Nàng Muốn Mua Thẩm Mỹ Thuốc, Ngươi Đem Nàng Biến Thành Mị Ma?

Chương 255: Ưu tú Arum

Chương 255: Ưu tú Arum, Jessica từ bỏ Arum, trong lòng nàng vẫn luôn bất an. Lúc này gặp phải Lý Dương, cái tên gia hỏa thần bí kia trêu chọc, còn phải một lần nữa đối mặt với Rum mà mình không muốn đối mặt. Dưới áp lực quá lớn, lời nàng nói càng ngày càng khó nghe. Arum trầm mặc một hồi: "Bảo bối, chắc chắn là em mệt quá rồi. Nếu tâm trạng em không tốt, tối nay anh ngủ ghế sofa." Arum nói xong, cầm áo khoác đi ra ngoài. Jessica khinh bỉ nhìn Arum, mắng: "Anh đang dỗ trẻ con à? Anh có biết là anh đang làm lỡ dở em không? Anh có biết nếu em không ở cùng anh, mà đến New Thành, em sẽ thành công cỡ nào không? Em sẽ là cao quản của TT, em sẽ ở căn hộ trung tâm! Em sẽ có cuộc sống hoàn mỹ vô cùng!" Arum không nói gì, hắn đã ngáy ngủ trên ghế sofa. Jessica càng tức giận: "Có phải anh không tin, cho là em đang nói khoác không? Được, em sẽ cho anh thấy năng lực của em." Jessica nghĩ, ta không phải có một xưởng may sao? Ta sẽ dùng kinh nghiệm và tài năng của mình bao năm nay, khiến xưởng may phát triển thật tốt, tốt hơn trước đây nhiều!... Hôm sau. Jessica hoàn toàn không biết xưởng may của mình ở đâu. Sau khi đưa Lena đến trường tiểu học, nàng mở chiếc thẻ da rách nát, dựa theo chỉ dẫn của Lena, cầm bản đồ, đi đến xưởng may. Đến xưởng may, trên mặt Jessica lộ vẻ bất mãn. Xưởng may này rất nát, chỉ là mấy cái thùng container tạo thành. Phía trên nhà máy có một tấm biển kim loại lớn rất sáng: Xưởng May Vui Vẻ. "Quỷ tha ma bắt, sao ta lại có cái nhà máy nát như thế này? Có phải vì trên thế giới này ta theo Arum nên cũng bắt đầu sa đọa rồi không? Quả nhiên, quyết định rời khỏi Arum là một lựa chọn hoàn toàn chính xác!" Jessica hít sâu một hơi, bước vào nhà xưởng.... Nhà xưởng tuy nhỏ nhưng bên trong rất sạch sẽ. Hai mươi mấy người không hề lười biếng, ai nấy đều rất chăm chỉ đạp máy may. Jessica phát hiện một việc. Những công nhân này hầu hết đều là người tàn tật. Người thì thiếu hai đầu ngón tay, người lại mất một chân. Người duy nhất tương đối khỏe mạnh thì trên mặt có vết bỏng nghiêm trọng, trông rất đáng sợ. Người đàn ông kia là bảo vệ của nhà xưởng, đồng thời phụ trách dọn dẹp vệ sinh. Jessica hỏi: "Văn phòng của tôi ở đâu?" Nàng suy nghĩ một chút, không chắc chắn nói: "Tôi có lẽ có văn phòng chứ?" Bảo vệ vội vàng chỉ vào bên trong: "Đương nhiên là có thưa bà chủ, văn phòng ở tận trong cùng." Jessica nói cảm ơn, đi vào trong, tìm đến văn phòng của mình. Văn phòng cũng rất nhỏ, chỉ bằng gần một nửa văn phòng của mình ở tòa nhà TT. Jessica tự động viên: "Nhà máy nhỏ đến bất thường, toàn là công nhân tàn tật. Ha ha, địa ngục bắt đầu thì sao? Jessica, cố lên!" Jessica quyết định tìm hiểu tình hình kinh doanh của nhà máy trước, nàng bắt đầu lục lọi giấy tờ trong văn phòng. Nàng tìm thấy một quyển nhật ký. "Đây là nhật ký của mình sao? Ngược lại mình cũng muốn xem thử những năm này mình đã sa đọa như thế nào!" Bị lòng hiếu kỳ thôi thúc, Jessica mở quyển nhật ký. Trang nhật ký đầu tiên kẹp một tờ giấy, là một bản hợp đồng chuyển nhượng. Jessica đọc bản hợp đồng đó, kinh ngạc nói: "Nhà máy này là Arum tạo ra, sau đó tặng cho mình làm quà cưới sao?" Jessica bắt đầu xem những dòng nhật ký của mình ở thế giới này. Bên trên ghi lại tất cả những gì liên quan đến Arum và mình. Thì ra Arum thông minh giống như trong ấn tượng. Hắn khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng, trong vòng ba năm