Nàng Muốn Mua Thẩm Mỹ Thuốc, Ngươi Đem Nàng Biến Thành Mị Ma?

Chương 158: Khách hàng thăm đáp lễ

Chương 158: Khách hàng thăm đáp lễ Đêm đến, Quán Rượu Dục Vọng Giao Dịch, mười giờ.
Nơi này có ánh đèn u ám, nhạc sống sôi động, rượu ngon đơn điệu, và cả đám người bị Hắc Phù Thủy nguyền rủa hấp dẫn mà đến.
"Lão bản, cho một chén rượu."
Một người phụ nữ trang điểm dày cộp ghé vào quầy bar, cười hì hì nói.
Nàng tên Triệu Ngọc Đình, theo nghĩa chặt chẽ mà nói thì là vị khách nhân đầu tiên của Quán Rượu Dục Vọng Giao Dịch.
Nàng đã ký kết khế ước với Lý Dương, và Lý Dương cũng cho nàng một ly rượu đầy nguyền rủa.
Uống ly rượu đó xong, Triệu Ngọc Đình sẽ bị đào hoa quấn thân.
Triệu Ngọc Đình so với lần đầu gặp mặt không khác biệt nhiều, chỉ là trên người có thêm một vài thứ mà chỉ Lý Dương mới nhìn thấy được.
Lý Dương nhìn khí tức dục vọng trên người Triệu Ngọc Đình, mỉm cười nói:
"Đã lâu không gặp, dạo này vẫn ổn chứ?"
Triệu Ngọc Đình nháy mắt: "Ổn không thể ổn hơn! Dạo này ta thật sự là..."
Lúc này, điện thoại của nàng vang lên.
"Ngươi chờ chút nha." Triệu Ngọc Đình nói rồi bắt đầu trả lời tin nhắn.
Tiểu tử ngốc: [Đình Đình, chừng nào em về vậy?] Triệu Ngọc Đình: [Bảo bối, tối nay em ở nhà khuê mật.] Tiểu tử ngốc: [Vậy nha.] Lúc này, nàng lại nhận được một tin nhắn.
Đại ca ca: [Nhỏ cốc bị nóng, đàn em của anh bị người đánh, anh đi làm chút chuyện, qua xem náo nhiệt không?] Triệu Ngọc Đình: [Xem anh đánh người ta có gì hay? Thích anh đánh em hơn (biểu lộ thẹn thùng).] Đại ca ca: [Haha ha, được, mai anh tìm em. Mấy hôm nữa chuyển ra ở chung với anh đi.] Triệu Ngọc Đình lại trả lời vài tin, để điện thoại sang một bên, cười híp mắt nhìn Lý Dương:
"Anh xem mặt em có gì thay đổi không?"
Lý Dương lắc đầu.
Triệu Ngọc Đình hì hì cười nói:
"Em cũng không biết có gì thay đổi, từ lần trước rời khỏi chỗ anh, nhân sinh của em đã khác rồi. Rất nhiều đàn ông thích em, bọn họ nguyện ý chi tiền cho em, mặc dù những người đó cũng chẳng có tiền gì. Mà em cũng không cần đi làm, ăn uống có người lo, còn được hưởng thụ sự sủng ái của những người đàn ông khác nhau. Bây giờ em đúng là một chuyên gia quản lý thời gian, mỗi ngày đều hẹn hò với những người khác nhau."
Lý Dương mỉm cười nói:
"Em thích cuộc sống của em như vậy là tốt rồi. Lúc trước đã nói rồi, trước khi dục vọng của em trở thành thứ ta muốn, em có một cơ hội để vi phạm khế ước."
Triệu Ngọc Đình không hiểu ý của Lý Dương.
Hơn nửa ngày mới nhớ ra mình đã ký một khế ước với Lý Dương.
Triệu Ngọc Đình nghiền ngẫm nhìn Lý Dương:
"Anh sẽ không muốn nói sự thay đổi bây giờ của em là do ly rượu kia của anh với cái khế ước kia gây ra chứ? Hứ, cho dù có liên quan thì em cũng không bao giờ thay đổi cuộc sống bây giờ đâu, anh không thể tưởng tượng nổi em đang vui như thế nào đâu!"
