Nàng Muốn Mua Thẩm Mỹ Thuốc, Ngươi Đem Nàng Biến Thành Mị Ma?
Chương 159: Này chỗ nào là trị an cục trưởng? Rõ ràng là thổ phỉ.
Chương 159: Cái nơi này mà là cục trưởng trị an? Rõ ràng là thổ phỉ.
Đế Đô, tòa nhà cục quản lý an ninh.
Tào Ý đứng dưới lầu, đánh giá tòa nhà cục quản lý an ninh.
Rất đơn giản, thậm chí có thể nói là rất cũ kỹ, so với cục trị an Nam Hải căn bản không thể so sánh được.
Một người phụ nữ mặc trang phục công sở màu đen từ cửa lớn của tòa nhà đi ra, nhìn thấy Tào Ý, mỉm cười chào hỏi: "Ngài khỏe, ngài là cục trưởng Tào đúng không?"
Tào Ý đưa tay ra: "Tào Ý."
Người phụ nữ hào phóng bắt tay Tào Ý, lễ phép cúi người, nói: "Tôi là thư ký của ngài, tôi tên là Chu Tử Di, sau này mong ngài chiếu cố nhiều."
Thân phận của Tào Ý đặc thù.
Hắn có thể một quyền đánh bại Ngô Hiểu Phong, làm một nhân viên quản lý cấp cao không thành vấn đề.
Hắn không chỉ là nhân viên quản lý cấp cao của Cục Quản Lý An Toàn, mà còn là cục trưởng trị an của cục Nam Hải.
Cũng có nghĩa là Tào Ý không phải lúc nào cũng ở Đế Đô mà còn phải về Nam Hải.
Vì vậy mới cần một thư ký như vậy, luôn luôn báo cáo tình hình công tác của Cục Quản Lý An Toàn cho Tào Ý.
Chu Tử Di làm động tác mời, mỉm cười nói: "Để tôi đưa ngài đến văn phòng làm việc, sau đó cho ngài xem qua tư liệu của Cục Quản Lý An Toàn, tiếp đó sẽ có hội nghị về quản lý an toàn."
Dưới sự dẫn dắt của Chu Tử Di, Tào Ý đi đến văn phòng thuộc về mình.
Văn phòng không lớn, so với văn phòng cục trưởng hào nhoáng ở Nam Hải cũng không thể so sánh được.
Trên bàn làm việc đã được dọn sẵn không ít tài liệu văn kiện.
Tào Ý mở văn kiện trên cùng ra, đọc:
"Hồ sơ dị thường, ghi chép: Sinh vật dị thường số thứ tự 001: Danh hiệu, Địa Ngục Chi Vương.
Giới thiệu: Chủ nhân địa ngục thần bí thời cổ đại thậm chí còn xa xưa hơn.
Ý nghĩa địa ngục, không loại trừ khả năng là địa ngục có thật trong truyền thuyết......
Sinh vật dị thường số thứ tự 003: Danh hiệu, tám thước tân nương.
Giới thiệu: Cường giả địa ngục thời Đường...
....Sinh vật dị thường số thứ tự 009: Tà Kỳ Lân.
Giới thiệu: Chủ nhân ô giấy dầu, người khống chế tám thước tân nương, công tử Tà Gia ở Đế Đô.
Lúc còn nhỏ xuất gia học Phật..."
Tào Ý cảm thán nói: "Không hổ là lãnh đạo, Cục Quản Lý An Toàn thành lập cũng mới nửa năm, đã có nhiều tin tức về thế giới siêu phàm như vậy rồi."
Tào Ý tiếp tục lật xem hồ sơ, lông mày dần dần nhíu lại.
Bên trên không có thông tin liên quan đến ông chủ tiệm thuốc.
"Lão bản kia tuyệt đối không phải là nhân vật mà lãnh đạo bây giờ có thể phát hiện ra! Càng tiếp xúc với lão bản kia càng cảm thấy lão bản này thần bí khó lường."
Tào Ý lẩm bẩm, đột nhiên tự giễu cười một tiếng: "Cũng phải, hắn tùy tiện là có thể cho ta chiến lực có thể so với nhân viên quản lý cấp cao."
Tào Ý là người thông minh.
Hắn tuyệt đối sẽ không theo người khác nhắc đến chuyện của ông chủ tiệm thuốc.
Vị ông chủ tiệm thuốc thần bí kia là bí mật lớn nhất của hắn....
Cục Quản Lý An Toàn, phòng họp.
Hà lão tổ chức cuộc họp quản lý an toàn, trừ Trương Tiểu Ất ra thì tất cả nhân viên quản lý từ cấp trung trở lên đều có mặt.
Hà lão nhấp một ngụm trà, cười ha hả nói: "Xin giới thiệu với mọi người một đồng chí mới gia nhập. Ừm, vị đồng chí này chắc nhiều người biết rõ, đều từng nghe qua. Tào Ý, hiện đang giữ chức cục trưởng trị an cục Nam Hải. Đồng thời cũng đã được cấp trên thông qua hội nghị nghiên cứu quyết định, mới gia nhập làm nhân viên quản lý cấp cao của Cục Quản Lý An Toàn."
Mọi người vỗ tay.
Những người ở đây có không ít là người của hệ thống trị an.
Chỉ cần là người của hệ thống trị an thì không thể nào chưa nghe qua cái tên Sống Diêm La Tào Ý.
Bối cảnh của vị cục trưởng Tào này cũng tương đối thâm hậu.
Không ít lão nhân trong hệ thống trị an đều biết rõ, Hà lão từng là giáo sư đại học Khoa học Chính trị và Luật pháp, Tào Ý là học sinh của ông.
Từng có đề nghị để Tào Ý gia nhập Cục Quản Lý An Toàn, nhưng bị Hà lão bác bỏ.
Hà lão cho rằng Nam Hải rất quan trọng, trong thời buổi linh khí sống lại ngày nay, trị an Nam Hải lại càng không thể sai sót.
Tào Ý trấn giữ ở Nam Hải ông mới yên tâm.
Bây giờ Tào Ý đã trở thành siêu phàm giả, vậy thì nhất định phải gia nhập Cục Quản Lý An Toàn.
Tào Ý đứng dậy, nghiêm túc cúi chào mọi người.
Hà lão vỗ tay, ra hiệu cho Tào Ý ngồi xuống, nói: "Tiểu Tào à, hiện tại về Cục Quản Lý An Toàn, anh có ý kiến gì không?"
Mọi người nhộn nhịp nhìn về phía Tào Ý, muốn xem vị cục trưởng trị an Nam Hải này có thể có đề nghị gì mang tính mấu chốt.
Tào Ý mỉm cười nói: "Tiếp theo đây tôi sẽ nói những lời khó nghe, mọi người cũng đừng giận nhé."
Mọi người nhìn nhau cười một tiếng.
Nói lời khó nghe?
Sao có thể chứ, đây chính là cục trưởng trị an cục Nam Hải, đây chính là người có thân phận.
Sắc mặt Tào Ý trầm xuống: "Các vị quá dung túng nhân viên quản lý rồi! Đề nghị thứ nhất của tôi, Trạm Quản lý An ninh chỉ nên phối hợp cục trị an phá án, chứ không phải ngăn cản cục trị an phá án!"
Mọi người ngơ ngác.
Thật sự là nói lời khó nghe à?
Có người lặng lẽ nhìn về phía ông lão Địa Trung Hải đang ngồi cạnh Hà lão.
Người đưa ra quy định này chính là phó cục trưởng tạm thời của Cục Quản Lý An Toàn, Trịnh Càn.
Sắc mặt Trịnh Càn khó coi, đứng lên nói: "Linh khí vừa mới sống lại, đồng chí của chúng ta không có kinh nghiệm, nhân viên quản lý cần phải rèn luyện trong các sự kiện dị thường. Cục trị an can thiệp vào các sự kiện dị thường, là đang ngăn cản nhân viên quản lý trưởng thành. Các sự kiện dị thường cũng sẽ giúp Cục Quản Lý An Toàn thu hoạch được nhiều tin tức về nền văn minh siêu phàm. Cục Quản Lý An Toàn chuyên quản lý các sự kiện dị thường là rất quan trọng đối với sự phát triển của cục."
Lời này rất rõ ràng, chính là xem các sự kiện dị thường như công cụ để Cục Quản Lý An Toàn tích lũy kinh nghiệm, nhanh chóng trưởng thành.
Tào Ý lạnh lùng nhìn hắn: "Từ đầu năm đến giờ, có bảy vụ án vì bị Trạm Quản Lý An Ninh cản trở nên chưa phá được. Các vị xem sinh mệnh và tài sản của nhân dân quần chúng là bàn đạp để các vị trưởng thành sao? Tôi hỏi các vị đang ngồi, mục đích ban đầu thành lập Cục Quản Lý An Toàn rốt cuộc là gì?! Là để biến Cục Quản Lý An Toàn thành một tổ chức siêu phàm cường đại, hay là để đảm bảo an toàn sinh mệnh cho quần chúng?"
Những lời này, mỗi một chữ đều rất thấu tim gan.
Rất nhiều người cúi đầu.
Trịnh Càn tức giận đến mức ngồi phịch xuống ghế, trừng mắt nhìn Tào Ý hồi lâu không nói được lời nào.
Đương nhiên, cũng có không ít nhân viên quản lý bao gồm Ngụy Minh, trong mắt hiện lên ánh sao nhỏ.
Ngụy Minh thầm nghĩ trong lòng: Ý ca đúng là Ý ca, quá mẹ nó là soái!
Lúc Cục Quản Lý An Toàn mới thành lập thì mọi người vẫn còn cùng nhau cố gắng hướng về một mục tiêu.
Sau dần dần, Cục Quản Lý An Toàn chia thành hai phe phái khác nhau.
Phe thứ nhất, lấy nhiệm vụ hàng đầu là phát triển thế lực của Cục Quản Lý An Toàn.
Phe thứ hai, lấy trị an làm nhiệm vụ hàng đầu.
Hai phe không có đúng sai, chỉ là lập trường khác nhau.
Hà lão đứng ở giữa điều hòa.
Một người trung niên đứng lên, bất mãn nhìn Tào Ý: "Đồng chí Tào, họp thì cứ nói chuyện cho tốt, sao có thể đối đầu với cấp trên như vậy?"
Hắn là một phe với phó cục trưởng Trịnh, đương nhiên phải giúp Trịnh phó cục nói chuyện.
Tào Ý vặn nắp chai nước khoáng, uống một ngụm nhỏ, làm ẩm cổ họng.
Người trung niên thấy Tào Ý im lặng thì bắt đầu lên giọng thuyết giáo: "Tôi xuất thân là luật sư, nói thẳng, nếu như lời tôi nói khó nghe thì anh đừng nóng giận nhé, anh mới đến cục quản lý an ninh..."
Chưa nói dứt lời thì bị Tào Ý cười lạnh ngắt lời: "Ta là người xuất thân từ võ nghiệp, đánh người rất đau đấy, lát nữa xuống tay nặng thì anh đừng trách tôi."
Mặt người trung niên xanh mét, phì phò ngồi xuống ghế.
Đúng là Sống Diêm La!
Hôm nay không thể nào mà nói chuyện tiếp được.
Nơi này con mẹ nó giống cục trưởng trị an Nam Hải ở chỗ nào chứ?!
Thật sự là thổ phỉ!
Thổ phỉ cũng không được như thế này!"
"Khụ khụ!"
Hà lão thiếu chút nữa bị nghẹn bởi vì câu nói vừa rồi của Tào Ý.
Ông nhìn bộ mặt xanh mét của lão Trịnh, cố nén cười.
"Khụ khụ, ân —— ừm!"
Hà lão ra vẻ giữ thể diện, nghiêm túc nói: "Các vị nhìn lại mình xem, nháo nhào cái gì mà nháo. Tất cả mọi người đều là đồng sự, đều đang cống hiến vì Hạ quốc cả thôi. Tốt, Tiểu Tào à, anh tiếp tục nói ý kiến của mình đi."
Trong hội trường, các nhân viên quản lý hoặc ngưỡng mộ, hoặc bất mãn nhìn Tào Ý.
Những người bất mãn với Tào Ý cũng không dám phản ứng, ai cũng không muốn bị công khai bẽ mặt.
Bị bẽ mặt thì chính là bị bẽ mặt, không trả thù được đâu.
Ai sẽ vì nhất thời tức giận mà đi đắc tội với cục trưởng trị an Nam Hải kiêm nhân viên quản lý cấp cao chứ?
Đế Đô, tòa nhà cục quản lý an ninh.
Tào Ý đứng dưới lầu, đánh giá tòa nhà cục quản lý an ninh.
Rất đơn giản, thậm chí có thể nói là rất cũ kỹ, so với cục trị an Nam Hải căn bản không thể so sánh được.
Một người phụ nữ mặc trang phục công sở màu đen từ cửa lớn của tòa nhà đi ra, nhìn thấy Tào Ý, mỉm cười chào hỏi: "Ngài khỏe, ngài là cục trưởng Tào đúng không?"
Tào Ý đưa tay ra: "Tào Ý."
Người phụ nữ hào phóng bắt tay Tào Ý, lễ phép cúi người, nói: "Tôi là thư ký của ngài, tôi tên là Chu Tử Di, sau này mong ngài chiếu cố nhiều."
Thân phận của Tào Ý đặc thù.
Hắn có thể một quyền đánh bại Ngô Hiểu Phong, làm một nhân viên quản lý cấp cao không thành vấn đề.
Hắn không chỉ là nhân viên quản lý cấp cao của Cục Quản Lý An Toàn, mà còn là cục trưởng trị an của cục Nam Hải.
Cũng có nghĩa là Tào Ý không phải lúc nào cũng ở Đế Đô mà còn phải về Nam Hải.
Vì vậy mới cần một thư ký như vậy, luôn luôn báo cáo tình hình công tác của Cục Quản Lý An Toàn cho Tào Ý.
Chu Tử Di làm động tác mời, mỉm cười nói: "Để tôi đưa ngài đến văn phòng làm việc, sau đó cho ngài xem qua tư liệu của Cục Quản Lý An Toàn, tiếp đó sẽ có hội nghị về quản lý an toàn."
Dưới sự dẫn dắt của Chu Tử Di, Tào Ý đi đến văn phòng thuộc về mình.
Văn phòng không lớn, so với văn phòng cục trưởng hào nhoáng ở Nam Hải cũng không thể so sánh được.
Trên bàn làm việc đã được dọn sẵn không ít tài liệu văn kiện.
Tào Ý mở văn kiện trên cùng ra, đọc:
"Hồ sơ dị thường, ghi chép: Sinh vật dị thường số thứ tự 001: Danh hiệu, Địa Ngục Chi Vương.
Giới thiệu: Chủ nhân địa ngục thần bí thời cổ đại thậm chí còn xa xưa hơn.
Ý nghĩa địa ngục, không loại trừ khả năng là địa ngục có thật trong truyền thuyết......
Sinh vật dị thường số thứ tự 003: Danh hiệu, tám thước tân nương.
Giới thiệu: Cường giả địa ngục thời Đường...
....Sinh vật dị thường số thứ tự 009: Tà Kỳ Lân.
Giới thiệu: Chủ nhân ô giấy dầu, người khống chế tám thước tân nương, công tử Tà Gia ở Đế Đô.
Lúc còn nhỏ xuất gia học Phật..."
Tào Ý cảm thán nói: "Không hổ là lãnh đạo, Cục Quản Lý An Toàn thành lập cũng mới nửa năm, đã có nhiều tin tức về thế giới siêu phàm như vậy rồi."
Tào Ý tiếp tục lật xem hồ sơ, lông mày dần dần nhíu lại.
Bên trên không có thông tin liên quan đến ông chủ tiệm thuốc.
"Lão bản kia tuyệt đối không phải là nhân vật mà lãnh đạo bây giờ có thể phát hiện ra! Càng tiếp xúc với lão bản kia càng cảm thấy lão bản này thần bí khó lường."
Tào Ý lẩm bẩm, đột nhiên tự giễu cười một tiếng: "Cũng phải, hắn tùy tiện là có thể cho ta chiến lực có thể so với nhân viên quản lý cấp cao."
Tào Ý là người thông minh.
Hắn tuyệt đối sẽ không theo người khác nhắc đến chuyện của ông chủ tiệm thuốc.
Vị ông chủ tiệm thuốc thần bí kia là bí mật lớn nhất của hắn....
Cục Quản Lý An Toàn, phòng họp.
Hà lão tổ chức cuộc họp quản lý an toàn, trừ Trương Tiểu Ất ra thì tất cả nhân viên quản lý từ cấp trung trở lên đều có mặt.
Hà lão nhấp một ngụm trà, cười ha hả nói: "Xin giới thiệu với mọi người một đồng chí mới gia nhập. Ừm, vị đồng chí này chắc nhiều người biết rõ, đều từng nghe qua. Tào Ý, hiện đang giữ chức cục trưởng trị an cục Nam Hải. Đồng thời cũng đã được cấp trên thông qua hội nghị nghiên cứu quyết định, mới gia nhập làm nhân viên quản lý cấp cao của Cục Quản Lý An Toàn."
Mọi người vỗ tay.
Những người ở đây có không ít là người của hệ thống trị an.
Chỉ cần là người của hệ thống trị an thì không thể nào chưa nghe qua cái tên Sống Diêm La Tào Ý.
Bối cảnh của vị cục trưởng Tào này cũng tương đối thâm hậu.
Không ít lão nhân trong hệ thống trị an đều biết rõ, Hà lão từng là giáo sư đại học Khoa học Chính trị và Luật pháp, Tào Ý là học sinh của ông.
Từng có đề nghị để Tào Ý gia nhập Cục Quản Lý An Toàn, nhưng bị Hà lão bác bỏ.
Hà lão cho rằng Nam Hải rất quan trọng, trong thời buổi linh khí sống lại ngày nay, trị an Nam Hải lại càng không thể sai sót.
Tào Ý trấn giữ ở Nam Hải ông mới yên tâm.
Bây giờ Tào Ý đã trở thành siêu phàm giả, vậy thì nhất định phải gia nhập Cục Quản Lý An Toàn.
Tào Ý đứng dậy, nghiêm túc cúi chào mọi người.
Hà lão vỗ tay, ra hiệu cho Tào Ý ngồi xuống, nói: "Tiểu Tào à, hiện tại về Cục Quản Lý An Toàn, anh có ý kiến gì không?"
Mọi người nhộn nhịp nhìn về phía Tào Ý, muốn xem vị cục trưởng trị an Nam Hải này có thể có đề nghị gì mang tính mấu chốt.
Tào Ý mỉm cười nói: "Tiếp theo đây tôi sẽ nói những lời khó nghe, mọi người cũng đừng giận nhé."
Mọi người nhìn nhau cười một tiếng.
Nói lời khó nghe?
Sao có thể chứ, đây chính là cục trưởng trị an cục Nam Hải, đây chính là người có thân phận.
Sắc mặt Tào Ý trầm xuống: "Các vị quá dung túng nhân viên quản lý rồi! Đề nghị thứ nhất của tôi, Trạm Quản lý An ninh chỉ nên phối hợp cục trị an phá án, chứ không phải ngăn cản cục trị an phá án!"
Mọi người ngơ ngác.
Thật sự là nói lời khó nghe à?
Có người lặng lẽ nhìn về phía ông lão Địa Trung Hải đang ngồi cạnh Hà lão.
Người đưa ra quy định này chính là phó cục trưởng tạm thời của Cục Quản Lý An Toàn, Trịnh Càn.
Sắc mặt Trịnh Càn khó coi, đứng lên nói: "Linh khí vừa mới sống lại, đồng chí của chúng ta không có kinh nghiệm, nhân viên quản lý cần phải rèn luyện trong các sự kiện dị thường. Cục trị an can thiệp vào các sự kiện dị thường, là đang ngăn cản nhân viên quản lý trưởng thành. Các sự kiện dị thường cũng sẽ giúp Cục Quản Lý An Toàn thu hoạch được nhiều tin tức về nền văn minh siêu phàm. Cục Quản Lý An Toàn chuyên quản lý các sự kiện dị thường là rất quan trọng đối với sự phát triển của cục."
Lời này rất rõ ràng, chính là xem các sự kiện dị thường như công cụ để Cục Quản Lý An Toàn tích lũy kinh nghiệm, nhanh chóng trưởng thành.
Tào Ý lạnh lùng nhìn hắn: "Từ đầu năm đến giờ, có bảy vụ án vì bị Trạm Quản Lý An Ninh cản trở nên chưa phá được. Các vị xem sinh mệnh và tài sản của nhân dân quần chúng là bàn đạp để các vị trưởng thành sao? Tôi hỏi các vị đang ngồi, mục đích ban đầu thành lập Cục Quản Lý An Toàn rốt cuộc là gì?! Là để biến Cục Quản Lý An Toàn thành một tổ chức siêu phàm cường đại, hay là để đảm bảo an toàn sinh mệnh cho quần chúng?"
Những lời này, mỗi một chữ đều rất thấu tim gan.
Rất nhiều người cúi đầu.
Trịnh Càn tức giận đến mức ngồi phịch xuống ghế, trừng mắt nhìn Tào Ý hồi lâu không nói được lời nào.
Đương nhiên, cũng có không ít nhân viên quản lý bao gồm Ngụy Minh, trong mắt hiện lên ánh sao nhỏ.
Ngụy Minh thầm nghĩ trong lòng: Ý ca đúng là Ý ca, quá mẹ nó là soái!
Lúc Cục Quản Lý An Toàn mới thành lập thì mọi người vẫn còn cùng nhau cố gắng hướng về một mục tiêu.
Sau dần dần, Cục Quản Lý An Toàn chia thành hai phe phái khác nhau.
Phe thứ nhất, lấy nhiệm vụ hàng đầu là phát triển thế lực của Cục Quản Lý An Toàn.
Phe thứ hai, lấy trị an làm nhiệm vụ hàng đầu.
Hai phe không có đúng sai, chỉ là lập trường khác nhau.
Hà lão đứng ở giữa điều hòa.
Một người trung niên đứng lên, bất mãn nhìn Tào Ý: "Đồng chí Tào, họp thì cứ nói chuyện cho tốt, sao có thể đối đầu với cấp trên như vậy?"
Hắn là một phe với phó cục trưởng Trịnh, đương nhiên phải giúp Trịnh phó cục nói chuyện.
Tào Ý vặn nắp chai nước khoáng, uống một ngụm nhỏ, làm ẩm cổ họng.
Người trung niên thấy Tào Ý im lặng thì bắt đầu lên giọng thuyết giáo: "Tôi xuất thân là luật sư, nói thẳng, nếu như lời tôi nói khó nghe thì anh đừng nóng giận nhé, anh mới đến cục quản lý an ninh..."
Chưa nói dứt lời thì bị Tào Ý cười lạnh ngắt lời: "Ta là người xuất thân từ võ nghiệp, đánh người rất đau đấy, lát nữa xuống tay nặng thì anh đừng trách tôi."
Mặt người trung niên xanh mét, phì phò ngồi xuống ghế.
Đúng là Sống Diêm La!
Hôm nay không thể nào mà nói chuyện tiếp được.
Nơi này con mẹ nó giống cục trưởng trị an Nam Hải ở chỗ nào chứ?!
Thật sự là thổ phỉ!
Thổ phỉ cũng không được như thế này!"
"Khụ khụ!"
Hà lão thiếu chút nữa bị nghẹn bởi vì câu nói vừa rồi của Tào Ý.
Ông nhìn bộ mặt xanh mét của lão Trịnh, cố nén cười.
"Khụ khụ, ân —— ừm!"
Hà lão ra vẻ giữ thể diện, nghiêm túc nói: "Các vị nhìn lại mình xem, nháo nhào cái gì mà nháo. Tất cả mọi người đều là đồng sự, đều đang cống hiến vì Hạ quốc cả thôi. Tốt, Tiểu Tào à, anh tiếp tục nói ý kiến của mình đi."
Trong hội trường, các nhân viên quản lý hoặc ngưỡng mộ, hoặc bất mãn nhìn Tào Ý.
Những người bất mãn với Tào Ý cũng không dám phản ứng, ai cũng không muốn bị công khai bẽ mặt.
Bị bẽ mặt thì chính là bị bẽ mặt, không trả thù được đâu.
Ai sẽ vì nhất thời tức giận mà đi đắc tội với cục trưởng trị an Nam Hải kiêm nhân viên quản lý cấp cao chứ?
Bạn cần đăng nhập để bình luận