đã sáng lập ra "Xưởng May Vui Vẻ". Xưởng May Vui Vẻ kinh doanh rất tốt, đơn đặt hàng không ngừng. Trong ba năm này, Arum vừa điều hành nhà máy, vừa học tập, thành công lấy được chứng chỉ luật sư. Ở quốc gia này, lấy được chứng chỉ luật sư không hề dễ dàng. Arum say mê công ích, rất nhiều lợi nhuận của nhà máy được trích ra để giúp đỡ người ăn xin. Các vị trí làm việc cũng được tuyển người tàn tật, cho những người bị xã hội ruồng bỏ, cho những người tàn tật có thể nuôi sống gia đình mà không phải lang thang đầu đường. Arum là một luật sư bách chiến bách thắng, thật sự rất giỏi. Các vụ kiện mà hắn nhận chưa từng thua, chỉ là hắn luôn bào chữa miễn phí, các chi phí kiện tụng đều lấy từ Xưởng May Vui Vẻ. Ở thế giới này, hai vợ chồng bọn họ giống như một ngọn đèn sáng, chiếu rọi cho rất nhiều người. Jessica xem xong quyển nhật ký, trầm mặc. Trong lòng nàng có hai giọng nói. Một giọng nói: đồ bỏ đi, Arum làm mấy thứ này thật vô nghĩa, có cái gì sánh được với cuộc sống thượng lưu đâu? Một giọng nói khác: Arum là một thiên sứ, hắn vẫn thông minh dũng cảm như thế, vẫn là người đàn ông khiến người khác mê mẩn. Jessica lắc đầu: "Mình sao vậy chứ? Người sống trên đời này chẳng phải là để trở thành kẻ trên người khác sao? Luật lệ của thế giới này chỉ đơn giản là luật rừng, sao lại có kẻ ngốc nào muốn làm thánh mẫu?" Không biết từ bao giờ, trời đã tối. Jessica lúc này mới nhớ ra mình còn phải đón Lena tan học. Jessica vội vàng ra khỏi văn phòng, đi đến cổng nhà xưởng, nàng thấy một công nhân ngồi xe lăn, chỉ một mình anh ta chờ ở cửa. Người công nhân thấy Jessica, nhiệt tình chào hỏi: "Cô Jessica, sao cô vẫn chưa về? Tối nay là anh Arum đón Lena về nhà đúng không?" Mọi khi giờ này Jessica đã đi rồi. Jessica hỏi: "Anh đang chờ ai vậy?" Mặt người công nhân ánh lên nụ cười hạnh phúc: "Tôi đang chờ con gái đến đón tôi về." Một chiếc xe dừng trước cổng nhà xưởng. Một bé gái da đen từ trên xe bước xuống, phấn khích nhào vào lòng người công nhân: "Ba ơi!" Một người phụ nữ da đen cũng từ ghế lái bước xuống: "Anh yêu, mình về thôi." Người công nhân chỉ vào Jessica: "Đây là bà chủ của tôi, cô Jessica." Jessica theo phép lịch sự, mỉm cười chào hỏi: "Chào." Cô bé da đen ngạc nhiên nhìn chằm chằm Jessica hai giây, đột nhiên nhào đến ôm lấy đùi Jessica: "Thì ra dì là thiên sứ Jessica, ba con luôn nhắc đến dì, cảm ơn dì Jessica." Jessica ngẩn người. Thiên sứ Jessica? Nàng ở công ty thường xuyên bị người khác gọi là lãnh đạo ma quỷ, khi nào lại có người dùng từ thiên sứ để hình dung về nàng? Vợ của công nhân, người phụ nữ da đen tiến lên, nắm chặt tay Jessica, trong mắt đong đầy nước mắt: "Từ trước đến giờ tôi chưa được gặp cô, cô còn xinh đẹp hơn lời chồng tôi kể. Chồng tôi bị gãy chân ở một công ty khác, cô đã giúp chồng tôi kiện cáo, còn cho anh ấy một công việc. Cảm ơn cô, nếu không có sự giúp đỡ của cô, tôi thật không biết sống thế nào nữa." Trong lòng Jessica dâng lên một loại cảm giác thành tựu mà chưa bao giờ có. Có thể là, cảm giác thành tựu ấy dần biến thành cội nguồn của sự xấu hổ. Bởi vì từ trước đến giờ nàng chưa từng làm gì, tất cả đều là Arum và Jessica của thế giới này đã làm. Còn mình, chẳng qua chỉ là kẻ đánh cắp bản quyền, ăn cắp thành quả của chính mình ở thế giới này. Mặt Jessica mất tự nhiên nói: "Không có gì, đều là chồng tôi làm." Hai chữ "chồng tôi" nghe rất tự hào, rất tự nhiên, khiến Jessica cảm thấy không thể tin nổi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận