Nàng Muốn Mua Thẩm Mỹ Thuốc, Ngươi Đem Nàng Biến Thành Mị Ma?

Chương 68: Chăn nuôi siêu phàm kế hoạch

Tào Ý thở dài một hơi. Không biết vì sao, trong đầu hắn cứ hiện lên hình ảnh của Lý Dương. Hắn luôn cảm thấy Lý Dương không bình thường, còn tưởng rằng Lý Dương đã có thể tác động đến cục diện trị an nội bộ. Cũng may, chỉ là mình đa nghi. Thư ký trị an tiếp tục nói: "Ngài cũng biết, Nam Hải rất đặc thù, thành phố lại càng coi trọng kinh tế. Đôi khi thủ đoạn của những đại ca này còn dễ dùng hơn cả sự trói buộc của lãnh đạo." Dùng lực lượng của cục trị an để xử lý các tài khoản marketing cũng không thành vấn đề. Nếu Chu Đại Quân kết hợp cùng cục trị an để giải quyết thì hiệu suất sẽ rất cao. Không cần đến nửa ngày có thể kết thúc được màn nháo kịch này. Tào Ý khẽ gật đầu, lại hỏi: "Tối hôm qua chẳng phải tại KTV Kim Bích Huy Hoàng phát hiện một viên thuốc nhỏ sao? Quái nhân kia là vì viên thuốc nhỏ đó mà tấn công cảnh sát. Thành phần của viên thuốc đã kiểm tra đo lường ra chưa?" Thư ký trị an lắc đầu: "Kỹ thuật của chúng ta vẫn chưa kiểm tra ra được, hiện tại có thể xác định không phải là loại thuốc gây ảo giác nằm trong danh mục cấm. Tôi tin với năng lực của bộ phận kỹ thuật thì sẽ kiểm tra đo lường ra thôi, chỉ là sẽ mất một chút thời gian." Thư ký cục trị an lại đưa ra một đề nghị: "Cục trưởng, giáo sư Khổng Thiên Thu vẫn đang ở Nam Hải. Hay là để ông ấy giúp chúng ta xem xét xem thành phần của viên thuốc này là gì?" Tào Ý lắc đầu nói: "Lão nhân gia vừa khỏi bệnh nặng, cứ để ông ấy nghỉ ngơi dưỡng sức cho khỏe tuổi già đi. Đám người phiền phức như chúng ta, đừng làm phiền thế hệ trước." Tào Ý rất kính trọng Khổng Thiên Thu. Ngày hôm qua chính ông đã tạo điều kiện để chẩn đoán chính xác rằng Điêu Hải Phàm có vấn đề nghiêm trọng về tâm thần, nên đã bị bệnh viện tâm thần thu nhận. Nói thật là kỳ lạ, Tào Ý đoán với anh ta rằng Điêu Hải Phàm chắc chắn không bị tâm thần. Nhưng mà sao bệnh viện lại chẩn đoán chính xác như vậy được? Tào Ý thấy nhức đầu. Có phải cấp trên đang chơi mình không? Nhìn thì thấy chức Cục trưởng cục trị an Nam Hải là một công việc béo bở, nhưng nơi này nước quá sâu. Đi Đế Đô xin trợ giúp ư? Thôi đi, Nam Hải không thể so sánh với các thành phố khác. Cục trưởng cục trị an Nam Hải mới vừa nhậm chức đã phải cầu viện đến Đế Đô thì thật là quá vô dụng. Tào Ý vung tay, ra hiệu thư ký đi xuống. Máy tính nhận được email, là do Lưu Tử Khiêm, Trưởng công an khu Bắc gửi đến. Chuyện khu Bắc phát sinh quái nhân tấn công cảnh sát như vậy, lẽ ra anh ta phải đích thân đến báo cáo công việc chứ. Tào Ý thấy phiền nên đã không cho anh ta đến. Tào Ý nhấp mở email. Nội dung chính là Lưu Tử Khiêm muốn hỏi thăm về việc liệu có thể xử lý đồng thời các vụ 【sự kiện động vật họ mèo cỡ lớn giết người】, 【sự kiện loài chim bạo động】 và 【sự kiện quái nhân tấn công cảnh sát】 hay không. Tào Ý cười nhạo một tiếng: "Lưu Tử Khiêm làm sao lên được chức trưởng sở này vậy?" 【Sự kiện quái vật tấn công cảnh sát】 chắc chắn không phải do cùng một người gây ra như hai vụ việc trước đó. Cách phán đoán rất đơn giản. 【Sự kiện động vật họ mèo cỡ lớn giết người】 gần như không có nhiều người biết đến, dân chúng đều cho rằng đó là một vụ giết người bình thường. 【Sự kiện loài chim bạo động】 thì có độ nóng cao hơn một chút, nhưng có lẽ vì không dính máu nên sự việc chỉ như phù dung sớm nở tối tàn trên mạng. Hai vụ này chỉ có nội bộ cục trị an là xôn xao bàn tán. 【Sự kiện quái nhân tấn công cảnh sát】 thì khác. Chỉ qua một đêm đã ồn ào cả dân mạng, nội bộ cục trị an tức giận, cấp trên thì nổi trận lôi đình. Rõ ràng đây là hành động khiêu khích cục trị an. Tào Ý lắc đầu: "Vì sao lại làm như vậy chứ? Đây là đang nói cho ta biết Nam Hải có hai tổ chức thần bí khác nhau sao? Hiện tại hai tổ chức này đang tranh đấu? Cho nên mới mưu toan lợi dụng sự việc này để kích động cục trị an gây thù hận với kẻ đứng sau hai vụ việc trước đó sao?" Theo Tào Ý thấy thì thủ đoạn này quá là thô thiển, cẩu thả. Tào Ý khẽ nhếch mép cười: "Đã có mục đích xuất thủ, vậy sẽ rất dễ tóm được cái đuôi. Vậy có nghĩa là Nam Hải có hai nhóm người thần bí à. Chậc chậc chậc, mà nếu như lôi được hai nhóm người này ra thì đây đúng là một đại công đó!" Tào Ý càng từ bỏ ý định cầu viện đến tổng cục Đế Đô. Người trinh sát hình sự ưu tú không sợ đối thủ gây rối, chỉ sợ đối thủ co đầu rụt cổ thôi. "Trước hết cứ giải quyết dư luận đã, làm cảnh sát thật là không dễ dàng mà." Tào Ý cầm điện thoại lên bấm một dãy số. Giọng nói trầm thấp của Chu Đại Quân vang lên: "Vị nào?" Tào Ý là một người không câu nệ tiểu tiết, việc hợp tác với đại ca thế giới ngầm không phải lần một lần hai gì. Tào Ý dựa vào lưng ghế làm việc, nói: "Ta là Tào Ý, chúng ta đã gặp nhau một lần rồi." Giọng nói uy nghiêm, mang theo ngữ khí không thể từ chối giống như ra lệnh vậy... Nam Hải, Ác Ma Câu Lạc Bộ, tầng cao nhất. Trong văn phòng quản lý trưởng, Lý Dương dựa lưng vào thành ghế, nhìn ngắm cảnh đêm Nam Hải đang dần khuất sau khung cửa sổ. Chu Đại Quân quỳ rạp xuống đất sau lưng Lý Dương, báo cáo lại sự tình Tào Ý đến tìm mình. Lý Dương trầm mặc hồi lâu, giống như đang suy tư điều gì. Chu Đại Quân không nhịn được mà hỏi: "Chủ tử, chuyện quái nhân tấn công cảnh sát đang ầm ĩ trên mạng, có phải là do đám ác ma gây ra không? Có cần giúp hắn ra lệnh dừng các hoạt động của tài khoản marketing không?" Lý Dương rơi vào trầm tư. Đây là Tạo Thần Tổ Chức đang ra chiêu với mình sao? Ha ha, thủ đoạn thật là ngốc nghếch. Không biết Tào Ý có nhận ra được không. Giọng khàn khàn của Lý Dương vang lên: "Chuyện này không phải do đám ác ma gây ra, ngươi cứ phối hợp với hắn là được." Nghe vậy, Chu Đại Quân run lên cả người. Thảo nào, nếu là hành động của đám ác ma thì Thanh Khiết Giả đã ra tay dọn dẹp hết dấu vết của ác ma rồi! Nhìn xuống khuôn mặt mình, trong mắt hắn lóe lên sự kinh hãi, dã vọng và hưng phấn. Nếu như không phải do ác ma gây ra thì có nghĩa là đã xuất hiện sinh vật siêu phàm khác! Tử Thần xuất hiện, các sinh vật siêu phàm khác cũng xuất hiện, chẳng lẽ... Chuyện linh khí hồi sinh được nói trên mạng là sự thật sao? Chu Đại Quân cảm thấy một dòng lũ của thời đại đang cuồn cuộn ập đến, thời đại của siêu phàm giả đang giáng lâm! Mà Chu Đại Quân hắn, không chỉ nắm trong tay không ít tài nguyên trong thế tục, mà còn dựa lưng vào Ác Ma Câu Lạc Bộ, một con quái vật khổng lồ, thậm chí bản thân hắn còn trở thành ác ma! Chu Đại Quân kích động run rẩy, tựa như một thương nhân đang đứng ở nơi đầu sóng ngọn gió vậy! Chu Đại Quân nhìn bóng lưng của lão bản đang ngồi trên ghế, lấy hết dũng khí hỏi: "Chủ tử, linh khí hồi sinh... thật sự sắp bắt đầu sao?" Mắt Lý Dương khẽ dao động. Linh khí hồi sinh ư? Việc linh khí hồi sinh đã nhanh chóng xôn xao trong một thời gian ngắn. Thực tế thì phần lớn mọi người vẫn cho đó chỉ là một trò đùa. Nếu như thật có linh khí hồi sinh thì tốt biết mấy. Không, phải nói là có ác ma hồi sinh thì tốt hơn. Càng nhiều ác ma thì Tử Thần càng mạnh. Khi cấp bậc đạt tới tam giai, để tấn thăng lên tứ giai sẽ cần một lượng tinh thần lực vô cùng lớn. Dựa vào việc chia sẻ tinh thần lực của những ác ma hiện tại thì không biết đến năm nào tháng nào mới có thể tấn thăng được. Nếu như... nếu như người của toàn thế giới đều trở thành ác ma thì tinh thần lực của mình có thể tăng nhanh đến mức nào? Chắc không cần đến mấy năm mình cũng đã có thể đăng đỉnh thần vị rồi chứ? Đáng tiếc là điều này không thể xảy ra được. Trên thế giới này làm gì có nhiều Dục Vọng Dược Tề đến như vậy. Đột nhiên, trong đầu Lý Dương chợt lóe lên một ý tưởng. Không cần người của cả thế giới trở thành ác ma. Nếu có một số người nắm giữ sức mạnh ác ma vô cùng yếu ớt thì cũng có thể cung cấp tinh thần lực cho mình. Bọn họ không cần mạnh, so với những hội viên ác ma chính quy thì chiến lực của họ khác nhau một trời một vực. Nhưng chỉ cần họ có khả năng tu luyện tinh thần lực và chia sẻ tinh thần lực cho mình là được rồi. Cứ như là mình đang chăn nuôi một đám người siêu phàm vậy. Còn việc thực hiện như thế nào thì lại rất khó khăn. Chăn nuôi siêu phàm giả, khiến cho người bình thường bị nhiễm sức mạnh ác ma yếu ớt, không chỉ đơn giản là uống một chút 【Dục Vọng Dược Tề】 là xong. Thứ nhất: Tuyệt đối không được để "người bị chăn nuôi siêu phàm" biết về 【Dục Vọng Dược Tề】, 【Ác Ma Câu Lạc Bộ】 cũng như sự tồn tại của mình. Thứ hai: Chỉ dùng một giọt 【Dục Vọng Dược Tề】 để tạo ra một người 【bị chăn nuôi】 có chút lãng phí. Cần phải tìm cách pha loãng 【Dục Vọng Dược Tề】 mới được. Phải pha loãng đến mức người "bị chăn nuôi" không có cách nào nắm giữ đặc tính của ác ma, chỉ có sức chiến đấu yếu ớt, nhưng lại có thể tu luyện được tinh thần lực là được. Khóe miệng Lý Dương khẽ vẽ lên một đường cong. Hắn đã có một ý tưởng, có lẽ là khả thi, nhưng cần phải thử nghiệm rất nhiều lần. Đối diện với câu hỏi của Chu Đại Quân, Lý Dương chậm rãi lên tiếng: "Đại Quân à, còn nhớ tại hội nghị ta đã nhắc đến cái cây không?" Chu Đại Quân ngẩn người một chút. Là cái cây thần không biết thiên mệnh kia sao? Chu Đại Quân nói: "Thưa chủ tử, Tiểu Quân nhớ rồi." Lý Dương tiếp tục nói: "Biết mà ngươi không nên biết rõ, đó chính là không biết thiên mệnh." Chu Đại Quân kinh hãi nhìn bóng lưng của Lý Dương, đáy lòng phát lạnh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận