Điêu Hải Phàm thỏa mãn cầm lấy một điếu t·h·u·ố·c, đốt rồi thoải mái nhả khói. Lúc này, máy tính nhận được một tin nhắn. Điêu Hải Phàm mở ra xem, là một tài khoản có tên "con mèo Đại Ma Vương" gửi đến. Con mèo Đại Ma Vương: "Ngươi thích tạo tin vịt vậy sao?" Điêu Hải Phàm hừ lạnh một tiếng, xem thường trả lời: "Ngươi không phải là hộ hoa sứ giả à? Phí Dương Dương, cứ đơ ra đấy, ngươi mau bênh đi." Con mèo Đại Ma Vương: "Những chuyện bịa đặt vô căn cứ buồn nôn như vậy, ngươi không thấy mình buồn nôn sao?" Điêu Hải Phàm nhíu mày. Cái con mèo Đại Ma Vương này sao nói chuyện không mang tục? Hắn chợt nhận ra: "À, ngươi là nữ à, vậy thì trách sao được. Ngươi cũng là 'gà quay' à? Bảo vệ đồng loại hả? Ahihi." Con mèo Đại Ma Vương: "Nàng phí hết sức lực mới thi đỗ vào khoa y của đại học Nam Hải, sắp sửa qua thời gian thực tập để ở lại bệnh viện, sao ngươi lại làm như vậy?" Điêu Hải Phàm cười nhạo, trả lời: "Đồ 'cốc chịu nóng' tức c·h·ế·t tính toán, ahihi." Con mèo Đại Ma Vương: "Nếu ngươi thích tạo tin vịt vậy, vậy nguyền rủa ngươi ở ngoài đời nói chuyện cũng có thái độ giống trên mạng đi." Điêu Hải Phàm suýt cười đau cả bụng. Từng gặp người chú sổ hộ khẩu lên tiên, chứ chưa thấy ai chú người ôn nhu như vậy. Chậc chậc chậc, thanh niên còn non nớt. Hắn trả lời: "Ahihi, cô bé 'cốc chịu nóng', ngươi mắng người chẳng hề thấm tháp, ahihi." Sáng sớm hôm sau. Điêu Hải Phàm thần thanh khí sảng lên ca trực, đi đến phòng làm việc thay quần áo, cầm dụng cụ rồi đi quét dọn cầu thang. "Sớm nhé." Một bà cô cũng là công nhân vệ sinh cười chào Điêu Hải Phàm. Điêu Hải Phàm định trả lời "Sớm" nhưng có một loại lực nào đó ngăn âm thanh "Sớm" ở trong miệng hắn lại không thốt ra được. Hắn như ma xui quỷ khiến nói: "Sớm nhé bà già 'cốc chịu nóng'." Bà cô công nhân vệ sinh ngẩn người: "Ngươi nói cái gì? 'Cốc chịu nóng' là cái chén gì vậy? Ngươi muốn chén à? Ta đi lấy cho ngươi." Điêu Hải Phàm châm chọc nói: "'Cốc chịu nóng', có phải bà mới tập thể dục buổi sáng xong không, mà tinh thần phấn chấn thế nha?" Bà cô công nhân vệ sinh cười đáp: "Ừ, dạo này ta toàn tập thể dục buổi sáng thôi à. Thôi ta đi quét dọn ở tầng một đây." Bà cô công nhân vệ sinh đi rồi, Điêu Hải Phàm mới tỉnh táo lại. Hắn không thể tin che miệng. Mình đây làm sao vậy? May mà bà cô không biết "cốc chịu nóng" với "thể dục buổi sáng" có nghĩa gì. Hắn tranh thủ tự đốt một điếu t·h·u·ố·c để trấn an: "Nhất định là tối qua xem nhiều phim, tối nay không dám thế nữa." Điêu Hải Phàm vừa về đến chỗ làm, chủ quản đã đợi hắn khá lâu. Chủ quản nở nụ cười, vỗ vỗ vai Điêu Hải Phàm: "Thằng nhóc được đấy, dạo này thể hiện không tệ nha. Ta đã nói để mày phụ trách phòng bệnh của Khổng lão gia là không sai mà? Khổng lão gia xuất viện rồi còn khen mày nhiều lắm. Cấp trên vui vẻ, quyết định cất nhắc mày lên làm phó quản lý." Khổng Thiên Thu mắc bệnh nặng vậy mà khỏi hẳn, cái kỳ tích y học này giúp đại học Nam Hải nổi tiếng hẳn lên. Lãnh đạo bệnh viện quyết định thưởng cho tất cả bác sĩ và y tá phụ trách ca bệnh của Khổng Thiên Thu, ngay cả công nhân vệ sinh hợp đồng như Điêu Hải Phàm cũng không bị bỏ qua. Điêu Hải Phàm vui mừng: "Thật hả anh, đừng có lừa em!" Chủ quản ra vẻ bất mãn nói: "Còn có thể giả được sao? Cái này cùng tôi đi phòng hành chính gặp mặt lãnh đạo đi. Tối nay mày phải khao đấy!" Công nhân vệ sinh của đại học Nam Hải là do phòng hành chính quản lý. Hai người đi tới phòng hành chính, gõ cửa đi vào. Chủ nhiệm phòng hành chính là một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi. Chủ quản cung kính: "Trưởng phòng Triệu, đây là đồng chí Điêu Hải Phàm." Trưởng phòng Triệu nhìn Điêu Hải Phàm một chút, hiền hòa nói: "Mời ngồi, chúng ta nói chuyện một chút." Điêu Hải Phàm ngượng ngùng ngồi xuống, trong lòng vừa vui vừa lo. Mình được lên làm phó quản lý công nhân vệ sinh, lương chắc chắn cao hơn một khoảng, có khi còn cho cả phòng ký túc xá riêng. Có thể đón bạn gái ở quê lên Nam Hải sinh sống. Trưởng phòng Triệu đan tay vào nhau, nói: "Nói thật xấu hổ, tôi công việc quá bận nên không có thời gian quan tâm các đồng chí ở cơ sở. Cho hỏi cuộc sống của anh có điều gì..." Trong bóng tối có một luồng sức mạnh ảnh hưởng đến não bộ của Điêu Hải Phàm. Hắn cắt ngang lời Trưởng phòng Triệu: "Bận lắm à? Bận đi đưa 'p·h·á·o' cho lãnh đạo bệnh viện chứ gì?" Trưởng phòng Triệu cau mày: "Anh nói gì vậy?" Điêu Hải Phàm cười đểu nhìn Trưởng phòng Triệu: "Tôi nói cô còn trẻ đã lên chức trưởng phòng, nhất định là dựa vào việc bán nhan sắc rồi chứ gì?" Trưởng phòng Triệu tức giận nói: "Đồng chí Điêu Hải Phàm, xin chú ý lời nói của anh! Tôi là Triệu Lan tốt nghiệp thạc sĩ, tất cả những gì tôi có đều là do tôi nỗ lực mà ra!" Điêu Hải Phàm chợt hiểu ra: "À, đúng đúng đúng, nỗ lực mà, mỗi tối đều 'nỗ lực' trong phòng của lãnh đạo bệnh viện đúng không?" Trưởng phòng Triệu giận đến mặt tái mét: "Tôi, tôi vì công việc mà còn không có bạn trai, anh, anh phải chịu trách nhiệm về những gì anh nói!" Điêu Hải Phàm cười hề hề: "Sao lại không có bạn trai được? Toàn bộ đàn ông trong bệnh viện đều là bạn trai của cô hết còn gì, hì hì, 'cốc chịu nóng'." Chủ quản hoàn toàn ngớ người. Điêu Hải Phàm bị điên rồi sao? Chủ quản tức giận nhìn Điêu Hải Phàm: "Có phải là mày uống rượu say rồi mới tới đây không hả?" Điêu Hải Phàm khinh thường liếc nhìn chủ quản: "Mày cũng chẳng ngủ ít mấy em đâu đồ 'Phí Dương Dương', sao nào, thấy đã không?" Trưởng phòng Triệu tức giận đến toàn thân run lên, run rẩy đầu ngón tay chỉ ra cửa lớn: "Cút ra ngoài!" Chủ quản như được đại xá, túm lấy cổ áo Điêu Hải Phàm vội vàng ra khỏi văn phòng. Điêu Hải Phàm ra đến hành lang thì đầu óc mới tỉnh táo lại. Hắn kinh hãi há hốc mồm. Mình vừa mới nói cái gì vậy?! Điêu Hải Phàm lắp bắp giải thích: "Chủ quản, thật x·i·n l·ỗ·i, em..." Chủ quản hung hăng trừng mắt nhìn Điêu Hải Phàm: "Mày cố tình làm tao phải không? Mày xong rồi, mày bị đuổi việc, thu dọn đồ đạc mà cút đi!" Với chuyện này thì việc Điêu Hải Phàm bị đuổi việc đã là nhẹ nhàng. Tung tin đồn nhảm như vậy thì đáng phải ngồi tù mới đúng. Điêu Hải Phàm thất hồn lạc phách lôi kéo hành lý đi ra khỏi văn phòng, nghĩ trước khi đi sẽ lên cầu thang hút một điếu t·h·u·ố·c. Hắn rít t·h·u·ố·c, thống khổ nắm lấy tóc, nước mắt rơi xuống. Tại sao lại thành ra thế này? Ở đầu cầu thang, một người phụ nữ mặt mày mệt mỏi đưa cho hắn một chiếc khăn giấy, giọng ấm áp thì thầm: "Nhà có ai bệnh hả? Cậu trai phải kiên cường lên nhé. Chúng tôi là người nhà của bệnh nhân nên cũng không thể gục ngã được." Điêu Hải Phàm định giải thích mình không phải người nhà bệnh nhân. Thế nhưng, trong bóng tối một thế lực lại ảnh hưởng đến não bộ của Điêu Hải Phàm. Điêu Hải Phàm hung ác nói: "Đàn bà mà còn hút thuốc, nhìn là biết chẳng phải đồ tốt gì. Mấy loại phụ nữ như cô chắc chắn chịch với nhiều người rồi nhỉ, có khi nào cùng tôi thử không?" Người phụ nữ hét lên một tiếng: "Anh nói cái gì vậy! Ông xã ơi! Có lưu manh trêu ghẹo tôi!" Ở ngoài cầu thang, ông xã của người phụ nữ nghe thấy tiếng hét chói tai của vợ, giận dữ xông tới, đánh cho Điêu Hải Phàm một trận nhừ tử. Điêu Hải Phàm vừa bị đ·á·n·h vừa lảm nhảm: "Hì hì, một con 'xe buýt', một 'Ngưu Đầu Nhân', hì hì..." Điêu Hải Phàm mặt mày bầm dập chạy ra khỏi bệnh viện, ở trên đường quốc lộ hoảng sợ che miệng. Mình đây là làm sao vậy? Lẽ nào, lời nguyền của con mèo Đại Ma Vương đã thành sự thật rồi sao?! Không được, không thể như thế này được! Hắn ủy khuất muốn c·h·ế·t rồi.