Nàng Muốn Mua Thẩm Mỹ Thuốc, Ngươi Đem Nàng Biến Thành Mị Ma?
Chương 118: Trương Thiến cùng Diệp Phàm
Chương 118: Trương Thiến và Diệp Phàm
Trên bàn cơm, Trương mẫu không nói nhiều, chỉ là không ngừng gắp thức ăn vào bát cho Trương Tiểu Ất.
Trương Hữu Phúc đau lòng nói: "Ở đạo quán có phải là rất khổ hay không, không được ăn những thứ này phải không?"
Trương Tiểu Ất khẽ gật đầu: "Không được ăn, nhưng mà thời gian tu luyện cùng sư phụ rất vui vẻ."
Sư phụ đã dùng cả đời tích cóp để xây dựng đạo quán Thục Sơn, căn bản không nỡ mua thịt.
Trương Hữu Phúc cảm thán nói: "Ai! Đáng tiếc, không cùng sư phụ ngươi uống được hai ly."
Trương Thiến không nói một lời, miệng muốn nhếch lên trời.
Khi một người cảm thấy người khác là ngu xuẩn, thì bất cứ việc gì người đó làm cũng đều là hành động ngu xuẩn.
Đối với Trương Tiểu Ất cái tên làm trò phong kiến mê tín, bại hoại môn phong này, Trương Thiến chướng mắt đủ đường.
Ăn chưa được mấy miếng, Trương Thiến đã không ăn nữa.
Vợ chồng Trương Hữu Phúc nhìn thấy vậy, trong lòng chua xót, hai anh em này sao lại cứng nhắc như vậy.
Trương Tiểu Ất cũng không để ý, ăn cơm xong liền lên lầu nghỉ ngơi.
Đao thúc đi đến trước cửa phòng Trương Tiểu Ất: "Tiểu Ất à, cháu thiếu thứ gì, cha cháu dặn ta mua cho cháu."
Đao thúc trước đây là đại ca thế giới ngầm Đế Đô, gặp nạn được Trương Hữu Phúc thu nhận.
Hiện tại là bảo tiêu của Trương Hữu Phúc, cũng sẽ xử lý những việc bẩn thỉu trên mặt tối của Trương Hữu Phúc.
Đầu năm nay, ai mà buôn bán lớn mà không có chút gì đen tối?
Trương Tiểu Ất ngồi trên bệ cửa sổ, chống cằm, nhìn cảnh biển, nhẹ nhàng hỏi: "Đao thúc, Tà Gia là chuyện gì xảy ra vậy?"
Trên mặt Đao thúc lộ ra một tia căm hận, nhưng rất nhanh đã che giấu đi, nói: "Lúc đầu không nên nói với cháu. Nhưng cháu là con trai nhà họ Trương, sớm muộn gì cũng phải thừa kế gia sản. Tà Gia chỉ là một đám chuột nhắt thích chơi trò sau lưng mà thôi. Mấy ngày trước có hai công nhân chết, trị an cũng không bắt được người, nói là tai nạn ngoài ý muốn. Công trường cũng bị lệnh cưỡng chế đình công kiểm tra. Ha ha, cũng không biết người Tà Gia đã làm thế nào."
Trương Tiểu Ất ngửi được mùi vị bất thường: "Sao chú xác định là người Tà Gia giết người?"
Đao thúc nói: "Liên tiếp nửa tháng, công trường của chúng ta không cháy thì tường đổ. Còn có công nhân nói ban đêm nhìn thấy ma. Mấy ngày trước lúc người chết, cũng có công nhân nói nhìn thấy ma. Mấy công nhân thấy ma hiện tại tinh thần thất thường, nói không có cách nào làm chứng cứ. Cũng đi tìm đại sư xem phong thủy, tiêu tốn không ít tiền, cũng không thấy gì. Ta thì không tin có ma, ta chỉ tin có người giở trò."
Trương Tiểu Ất hơi nhíu mày.
Dù nghe như thế nào thì chuyện này cũng giống như một sự kiện dị thường.
Đao thúc trầm ngâm một lát rồi nói: "Kỳ thực, cháu cũng đừng trách Thiến Thiến quá đáng với cháu. Mấy hôm trước có tên đạo sĩ giả lừa cha cháu không ít tiền, còn nói em gái cháu là thiên sát hồ tinh, chuyên khắc người nhà. Cho nên em gái cháu có hơi...".
Trương Tiểu Ất gật gật đầu.
Vốn dĩ em gái đã có ý kiến với hắn, cộng thêm vị đại sư giả kia bôi đen đạo sĩ, khiến cho em gái càng thêm có ý kiến với hắn.
Trương Tiểu Ất đối với điều này cũng không để ý, suy nghĩ một chút rồi mở miệng: "Công trường ở đâu? Chút nữa cháu sẽ đi công trường xem sao."
Đao thúc giật mình, nhìn Trương Tiểu Ất từ trên xuống dưới, trong lòng chợt hiểu ra.
Thiếu gia cũng là một vị đạo sĩ mà.
Trong lòng ông ta giằng co.
Rốt cuộc có nên dẫn thiếu gia đến công trường không?
Đưa đến công trường thì chắc chắn Trương tổng không muốn thiếu gia khoe mẽ những trò đạo sĩ kia.
Không đưa đi thì dù sao thiếu gia cũng muốn góp sức cho nhà họ Trương, mình không thể đánh mất sự tích cực của thiếu gia được!
Đao thúc còn chưa đấu tranh tư tưởng xong thì đã nghe thấy tiếng ngáy.
Ngẩng đầu nhìn lên, thiếu gia đang tựa vào cửa sổ ngủ rồi.
Ngủ rất ngon.
Nghe nói thiếu gia ngủ mê như chết, không ngờ lại ngủ nhanh như vậy.
Đao thúc đi ra ngoài, cẩn thận đóng cửa lại...
Đêm khuya, Trương Tiểu Ất tỉnh dậy, mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trong trang viên đèn đường sáng choang.
Có ba bốn bảo vệ đang tuần tra.
Một chiếc Ferrari màu đỏ chạy khỏi trang viên.
"Thiến Thiến? Muộn vậy còn ra ngoài?"
Trương Tiểu Ất lẩm bẩm, lười biếng duỗi lưng, đi xuống lầu.
Đối diện chạm mặt nữ hầu.
Trương Tiểu Ất tùy ý hỏi: "Thiến Thiến muộn vậy đi đâu?"
Nữ hầu cung kính trả lời: "Cô chủ giờ này đi ra, chắc là đi quán rượu."
Trương Tiểu Ất nhíu mày: "Muộn như vậy ra ngoài có an toàn không?"
Nữ hầu nói: "Trương tổng đã mua lại mấy quán rượu mà cô chủ hay đến rồi, nên an toàn không vấn đề gì."
Trương Tiểu Ất cau mày, trong lòng không hiểu sao có chút bất an.
Tu vi của hắn càng ngày càng cao, trực giác cũng càng ngày càng nhạy bén.
Trương Tiểu Ất nói: "Nói với cha ta một tiếng, ta ra ngoài đi dạo."
Nữ hầu ngẩn ra: "Trương tổng cùng phu nhân đi dự tiệc rồi, ngài gọi điện cho họ đi ạ."
Trương Tiểu Ất gật đầu, đi ra đại sảnh...
. . . .
Rạng sáng, Đế Đô, quán rượu Tuyệt Duyên Thể.
Tiếng nhạc xập xình rất lớn, ngoài DJ ra thì những người khác muốn nói chuyện phải ghé sát tai mới nghe được.
Đây cũng là cách để kéo gần khoảng cách giữa người với người.
Điều quan trọng là khoảng cách giữa nam và nữ.
Đến quán rượu chơi, những người muốn tán gái chiếm đa số, bọn họ rất nhanh chú ý tới Trương Thiến đang mặc đồ tiểu thái muội.
Có người muốn xáp tới bắt chuyện, nhưng bị một tên đại hán xăm rồng vẽ hổ ngăn lại.
Đại hán này tên Bưu ca, gã là người giữ trật tự ở quán rượu này.
Mấy gã đàn ông mang ý đồ xấu hổ ngùng mà lùi ra xa.
Trương Thiến khinh thường nhìn mấy gã đàn ông đó, lại nhìn ánh mắt Bưu ca, trong lòng thêm phần sùng bái.
Nha đầu này từ nhỏ đã sùng bái văn hóa thế giới ngầm, Thập Tam Muội trong phim 'Bát Lan đường phố', và Trần Hạo Nam là thần tượng của nàng.
Nàng chướng mắt những kẻ có tiền, có quyền, mà chỉ thích loại lưu manh này.
Trương Thiến cười hì hì nói: "Bưu ca thật là uy vũ."
Bưu ca nghênh ngang cười một tiếng: "Hắc hắc, cái này chưa là gì. Anh là đàn em của Đao ca, năm xưa Đao ca còn mạnh hơn anh nhiều."
Ánh mắt Trương Thiến liếc về phía một thanh niên xa lạ.
Thanh niên kia có mái tóc vàng, đeo khuyên tai, cánh tay xăm chữ 'Nghĩa', trên tay đeo một chiếc nhẫn cổ kiểu cách.
Thanh niên tóc vàng đang cầm giấy bút không biết vẽ cái gì.
Chẳng lẽ đang học bài? Thật là khác người.
Trương Thiến cảm thấy hứng thú: "Kia là ai vậy? Sao chưa từng thấy?"
Bưu ca nói: "Hắn hả, tên là Diệp Phàm, mới tới, không thích nói chuyện cho lắm."
Trương Thiến cầm rượu, đi đến bên cạnh Diệp Phàm, tùy tiện đặt tay lên vai Diệp Phàm: "Tiểu ca, hình xăm của cậu ngầu đấy. Tớ xem cậu viết cái gì vậy?"
Diệp Phàm trả lời: "Đang học vẽ bùa đây."
Mặt Trương Thiến lập tức tối sầm lại.
Sao dạo này nhiều người thích làm trò phong kiến mê tín thế nhỉ!
Bưu ca đi tới, nhìn đồng hồ rồi nói: "Thời gian không còn sớm, Đao ca dặn hai giờ trước phải đưa cô chủ về nhà. A Phàm, A Siêu, A Huy, ba cậu lái xe đưa cô chủ về. Nhất định phải đảm bảo an toàn đưa cô chủ về đến nhà."
A Siêu và A Huy mừng như điên.
Đưa đại tiểu thư về nhà có thể tạo dựng được mối quan hệ tốt đẹp.
Trương Thiến bất mãn nói: "Không về nhà, trong nhà có một tên đạo sĩ thối, hay là Bưu ca giúp tớ dạy dỗ hắn một trận, đuổi hắn đi."
Bưu ca khổ sở nói: "Đấy là Trương Tiểu Ất thiếu gia đó. Thiến Thiến à, em đừng làm khó anh thế chứ? Nếu anh động vào Trương thiếu gia thì Đao ca có mà lột da anh."
Trương Thiến bĩu môi: "Thôi vậy."
Nàng liếc nhìn Diệp Phàm: "Vậy tôi không muốn cậu ta đưa tôi."
A Huy và A Siêu thấy Trương Thiến không thích Diệp Phàm, liền nịnh nọt theo: "Vậy thì không để A Phàm đi, hai tụi em có thể bảo vệ tiểu thư về đến nhà an toàn."
Mặt Bưu ca lạnh xuống: "Không được, A Phàm có bản lĩnh thật sự. Về công phu quyền cước thì hai đứa tụi mày không có cửa, người lại lanh lợi. Nó phải đi, nó không đi anh không yên tâm."
Trương Thiến không lay chuyển được Bưu ca, liền hừ mũi một tiếng: "Vậy hắn không được lái xe của tao, A Huy không có uống rượu đấy chứ, mày lái xe của tao.""Được thôi!" A Huy mừng như điên.
Trương Thiến khoanh tay, một mặt khó chịu nhìn Diệp Phàm.
Từ trước đến nay được mọi người nâng như trứng hứng như hoa, nàng có bao giờ bị lạnh nhạt như vậy đâu?
Người anh đạo sĩ kia đối với nàng hờ hững lạnh lùng, còn tên thích phong kiến mê tín tóc vàng này cũng thế.
Cảm nhận được sự địch ý của Trương Thiến, Diệp Phàm khó hiểu gãi gãi đầu: "Ta đâu có đắc tội ngươi, ta cũng không phải rất muốn lái xe cho ngươi."
Trương Thiến càng tức giận hơn, tức giận dậm chân bỏ đi.
A Huy và A Siêu vội vàng chạy theo.
Trên bàn cơm, Trương mẫu không nói nhiều, chỉ là không ngừng gắp thức ăn vào bát cho Trương Tiểu Ất.
Trương Hữu Phúc đau lòng nói: "Ở đạo quán có phải là rất khổ hay không, không được ăn những thứ này phải không?"
Trương Tiểu Ất khẽ gật đầu: "Không được ăn, nhưng mà thời gian tu luyện cùng sư phụ rất vui vẻ."
Sư phụ đã dùng cả đời tích cóp để xây dựng đạo quán Thục Sơn, căn bản không nỡ mua thịt.
Trương Hữu Phúc cảm thán nói: "Ai! Đáng tiếc, không cùng sư phụ ngươi uống được hai ly."
Trương Thiến không nói một lời, miệng muốn nhếch lên trời.
Khi một người cảm thấy người khác là ngu xuẩn, thì bất cứ việc gì người đó làm cũng đều là hành động ngu xuẩn.
Đối với Trương Tiểu Ất cái tên làm trò phong kiến mê tín, bại hoại môn phong này, Trương Thiến chướng mắt đủ đường.
Ăn chưa được mấy miếng, Trương Thiến đã không ăn nữa.
Vợ chồng Trương Hữu Phúc nhìn thấy vậy, trong lòng chua xót, hai anh em này sao lại cứng nhắc như vậy.
Trương Tiểu Ất cũng không để ý, ăn cơm xong liền lên lầu nghỉ ngơi.
Đao thúc đi đến trước cửa phòng Trương Tiểu Ất: "Tiểu Ất à, cháu thiếu thứ gì, cha cháu dặn ta mua cho cháu."
Đao thúc trước đây là đại ca thế giới ngầm Đế Đô, gặp nạn được Trương Hữu Phúc thu nhận.
Hiện tại là bảo tiêu của Trương Hữu Phúc, cũng sẽ xử lý những việc bẩn thỉu trên mặt tối của Trương Hữu Phúc.
Đầu năm nay, ai mà buôn bán lớn mà không có chút gì đen tối?
Trương Tiểu Ất ngồi trên bệ cửa sổ, chống cằm, nhìn cảnh biển, nhẹ nhàng hỏi: "Đao thúc, Tà Gia là chuyện gì xảy ra vậy?"
Trên mặt Đao thúc lộ ra một tia căm hận, nhưng rất nhanh đã che giấu đi, nói: "Lúc đầu không nên nói với cháu. Nhưng cháu là con trai nhà họ Trương, sớm muộn gì cũng phải thừa kế gia sản. Tà Gia chỉ là một đám chuột nhắt thích chơi trò sau lưng mà thôi. Mấy ngày trước có hai công nhân chết, trị an cũng không bắt được người, nói là tai nạn ngoài ý muốn. Công trường cũng bị lệnh cưỡng chế đình công kiểm tra. Ha ha, cũng không biết người Tà Gia đã làm thế nào."
Trương Tiểu Ất ngửi được mùi vị bất thường: "Sao chú xác định là người Tà Gia giết người?"
Đao thúc nói: "Liên tiếp nửa tháng, công trường của chúng ta không cháy thì tường đổ. Còn có công nhân nói ban đêm nhìn thấy ma. Mấy ngày trước lúc người chết, cũng có công nhân nói nhìn thấy ma. Mấy công nhân thấy ma hiện tại tinh thần thất thường, nói không có cách nào làm chứng cứ. Cũng đi tìm đại sư xem phong thủy, tiêu tốn không ít tiền, cũng không thấy gì. Ta thì không tin có ma, ta chỉ tin có người giở trò."
Trương Tiểu Ất hơi nhíu mày.
Dù nghe như thế nào thì chuyện này cũng giống như một sự kiện dị thường.
Đao thúc trầm ngâm một lát rồi nói: "Kỳ thực, cháu cũng đừng trách Thiến Thiến quá đáng với cháu. Mấy hôm trước có tên đạo sĩ giả lừa cha cháu không ít tiền, còn nói em gái cháu là thiên sát hồ tinh, chuyên khắc người nhà. Cho nên em gái cháu có hơi...".
Trương Tiểu Ất gật gật đầu.
Vốn dĩ em gái đã có ý kiến với hắn, cộng thêm vị đại sư giả kia bôi đen đạo sĩ, khiến cho em gái càng thêm có ý kiến với hắn.
Trương Tiểu Ất đối với điều này cũng không để ý, suy nghĩ một chút rồi mở miệng: "Công trường ở đâu? Chút nữa cháu sẽ đi công trường xem sao."
Đao thúc giật mình, nhìn Trương Tiểu Ất từ trên xuống dưới, trong lòng chợt hiểu ra.
Thiếu gia cũng là một vị đạo sĩ mà.
Trong lòng ông ta giằng co.
Rốt cuộc có nên dẫn thiếu gia đến công trường không?
Đưa đến công trường thì chắc chắn Trương tổng không muốn thiếu gia khoe mẽ những trò đạo sĩ kia.
Không đưa đi thì dù sao thiếu gia cũng muốn góp sức cho nhà họ Trương, mình không thể đánh mất sự tích cực của thiếu gia được!
Đao thúc còn chưa đấu tranh tư tưởng xong thì đã nghe thấy tiếng ngáy.
Ngẩng đầu nhìn lên, thiếu gia đang tựa vào cửa sổ ngủ rồi.
Ngủ rất ngon.
Nghe nói thiếu gia ngủ mê như chết, không ngờ lại ngủ nhanh như vậy.
Đao thúc đi ra ngoài, cẩn thận đóng cửa lại...
Đêm khuya, Trương Tiểu Ất tỉnh dậy, mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trong trang viên đèn đường sáng choang.
Có ba bốn bảo vệ đang tuần tra.
Một chiếc Ferrari màu đỏ chạy khỏi trang viên.
"Thiến Thiến? Muộn vậy còn ra ngoài?"
Trương Tiểu Ất lẩm bẩm, lười biếng duỗi lưng, đi xuống lầu.
Đối diện chạm mặt nữ hầu.
Trương Tiểu Ất tùy ý hỏi: "Thiến Thiến muộn vậy đi đâu?"
Nữ hầu cung kính trả lời: "Cô chủ giờ này đi ra, chắc là đi quán rượu."
Trương Tiểu Ất nhíu mày: "Muộn như vậy ra ngoài có an toàn không?"
Nữ hầu nói: "Trương tổng đã mua lại mấy quán rượu mà cô chủ hay đến rồi, nên an toàn không vấn đề gì."
Trương Tiểu Ất cau mày, trong lòng không hiểu sao có chút bất an.
Tu vi của hắn càng ngày càng cao, trực giác cũng càng ngày càng nhạy bén.
Trương Tiểu Ất nói: "Nói với cha ta một tiếng, ta ra ngoài đi dạo."
Nữ hầu ngẩn ra: "Trương tổng cùng phu nhân đi dự tiệc rồi, ngài gọi điện cho họ đi ạ."
Trương Tiểu Ất gật đầu, đi ra đại sảnh...
. . . .
Rạng sáng, Đế Đô, quán rượu Tuyệt Duyên Thể.
Tiếng nhạc xập xình rất lớn, ngoài DJ ra thì những người khác muốn nói chuyện phải ghé sát tai mới nghe được.
Đây cũng là cách để kéo gần khoảng cách giữa người với người.
Điều quan trọng là khoảng cách giữa nam và nữ.
Đến quán rượu chơi, những người muốn tán gái chiếm đa số, bọn họ rất nhanh chú ý tới Trương Thiến đang mặc đồ tiểu thái muội.
Có người muốn xáp tới bắt chuyện, nhưng bị một tên đại hán xăm rồng vẽ hổ ngăn lại.
Đại hán này tên Bưu ca, gã là người giữ trật tự ở quán rượu này.
Mấy gã đàn ông mang ý đồ xấu hổ ngùng mà lùi ra xa.
Trương Thiến khinh thường nhìn mấy gã đàn ông đó, lại nhìn ánh mắt Bưu ca, trong lòng thêm phần sùng bái.
Nha đầu này từ nhỏ đã sùng bái văn hóa thế giới ngầm, Thập Tam Muội trong phim 'Bát Lan đường phố', và Trần Hạo Nam là thần tượng của nàng.
Nàng chướng mắt những kẻ có tiền, có quyền, mà chỉ thích loại lưu manh này.
Trương Thiến cười hì hì nói: "Bưu ca thật là uy vũ."
Bưu ca nghênh ngang cười một tiếng: "Hắc hắc, cái này chưa là gì. Anh là đàn em của Đao ca, năm xưa Đao ca còn mạnh hơn anh nhiều."
Ánh mắt Trương Thiến liếc về phía một thanh niên xa lạ.
Thanh niên kia có mái tóc vàng, đeo khuyên tai, cánh tay xăm chữ 'Nghĩa', trên tay đeo một chiếc nhẫn cổ kiểu cách.
Thanh niên tóc vàng đang cầm giấy bút không biết vẽ cái gì.
Chẳng lẽ đang học bài? Thật là khác người.
Trương Thiến cảm thấy hứng thú: "Kia là ai vậy? Sao chưa từng thấy?"
Bưu ca nói: "Hắn hả, tên là Diệp Phàm, mới tới, không thích nói chuyện cho lắm."
Trương Thiến cầm rượu, đi đến bên cạnh Diệp Phàm, tùy tiện đặt tay lên vai Diệp Phàm: "Tiểu ca, hình xăm của cậu ngầu đấy. Tớ xem cậu viết cái gì vậy?"
Diệp Phàm trả lời: "Đang học vẽ bùa đây."
Mặt Trương Thiến lập tức tối sầm lại.
Sao dạo này nhiều người thích làm trò phong kiến mê tín thế nhỉ!
Bưu ca đi tới, nhìn đồng hồ rồi nói: "Thời gian không còn sớm, Đao ca dặn hai giờ trước phải đưa cô chủ về nhà. A Phàm, A Siêu, A Huy, ba cậu lái xe đưa cô chủ về. Nhất định phải đảm bảo an toàn đưa cô chủ về đến nhà."
A Siêu và A Huy mừng như điên.
Đưa đại tiểu thư về nhà có thể tạo dựng được mối quan hệ tốt đẹp.
Trương Thiến bất mãn nói: "Không về nhà, trong nhà có một tên đạo sĩ thối, hay là Bưu ca giúp tớ dạy dỗ hắn một trận, đuổi hắn đi."
Bưu ca khổ sở nói: "Đấy là Trương Tiểu Ất thiếu gia đó. Thiến Thiến à, em đừng làm khó anh thế chứ? Nếu anh động vào Trương thiếu gia thì Đao ca có mà lột da anh."
Trương Thiến bĩu môi: "Thôi vậy."
Nàng liếc nhìn Diệp Phàm: "Vậy tôi không muốn cậu ta đưa tôi."
A Huy và A Siêu thấy Trương Thiến không thích Diệp Phàm, liền nịnh nọt theo: "Vậy thì không để A Phàm đi, hai tụi em có thể bảo vệ tiểu thư về đến nhà an toàn."
Mặt Bưu ca lạnh xuống: "Không được, A Phàm có bản lĩnh thật sự. Về công phu quyền cước thì hai đứa tụi mày không có cửa, người lại lanh lợi. Nó phải đi, nó không đi anh không yên tâm."
Trương Thiến không lay chuyển được Bưu ca, liền hừ mũi một tiếng: "Vậy hắn không được lái xe của tao, A Huy không có uống rượu đấy chứ, mày lái xe của tao.""Được thôi!" A Huy mừng như điên.
Trương Thiến khoanh tay, một mặt khó chịu nhìn Diệp Phàm.
Từ trước đến nay được mọi người nâng như trứng hứng như hoa, nàng có bao giờ bị lạnh nhạt như vậy đâu?
Người anh đạo sĩ kia đối với nàng hờ hững lạnh lùng, còn tên thích phong kiến mê tín tóc vàng này cũng thế.
Cảm nhận được sự địch ý của Trương Thiến, Diệp Phàm khó hiểu gãi gãi đầu: "Ta đâu có đắc tội ngươi, ta cũng không phải rất muốn lái xe cho ngươi."
Trương Thiến càng tức giận hơn, tức giận dậm chân bỏ đi.
A Huy và A Siêu vội vàng chạy theo.
Bạn cần đăng nhập để bình luận