng Biến Thành Mị Ma?
Chương 45: Mị Ma vs Đọa Thiên Sứ
Chương 45: Mị Ma vs Đọa Thiên Sứ Khi thấy Trương Thế Ái nhiệt vũ, Trần Vũ Khê trên người khó chịu cảm giác tăng lên, lông mày mất tự nhiên nhăn lại.
Chán ghét, phản cảm, buồn nôn, còn có mùi dấm không rõ lai lịch.
Trong địa ngục, Đọa Thiên Sứ cùng Mị Ma là không chết không thôi thiên địch.
Loại này khiến người khó mà nắm lấy thiên tính bản năng, theo 【 Dục Vọng Dược Tề 】 tác dụng, hoàn mỹ giá tiếp lên hai nữ trên người.
"Ngươi nhìn, ngươi cũng cảm thấy đây là cái đồ lẳng lơ đi!" Tống Thiến Thiến nhìn thấy biểu lộ của Trần Vũ Khê, khó chịu nói.
Trần Vũ Khê hỏi: "Nàng cũng là Nam Hải?"
Tống Thiến Thiến gật gật đầu, mở điện thoại lên vào giao diện trò chuyện thiên giới: "Ta dùng một trăm tấm tư phòng chiếu, để vị sát thủ của ta tìm địa chỉ cái tên tiểu đề tử này cho ta."
Trần Vũ Khê liếc giao diện trò chuyện thiên giới trên điện thoại, là một địa chỉ.
Nàng im lặng ghi lại.
Tống Thiến Thiến trên mặt lộ ra một vệt ác độc: "Đoạn người tài lộ như giết người phụ mẫu! Ta thật muốn tìm người đi xé mặt của nàng!"
Trần Vũ Khê không nói gì, tiếp tục thu thập hành lý.
Tống Thiến Thiến tiến lên hỗ trợ: "Thật ghen tị với ngươi, tìm được thái tử gia. Ta khi nào mới có thể gặp được vương tử a."
Trần Vũ Khê nghe không rõ Tống Thiến Thiến đang nói gì, trong đầu một mực là bóng hình xinh đẹp phong tao của Trương Thế Ái.
Nàng không hiểu tại sao mình lại như vậy.
Dáng vẻ của Trương Thế Ái tựa như quỷ hồn không ngừng quấy nhiễu chính mình.
Vì sao ta đã biến thành Đọa Thiên Sứ, lại để ý nàng đến vậy?
Chẳng lẽ, đối với Đọa Thiên Sứ mà nói nàng là một sự tồn tại đặc thù sao?
Trần Vũ Khê vẫn luôn suy tư chuyện này.
Cho dù đã thu dọn hành lý xong, lái xe đến chung cư, trong đầu cũng toàn là người phụ nữ kia, còn suýt nữa xảy ra tai nạn giao thông....
...
Buổi tối, đến được căn chung cư luôn mong nhớ, Trần Vũ Khê bắt đầu làm việc nhà.
Đồ dùng rửa mặt đặt ở nhà vệ sinh, đồ trang điểm đặt ở phòng thay đồ, giường cũng trải xong.
"Không nghĩ, không nghĩ, không có gì đâu, đều do ta quá lo lắng thôi."
Trần Vũ Khê mở rượu đỏ, ngồi tại quầy bar tinh xảo trong phòng.
Đây là nơi ở trong giấc mộng của nàng.
Rượu đỏ, cửa sổ sát đất, tinh không, cảnh đêm thành phố.
Nàng cho rằng mình sẽ rất hạnh phúc, rất hưởng thụ, nhưng không biết vì sao, trong đầu toàn là dáng múa nổi bật của Trương Thế Ái.
Trần Vũ Khê lắc đầu, ép buộc bản thân không nghĩ đến nàng.
Hình dáng của Lý Dương hiện lên trong đầu.
Trần Vũ Khê vừa nghĩ tới Lý Dương, liền cảm thấy trong lòng rung động.
Trong tưởng tượng, Lý Dương bắt chéo hai chân, nâng ly rượu đỏ, ánh mắt lãnh khốc, khóe miệng trầm ngâm, ngoắc ngón tay về phía nàng.
Trần Vũ Khê nghĩ tới đây, hô hấp dồn dập, mặt đỏ bừng, hai chân kẹp chặt, lẩm bẩm: "Chủ nhân... Chủ nhân..."
Trong đầu tiếp tục tưởng tượng đến Lý Dương, yy như một cô gái si tình.
Đột nhiên, họa phong thay đổi!
Trương Thế Ái không biết từ lúc nào xuất hiện trong ảo tưởng, trước mặt Lý Dương múa những điệu nhảy quyến rũ, chọc cho Lý Dương và Trư Ca giống như chảy cả nước miếng.
Trần Vũ Khê ngây người, ảo tưởng vỡ vụn.
Nỗi đố kị chưa bao giờ mãnh liệt đến vậy.
"Ta, mẹ nó!"
Trần Vũ Khê đột nhiên làm vỡ ly rượu.
Hôm nay không đi xem nữ nhân kia rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, có lẽ nàng sẽ không ngủ được mất!
Vì sao một người phụ nữ lại khiến trạng thái của mình kỳ quái như vậy!...
Đêm khuya, trên sân thượng chung cư.
Trương Thế Ái ngồi trên lan can sân thượng, phía dưới là độ cao đáng sợ.
Nơi này cũng không có ai lui tới, sân thượng trên tầng bị khóa, chỉ có nàng là Mị Ma mới có biện pháp đi lên.
Nàng uống bia, tiêu hóa Tử Thần Sứ Đồ — lời của quạ đen.
Từ hôm nay nàng sẽ là Sứ Đồ bên cạnh Tử Thần sao?
Nàng xuất thân từ khu vực nghèo nàn thiếu thốn tài nguyên giáo dục, sau khi thi đỗ đại học mới phát hiện không có cách nào an cư tại thành phố lớn Nam Hải này.
Bằng vào nhan sắc mỹ miều cấp mười cùng thân hình ma quỷ, miễn cưỡng làm một tiểu chủ bá.
Nghĩ đời này có thể làm một tiểu chủ bá, kiếm cơm ăn, tìm một người không chê nàng gả là đã có kết cục rất viên mãn.
Hiện tại thế nào rồi?
Không biết bao nhiêu thổ hào muốn bao nuôi nàng, tùy tiện phát sóng là có thể kiếm rất nhiều tiền.
Trong thẻ ngân hàng đã có mấy trăm vạn, tuy rằng còn kém quá nhiều mới có thể trả lại một ngàn vạn cho Lý Dương, nhưng đã phi thường phi thường thỏa mãn rồi!
Điều quan trọng nhất là, nàng có được siêu phàm lực lượng!
Không trở thành siêu phàm, vĩnh viễn sẽ không hiểu được ác ma mạnh mẽ đến thế nào.
Trương Thế Ái nhìn xuống phía dưới dòng xe cộ như nước, chúng sinh, chỉ cảm thấy mình như đang nằm mơ.
"Câu lạc bộ Ác Ma... Mị Ma.... Tử Thần Sứ Đồ...."
Trương Thế Ái nhớ lại lúc mới gặp Tử Thần, khi chịu hắn uy hiếp, quỳ xuống cầu xin tình cảnh...
Toàn thân nóng ran.
Thuộc tính quái dị giống như bị kích phát.
Nàng hung hăng rót bia, hơi lạnh của bia cũng không thể trấn áp được sự rung động trên người.
Vốn nghĩ trong mắt vị kia nàng chỉ là một con tép riu, đời này cùng lắm chỉ là con tốt của hắn thôi.
Không ngờ, lại ngạc nhiên trở thành Sứ Đồ của hắn, có thể cận kề bên cạnh.
Lúc này, Trương Thế Ái cau mày.
Nàng quay đầu nhìn ra phía sau.
Ở đó không biết từ lúc nào đã xuất hiện một người phụ nữ.
Người phụ nữ đó rất đẹp, vóc dáng cao gầy, nhưng không hiểu sao ở trên người nàng ta lại cảm nhận được một luồng khí tức rất không thoải mái.
"Ác ma?"
Trương Thế Ái đứng dậy, nhìn thẳng vào người phụ nữ kia.
Không còn vẻ câu nệ lúc gặp quạ đen, nàng đang kiềm chế địch ý của mình.
Dù sao trước mặt vị này cũng là ác ma.
Nàng trầm giọng hỏi: "Ngươi là ai?"
Trần Vũ Khê nhìn Trương Thế Ái, có chút kinh ngạc.
Thứ khiến mình tâm thần bất an, hóa ra là một con ác ma.
Khó trách, cũng chỉ có loại siêu phàm như ác ma mới làm mình tâm thần bất định được.
Thông thường, hai người phụ nữ vừa mới trở thành ác ma này, cho dù đã là Tử Thần Sứ Đồ, khi gặp phải ác ma khác cũng sẽ giữ thái độ tôn trọng tối thiểu.
Bởi vì ý thức của các nàng cho rằng đối phương là ác ma, cũng là tiền bối.
Mệnh số giữa Mị Ma và Đọa Thiên Sứ, hai con ác ma vừa gặp mặt đã tràn ngập địch ý.
Trần Vũ Khê nhẹ nhàng bước đến gần Trương Thế Ái, mở miệng nói: "Tối nay uống chút rượu, có hơi buồn chán, ra ngoài đi dạo lại gặp ngươi, đúng là có duyên."
Đi dạo mà đi đến lầu trên cùng của người ta?
Lời này lừa quỷ còn không ai tin.
Trương Thế Ái liếc bộ ngực Trần Vũ Khê, khóe miệng mang theo vẻ đùa cợt, khiêu khích ưỡn ngực: "Đúng vậy ha, thấy được tỷ tỷ đã cảm thấy thân thiết rồi, cứ như là kiếp trước chúng ta là chị em tốt của nhau, cùng nhau uống chút gì đó chứ?"
Trong mắt Trần Vũ Khê hiện lên sự khó chịu: "Uống rượu có gì vui, chi bằng chúng ta luận bàn một chút thì sao?"
Hai người phụ nữ đều uống nhiều rượu, thực tế cũng chứng minh rằng, cho dù là ác ma cũng không hẳn có tửu lượng tốt, vẫn sẽ nghịch ngợm khi say rượu.
Trương Thế Ái cười một tiếng: "Được."
Dưới sự kích thích của cồn và cảm giác đối địch, hai người phụ nữ thế mà lại muốn đánh một trận.
Sau khi trở thành siêu phàm, các nàng còn chưa có động thủ lần nào, cũng rất chờ mong hương vị chiến đấu.
Hai người đều không sợ hãi, các nàng đều biết rõ mình là Tử Thần Sứ Đồ, có chủ nhân chống lưng, tuyệt đối sẽ không bị đánh chết.
Trương Thế Ái vừa dứt lời, thân thể liền phát sinh biến hóa.
Sừng dê xuất hiện trên đỉnh đầu, trong đôi mắt đẹp con ngươi biến thành hình trái tim, hình xăm huỳnh quang Mị Ma xuất hiện trên bụng trần dưới thắt lưng, đuôi Mị Ma màu đen hình trái tim từ phía sau quần jean bắn ra.
Con ngươi của Trần Vũ Khê co lại.
Mị Ma?
Đẹp thật, gợi cảm thật.
Trần Vũ Khê không chịu yếu thế, thân thể cũng bắt đầu phát sinh biến hóa.
Đôi sừng dê cong từ trên đầu lộ ra, bên hông triển khai một đôi cánh chim màu đen.
Trương Thế Ái bị hình tượng Đọa Thiên Sứ của Trần Vũ Khê làm kinh diễm, trong lòng ghen ghét.
Cũng may, Trương Thế Ái không cảm nhận được bất kỳ cảm giác uy hiếp nào từ trên người Trần Vũ Khê.
Dù sao Trương Thế Ái là Mị Ma tam giai, Trần Vũ Khê chỉ là Đọa Thiên Sứ nhất giai.
Trương Thế Ái cảm thấy, mình quả nhiên là một thiên tài tuyệt thế, trong đám ác ma còn lại cũng không phải là kẻ cuối cùng.
Mình không hổ là Sứ Đồ được Tử Thần xem trọng!
Trương Thế Ái cười lạnh: "Thân thể ác ma của tỷ tỷ đúng là tôn quý mê hồn a."
Trần Vũ Khê cảm nhận được sức mạnh cường đại trên người Trương Thế Ái.
Mạnh hơn mình.
Đương nhiên, đây cũng là chuyện trong dự kiến.
Ai biết trên đời này có bao nhiêu ác ma, ai biết những ác ma cường đại kia đến cấp độ nào?
Là một cuồng tín đồ của Tử Thần nàng cũng không biết sợ hãi là gì.
Hôm nay không đánh nhau một trận với con Mị Ma này, nàng sợ sau này ăn không ngon ngủ không yên mất.
Trần Vũ Khê đáp lại: "Thân thể ác ma của muội muội cũng xinh đẹp động lòng người ha."
Hai người không còn nói nhảm một lời, đồng thời ra tay!
Trương Thế Ái ngưng tụ Tà Dục Chi Hỏa màu hồng phấn, vung về phía Trần Vũ Khê.
Tà Dục Chi Hỏa chỉ có tác dụng với sinh vật, nổ trên mặt đất lại không hề lưu lại bất kỳ vết tích cháy nào.
Trần Vũ Khê vỗ cánh, tránh né Tà Dục Chi Hỏa, một bên tìm cơ hội đánh cận thân với đồ lẳng lơ kia.
Trương Thế Ái khóe môi nhếch lên một nụ cười quyến rũ, tinh thần lực phun trào.
Lầu cao nhất tràn ngập mùi hương cơ thể chó tường vi.
"Tỷ tỷ, ngươi hình như không được mạnh mẽ cho lắm, ta đánh ngươi khóc nhè, ngươi sẽ không tìm chủ nhân mách tội đó chứ?"
Khi Trương Thế Ái nói chuyện, tinh thần lực tiêu hao, âm thanh Mị Ma phát ra.
Sử dụng siêu phàm lực lượng đồng thời cũng là để thể hiện tầm quan trọng của mình trước Tử Thần.
Chán ghét, phản cảm, buồn nôn, còn có mùi dấm không rõ lai lịch.
Trong địa ngục, Đọa Thiên Sứ cùng Mị Ma là không chết không thôi thiên địch.
Loại này khiến người khó mà nắm lấy thiên tính bản năng, theo 【 Dục Vọng Dược Tề 】 tác dụng, hoàn mỹ giá tiếp lên hai nữ trên người.
"Ngươi nhìn, ngươi cũng cảm thấy đây là cái đồ lẳng lơ đi!" Tống Thiến Thiến nhìn thấy biểu lộ của Trần Vũ Khê, khó chịu nói.
Trần Vũ Khê hỏi: "Nàng cũng là Nam Hải?"
Tống Thiến Thiến gật gật đầu, mở điện thoại lên vào giao diện trò chuyện thiên giới: "Ta dùng một trăm tấm tư phòng chiếu, để vị sát thủ của ta tìm địa chỉ cái tên tiểu đề tử này cho ta."
Trần Vũ Khê liếc giao diện trò chuyện thiên giới trên điện thoại, là một địa chỉ.
Nàng im lặng ghi lại.
Tống Thiến Thiến trên mặt lộ ra một vệt ác độc: "Đoạn người tài lộ như giết người phụ mẫu! Ta thật muốn tìm người đi xé mặt của nàng!"
Trần Vũ Khê không nói gì, tiếp tục thu thập hành lý.
Tống Thiến Thiến tiến lên hỗ trợ: "Thật ghen tị với ngươi, tìm được thái tử gia. Ta khi nào mới có thể gặp được vương tử a."
Trần Vũ Khê nghe không rõ Tống Thiến Thiến đang nói gì, trong đầu một mực là bóng hình xinh đẹp phong tao của Trương Thế Ái.
Nàng không hiểu tại sao mình lại như vậy.
Dáng vẻ của Trương Thế Ái tựa như quỷ hồn không ngừng quấy nhiễu chính mình.
Vì sao ta đã biến thành Đọa Thiên Sứ, lại để ý nàng đến vậy?
Chẳng lẽ, đối với Đọa Thiên Sứ mà nói nàng là một sự tồn tại đặc thù sao?
Trần Vũ Khê vẫn luôn suy tư chuyện này.
Cho dù đã thu dọn hành lý xong, lái xe đến chung cư, trong đầu cũng toàn là người phụ nữ kia, còn suýt nữa xảy ra tai nạn giao thông....
...
Buổi tối, đến được căn chung cư luôn mong nhớ, Trần Vũ Khê bắt đầu làm việc nhà.
Đồ dùng rửa mặt đặt ở nhà vệ sinh, đồ trang điểm đặt ở phòng thay đồ, giường cũng trải xong.
"Không nghĩ, không nghĩ, không có gì đâu, đều do ta quá lo lắng thôi."
Trần Vũ Khê mở rượu đỏ, ngồi tại quầy bar tinh xảo trong phòng.
Đây là nơi ở trong giấc mộng của nàng.
Rượu đỏ, cửa sổ sát đất, tinh không, cảnh đêm thành phố.
Nàng cho rằng mình sẽ rất hạnh phúc, rất hưởng thụ, nhưng không biết vì sao, trong đầu toàn là dáng múa nổi bật của Trương Thế Ái.
Trần Vũ Khê lắc đầu, ép buộc bản thân không nghĩ đến nàng.
Hình dáng của Lý Dương hiện lên trong đầu.
Trần Vũ Khê vừa nghĩ tới Lý Dương, liền cảm thấy trong lòng rung động.
Trong tưởng tượng, Lý Dương bắt chéo hai chân, nâng ly rượu đỏ, ánh mắt lãnh khốc, khóe miệng trầm ngâm, ngoắc ngón tay về phía nàng.
Trần Vũ Khê nghĩ tới đây, hô hấp dồn dập, mặt đỏ bừng, hai chân kẹp chặt, lẩm bẩm: "Chủ nhân... Chủ nhân..."
Trong đầu tiếp tục tưởng tượng đến Lý Dương, yy như một cô gái si tình.
Đột nhiên, họa phong thay đổi!
Trương Thế Ái không biết từ lúc nào xuất hiện trong ảo tưởng, trước mặt Lý Dương múa những điệu nhảy quyến rũ, chọc cho Lý Dương và Trư Ca giống như chảy cả nước miếng.
Trần Vũ Khê ngây người, ảo tưởng vỡ vụn.
Nỗi đố kị chưa bao giờ mãnh liệt đến vậy.
"Ta, mẹ nó!"
Trần Vũ Khê đột nhiên làm vỡ ly rượu.
Hôm nay không đi xem nữ nhân kia rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, có lẽ nàng sẽ không ngủ được mất!
Vì sao một người phụ nữ lại khiến trạng thái của mình kỳ quái như vậy!...
Đêm khuya, trên sân thượng chung cư.
Trương Thế Ái ngồi trên lan can sân thượng, phía dưới là độ cao đáng sợ.
Nơi này cũng không có ai lui tới, sân thượng trên tầng bị khóa, chỉ có nàng là Mị Ma mới có biện pháp đi lên.
Nàng uống bia, tiêu hóa Tử Thần Sứ Đồ — lời của quạ đen.
Từ hôm nay nàng sẽ là Sứ Đồ bên cạnh Tử Thần sao?
Nàng xuất thân từ khu vực nghèo nàn thiếu thốn tài nguyên giáo dục, sau khi thi đỗ đại học mới phát hiện không có cách nào an cư tại thành phố lớn Nam Hải này.
Bằng vào nhan sắc mỹ miều cấp mười cùng thân hình ma quỷ, miễn cưỡng làm một tiểu chủ bá.
Nghĩ đời này có thể làm một tiểu chủ bá, kiếm cơm ăn, tìm một người không chê nàng gả là đã có kết cục rất viên mãn.
Hiện tại thế nào rồi?
Không biết bao nhiêu thổ hào muốn bao nuôi nàng, tùy tiện phát sóng là có thể kiếm rất nhiều tiền.
Trong thẻ ngân hàng đã có mấy trăm vạn, tuy rằng còn kém quá nhiều mới có thể trả lại một ngàn vạn cho Lý Dương, nhưng đã phi thường phi thường thỏa mãn rồi!
Điều quan trọng nhất là, nàng có được siêu phàm lực lượng!
Không trở thành siêu phàm, vĩnh viễn sẽ không hiểu được ác ma mạnh mẽ đến thế nào.
Trương Thế Ái nhìn xuống phía dưới dòng xe cộ như nước, chúng sinh, chỉ cảm thấy mình như đang nằm mơ.
"Câu lạc bộ Ác Ma... Mị Ma.... Tử Thần Sứ Đồ...."
Trương Thế Ái nhớ lại lúc mới gặp Tử Thần, khi chịu hắn uy hiếp, quỳ xuống cầu xin tình cảnh...
Toàn thân nóng ran.
Thuộc tính quái dị giống như bị kích phát.
Nàng hung hăng rót bia, hơi lạnh của bia cũng không thể trấn áp được sự rung động trên người.
Vốn nghĩ trong mắt vị kia nàng chỉ là một con tép riu, đời này cùng lắm chỉ là con tốt của hắn thôi.
Không ngờ, lại ngạc nhiên trở thành Sứ Đồ của hắn, có thể cận kề bên cạnh.
Lúc này, Trương Thế Ái cau mày.
Nàng quay đầu nhìn ra phía sau.
Ở đó không biết từ lúc nào đã xuất hiện một người phụ nữ.
Người phụ nữ đó rất đẹp, vóc dáng cao gầy, nhưng không hiểu sao ở trên người nàng ta lại cảm nhận được một luồng khí tức rất không thoải mái.
"Ác ma?"
Trương Thế Ái đứng dậy, nhìn thẳng vào người phụ nữ kia.
Không còn vẻ câu nệ lúc gặp quạ đen, nàng đang kiềm chế địch ý của mình.
Dù sao trước mặt vị này cũng là ác ma.
Nàng trầm giọng hỏi: "Ngươi là ai?"
Trần Vũ Khê nhìn Trương Thế Ái, có chút kinh ngạc.
Thứ khiến mình tâm thần bất an, hóa ra là một con ác ma.
Khó trách, cũng chỉ có loại siêu phàm như ác ma mới làm mình tâm thần bất định được.
Thông thường, hai người phụ nữ vừa mới trở thành ác ma này, cho dù đã là Tử Thần Sứ Đồ, khi gặp phải ác ma khác cũng sẽ giữ thái độ tôn trọng tối thiểu.
Bởi vì ý thức của các nàng cho rằng đối phương là ác ma, cũng là tiền bối.
Mệnh số giữa Mị Ma và Đọa Thiên Sứ, hai con ác ma vừa gặp mặt đã tràn ngập địch ý.
Trần Vũ Khê nhẹ nhàng bước đến gần Trương Thế Ái, mở miệng nói: "Tối nay uống chút rượu, có hơi buồn chán, ra ngoài đi dạo lại gặp ngươi, đúng là có duyên."
Đi dạo mà đi đến lầu trên cùng của người ta?
Lời này lừa quỷ còn không ai tin.
Trương Thế Ái liếc bộ ngực Trần Vũ Khê, khóe miệng mang theo vẻ đùa cợt, khiêu khích ưỡn ngực: "Đúng vậy ha, thấy được tỷ tỷ đã cảm thấy thân thiết rồi, cứ như là kiếp trước chúng ta là chị em tốt của nhau, cùng nhau uống chút gì đó chứ?"
Trong mắt Trần Vũ Khê hiện lên sự khó chịu: "Uống rượu có gì vui, chi bằng chúng ta luận bàn một chút thì sao?"
Hai người phụ nữ đều uống nhiều rượu, thực tế cũng chứng minh rằng, cho dù là ác ma cũng không hẳn có tửu lượng tốt, vẫn sẽ nghịch ngợm khi say rượu.
Trương Thế Ái cười một tiếng: "Được."
Dưới sự kích thích của cồn và cảm giác đối địch, hai người phụ nữ thế mà lại muốn đánh một trận.
Sau khi trở thành siêu phàm, các nàng còn chưa có động thủ lần nào, cũng rất chờ mong hương vị chiến đấu.
Hai người đều không sợ hãi, các nàng đều biết rõ mình là Tử Thần Sứ Đồ, có chủ nhân chống lưng, tuyệt đối sẽ không bị đánh chết.
Trương Thế Ái vừa dứt lời, thân thể liền phát sinh biến hóa.
Sừng dê xuất hiện trên đỉnh đầu, trong đôi mắt đẹp con ngươi biến thành hình trái tim, hình xăm huỳnh quang Mị Ma xuất hiện trên bụng trần dưới thắt lưng, đuôi Mị Ma màu đen hình trái tim từ phía sau quần jean bắn ra.
Con ngươi của Trần Vũ Khê co lại.
Mị Ma?
Đẹp thật, gợi cảm thật.
Trần Vũ Khê không chịu yếu thế, thân thể cũng bắt đầu phát sinh biến hóa.
Đôi sừng dê cong từ trên đầu lộ ra, bên hông triển khai một đôi cánh chim màu đen.
Trương Thế Ái bị hình tượng Đọa Thiên Sứ của Trần Vũ Khê làm kinh diễm, trong lòng ghen ghét.
Cũng may, Trương Thế Ái không cảm nhận được bất kỳ cảm giác uy hiếp nào từ trên người Trần Vũ Khê.
Dù sao Trương Thế Ái là Mị Ma tam giai, Trần Vũ Khê chỉ là Đọa Thiên Sứ nhất giai.
Trương Thế Ái cảm thấy, mình quả nhiên là một thiên tài tuyệt thế, trong đám ác ma còn lại cũng không phải là kẻ cuối cùng.
Mình không hổ là Sứ Đồ được Tử Thần xem trọng!
Trương Thế Ái cười lạnh: "Thân thể ác ma của tỷ tỷ đúng là tôn quý mê hồn a."
Trần Vũ Khê cảm nhận được sức mạnh cường đại trên người Trương Thế Ái.
Mạnh hơn mình.
Đương nhiên, đây cũng là chuyện trong dự kiến.
Ai biết trên đời này có bao nhiêu ác ma, ai biết những ác ma cường đại kia đến cấp độ nào?
Là một cuồng tín đồ của Tử Thần nàng cũng không biết sợ hãi là gì.
Hôm nay không đánh nhau một trận với con Mị Ma này, nàng sợ sau này ăn không ngon ngủ không yên mất.
Trần Vũ Khê đáp lại: "Thân thể ác ma của muội muội cũng xinh đẹp động lòng người ha."
Hai người không còn nói nhảm một lời, đồng thời ra tay!
Trương Thế Ái ngưng tụ Tà Dục Chi Hỏa màu hồng phấn, vung về phía Trần Vũ Khê.
Tà Dục Chi Hỏa chỉ có tác dụng với sinh vật, nổ trên mặt đất lại không hề lưu lại bất kỳ vết tích cháy nào.
Trần Vũ Khê vỗ cánh, tránh né Tà Dục Chi Hỏa, một bên tìm cơ hội đánh cận thân với đồ lẳng lơ kia.
Trương Thế Ái khóe môi nhếch lên một nụ cười quyến rũ, tinh thần lực phun trào.
Lầu cao nhất tràn ngập mùi hương cơ thể chó tường vi.
"Tỷ tỷ, ngươi hình như không được mạnh mẽ cho lắm, ta đánh ngươi khóc nhè, ngươi sẽ không tìm chủ nhân mách tội đó chứ?"
Khi Trương Thế Ái nói chuyện, tinh thần lực tiêu hao, âm thanh Mị Ma phát ra.
Sử dụng siêu phàm lực lượng đồng thời cũng là để thể hiện tầm quan trọng của mình trước Tử Thần.
Bạn cần đăng nhập để bình luận