Triệu Ngọc Đình nói xong, nhìn chằm chằm Lý Dương, liếm môi một cái, quyến rũ nói:
"Em cũng rất thích người đàn ông thần bí như anh đó, mấy giờ tối nay anh tan làm? Em có thể đi theo anh không?"
Lý Dương khẽ cười một tiếng, đưa cốc nước ép tới trước mặt Triệu Ngọc Đình.
Triệu Ngọc Đình bĩu môi:
"Chán chết."
Nàng uống một ngụm, nhíu mày, xem kỹ cốc.
Là nước ép trái cây, không có mùi rượu.
Triệu Ngọc Đình bất mãn nhìn Lý Dương:
"Rượu của anh sao thế, pha rượu mà chỉ toàn nước ép không có rượu à?"
Lý Dương cúi đầu lau ly:
"Ta thích sinh mệnh mới, nên phụ nữ có thai thì không nên uống rượu."
Triệu Ngọc Đình sững sờ, không tin nổi nhìn Lý Dương.
Hắn làm sao biết được...
Triệu Ngọc Đình đột nhiên cảm thấy ly rượu này có chút tà môn.
Hình như, trước mặt hắn mình không có bí mật gì hết.
Triệu Ngọc Đình hơi lạnh người, rời khỏi ghế cao, đi về phía sàn nhảy.
Chẳng bao lâu, liền có một người đàn ông bắt chuyện với nàng.
Triệu Ngọc Đình lập tức quên mất chuyện gặp ở quầy bar, quên mình đang cùng người đàn ông khác khiêu vũ thân mật.
...
Đêm đến, Quán Rượu Dục Vọng Giao Dịch, mười một giờ.
Một người phụ nữ phong tình vạn chủng bước vào quán rượu, khí tức dục vọng trên người nàng rất nồng đậm.
Nàng tên Lâm Anh Hâm, từng uống một ly rượu vị đào ở quầy bar này, và cũng ký một khế ước kỳ quái.
Lý Dương mỉm cười:
"Đã lâu không gặp."
Lâm Anh Hâm ngồi trên ghế cao, trong ánh mắt nhìn Lý Dương có chút e ngại, nàng nuốt nước miếng một cái, hỏi:
"Ngài là... Ác ma sao?"
Lần trước uống xong ly rượu kia ở đây, nàng đã thay đổi rất lớn.
Trong vài ngày ngắn ngủi, những nếp nhăn trên mặt nàng đã biến mất.
Vẻ trẻ trung cùng khí chất của một phụ nữ trưởng thành, khiến cho mị lực của nàng tăng lên chóng mặt.
Nàng không còn tằn tiện như trước đây nữa, bắt đầu tiêu tiền cho bản thân rất nhiều.
Mua mỹ phẩm, quần áo hàng hiệu, đăng ký các lớp học vận động, nhanh chóng trở thành một quý bà danh tiếng trong giới.
Lý Dương mỉm cười hỏi lại:
"Câu trả lời cho vấn đề này có ý nghĩa gì với ngươi sao?"
Lâm Anh Hâm ấp úng nói:
"Tôi chỉ, chỉ muốn biết, cái này.... Có tác dụng phụ gì không. Hoặc là... Rốt cuộc tôi cần phải trả giá thế nào. Loại rượu thần kỳ này không phải là thứ mà chút tiền của tôi có thể mua được."
Lý Dương cười như không cười nhìn người phụ nữ:
"Lúc trước đã nói xong cái giá phải trả rồi, không phải sao?"
Lâm Anh Hâm nhớ lại nội dung trong khế ước.
Một ngày nào đó, người đàn ông này hoặc những người khác sẽ tìm đến mình và đòi hỏi dục vọng của mình.
Dục vọng, chính là cái giá của ly rượu đó.
Có thể là... dục vọng, rốt cuộc là gì đây?
Lý Dương tiếp tục nói:
"Nói cho ta nghe đi, dạo này ngươi sống thế nào?"
Giọng điệu của người đàn ông này vẫn như trước đây, như một người bạn cũ.
Trên mặt Lâm Anh Hâm nở một nụ cười hạnh phúc:
"Dạo này rất tốt, chồng tôi lại một lần nữa mê mẩn tôi. Anh ấy cứ hỏi tôi đi thẩm mỹ ở đâu, còn nói muốn đầu tư nữa. Mấy hôm trước anh ấy đi ăn cơm với một vị lãnh đạo, tôi cố ý liếc mắt đưa tình với vị lãnh đạo kia, chồng tôi còn rất ghen. Cuối cùng tôi cũng đã giữ lại được trái tim của anh ấy."
Nói xong, Lâm Anh Hâm trầm ngâm một hồi, cẩn thận nhìn Lý Dương:
"Có thể cho tôi thêm một ly rượu đó nữa không?"
Lý Dương nhìn vào mắt nàng và hỏi:
"Ngươi đã đạt được mục đích của mình rồi, còn cần phải trở nên xinh đẹp hơn nữa sao?"
Lâm Anh Hâm nắm chặt túi xách, nói:
"Tôi lo một ngày nào đó anh ấy sẽ lại rời xa tôi, nên tôi phải trở nên quyến rũ hơn!"
Lý Dương gật đầu, đi đến quầy pha chế rượu, dùng trái cây Nhân Gian Bản Tướng Thụ để pha một ly Martini.
Lần này, trong ly Martini có hai loại trái cây.
Một loại là trái Hoán Hình, một loại khác trong trái cây có chút năng lực 'Đầu Độc' của Nhân Gian Bản Tướng Thụ.
Hai loại trái cây thấm vào trong ly rượu với số lượng rất ít, sẽ không mang lại siêu năng lực cho người phụ nữ.
'Hoán Hình' có thể làm cho thân hình người phụ nữ trở nên đầy đặn hơn, 'Đầu Độc' có thể làm cho nàng có thêm một vài mị lực khó nói lên lời.
Lý Dương đẩy ly rượu đến trước mặt Lâm Anh Hâm:
"Mời dùng."
Lâm Anh Hâm hỏi:
"Tôi có cần phải ký lại khế ước không?"
Lý Dương khẽ mỉm cười:
"Không cần."
Lâm Anh Hâm biết, những thứ miễn phí đều có giá ngầm đằng sau, sẽ rất đắt.
Có điều, tất cả đều rất đáng.
Lâm Anh Hâm không chút do dự, uống cạn ly rượu...
...
Đêm khuya, Nam Hải, một tiệm thuốc.
Tào Ý mặc thường phục, đi vào tiệm thuốc này.
Ông chủ không có ở đây, một cô bé ngồi trong quầy, cầm máy tính bảng, say sưa xem anime.
Tào Ý liếc cô bé một cái, hỏi:
"Người lớn nhà cháu đâu?"
Dao Linh không ngẩng đầu lên, đáp:
"Đi làm phụ hồ."
Tào Ý ngớ người ra.
Vị ông chủ tiệm thuốc kia, đi làm phụ hồ?
Dao Linh nhíu mày ngọc tinh xảo:
"Lớn rồi mà sao không hiểu chút nào về mạng lưới ngôn ngữ à?! Ông ấy đi làm, làm việc, kiếm tiền nuôi gia đình."
Tào Ý càng rối hơn.
Vị ông chủ tiệm thuốc kia, còn cần kiếm tiền nuôi gia đình?
Tào Ý suy nghĩ một chút, nói:
"Vậy ta mai lại đến."
"Chờ đã."
Ngay lúc Tào Ý định rời khỏi tiệm thuốc, Dao Linh gọi anh lại, Tào Ý quay đầu.
Dao Linh lấy ra từ trong quầy bar một ly dược tề:
"Ừ, đây là ông ấy để lại cho anh."
Tào Ý nhìn chằm chằm vào ly dược tề như vực sâu này, lông mày khẽ nhíu lại.
Tiệm thuốc vậy mà đã biết người của Cục Quản Lý An Toàn tìm tới hắn!
Là do Cục Trị An Nam Hải có tai mắt của hắn, hay là trong Cục Quản Lý An Toàn có người của hắn?
Hay là nói, chỉ cần ở Nam Hải, thì không có chuyện gì mà vị ông chủ kia không biết?
Tào Ý nói một tiếng cảm ơn, cầm lấy dược tề rồi rời đi, đến cửa thì dừng lại:
"Giúp ta gửi lời chào đến vị đại nhân kia, ta muốn đến Đế Đô một chuyến, trở về sau sẽ ghé thăm ông ấy."
Dao Linh tiếp tục hớn hở xem anime.
Bạn cần đăng nhập để bình luận