Nàng Muốn Mua Thẩm Mỹ Thuốc, Ngươi Đem Nàng Biến Thành Mị Ma?

Chương 145: Chu Đại Quân điểm tích lũy nhiệm vụ

Chương 145: Chu Đại Quân nhận nhiệm vụ tích điểm Nữ sinh tóc vàng làm sao có thể không biết cô bạn thân "nhựa" của mình đang nghĩ gì? Đúng lúc mượn thế ca ca lợi hại, hung hăng đánh vào mặt nàng!
Nữ sinh tóc vàng ôm cánh tay nam tử xăm trổ làm nũng: "Bưu ca à, anh cứ kể cho các cô ấy nghe về những chiến tích lẫy lừng của anh đi!"
Nam tử xăm trổ uống hơi quá chén, cộng thêm "thuốc mê" ôn nhu của nữ sinh tóc vàng, tinh thần tỉnh táo hơn.
Hắn mở một chai bia, cười ha hả nói: "Các cô biết Hùng ca không?"
Các nàng lắc đầu, chỉ có thể nghe ra danh xưng Hùng ca này hẳn là biệt hiệu của đại ca ngầm nào đó.
Nam tử xăm trổ khẽ cười một tiếng: "Vậy các cô nghe qua Lang ca chưa?"
Nữ sinh tóc xoăn trang điểm mắt khói chợt nhớ ra gì đó, chớp mắt to nhìn nam tử xăm trổ: "Lang ca nào, là Lang ca ở Đế Hoàng giải trí sao?!"
Danh hiệu Phong Lang tại học viện tiếp viên hàng không Đại học dân dụng Nam Hải coi như nổi danh.
Một bộ phận nhỏ nữ sinh của học viện tiếp viên từng làm "công chúa" hoặc "tiểu thư" trong tràng tử của Chu Đại Quân.
Những nữ sinh có loại kinh nghiệm này về trường thường kể lại vài bí mật bát quái cho các bạn.
Trong đó rất nhiều chuyện bát quái liên quan tới thế giới ngầm.
Trong miệng các nàng, Phong Lang chính là một vị đại lão ngầm thật sự ở Nam Hải!
Ngay cả nam thần quốc dân đương đại Tống Tư Triết đến Nam Hải, cũng phải đến chào tạm biệt Phong Lang.
Nam tử xăm trổ kinh ngạc nhìn nữ sinh tóc xoăn trang điểm mắt khói: "Cũng có chút kiến thức, Hùng ca là huynh đệ của Lang ca, ta là người của Hùng ca, quán bar này do ta bao."
Mấy nữ sinh nhìn nam tử xăm trổ với ánh mắt khác hẳn.
Nam tử xăm trổ này quả nhiên là một nhân vật!
Nữ sinh tóc vàng càng thêm tự hào, hưởng thụ ánh mắt ngưỡng mộ của các tỷ muội, ôm cánh tay nam tử xăm trổ cười hì hì nói: "Chúng ta đều là tỷ muội tốt, ca ca của em cũng chính là ca ca của các chị, hì hì."
Nữ sinh tóc xoăn trang điểm mắt khói cũng phụ họa: "Đúng đó, chúng ta đều là tỷ muội tốt, không giống Vương Đình Đình, con nhỏ nhà quê không hòa đồng."
Nam tử xăm trổ bị nịnh bợ có chút bay bổng, hỏi: "Sao, mấy em có ghét ai không? Nếu là nam anh sẽ đánh chết, nữ thì anh tìm người luân phiên xử đẹp!"
Mấy nữ sinh lập tức nhao nhao nói xấu Vương Đình Đình.
"Anh không biết đâu, ca, Vương Đình Đình có thể đang giả bộ ngây thơ đó. Rõ ràng làm thêm ở quán bar, mà ngày nào cũng ra vẻ thanh cao. Không biết cái con kỹ nữ rách nát thành bộ dạng gì nữa!"
"Vừa nghèo vừa ki bo, lần nào chúng em có hoạt động đi chơi, nó đều không hòa đồng, không đi cùng bọn em. Thảo nào nghèo, có câu của đáng tội, càng keo càng nghèo."
Nữ sinh tóc vàng đột nhiên nhớ ra gì đó, cười ha ha, nói: "Như hôm nay đó, bọn em ba đứa đều muốn đi quán bar, nó sợ tốn tiền nên không đi cùng. Còn kiếm cớ là đi gặp ca ca, kết quả lại thấy nó vào quán cơm nhanh mười đồng. Sĩ diện chết được, đúng là hư vinh!"
Nam tử xăm trổ khẽ cười một tiếng: "Nếu mấy cô không thích nó, tôi sẽ tìm người trừng trị nó. Mặc kệ nó có đại ca gì, dù sao ở khu Nam này, tôi muốn đánh ai thì đánh người đó."
Kỳ thực Vương Đình Đình cùng những nữ sinh này cũng không có thù hằn gì.
Chủ yếu là, Vương Đình Đình quá trong sạch. Dù cho rất nghèo, từng làm việc tại quán bar, vẫn "gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn". Không thể để Vương Đình Đình sa đọa cùng bọn họ, chỉ có thể hạ thấp và công kích cô.
Trong thế giới quạ đen, sự trong sạch là một loại sai lầm.
Lúc này, nữ sinh tóc vàng đột nhiên thấy gì đó, chỉ vào cửa quán bar bên cạnh sàn nhảy, hỏi: "Kia có phải Vương Đình Đình không? Người nam bên cạnh nàng là ai vậy?"
Mọi người hướng cửa quán bar nhìn lại, thấy Vương Đình Đình, cũng thấy cả người đàn ông bên cạnh cô.
Người đàn ông kia có khí chất rất mạnh mẽ, mang một vẻ tôn quý cao cao tại thượng.
Trong từng cử chỉ phất tay đều toát ra sự sang trọng.
Anh ta hoàn toàn không hợp với không khí ồn ào của quán bar. Tựa như một con sư tử sống an nhàn sung sướng, mang vẻ ngạo nghễ tiến vào bãi quây cừu hỗn loạn.
Phía sau người đàn ông còn có bốn nam nữ mặc tây trang đi theo, giống như là bạn bè, mà lại giống như là… vệ sĩ.
Nữ sinh tóc xoăn trang điểm mắt khói trầm mặc một lát rồi nói: "Nàng thật sự tìm được ca ca à? Ca ca của nàng đẹp trai thật, có khí chất ghê."
Nam tử xăm trổ cảm thấy mất hết mặt mũi, khinh thường nói: "Đẹp trai thì được gì? Đàn ông quan trọng là bản lĩnh! Tôi gọi điện hỏi anh em ở cửa quán bar xem bọn họ đến đó có chuyện gì."
Nam tử xăm trổ gọi điện thoại, sau đó cười nhạo với mấy nữ sinh: "Hỏi được rồi. Quán bar này nợ con nhỏ đó ba ngàn tiền lương. Anh của nó đến đòi tiền. Mấy tên mặc vest kia, chỉ là để tăng thanh thế. Không biết là đám tri thức ở đơn vị nào. Tan tầm còn chưa thay đồ, bày đặt "The Matrix" sao?"
Mấy nữ sinh liếc nhau. Có thể là đẹp trai thật đấy, nếu có thể hẹn hò một buổi thì rất thú vị nhỉ?
Nữ sinh tóc vàng nhìn Lý Dương soái khí, lại nhìn Vương Đình Đình, càng nhìn càng ghen ghét, càng nhìn càng khó chịu.
Con tiện kỹ nữ này sao lại câu được trai trẻ?
Nữ sinh tóc vàng yếu ớt nói: "Đúng là, đẹp trai vô dụng. Đây là địa bàn của anh mà, ca? Con kỹ nữ đó mang người đến gây rối, anh không quản sao?"
Nam tử xăm trổ đứng dậy: "Vậy tôi đi "chăm sóc" anh ta, đánh cho các cô xem náo nhiệt."
Nam tử xăm trổ muốn biểu hiện sự hùng uy trước mặt mấy cô em.
Hắn vừa bước một bước, gót chân như bị điện giật mà rụt lại, trên mặt lộ vẻ như thấy ma.
Mấy nữ sinh theo ánh mắt của nam tử xăm trổ nhìn theo.
Một người đàn ông trung niên dáng vóc tráng kiện không biết đến từ khi nào, đang cúi đầu khom lưng trước ca ca của Vương Đình Đình.
Một thanh niên tóc trắng đứng bên cạnh cười cợt, còn quản lý quán bar thì mặt xám như tro bị phạt đứng.
Một lát sau, người đàn ông trung niên cung kính dẫn ca ca của Vương Đình Đình lên lầu hai.
Thanh niên tóc trắng vung tay tát quản lý quán bar một cái, giận mắng vài câu xong thì bực bội phất tay.
Ngay sau đó có hai tên lưu manh nhìn mặt trông coi chạy đến, lôi quản lý quán bar đi ra sau.
Quản lý quán bar giãy giụa một hồi còn bị đánh một trận.
Nữ sinh tóc vàng thu hồi ánh mắt, nắm tay nam tử xăm trổ nhỏ giọng nói: "Ca ca, anh sao vậy?"
Nam tử xăm trổ lẩm bẩm: "Quân gia, Lang ca... Chết tiệt!"
Nam tử xăm trổ đặt mông xuống ghế sofa, xử lý một chai bia, đầy vẻ kinh hãi: "Chết tiệt, chết tiệt, may mà tao không manh động, thằng kia là nhân vật lớn đó!"
Nữ sinh tóc vàng đầy mặt nghi hoặc: "Ca ca, rốt cuộc làm sao vậy? Nhân vật lớn gì? Có phải anh nhìn nhầm rồi không?"
Nam tử xăm trổ hoảng sợ hất cánh tay ra, nghiêm nghị nói: "Mày đừng có đụng vào tao! Ca ca của Vương Đình Đình là nhân vật lớn! Giết tao dễ như bóp chết con kiến! Suýt chút nữa thì tao tin lời mấy người rồi! Mấy người suýt hại chết tao rồi! Mẹ!"
Mấy nữ sinh há hốc mồm, đầy vẻ không thể tin nổi.
Nữ sinh tóc vàng sắc mặt khó coi, cười gượng gạo: "Anh, anh nói đùa à? Có phải anh nhìn lầm rồi không?"
Nam tử xăm trổ lại tu thêm một chai bia để đỡ sợ, nói: "Mấy người có biết người cúi đầu khom lưng rồi đích thân đưa hắn lên lầu là ai không?"
Mấy nữ sinh mờ mịt lắc đầu.
Nam tử xăm trổ nói: "Đó là Quân gia ở Nam Hải, lão đại của Lang ca đó. Còn cái thằng tóc trắng kia, chính là Lang ca!"
Nữ sinh tóc vàng nuốt một ngụm nước miếng, vẻ mặt không thể tin: "Sao có thể? Vương Đình Đình sao lại quen được đại lão cỡ này?"
Nam tử xăm trổ đứng dậy, trầm giọng nói: "Đương nhiên là không thể, khả năng duy nhất là, Vương Đình Đình vốn là tiểu thư thế gia, đến trường học các cô trải nghiệm cuộc sống. Các cô chọc đến cô ấy rồi, chỉ mong cô ấy người lớn không chấp tiểu nhân thôi. Giấy tờ tao kết xong rồi, sau này đừng liên hệ nữa."
Nam tử xăm trổ trong ánh mắt kinh hãi của mấy nữ sinh, hấp tấp chạy đến cửa quán bar, cúi đầu khom lưng chào hỏi Vương Đình Đình.
Hai nữ sinh song sinh mặc âu phục chặn nam tử xăm trổ lại, như hai vị thần gác cổng.
Nam tử xăm trổ ngượng ngùng rời đi.
Nữ sinh tóc vàng nuốt một ngụm nước miếng, mặt đầy vẻ hoảng sợ: "Vậy, vậy phải làm sao bây giờ?"
Quán bar Rasputin, tầng hai.
Lilith và Đỗ Dương Minh trang nghiêm đứng ở cửa văn phòng, mang vẻ "miễn vào", làm như vệ sĩ.
Trong văn phòng, Lý Dương đi đến sau bàn làm việc, ngồi trên ghế của ông chủ, lấy trong túi ra một điếu thuốc ngậm vào miệng.
Chu Đại Quân lấy bật lửa ra, kinh sợ muốn đi châm lửa.
Lý Dương lạnh nhạt liếc mắt.
Chu Đại Quân cứng đờ động tác, bỗng quỳ rạp xuống đất. Hắn sao có tư cách châm thuốc cho Tử Thần?
Lý Dương đốt thuốc lá.
Khói xanh yếu ớt lượn lờ.
Thân thể Chu Đại Quân quỳ trên mặt đất vì hoảng sợ mà run nhẹ: "Dạ, chủ tử, người phía dưới quản lý không tốt, lại dám, lại dám..."
Chu Đại Quân không dám nói tiếp, cơ thể càng run dữ dội hơn, lời nói đều không trôi chảy.
Hắn với con mắt đầy kinh hãi nhìn chằm chằm mặt đất, mồ hôi lạnh nhỏ xuống: "Dám mạo phạm người của ngài! Tiểu nhân, tiểu nhân tội đáng chết vạn lần! Tội đáng chết vạn lần!"
Lý Dương yếu ớt nói: "Ta tin tưởng ngươi làm việc kín đáo."
Chu Đại Quân vội vàng ngẩng đầu: "Tối nay toàn bộ camera trong quán bar đều hỏng rồi."
Trong mắt hắn lộ ra một tia ngoan lệ: "Tối nay tuyệt đối sẽ không ai thấy được ngài!"
Lý Dương khẽ cười hai tiếng, lắc đầu: "Không cần thiết. Tìm ngươi đến, là có một việc muốn làm. Ừm... có thể nói là nhiệm vụ. Chuyện này khá thích hợp ngươi làm."
Ánh mắt Chu Đại Quân từ hoảng sợ, dần dần chuyển sang không thể tin được.
Chẳng lẽ là... nhiệm vụ hệ thống tích điểm?!
Tử Thần đích thân ban phát nhiệm vụ, quan trọng biết bao! Vinh hạnh đặc biệt đến dường nào!
Bạn cần đăng nhập để bình luận