Nàng Muốn Mua Thẩm Mỹ Thuốc, Ngươi Đem Nàng Biến Thành Mị Ma?
Chương 20: Thần hào
Chương 20: Thần hào Trương Hiểu Hàm bĩu môi: "Không cần, ta dựa vào cái gì phải giúp hắn tìm việc làm? Ghét nhất cái loại người như Lý Dương. Ngươi xem quần áo hắn đang mặc đi, bộ kia đơn giản thôi cũng phải mười mấy vạn đấy, hả? Nhìn thì cứ như người thành công, mà trong túi chẳng có đồng nào. Loại đàn ông thích trưng diện phù phiếm thì thật sự chẳng làm nên trò trống gì."
Trần Vũ Khê không nói gì. Nàng biết, đây là Trương Hiểu Hàm đang mượn Lý Dương để bóng gió châm biếm việc mình đã nhìn lầm người. Rất xấu hổ.
Thanh niên ra vẻ rộng lượng: "Ôi, không thể nói vậy được, đàn ông ai mà chẳng thích sĩ diện. Mấy người trẻ tuổi nông cạn như hắn tôi gặp cũng không ít rồi. Vì trông cho giống dân xã hội thượng lưu, nên mới cam lòng bỏ tiền vào ăn mặc. Nói sao nhỉ? Cũng không thể bảo hắn không tốt được, vì đây là căn bệnh chung của đại đa số người bình thường. Đợi đến khi cuộc sống gặp phải khó khăn thì hắn sẽ hiểu ra thôi, mấy thứ quần áo trên người đó đâu có đổi ra tiền được. Người ta à, phải có bản lĩnh thực sự mới được."
Trương Hiểu Hàm nhìn thanh niên bằng ánh mắt sùng bái: "Anh yêu anh giỏi thật nha, nói chuyện nghe có triết lý ghê."
Nói xong nàng mang theo vẻ khoe khoang liếc nhìn Trần Vũ Khê: "Vũ Khê à, sau này em phải cẩn thận đấy, đừng để bị loại người kia lừa."
Trần Vũ Khê có chút không thoải mái. Lý Dương đâu có lừa gạt mình, sao nghe cứ như thể mình bị lừa cả tiền lẫn tình vậy?
Trương Hiểu Hàm nói đến đó thì dừng lại, kéo vạt áo thanh niên: "Anh yêu, khi nào thì mình đi mua nhà thế? Chúng mình còn chờ cái gì nữa?"
Thanh niên lấy điện thoại ra xem rồi cười tủm tỉm: "Được thôi, không có gì đâu, đi thôi."
Một tiếng sau, Trương Hiểu Hàm đã chọn được căn hộ một cách hứng khởi, đợi khi thanh niên làm thủ tục xong xuôi quay lại, Trương Hiểu Hàm mới bối rối.
Nàng kinh ngạc nhìn thanh niên: "Anh yêu, sao không phải thanh toán toàn bộ tiền vậy?"
Thanh niên lảng tránh ánh mắt: "Trả toàn bộ một lần không tốt, trả theo giai đoạn có vẻ ổn hơn. Em cứ yên tâm đi, tiền trả góp hàng tháng anh sẽ lo."
Địa phương quỷ quái như Nam Hải này, giá nhà đúng là quá cao. Vừa nãy anh đã phải xin thêm chút tiền từ nhà, lại mượn của mấy anh em bạn bè nữa. Đúng lúc phần mềm thẻ tín dụng nhắc anh rằng đã được phê duyệt trả góp. Góp nhặt được năm mươi vạn, trả tiền đặt cọc căn hộ nhỏ cũng không vấn đề gì.
Trả hết tiền một lần? Em đang đùa à?
Trương Hiểu Hàm ngơ ngác gật đầu, dù sao cũng không phải nàng trả tiền nhà, thế thì còn sợ gì chứ?
Rất nhanh sau đó, Trương Hiểu Hàm phát hiện ra một vấn đề mới. Nàng ngượng ngùng liếc Trần Vũ Khê rồi hỏi thanh niên: "Có phải tính nhầm không, sao người đứng tên chủ hộ không phải em?"
Thanh niên giải thích: "Anh trả tiền góp hàng tháng thì người đứng tên chủ hộ đương nhiên là anh rồi. Không sao cả, đợi vài ngày nữa anh thêm tên em vào giấy tờ bất động sản là được."
Trần Vũ Khê dùng ánh mắt buồn bã nhìn cô bạn thân của mình. Gã này rõ ràng là chẳng có ý định mua nhà cho nàng, đang lừa nàng đây mà.
Trương Hiểu Hàm không vui. Dù sao sau này cũng không phải thuê nhà nữa, có chỗ ở không mất tiền thì ở thôi, nhưng trong lòng vẫn cứ không vui. Tâm lý hụt hẫng quá lớn.
Thanh niên nhìn ra vẻ bất mãn của Trương Hiểu Hàm, lại thấy ánh mắt khinh thường của Trần Vũ Khê, trong lòng tức giận. Dù gì thì tao đây cũng mua được căn nhà nhỏ hơn 100 vạn mà không cần nghĩ ngợi, không phải mạnh hơn cái gã Lý Dương vừa rồi à?
Ánh mắt thanh niên chợt quét thấy một người. Chính là cái người Lý Dương mà các nàng vừa nói chuyện lúc nãy. Ánh mắt thanh niên lóe lên một tia gian xảo. Lúc này lôi một thằng nhà quê đến so sánh, là có thể làm nổi bật lên sự ưu tú của bản thân hắn. Hành động này thật ấu trĩ, nhưng đối với những người phụ nữ ham giàu cấp thấp như Trương Hiểu Hàm thì lại rất có tác dụng.
Thanh niên mượn cớ muốn làm quen với bạn học của các nàng, dẫn theo hai cô nàng xinh đẹp hướng về phía Lý Dương bước đến...
Lý Dương đang chăm chú xem một bức bích họa. Bức bích họa là hình ảnh mấy vị thiên sứ nâng chén thánh. Cổ kính, huyền bí. Hắn đang nghĩ, có thể tham khảo phong cách này cho thẻ hội viên.
Một giọng nói đánh gãy suy nghĩ của hắn. "Chào cậu, cậu là Lý Dương phải không?"
Lý Dương bị làm gián đoạn dòng suy nghĩ, rất không hài lòng, nhíu mày nhìn về phía người đến. Là một thanh niên xa lạ, còn có Trương Hiểu Hàm và Trần Vũ Khê. Ánh mắt Lý Dương dừng lại trên người Trần Vũ Khê. Khí tức dục vọng trên người nàng vẫn như vậy, không hơn không kém.
Trong mắt thanh niên đầy vẻ u ám. Trần Vũ Khê và Trương Hiểu Hàm đều là mục tiêu mà hắn đã nhắm tới, thằng nhà quê này còn dám mơ tưởng?
Lúc này, một người đàn ông trung niên mặc vest, dẫn theo một nữ nhân viên trang phục chỉnh tề bước tới. Người đàn ông trung niên hơi cúi người, chìa tay ra, cung kính nói: "Chào ngài, tôi là tổng giám đốc bán hàng của Thích Nhà, tôi họ Ngô, cảm ơn ngài đã lựa chọn Thích Nhà."
Lý Dương bắt tay: "Chào ông."
Người đàn ông trung niên nở nụ cười, lấy ra một tấm thẻ đưa cho Lý Dương: "Ngài thật có mắt nhìn, căn biệt thự lưng chừng núi đó tuyệt đối phù hợp với yêu cầu của ngài, rất yên tĩnh. Bởi vì ngài mua thanh toán hết một lần, nên chúng tôi xin tặng ngài một thẻ đổ xăng trị giá hai mươi vạn."
Đối với những người một lần chi tám mươi tám triệu mua nhà như Lý Dương, công ty Thích Nhà tuyệt đối sẽ không dám thờ ơ. Bởi vì, giá trị của những ông lớn kiểu này còn vượt xa cả giá trị căn biệt thự. Có thể nịnh bợ được thì cứ nịnh bợ thôi.
Sau khi Lý Dương nói một tiếng cảm ơn, người đàn ông trung niên liền cúi người lùi lại, không dám làm phiền Lý Dương thêm.
Ba người Trương Hiểu Hàm trực tiếp ngây ngốc tại chỗ, một lúc lâu không hoàn hồn. Biệt thự lưng chừng núi, thanh toán hết một lần? Biệt thự lưng chừng núi ở Nam Hải có giá bao nhiêu chứ? Bọn họ hoàn toàn không có khái niệm!
Sắc mặt thanh niên biến đổi, hắn gượng gạo đưa tay ra, lắp bắp hỏi: "Vậy... xin chào Lý tiên sinh, tôi là bên công ty cây xanh Tân Thành Vạn Hợp...."
Hắn đến Nam Hải để tìm một ông lớn giúp đỡ mình. Ai ngờ cái gã thanh niên trước mặt, trông còn trẻ hơn hắn, lại chính là một ông lớn? Bất quá hắn quá ngu, không đủ thông minh, mọi chuyện đều viết hết cả lên mặt.
Lý Dương không nhìn bàn tay đang đưa ra của thanh niên. Hắn nở nụ cười ấm áp với Trần Vũ Khê: "Lại gặp mặt rồi."
Nói xong, hắn đưa thẻ đổ xăng trị giá hai mươi vạn trong tay cho Trần Vũ Khê: "Lần trước cô đưa tôi về nhà, tôi còn chưa kịp cảm ơn cô."
Trong mắt đẹp của Trần Vũ Khê tràn đầy xúc động: "Cái này... "
Tấm thẻ đổ xăng hai mươi vạn này, nói cho là cho sao?
Lý Dương hơi nheo mắt lại. Hắn thấy khí tức dục vọng trên người Trần Vũ Khê đang dần trở nên đậm đặc hơn. Hắn đoán, dục vọng của Trần Vũ Khê có lẽ là liên quan đến loại hư vinh.
Quả nhiên, Lực Lượng Dục Vọng là có thể bồi dưỡng sao? Khóe miệng Lý Dương khẽ nhếch lên: "Các người cũng đến mua nhà sao?"
Lời này vừa nói ra, Trương Hiểu Hàm và gã thanh niên hận không thể tìm một cái lỗ nào đó mà chui xuống. Lúc nãy còn đang xem thường Lý Dương, bây giờ mới biết người ta mới thật sự là ông lớn.
Trần Vũ Khê lén lút liếc nhìn cô bạn thân của mình, lại lén nhìn Lý Dương một cái. Quả nhiên vẫn là mình có mắt nhìn hơn. Trần Vũ Khê rất thích loại cảm giác này, nàng chế nhạo: "Không phải tôi mua, là hai người bọn họ mua."
"À... " Lý Dương nhẹ gật đầu, rút thẻ ngân hàng ra: "Tôi vẫn còn chút tiền lẻ, tôi tặng cô một căn."
Những người ở đây đều không thể tin vào tai của mình, ánh mắt lộ rõ vẻ khiếp sợ. Đây là loại đại gia nào vậy? Còn chút tiền lẻ, đi mua nhà tặng?
Trần Vũ Khê bản thân cũng bối rối: "Không, không cần đâu."
Khí tức dục vọng trên người Trần Vũ Khê ngày càng đậm, khóe miệng Lý Dương càng lúc càng nở nụ cười: "Không sao, tôi thích."
Lúc Trần Vũ Khê nhận được giấy tờ bất động sản, đầu óc choáng váng, cảm thấy mình như đang mơ một giấc mơ. Giấc mơ của nàng là có một căn nhà của riêng mình ở Nam Hải, vậy mà cứ thế nhẹ nhàng trở thành hiện thực?
Hơn nữa, căn nhà của nàng không phải loại căn hộ nhỏ, mà là một căn chung cư! Tổng giá trị một ngàn vạn, thanh toán hết một lần!
Cái gã Lý Dương này, rốt cuộc giàu có đến mức nào vậy? Mua nhà cứ như mua rau ngoài chợ vậy!
Trần Vũ Khê không nói gì. Nàng biết, đây là Trương Hiểu Hàm đang mượn Lý Dương để bóng gió châm biếm việc mình đã nhìn lầm người. Rất xấu hổ.
Thanh niên ra vẻ rộng lượng: "Ôi, không thể nói vậy được, đàn ông ai mà chẳng thích sĩ diện. Mấy người trẻ tuổi nông cạn như hắn tôi gặp cũng không ít rồi. Vì trông cho giống dân xã hội thượng lưu, nên mới cam lòng bỏ tiền vào ăn mặc. Nói sao nhỉ? Cũng không thể bảo hắn không tốt được, vì đây là căn bệnh chung của đại đa số người bình thường. Đợi đến khi cuộc sống gặp phải khó khăn thì hắn sẽ hiểu ra thôi, mấy thứ quần áo trên người đó đâu có đổi ra tiền được. Người ta à, phải có bản lĩnh thực sự mới được."
Trương Hiểu Hàm nhìn thanh niên bằng ánh mắt sùng bái: "Anh yêu anh giỏi thật nha, nói chuyện nghe có triết lý ghê."
Nói xong nàng mang theo vẻ khoe khoang liếc nhìn Trần Vũ Khê: "Vũ Khê à, sau này em phải cẩn thận đấy, đừng để bị loại người kia lừa."
Trần Vũ Khê có chút không thoải mái. Lý Dương đâu có lừa gạt mình, sao nghe cứ như thể mình bị lừa cả tiền lẫn tình vậy?
Trương Hiểu Hàm nói đến đó thì dừng lại, kéo vạt áo thanh niên: "Anh yêu, khi nào thì mình đi mua nhà thế? Chúng mình còn chờ cái gì nữa?"
Thanh niên lấy điện thoại ra xem rồi cười tủm tỉm: "Được thôi, không có gì đâu, đi thôi."
Một tiếng sau, Trương Hiểu Hàm đã chọn được căn hộ một cách hứng khởi, đợi khi thanh niên làm thủ tục xong xuôi quay lại, Trương Hiểu Hàm mới bối rối.
Nàng kinh ngạc nhìn thanh niên: "Anh yêu, sao không phải thanh toán toàn bộ tiền vậy?"
Thanh niên lảng tránh ánh mắt: "Trả toàn bộ một lần không tốt, trả theo giai đoạn có vẻ ổn hơn. Em cứ yên tâm đi, tiền trả góp hàng tháng anh sẽ lo."
Địa phương quỷ quái như Nam Hải này, giá nhà đúng là quá cao. Vừa nãy anh đã phải xin thêm chút tiền từ nhà, lại mượn của mấy anh em bạn bè nữa. Đúng lúc phần mềm thẻ tín dụng nhắc anh rằng đã được phê duyệt trả góp. Góp nhặt được năm mươi vạn, trả tiền đặt cọc căn hộ nhỏ cũng không vấn đề gì.
Trả hết tiền một lần? Em đang đùa à?
Trương Hiểu Hàm ngơ ngác gật đầu, dù sao cũng không phải nàng trả tiền nhà, thế thì còn sợ gì chứ?
Rất nhanh sau đó, Trương Hiểu Hàm phát hiện ra một vấn đề mới. Nàng ngượng ngùng liếc Trần Vũ Khê rồi hỏi thanh niên: "Có phải tính nhầm không, sao người đứng tên chủ hộ không phải em?"
Thanh niên giải thích: "Anh trả tiền góp hàng tháng thì người đứng tên chủ hộ đương nhiên là anh rồi. Không sao cả, đợi vài ngày nữa anh thêm tên em vào giấy tờ bất động sản là được."
Trần Vũ Khê dùng ánh mắt buồn bã nhìn cô bạn thân của mình. Gã này rõ ràng là chẳng có ý định mua nhà cho nàng, đang lừa nàng đây mà.
Trương Hiểu Hàm không vui. Dù sao sau này cũng không phải thuê nhà nữa, có chỗ ở không mất tiền thì ở thôi, nhưng trong lòng vẫn cứ không vui. Tâm lý hụt hẫng quá lớn.
Thanh niên nhìn ra vẻ bất mãn của Trương Hiểu Hàm, lại thấy ánh mắt khinh thường của Trần Vũ Khê, trong lòng tức giận. Dù gì thì tao đây cũng mua được căn nhà nhỏ hơn 100 vạn mà không cần nghĩ ngợi, không phải mạnh hơn cái gã Lý Dương vừa rồi à?
Ánh mắt thanh niên chợt quét thấy một người. Chính là cái người Lý Dương mà các nàng vừa nói chuyện lúc nãy. Ánh mắt thanh niên lóe lên một tia gian xảo. Lúc này lôi một thằng nhà quê đến so sánh, là có thể làm nổi bật lên sự ưu tú của bản thân hắn. Hành động này thật ấu trĩ, nhưng đối với những người phụ nữ ham giàu cấp thấp như Trương Hiểu Hàm thì lại rất có tác dụng.
Thanh niên mượn cớ muốn làm quen với bạn học của các nàng, dẫn theo hai cô nàng xinh đẹp hướng về phía Lý Dương bước đến...
Lý Dương đang chăm chú xem một bức bích họa. Bức bích họa là hình ảnh mấy vị thiên sứ nâng chén thánh. Cổ kính, huyền bí. Hắn đang nghĩ, có thể tham khảo phong cách này cho thẻ hội viên.
Một giọng nói đánh gãy suy nghĩ của hắn. "Chào cậu, cậu là Lý Dương phải không?"
Lý Dương bị làm gián đoạn dòng suy nghĩ, rất không hài lòng, nhíu mày nhìn về phía người đến. Là một thanh niên xa lạ, còn có Trương Hiểu Hàm và Trần Vũ Khê. Ánh mắt Lý Dương dừng lại trên người Trần Vũ Khê. Khí tức dục vọng trên người nàng vẫn như vậy, không hơn không kém.
Trong mắt thanh niên đầy vẻ u ám. Trần Vũ Khê và Trương Hiểu Hàm đều là mục tiêu mà hắn đã nhắm tới, thằng nhà quê này còn dám mơ tưởng?
Lúc này, một người đàn ông trung niên mặc vest, dẫn theo một nữ nhân viên trang phục chỉnh tề bước tới. Người đàn ông trung niên hơi cúi người, chìa tay ra, cung kính nói: "Chào ngài, tôi là tổng giám đốc bán hàng của Thích Nhà, tôi họ Ngô, cảm ơn ngài đã lựa chọn Thích Nhà."
Lý Dương bắt tay: "Chào ông."
Người đàn ông trung niên nở nụ cười, lấy ra một tấm thẻ đưa cho Lý Dương: "Ngài thật có mắt nhìn, căn biệt thự lưng chừng núi đó tuyệt đối phù hợp với yêu cầu của ngài, rất yên tĩnh. Bởi vì ngài mua thanh toán hết một lần, nên chúng tôi xin tặng ngài một thẻ đổ xăng trị giá hai mươi vạn."
Đối với những người một lần chi tám mươi tám triệu mua nhà như Lý Dương, công ty Thích Nhà tuyệt đối sẽ không dám thờ ơ. Bởi vì, giá trị của những ông lớn kiểu này còn vượt xa cả giá trị căn biệt thự. Có thể nịnh bợ được thì cứ nịnh bợ thôi.
Sau khi Lý Dương nói một tiếng cảm ơn, người đàn ông trung niên liền cúi người lùi lại, không dám làm phiền Lý Dương thêm.
Ba người Trương Hiểu Hàm trực tiếp ngây ngốc tại chỗ, một lúc lâu không hoàn hồn. Biệt thự lưng chừng núi, thanh toán hết một lần? Biệt thự lưng chừng núi ở Nam Hải có giá bao nhiêu chứ? Bọn họ hoàn toàn không có khái niệm!
Sắc mặt thanh niên biến đổi, hắn gượng gạo đưa tay ra, lắp bắp hỏi: "Vậy... xin chào Lý tiên sinh, tôi là bên công ty cây xanh Tân Thành Vạn Hợp...."
Hắn đến Nam Hải để tìm một ông lớn giúp đỡ mình. Ai ngờ cái gã thanh niên trước mặt, trông còn trẻ hơn hắn, lại chính là một ông lớn? Bất quá hắn quá ngu, không đủ thông minh, mọi chuyện đều viết hết cả lên mặt.
Lý Dương không nhìn bàn tay đang đưa ra của thanh niên. Hắn nở nụ cười ấm áp với Trần Vũ Khê: "Lại gặp mặt rồi."
Nói xong, hắn đưa thẻ đổ xăng trị giá hai mươi vạn trong tay cho Trần Vũ Khê: "Lần trước cô đưa tôi về nhà, tôi còn chưa kịp cảm ơn cô."
Trong mắt đẹp của Trần Vũ Khê tràn đầy xúc động: "Cái này... "
Tấm thẻ đổ xăng hai mươi vạn này, nói cho là cho sao?
Lý Dương hơi nheo mắt lại. Hắn thấy khí tức dục vọng trên người Trần Vũ Khê đang dần trở nên đậm đặc hơn. Hắn đoán, dục vọng của Trần Vũ Khê có lẽ là liên quan đến loại hư vinh.
Quả nhiên, Lực Lượng Dục Vọng là có thể bồi dưỡng sao? Khóe miệng Lý Dương khẽ nhếch lên: "Các người cũng đến mua nhà sao?"
Lời này vừa nói ra, Trương Hiểu Hàm và gã thanh niên hận không thể tìm một cái lỗ nào đó mà chui xuống. Lúc nãy còn đang xem thường Lý Dương, bây giờ mới biết người ta mới thật sự là ông lớn.
Trần Vũ Khê lén lút liếc nhìn cô bạn thân của mình, lại lén nhìn Lý Dương một cái. Quả nhiên vẫn là mình có mắt nhìn hơn. Trần Vũ Khê rất thích loại cảm giác này, nàng chế nhạo: "Không phải tôi mua, là hai người bọn họ mua."
"À... " Lý Dương nhẹ gật đầu, rút thẻ ngân hàng ra: "Tôi vẫn còn chút tiền lẻ, tôi tặng cô một căn."
Những người ở đây đều không thể tin vào tai của mình, ánh mắt lộ rõ vẻ khiếp sợ. Đây là loại đại gia nào vậy? Còn chút tiền lẻ, đi mua nhà tặng?
Trần Vũ Khê bản thân cũng bối rối: "Không, không cần đâu."
Khí tức dục vọng trên người Trần Vũ Khê ngày càng đậm, khóe miệng Lý Dương càng lúc càng nở nụ cười: "Không sao, tôi thích."
Lúc Trần Vũ Khê nhận được giấy tờ bất động sản, đầu óc choáng váng, cảm thấy mình như đang mơ một giấc mơ. Giấc mơ của nàng là có một căn nhà của riêng mình ở Nam Hải, vậy mà cứ thế nhẹ nhàng trở thành hiện thực?
Hơn nữa, căn nhà của nàng không phải loại căn hộ nhỏ, mà là một căn chung cư! Tổng giá trị một ngàn vạn, thanh toán hết một lần!
Cái gã Lý Dương này, rốt cuộc giàu có đến mức nào vậy? Mua nhà cứ như mua rau ngoài chợ vậy!
Bạn cần đăng nhập để bình luận